Vương Gia! Vương Phi Đến Kìa!!

Thiên nhai địa giác hữu cùng thì,

Chỉ hữu tương tư vô tẫn xử.

Tạm dịch:

Góc bể chân trời thường hữu hạn,

Chỉ có tương tư lại vô bờ.

( Mộc lan hoa – Yến Thù)

Suốt ngày hôm đó, Tiêu Khiết Lam theo lời nói của Lãnh Cô Hạo dọn đến ở Bắc Tri viện, lời đồn của nàng nghe phong phanh sao cũng đã hết rồi, nàng cảm thán miệng lưỡi thế gian cũng thật độc.


Ngồi trong phòng ngày hôm qua, Tiêu Khiết Lam thẫn người nhìn tán đào rơi ngày càng nhiều ngoài cửa sổ, hơi lạnh đã phản phất đâu đây; nàng khẽ rùng mình. Dù cho suy nghĩ như thế nào nàng thật sự vẫn chưa biết hết những gì xung quanh mình, nhiều lúc nàng nghĩ mình không thuộc về thế giới này bởi nó thật sự rất khó hiểu. A!! Đau đầu quá!

Tiêu Khiết Lam xoay người nhìn nha hoàn sau lưng mình, nha hoàn này hình như tên là Yên Chi thì phải. Lúc trước nha hoàn hồi môn của nàng có hai người nhưng vì Tiêu Khiết lam có thành kiến với hai nha hoàn này nên mới trục xuất đuổi về Tiêu phủ, nàng không biết hành động này của mình là đúng hay là sai!

Nhìn Yên Chi đứng lặng trong phòng, cuối cùng Tiêu Khiết lam cũng mở miệng nói: “ Yên Chi, giúp ta tìm một thanh kiếm!” Lời nói vừa nói ra đã khiến Yên Chi sợ đứng người, nàng lắp bắp sợ hãi nhìn Tiêu Khiết Lam: “ Vương... vương phi! Ngài cần kiếm để làm gì ạ??” Vừa hỏi trên mặt Yên Chi đã xuất hiện nỗi sợ hãi.

Nhìn phản ứng của Yên Chi, tâm trạng của Tiêu Khiết Lam tốt hơn nhiều có lẽ nha hoàn này với nàng có gì đó giống nhau mà nàng chưa nghĩ ra. Tâm tình cũng thả lỏng nhìn Yên Chi nhẹ nhàng nói: “ Yên Chi a! Ta chỉ muốn luyện kiếm thôi mà! Em làm gì phản ứng dữ vậy!”

Nghe Tiêu Khiết Lam nói, Yên Chi “ A” lên một tiếng, nói: “ Em cứ tưởng tiểu thư làm gì chứ!” Nói xong đã xoay người chạy đi, vừa đi Yên Chi vừa nghĩ đến cũng thật kì lạ, nữ tử bình thường đều chơi cầm, kì, thi, họa. Vương phi lại muốn luyện kiếm đúng là khác người mà a!!

Tiêu Khiết Lam cũng đoán được Yên Chi sẽ thắc mắc nhưng nàng cũng không giải thích, có lẽ lúc nào phiền muộn nàng đều luyện kiếm hoặc luyện chữ. Hai thứ này nàng tinh thông nhất còn nói đến những thứ khác thì nàng mù tịt. Hôm nay nàng muốn luyện kiếm hơn, suốt hai tháng nàng chưa đụng qua kiếm rồi có lẽ ở đây con người luôn có thành kiến với nữ nhân mang kiếm thì phải. Thật rắc rối a!!!

Khi Lãnh Cô Hạo về đến phủ thì trời đã sập tối, hoàng hôn bao trùm cả tòa thành, từng dãi nắng len lỏi đâu đó rồi dần biến mất.


Vừa vào đến Bắc Tri viện Lãnh Cô Hạo đã trực tiếp sững người, con ngươi cứ dính chặc một nơi, không sao dứt ra được. Đó là hình ảnh đẹp nhất trong quãng kí ức tăm tối của hắn. Không riêng gì Lãnh Cô Hạo tất cả người có mặt ở đây đều chú ý đến Tiêu Khiết Lam không dời mắt.

Tiêu Khiết Lam đang đứng dưới gốc đào thụ, tán đào cứ rơi. Tiêu Khiết Lam thì cứ múa kiếm, từng động tác một như hoa trôi nước chảy, một vũ điệu đơn giản mà đẹp đến lạ thường. Hắn còn cảm nhận được trong từng động tác của Tiêu Khiết Lam có mang một phần nội lực. Hoa rơi vô ý, người hữu tình! Vì hôm nay Tiêu Khiết Lam diện y phục có màu phấn hồng, kết hợp với điệu múa khiến cảnh vật xung quanh giống như bị lu mờ, Tiêu Khiết Lam giống như tiên tử dạo chơi không để ý gì đến xung quanh còn lòng ngực của Lãnh Cô Hạo sớm đã đập nhanh, một phần trong trái tim hắn như đã bị chiếm mất chỗ. Cảm giác thật lạ lùng!!!

Kết thúc điệu múa kiếm, Tiêu Khiết Lam theo thói quen ngẩng đầu lên trời để mặc tán hoa rơi xuống mặt hay đậu trên y phục của mình. Điều này làm cho Tiêu Khiết Lam nhớ đến nơi mình đã sống mười mấy năm kia, không biết cảm xúc dâng trào hay trong lòng mang tâm sự, giọt nước mắt đầu tiên từ khi đến đây rơi xuống. Mang theo ba phần u sầu.

Lãnh Cô Hạo đứng nhìn Tiêu Khiết lam rơi nước mắt lòng như có cái gì rất khó chịu, tuy hắn đứng khá xa nhưng dù gì hắn là người luyện võ nên giọt nước mắt kia của nàng không qua khỏi mắt hắn. Sự tịch mịch của Tiêu Khiết Lam như cái kim châm vào lòng hắn.

Bước đi nhanh đến bên Tiêu Khiết Lam, đôi tay to vai rộng ôm Tiêu Khiết Lam vào lòng, lên tiếng dịu dàng nói: “ Nưởng tử? Nhớ vi phu đến phát khóc sao!”

Tiêu Khiết Lam không từ chối vòng ôm này, nàng không biết vì sao nàng không bài xích hắn. Nghe giọng điệu của Lãnh Cô Hạo, Tiêu Khiết Lam cũng không phản ứng, bây giờ nàng biết hắn một chút rồi, hắn rất vô xỉ a!!!


Cúi người nhìn tâm tình Tiêu Khiết Lam vui lên lòng hắn mừng như điên, nàng không bài xích hắn nha! Cứ ngỡ sáng nay Tiêu Khiết Lam bài xích mình nhưng không ngờ bây giờ nàng lại cho hắn ôm vào lòng. Vì mỗi lần hắn ôm nàng hay hôn nàng nàng điều không có phản ứng nhưng bây giờ nàng rất bình thường, không kinh ngạc trước hành động này của hắn chứng tỏ nàng cũng bắt đầu thích hắn rồi mà a!!!

“ Nương tử!!!” Lãnh Cô hạo nói.

“Hửm” Tiêu Khiết Lam làm tổ trong lòng hắn trả lời, nàng không biết tại sao mình lại thích cảm giác ấm áp này, nó giúp nàng không nhớ đến bà bà nữa.

“ Nương tử! Khi nào nương tử mới yêu vi phu?” Lãnh Cô Hạo nói câu này chính hắn cũng phải ngạc nhiên, bởi lẽ trước đây đại ca hắn luôn nói yêu hoàng tẩu nhất nhưng lúc đó hắn không hiểu yêu là như thế nào bởi vậy hắn cũng không biết cảm giác kia tuyệt như thế nào. Bây giờ gặp Tiêu Khiết Lam hắn cảm thấy thích sự lãnh đạm của nàng hay thích biểu cảm bối rối của nàng. Có lẽ thích này chính là yêu như đại ca nói!

Nam nhân mà, nhìn nữ nhân lãnh đạm xa cách đến đâu sẽ bắt đầu hứng thú bởi lẽ chinh phục nữ nhân như vậy mới cảm giác mình có thành tựu!!!

Nghe câu hỏi của Lãnh Cô Hạo lòng Tiêu Khiết Lam rối bời, ngẩng đầu nhìn lên gương mặt yêu nghiệt kia, Tiêu Khiết Lam bối rối nói: “ Ta xin lỗi... nhưng ta không biết... yêu là như thế nào??”

Nhìn vào đôi mắt sâu hun hút của Tiêu Khiết Lam có sự nghi hoặc cùng bối rối Lãnh Cô hạo mỉm cười, giọng nói ôn nhu đầy từ tính: “ Không sao! Vi phu sẽ dạy nàng mà!!!” Nói xong, đôi môi đã áp lên mi tâm Tiêu Khiết Lam. Hắn thật sự thích đôi môi đỏ mọng của nàng hơn nhưng hắn biết nàng cũng cần có thời gian thích ứng. Dầu gì nàng sống khép kín đã lâu bây giờ tiếp nhận hắn cũng khiến hắn mừng thầm rồi. Cái gì cũng không nên cưỡng cầu quá!!!


Nhận lấy sự dịu dàng của Lãnh Cô Hạo, tuy một nụ hôn nhẹ nhưng nàng cảm nhận được sự trân trọng của hắn đối với nàng, nàng không biết mình sẽ hòa nhập với cuộc sống của hắn không nhưng có lẽ nàng nên thử cố gắng một lần. Bởi nàng thật sự thích cảm giác hắn mang lại. Nghĩ vậy tiếu dung của Tiêu Khiết Lam khẽ cong, khuôn mặt xinh đẹp nhu hòa đi trong nụ cười tựa như một linh hồn thanh khiết vương vấn không rời.

Nhìn nụ cười của Tiêu Khiết Lam, ngực Lãnh Cô Hạo đập càng nhanh; lần đầu tiên lần đầu tiên nàng cười với hắn a, nàng cười với hắn đó!!! Vui mừng ôm Tiêu Khiết Lam càng chặt hơn trước, hắn nghĩ tương lai giữa hắn và nàng sẽ rất đặc sắc a!!

Hai người lần đầu tiên cùng chung cảm nhận, lần đầu tiên cảm nhận rõ ràng nhịp đập của nhau không chú ý đến những người xung quanh đã cúi gầm mặt. Họ xấu hổ a, vương gia với vương phi sao lại tùy tiện vậy chớ!!! Trong này vẫn còn người chưa có ý trung nhân đây!! Ghen tỵ chết mất a!!! (MiH: mk cx ghen tỵ chết mất a)

Tối hôm đó, hai người cùng nhau ngắm hoa đào sắp tàn sau khi ăn điểm tâm xong, lần đầu tiên trong cuộc đời Lãnh Cô Hạo cảm nhận được sự hạnh phúc ngập tràn khi cùng với người mình yêu; lần đầu tiên trong đời Tiêu Khiết Lam thấy thích hơi ấm của người khác ngoại trừ bà bà. Hai người ôm chung một niềm hạnh phúc mà ngắm hoa đào cuối thu. Có lẽ niềm hạnh phúc đích thực chỉ đơn giản như thế này.

“ Nương tử! Nàng chờ vi phu khảng ba ngày nha, hì hì ta cần ra ngoài trấn thủ dãy Thiên Nhai xử lý vài việc!! Nàng ở phủ chờ vi phu nha!” Bỗng nhiên Lãnh Cô Hạo cất tiếng nói. Hắn luyến tiếc a! Nương tử bắt đầu nhận hắn nhưng bây giờ lại xử lý công việc. aiz...

Nghe Lãnh Cô Hạo nói như vậy, Tiêu Khiết Lam xoay người đối diện với mặt Lãnh Cô Hạo nói: “ Ngươi nhớ nghỉ ngơi! Dù sao ngươi cũng mới bệnh dậy không nên làm việc quá sức...” Nghe được lời nói của Tiêu Khiết Lam. Lãnh Cô Hạo vui vẻ mang mặt dày nói: “ Nương tử! Nàng đang lo cho vi phu sao? Không lo, ta sẽ nhanh giải quyết để bồi nương tử nha!!” Hắn nói xong còn cười một cái rất tà mị, Tiêu Khiết Lam thì nhanh chóng đỏ mặt.

Tối hôm đó, Tiêu Khiết Lam cùng Lãnh Cô Hạo lần đầu tiên ngủ chung giường với nhau, hai người chỉ đơn giản là ngủ thôi, Lãnh Cô Hạo cũng chiếm chút đậu hũ của Tiêu Khiết Lam nhưng bi ai là Tiêu Khiết Lam ngủ say đến chết không biết mình bị làm gì.

Mặt trời ló dạng, hơi lạnh vương vấn đâu đây; Lãnh Cô Hạo chuẩn bị lên đường, nhìn dung nhan ngủ say của Tiêu Khiết Lam thì đặt nụ hôn lên mi tâm nàng. Xoay người rời đi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận