Vọng Môn Nam Quả


Rõ ràng mới vừa rồi bầu trời còn trong xanh, lúc này lại đột nhiên tối sầm xuống.

Vưu Minh nhìn đám người trước mắt, một câu phí lời đều không muốn nói với bọn họ.

Đám người này có lẽ tính cách khác nhau, nhưng về mặt này lại nhất trí, đều là người tư tưởng ích kỷ.

Dục vọng của bọn họ hiện trên mặt, không hề che dấu.

Từ khi bước vào công trình, Vưu Minh đã hạ chú với bọn họ.

Để bọn họ lâm vào ảo giác trong nỗi sợ hãi nhất trong lòng.

Ai nấy đều hoảng sợ khoa chân múa tay, Vưu Thành khóc ròng hét to: “Tiền! Tiền của tao!”
Ông bà nội Vưu cũng gào khóc.

Tham lam trên mặt bọn họ biến thành sợ hãi.

Vưu Thành không biết bản thân đang ở trong ảo cảnh, cũng không cảm thấy trước mắt đều là giả.

Gã về tới phòng mình.

Vợ gã ly hôn với gã, sau khi bán nhà mỗi người một nửa tiền, số tiền kia gã cầm đi mua nhà lần nữa, tiền trả gốc thì đủ, nhưng không còn dư.

Về phần xe, gã bán, vì không có tiền đóng tiền nhà, nhưng lại sĩ diện, gã mua một chiếc rẻ hơn, số tiền dư ra đóng tiền nhà trả góp, nhưng cũng không chống đỡ được mấy tháng.

Gã ngồi ở trên ghế, trong điện thoại có hơn hai mươi cuộc gọi nhỡ, gã suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn không gọi lại.

Là ba mẹ tìm gã đòi tiền.

Gã nào có nhiều tiền như vậy cho bọn họ chữa bệnh? Có rất nhiều loại thuốc không có trong bệnh viện.

Đồng hồ trong phòng tích tích nhích từng chút, Vưu Thành buồn bực vò đầu.

Nếu ba mẹ chết luôn bây giờ trái lại gã lại thoải mái, bây giờ gã có nhà có xe, không có gánh nặng, chỉ cần gã nịnh nọt vài câu, ông bà nội nhất định cho gã tiền, tuy không nhiều, nhưng đủ để trả góp tiền nhà và sinh hoạt, quá lắm thì gã cho thuê phòng này, dùng tiền cho thuê trả góp tiền nhà, chuyển tới chỗ ông bà nội ở.

Thế nhưng ba mẹ vẫn còn, Vưu Thành cắn môi.

Vì sao không chết sớm đi cho rồi?
Vưu Thành chau mày, đột nhiên đứng lên, đúng rồi, gã phải đi tìm chú ba.

Chỉ có làm chú ba bỏ tiền ra, gã mới có thể trải qua sinh hoạt tốt như trước.

Từ sau khi ba mẹ vào viện, gã bán nhà, bạn bè trước đây hay tụ tập không còn tìm đến gã nữa, đều sợ gã xòe tay vay tiền.

“Phi!” Vưu Thành phun một ngụm ra đất, mặt mày dữ tợn.

“Mắt chó coi thường người khác!” Vưu Thành rít từ trong kẽ răng.

Chờ sau này gã phát đạt, gã nhất định sẽ cho đám người từng coi thường gã một bài học.

Ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, gã không thể cả đời đều không phất lên!
Vưu Thành cầm di động lên nhìn, ra quyết định cuối cùng, gã muốn thuyết phục ba mẹ về nhà, không tiếp tục nằm viện nữa.

“Chữa bệnh quá dằn vặt người.

” Vưu Thành bày ra dáng vẻ hiếu tử, chân thành khuyên nhủ ba mẹ: “Con đón hai người về, một nhà chúng ta cùng nhau sinh sống, ba mẹ cũng được hưởng phúc.


Dưới sự khuyên bảo của gã, ba mẹ rốt cục đồng ý.

Dù sao chữa bệnh rất mệt, cũng rất dằn vặt người, mỗi ngày nằm ở trong bệnh viện, quanh quẩn bên mũi đều là mùi thuốc sát trùng.

Lại thường có người chết.

Dù cho bác sĩ khuyên bọn họ hiện tại bệnh tình ổn định, tốt nhất nên ở lại bệnh viện, bọn họ vẫn theo Vưu Thành về nhà.

Mới đầu Vưu Thành còn đóng vai người con có hiếu, rất nhanh đã lộ nguyên hình, trước đây có tiền thì không cảm thấy gì, bây giờ không có tiền, mâu thuẫn liền lộ ra.

Vưu Thành không cho ba mẹ tiền tiêu vặt, ba mẹ gã không có việc làm chính thức, đương nhiên không có lương hưu.

Vưu Thành không cho tiền, ba mẹ gã cũng phải ăn cơm, cho nên liền tìm đến ông bà nội Vưu.

Sinh hoạt phí của ông bà nội Vưu chỉ có con thứ hai cho hai ngàn, con thứ ba cho năm ngàn, con thứ tư vừa sinh cháu tiền bạc căng thẳng, hai người già bọn họ một tháng có bảy ngàn sinh hoạt phí, tại quê nhà đã xem như rất cao.

Dù sao chi phí điện nước thêm vào tiền ăn một tháng cũng không đến một ngàn.

Ba mẹ Vưu Thành tìm đến, ông bà nội luôn hỏi gì có đó với bọn họ lại đột nhiên thay đổi.

Ông bà không có tiền.

Một phân tiền đều không có, tiền dành dụm trước đây đều tiêu trên người bọn họ.

Bác trai Vưu tìm đến bạn bè vay tiền, nhưng bạn bè có thể mượn đều đã mượn qua, bây giờ một ngày ba bữa gọi điện đòi nợ, bác trai Vưu đã hết cách, chỉ có thể đi nhặt chai nhựa trên đường.

Vưu Thành lại không chịu đi tìm việc làm.

Ở nhà chờ ba mẹ hầu hạ.


Vốn nuông chiều gã từ bé, sớm đã mất đi uy quyền, hiện tại càng ngày càng trở nên không thể khống chế.

“Bà ấy là mẹ mày!” Bác trai Vưu gấp đến độ giậm chân, lại không dám xông lên, sợ bị con trai đánh.

Vừa rồi Vưu Thành chính là cho mẹ ruột một bạt tai, chỉ vì lúc ăn cơm bà làm rụng một sợi tóc xuống, lúc ra tay gã không hề lưu tình, mặt bác gái Vưu lập tức in hằn năm dấu ngón tay.

“Ông bà còn có tác dụng gì! Chỉ biết ăn của tôi ở của tôi!” Vưu Thành tức đến nổ phổi, ra bên ngoài bị trào phúng, bị chê cười cũng không dám tỏ thái độ, chỉ dám đem bực tức phát tiết lên người ba mẹ.

Đây là chuyện xấu trong nhà, bác trai bác gái Vưu không dám nói ra ngoài, chỉ có thể nhịn xuống.

Chính là thế, Vưu Thành càng thêm trắng trợn không kiêng dè.

Chính gã không đi kiếm tiền, liền để ba mẹ đi nhặt rác duy trì cuộc sống cả nhà, gã lại làm mưa làm gió.

Gã cầm tiền đi tỉnh thành, muốn từ trong tay chú ba lấy được chỗ tốt.

Vưu Thành đi tỉnh thành, lại chợt phát hiện hết thảy đều thay đổi, chú ba không còn bày ra vẻ mặt ôn hòa với gã, thím ba vốn đã lạnh lùng càng trở nên lạnh lùng hơn, thậm chí, gã không bước vào tiểu khu Vưu gia ở được nữa, ngay cả cơ hội nói một câu với chú ba cũng không có.

Bảo an không cho gã tiến vào tiểu khu, gã canh giữ ở cửa tiểu khu một tuần cũng không thể đi vào.

Gã muốn chặn xe không cho vào, bảo an cao lớn vạm vỡ, một người cũng có thể xách gã qua một bên.

Đến công ty Vưu gia cũng thế, gã không có thẻ nhân viên, căn bản không thể vào.

Gã như chó nhà có tang, người qua đường đều chỉ trỏ vào gã.

.

Sau khi dùng hết tiền trên người, Vưu Thành đành phải quay về nhà.

Vưu Thành về nhà, vẫn là dáng vẻ đại gia, cơn tức bên ngoài cứ vậy trút lên người ba mẹ.

Tối hôm đó, Vưu Thành ăn cơm tối xong liền đá bay cái bàn, sầm mặt nói: “Ngày nào cũng ăn rau héo! Ngày mai ông đây muốn ăn xương sườn! Ăn thịt kho tàu!”
Bác trai Vưu run rẩy nói: “Không có tiền…”
Bác gái Vưu không dám nói lời nào, lần trước bà bị gã đánh gãy cái răng cửa, bây giờ nói chuyện cũng lọt gió.

Vưu Thành: “Tiền đâu! Các người mỗi ngày đi ra ngoài, tiền kiếm được đâu rồi?”
Bác trai Vưu run run nói: “Con cầm hết đi tỉnh thành rồi.


Vưu Thành trợn mắt, đá ngã ghế: “Tôi cầm đi rồi các người không biết kiếm lại hả? Các người tay chân đều lành lặn mà! Ông đây đầu thai làm con các người đúng là xui tám đời!”
Gã mệt mỏi một thời gian, tối nay cũng không muốn giáo huấn ba mẹ mình, cho nên đi về phòng.

Chờ gã tỉnh lại lần nữa, là bị đau đớn kịch liệt làm tỉnh.

Trong phòng không mở đèn, gã chỉ đành dựa vào ánh sáng yếu ớt ngẩng đầu nhìn, ba mẹ gã đứng bên giường, ba gã cầm một con dao đâm vào bụng gã, trên mặt hai người không có biểu tình, không có bi thương cũng không có thống khổ, cứ như vậy mà nhìn gã.

Vưu Thành kinh hoảng kêu to: “Cứu mạng! Cứu mạng a!”
Cửa phòng bị khóa, cửa nhà cũng khóa, không ai nghe được tiếng kêu cứu của gã.

Một dao chưa đâm chết được gã, bác trai Vưu rút dao ra, lần thứ hai đâm xuống.

Một dao lại một dao.

Mới đầu Vưu Thành còn thống khổ rên rỉ, cuối cùng không thể phát ra âm thanh nữa.

Quá thống khổ, mỗi một dao đâm vào đều đau như xé rách tim gan.

Thậm chí gã còn cảm nhận được nội tạng của mình bị dao đâm thủng.

Ba mẹ gã lại chỉ lạnh lùng nhìn gã.

——
Vưu Minh nhìn đám người có quỳ có nằm trên đất, chọt chọt tà linh trên vai: “Ngoại trừ miệng quạ đen, ngươi còn có bản lĩnh gì?”
Tà linh khéo léo nói: “Ta đáng yêu.


Vưu Minh mặt không cảm xúc.

Tà linh sợ đến phát run: “Còn, còn có thể làm người ta suy yếu…”
Vưu Minh gật đầu, chỉ chỉ Vưu Thành đang nằm trên đất: “Đi thôi.


Tà linh nhảy tới.

Nó nhảy quanh đầu Vưu Thành chốc lát, xác nhận Vưu Thành đã bị lây dính tà khí mới nhảy trở lại.

Vưu Minh không ở lâu, cậu cũng không muốn xem trò hề khi đám người này tỉnh lại.

Tà linh bám trên vai Vưu Minh không động, nó vậy mà không phân biệt được vị chủ nhân này là người tốt hay người xấu.

Vưu Minh rời đi khoảng một tiếng, đám người trong công trường mới mới dần tỉnh táo.

Bọn họ không nhớ rõ mới vừa làm cái gì, cũng không nhớ rõ xảy ra chuyện gì, càng không nhớ rõ tại sao bản thân lại mất ý thức khoảng thời gian này.

Chỉ đột nhiên dâng lên một nỗi sợ hãi to lớn.

Sắc mặt tất cả đều tái nhợt, có người còn trực tiếp phun ra, dính đầy trên người.


Vưu Thành ôm bụng, gã cảm thấy bụng không thoải mái, hoa mắt chóng mặt, gã vừa nhớ đến việc mình đến tìm Vưu Minh chiếm tiện nghi, sắc mặt lập tức trở nên khủng bố.

Không biết tại sao, gã cảm thấy nếu đi tìm Vưu Minh, gã sẽ gặp phải chuyện gì đó kinh khủng.

Thậm chí gã cảm thấy Vưu Minh sẽ giết gã.

So với gã, đám người bà nội Vưu cũng không tốt hơn là bao.

Ánh mắt bọn họ nhìn Vưu Thành cũng thay đổi, giống như Vưu Thành không phải đứa cháu mà họ yêu thương, mà là người xa lạ, là người xa lạ họ cực kỳ chán ghét.

Trong lòng Vưu Thành cũng rất chán ghét, gã không hiểu vì sao, nhưng bây giờ đến liếc mắt nhìn ông bà nội một cái gã cũng không muốn.

Đám họ hàng sau khi tỉnh lại đều rời đi, không ai muốn tiếp tục ở lại đây.

Chỉ còn lại Vưu Thành cùng ông bà nội Vưu, ông cháu nhìn nhau, đều không vừa mắt.

Ông nội Vưu nói với vợ: “Đi thôi, đi về.


Lần đầu tiên bà nội Vưu không vì con lớn nói chuyện.

Sau khi tỉnh lại, bà luôn cảm thấy cho dù bà có giành hết tiền của thằng ba cho thằng cả, nó cũng sẽ không dưỡng lão bà.

Đến lúc đó mấy đứa con trai đều chán ghét bà, xem bà như bóng cao su mà đá tới đá lui.

Hiện tại hai kẻ già này một tháng còn có bảy ngàn tiền sinh hoạt phí, chờ mấy năm nữa thằng tư phát đạt hơn, ít nhất trong tay ông bà cũng có thể có chín ngàn.

Về phần nhà thằng cả, bệnh nặng tiêu nhiều tiền như vậy chữa bệnh, còn muốn tới cướp luôn tiền mua quan tài của ông và sao?
Bà nội Vưu đỡ ông nội Vưu đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Không thể tiếp tục cho nhà nó tiền, chúng ta còn phải sống mà!”
Ông nội Vưu cũng cảm thấy nhà thằng cả là bạch nhãn lang, cảm giác này không biết từ đâu đến, đặc biệt rõ ràng: “Về thôi, sau này không cần để ý tới nhà nó, nhiều năm giúp đỡ nhà nó như vậy, tiền trong tay chúng ta cũng chẳng còn.


Vưu Thành là người cuối cùng rời đi.

Gã còn muốn đến Vưu gia, nhưng lại không dám, không nhấc nổi chân.

Tựa như không chỉ có đám người ba Vưu, mà còn có cả hồng thủy mãnh thú tới lấy mạng gã.

Do dự hồi lâu, Vưu Thành quyết định đến nhà ga mua vé tàu.

Sau khi về quê, cả đời VưuThành không còn đặt chân đến thành phố nữa.

Nỗi sợ hãi cắm rễ trong lòng gã, đến tận lúc chết già cũng không tiêu tan.

Loại này sợ hãi thậm chí còn lớn hơn nỗi sợ nghèo khó.

Sau khi rời khỏi công trường, Vưu Minh đến gặp Trịnh Thành Tài.

Trịnh Thành Tài sớm đã chờ Vưu Minh ở tiệm cà phê, trên cổ còn đeo dây chuyền, khoảng thời gian này cho dù là đi tắm Trịnh Thành Tài cũng không tháo nó ra, lo sợ đứa con vất vả mới tìm được sẽ không còn.

“Vưu tiên sinh.

” Bây giờ Trịnh Thành Tài đã dùng xưng hô ngang hàng với Vưu Minh.

Vưu Minh cười: “Mấy hôm nay Trịnh tiên sinh cảm thấy thế nào?”
Nụ cười trên mặt Trịnh Thành Tài kéo rộng hơn, mới vừa rồi còn câu nệ, nụ cười xã giao, bây giờ cười lên chân tâm thật lòng không ít: “Mấy hôm nay luôn mơ thấy một đứa bé gọi tôi là ba.


Trịnh Thành Tài vẻ mặt mơ mộng: “Nhỏ như vậy.


Hắn khoa tay múa chân diễn tả, hưng phấn nói: “Vừa cười liền mềm, mắt rất to, dáng vẻ ngoan ngoãn.


Vưu Minh: “Đó là do đứa bé trong ngọc trụy tiến vào trong mộng của chú, tuy nhiên, dáng vẻ chú thấy trong mơ chưa chắc là dáng vẻ khi sinh ra.


Trong giấc mơ của Trịnh Thành Tài, phần lớn cũng bị sự tưởng tượng của hắn ảnh hưởng.

Trịnh Thành Tài vội vàng nói: “Dáng vẻ ra sao tôi cũng thích, đều là con tôi!”
Vưu Minh nói: “Đêm nay có thể chú sẽ bận một chút.


Mấy ngày nay Trần Mẫn luôn uống thuốc, thuốc đắng đến mức chỉ ngửi thôi cũng chịu không nổi.

Nhưng đó vẫn xem như chuyện đơn giản, thứ Trịnh Thành Tài sắp phải đối mặt mới là địa ngục trần gian.

Ngồi tại quán cà phê đến khi trời tối, Vưu Minh đưa Trịnh Thành Tài lên núi, trong núi nhiều cây cối, ẩm ướt, âm khí tụ hợp, mới càng dễ mở ‘môn’.

Cũng không phải lần đầu Trịnh Thành Tài đến đây,, nhưng vẫn sợ hãi như lần trước: “Đêm nay chúng ta phải làm gì?”
Vưu Minh vỗ vỗ vai Trịnh Thành Tài, chỉ vào mặt dây chuyền: “Trên người đứa bé này có âm sát khí, luồng sát khí kia không nặng, nếu muốn để nó đầy thai thành con chú, thì chú phải hấp thu luồng sát khí kia.


“Không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ là chú sẽ suy yếu trong vòng một năm.


” Vưu Minh giải thích tường tận.

Trịnh Thành Tài nuốt nước miếng: “Suy yếu đến mức nào?”
Vưu Minh ngẫm nghĩ, nói: “Không thể chịu lạnh không thể chịu nóng, dễ sinh bệnh hơn bình thường.


Trịnh Thành Tài: “… Sẽ ảnh hưởng việc kinh doanh của tôi sao?”
Vưu Minh không cam đoan: “Này phải xem chú chăm sóc bản thân như thế nào, một năm tới cô Trần ở nhà dưỡng thai, chú ở nhà dưỡng thân thể, cả hai ở nhà thì tốt hơn, có ra ngoài cũng đừng quá lâu.


Trịnh Thành Tài thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ cần không phải vĩnh viễn, chịu đựng một năm vẫn được.

“Mấy ngày đầu tương đối vất vả.

” Vưu Minh nhìn Trịnh Thành Tài: “Sẽ không xuống được giường.


Những việc này lần trước Vưu Minh đã nhắc nhở Trịnh Thành Tài, chỉ là lần đó hắn bị niềm vui có con làm choáng váng, Vưu Minh nói gì hắn cũng gật đầu cười khúc khích.

Nhưng mấy ngày không xuống được giường, cộng thêm một năm sức khỏe không tốt so với việc có con thì cũng không là gì.

Trịnh Thành Tài gật đầu nói: “Được.


Vưu Minh cười nói: “Vậy cháu bắt đầu?”
Trịnh Thành Tài hít sâu một hơi, lên tinh thần: “Bắt đầu đi, tôi chuẩn bị xong rồi.


Một trận âm phong thổi qua, Trịnh Thành Tài nghe thấy tiếng khóc của trẻ con, khiến người nghe tê cả da đầu.

Trịnh Thành Tài không dám mở mắt, hàm răng run lên, chỉ hy vọng có thể sớm một chút xong việc.

Một bàn tay nhỏ lạnh lẽo sờ lên mặt Trịnh Thành Tài.

Trịnh Thành Tài chấn động, có thứ gì đó chui vào da hắn, tựa như cây kim, nhưng sau khi đi vào nó lại trở nên mềm mại.

Toàn thân hắn nổi da gà, sắc mặt tái xanh, nhưng vẫn tự an ủi mình không có việc gì.

Tiếng trẻ con khóc chậm rãi biến thành tiếng cười, đó là âm thanh chỉ thuộc về trẻ nhỏ.

Bầu không khí đáng sợ dường như cũng bị tiếng cười này phá vỡ.

Trên mặt Trịnh Thành Tài rốt cục hiện lên nét cười.

Âm phong chậm rãi tản đi, cuối cùng biến thành cơn gió lạnh, cảm xúc của bàn tay nhỏ trên mặt cũng biến mất, Trịnh Thành Tài mở mắt, xung quanh không có gì thay đổi.

Đến khi nhìn thấy Vưu Minh đứng bên cạnh, quả tim treo lơ lửng của hắn mới trở về vị trí cũ.

Nhưng chưa yên ổn được lâu, hắn đã cảm thấy choáng váng, cả người vô lực ngã xuống.

May là có Vưu Minh đỡ lấy, nửa ôm nửa tha đưa người vào xe.

Trịnh Thành Tài nằm nghiêng trên ghế sau, khó khăn nói: “So với tôi nghĩ còn khó chịu hơn.


Vưu Minh an ủi: “Về nhà nằm sẽ tốt hơn.


Trịnh Thành Tài cười nói: “Trong nhà đều là mùi thuốc, làm cách nào cũng không tản đi được, dì bảo mẫu đã sắp chịu không nổi, vợ tôi lại có thể mặt không đổi sắc uống hết.


“Thế nhưng từ sau khi uống thuốc, sức ăn của em ấy cũng trở nên lớn hơn, trước đây chỉ có 41,5 kg, bây giờ đã lên 46 kg rồi.


46 kg vẫn là quá gầy.

Vưu Minh nói: “Chỉ cần khỏe mạnh là tốt rồi, cân nặng không phải thước đo tiêu chuẩn của sức khỏe.


Trịnh Thành Tài: “Cậu nói đúng.


Tuy rằng thân thể suy yếu, tinh thần của Trịnh Thành Tài lại rất tốt, rất phấn khởi, vì đây đã là bước cuối cùng.

Con trai hắn sắp tới.

“Đúng rồi, Vưu tiên sinh, sao cậu lại trở thành con nuôi của Giang gia?” Trịnh Thành Tài vẫn luôn thắc mắc chuyện này, tuy vợ chồng Giang gia thoạt nhìn rất dễ gần, kỳ thật không thật sự quá thân thiết với ai.

Từ sau khi Giang Dư An chết, có rất nhiều người muốn tạo mối quan hệ với Giang gia, ý đồ muốn chia một chén canh, mỗi năm đều có một đống người muốn Giang gia nhận còn trai con gái mình làm con nuôi, thế nhưng không một ai thành công.

Vưu Minh dựa vào cái gì đả động đến bọn họ?
Hơn nữa Trịnh Thành Tài cũng nhìn ra, mới đầu hai người anh Giang cũng không biết Vưu Minh có chiêu đấy.

Vưu Minh không muốn giấu diếm, nhưng cũng sẽ không rêu rao khắp nơi.

“Cháu không muốn nói.

” Vưu Minh nói.

Trịnh Thành Tài cũng không hỏi tiếp, những cao nhân như thế này đều có một vài tật xấu.

Vưu Minh đã được xem là cao nhân bình dị gần gũi rồi.

“Tôi về nhà với bộ dạng này, nhất định sẽ dọa vợ tôi sợ.

” Trịnh Thành Tài cười nói: “Tôi lo lắng cho sức khỏe em ấy nhiều năm như thế, bây giờ đến lượt em ấy quan tâm tôi.


Vưu Minh nói: “Chờ thân thể chú khỏe lên, là có thể chung phòng với cô Trần.



Trịnh Thành Tài thiếu chút nữa bị sặc nước bọt của chính mình, hồi lâu mới hòa hoãn, đỏ mặt, nghiên trang nói: “Nhưng không phải tôi sẽ suy yếu một năm à?”
Vưu Minh: “Chú cần nằm trên giường bảy ngày, sau bảy ngày này sẽ có một tuần còn cường tráng hơn trước, một tuần đó hai người có thể cùng phòng, tháng thứ hai đi khám, sẽ có con.


Trịnh Thành Tài ho khan một tiếng, tuy rằng giữa nam nhân đàm luận đề tài này cũng không có gì, nhưng trưởng bối đàm luận với tiểu bối thì có chút không đúng lắm.

Hai người không tiếp tục đề tài này.

Dọc đường đi Vưu Minh không chủ động nói chuyện, trái lại là Trịnh Thành Tài nói không ngừng.

“Cậu nói xem, trẻ con thì lấy tên gì mới tốt đây?” Trịnh Thành Tài hưng phấn hỏi: “Nếu không cậu chọn đi.


Vưu Minh cự tuyệt mấy lần, nhưng Trịnh Thành Tài rất kiên trì.

Vì thế Vưu Minh đành nói: “Nếu là con gái thì gọi là Thuấn Hoa đi.


Trịnh Thành Tài khẽ đọc mấy lần: “Trịnh Thuấn Hoa…”
Hắn cười nói: “Là cái tên rất hay.


“Có nữ cùng xe, nhan như thuấn hoa.


Trịnh Thành Tài lại hỏi: “Vậy nếu là con trai thì sao?”
Vưu Minh: “Cảnh Thanh.


Trịnh Thành Tài: “So với tên của tôi còn ý nhị hơn nhiều.


Vưu Minh nói: “Tên của chú rất tốt, đại tục phong nhã, trắng ra cũng không phải không tốt.


Trịnh Thành Tài thở dài.

Trong mắt hắn, người như Vưu Minh rất hiếm thấy.

Có sao nói vậy, hào phóng trực tiếp.

“Ba mẹ cậu mở công ty trang phục đúng không?” Trịnh Thành Tài hỏi.

Vưu Minh gật đầu.

Trịnh Thành Tài nói tiếp: “Tôi chuẩn bị hợp tác cùng ba mẹ cậu, tung ra một bộ châu báu mới, lúc chụp ảnh quảng cáo sẽ để người mẫu mặc trang phục nhà cậu.


Vưu Minh: “Quần áo nhà cháu không rẻ.


Trịnh Thành Tài cười nói: “Cho nên mới nói là hợp tác mà, châu báu nhà tôi cũng đâu có rẻ.


“Vậy chú đến tìm ba cháu đi.

” Vưu Minh nói: “Bất quá mấy ngày tới không được, chờ bảy ngày sau lại nói đi.


Trịnh Thành Tài bị đuổi về Trịnh gia, Trần Mẫn khí lực không đủ lớn, vẫn là Vưu Minh ôm Trịnh Thành Tài vào nhà.

Lúc bị ôm lên, vẻ mặt Trịnh Thành Tài như ăn phải cứt.

Ôm thì ôm đi, tại sao lại là kiểu ôm công chúa?
Trần Mẫn đi phía sau cười, còn lấy di động ra chụp ảnh.

Vưu Minh chỉ cảm thấy động tác này tương đối dễ dàng, cũng sẽ không ghìm đến Trịnh Thành Tài.

Khiến Trịnh Thành Tài sau khi bị đặt xuống giường vài giây sau mới phục hồi tinh thần.

Trần Mẫn tiễn Vưu Minh ra cửa, trong tay còn cầm một hộp quà: “Đây là tặng cho mẹ cháu.


Vưu Minh không từ chối: “Cám ơn.


Trần Mẫn che miệng cười: “Khách khí cái gì? Là cô chú nên nói cám ơn với cháu.


Tạm biệt Trần Mẫn xong, Vưu Minh lái xe quay về Vưu gia.

Ban sáng ba Vưu giả bộ ngất xỉu mới tránh thoát, sau khi xử lý xong đám họ hàng thân thích kia mẹ Vưu mới nói cho cậu biết là ba Vưu giả vờ ngất xỉu.

Dù sao ông bà nội Vưu cũng là ba mẹ ruột của ba Vưu, ông thật sự không còn cách nào, chỉ đành phải giả ngất.

Chỉ cần ông ngất, bọn họ không thể náo loạn nữa.

Ở quê mọi việc đều do nam nhân làm chủ, bọn họ sẽ không nghĩ rằng tiền là do mẹ Vưu quản.

Đây là quán tính tư duy, nếu không ba Vưu cũng không dám diễn.

Mặc dù Vưu gia và Giang gia cùng nằm trong một tiểu khu, nhưng tiểu khu này rất lớn, đi từ bên này sang bên kia cũng mất thời gian khá lâu.

Vưu Minh trực tiếp về nhà.

Còn chưa bước vào nhà đã nghe thấy thanh âm vui mừng của ba mẹ Vưu.

Mẹ Vưu: “Cám ơn trời đất, đám quỷ hút máu kia cuối cùng cũng đi.


Ba Vưu cũng nói: “Xem ra tôi giả bộ ngất cũng có công lao, sau này cứ bọn họ đến một lần tôi ngất một lần, tôi cũng không tin tôi ngất không lại bọn họ!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận