Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ FULL


Nếu như trò chơi này giống du hí trước kia, nhân vật có thể chồng chéo thì tốt biết bao, tiếp nhiệm vụ cũng không cần phiền toái như vậy, bất quá cái ý nghĩ này rất nhanh thì bị hắn không đồng ý, một tiểu cô nương chạy đến trong cơ thể của hắn còn dễ nói, nếu như một nam nhân đi vào trong thân thể của hắn, ngẫm lại cũng ác tâm.
 
Lúc này, Thạch Trung Ngọc mới phát hiện dưới chân mình có hai đường kẻ, tất cả mọi người đứng ở trong này, nghĩ thầm, đoán chừng là đứng ở trong này mới có thể tiếp nhiệm vụ.
 
Thạch Trung Ngọc nhàm chán đứng xếp hàng, nhìn tốp năm tốp ba không phải xếp hàng đi tới bên người lão đầu, vài hộ vệ cường tráng bên người lão đầu trực tiếp rút đao đuổi người, trong lòng mừng rỡ, may mắn mình xếp hàng.
 
Rất nhanh thì đến phiên Thạch Trung Ngọc, Thạch Trung Ngọc đi tới trước mặt lão đầu.
 
- Chào ngươi, Mạo Hiểm Giả trẻ tuổi, ta là Thôn trưởng của Tân Thủ Thôn số 1949, ta đại biểu tất cả thôn dân hoan nghênh ngươi đến, tuy không tiện, nhưng có một việc muốn nhờ ngươi hỗ trợ, có thể chứ?
 
Lão đầu nói.
 
- Vui lòng ra sức.
 
Thạch Trung Ngọc nói.
 
- Là như vậy, Trương thẩm muốn chế tác một cái chổi lông gà, mời đi thu thập mười lăm cái lông gà của Thiết Kê.
 
Thôn trưởng nói.
 
- Gợi ý của hệ thống, ngài tiếp nhận nhiệm vụ của thôn trưởng, giúp Trương thẩm thu lông gà.
 
Thạch Trung Ngọc nhận nhiệm vụ, còn muốn tiếp vài nhiệm vụ khác, nhưng khi nhìn đến đội ngũ thật dài lại khiếp đảm.
 
Vì vậy liền dựa theo thôn trưởng chỉ thị đi tìm Thiết Kê.


Chỉ chốc lát liền thấy được đàn Thiết Kê, cùng một đám người chơi.
 
Thiết Kê, cấp 2, HP 30.

 
Thiết Kê này so với con gà con trước đó thấy thì lớn hơn một vòng, hơn nữa nhìn lông trên người nó, có vẻ như thật sự là làm bằng sắt, cái này là cái nhiệm vụ gì, chổi lông gà làm bằng sắt? Trương thẩm chế tác cái chổi lông gà này là vì quét tước vệ sinh, hay vì khi dễ lão công của mình?
 
Thạch Trung Ngọc từ trong bao quần áo lấy ra Mộc Kiếm, hùng dũng oai vệ, khí thế bừng bừng đi tới trước một Thiết Kê lạc đàn, không đợi hắn đi ra ba bước, Thiết Kê đã hóa thành bạch quang thăng thiên, lưu lại một đồng tệ, bị bốn năm người cùng nhau chia cắt.
 
Thạch Trung Ngọc thở dài, người nhiều cháo ít a, nhận nhiệm vụ cũng là nhận không, mười lăm lông gà, cái nhiệm vụ này quá gian khổ.
 
Lúc này bên người Thạch Trung Ngọc đột nhiên đổi mới ra một con Thiết Kê, mắt thấy vài Mộc Kiếm sắp rơi xuống trên người nó, Thạch Trung Ngọc lấy thế nhanh như chớp không kịp bịt tai, phi đến trên người Thiết Kê, bảo hộ Thiết Kê ở dưới thân thể.
 
Nơi này cách Tân Thủ Thôn vô cùng gần, mới mấy phút lộ trình, cho nên coi như là khu an toàn, Mộc Kiếm của mấy ngoạn gia đánh vào trên người Thạch Trung Ngọc, một chút cảm giác cũng không có.
 
- Tiểu tử, ngươi làm cái gì? Đoạt quái cũng không thể đoạt như vậy a?
 
- Phải, quá mất mặt, ngoan ngoãn giao Thiết Kê ra đây.
 
Thạch Trung Ngọc căn bản không để ý tới mấy ngoạn gia này chửi mắng, ôm Thiết Kê chạy như điên vào trong Tân Thủ Thôn, Thiết Kê này cũng không có tim không có phổi, Thạch Trung Ngọc cứu nó, nó không chỉ có không cảm kích, còn làm ra sự tình ân đền oán trả, mổ vào trên tay Thạch Trung Ngọc, đau đến Thạch Trung Ngọc thiếu chút nữa ném Thiết Kê ra.
 
Vội vàng dùng tay cầm lấy cổ Thiết Kê, không cho nó công kích mình, Thiết Kê dùng sức giãy dụa, từ trong tay Thạch Trung Ngọc bật ra, trong lòng Thạch Trung Ngọc chửi mẹ, lão tử chỉ bất quá chỉ theo chín năm giáo dục bắt buộc, lẽ nào biến thành thư sinh tay trói gà không chặt rồi sao?
 
Trong lòng Thạch Trung Ngọc phẫn nộ, lần nữa nhào tới, gắt gao đè Thiết Kê ở dưới thân thể:
 

- Con mẹ nó, lão tử vốn còn muốn mang ngươi tới địa phương không người nhổ lông gà của ngươi, nhưng ngươi không thức thời như thế, cũng đừng trách ta để cho ngươi trần truồng chạy ở trên đường cái.
 
Thạch Trung Ngọc tự tay nhổ lông trên người Thiết Kê.
 
- A!
 
Thạch Trung Ngọc kêu thảm một tiếng, Thiết Kê một chút việc cũng không có, nhưng trên tay Thạch Trung Ngọc ào ào đổ máu, bị lông của Thiết Kê quẹt làm bị thương.
 
HP vốn không cao, mới 40 điểm mà thôi, phía trước bị Thiết Kê mổ một cái, hiện tại lại xuất hiện đổ máu me, HP lập tức rơi vào đáy cốc, còn sót lại 5 điểm.

Thạch Trung Ngọc oán hận nhìn chằm chằm Thiết Kê, thật không hỗ là Thiết Kê, quả nhiên là cứng rắn như sắt.
 
Thiết Kê như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Thạch Trung Ngọc, phẫn nộ đến lông gà chổng ngược, xông lên mổ Thạch Trung Ngọc một cái, - 13, ra bạo kích, Thạch Trung Ngọc xử nữ treo, bàn giao ở trên người Thiết Kê.
 
- Gợi ý của hệ thống, khoảng cách đăng nhập du hí, còn cần 119 phút.
 
Sau khi người chơi tử vong, trong vòng hai canh giờ không thể vào du hí, đây là vì phòng ngừa thời điểm đại hình PK, chết lại đi, ảnh hưởng chiến trận.
 
Thạch Trung Ngọc lấy nón an toàn xuống, tâm tình cực kỳ phiền muộn, một chút kinh nghiệm cũng không có, đã bị ném ra trò chơi, cái này làm sao bàn giao với lão bản?
 
Ngồi ở trước máy vi tính, mở ra diễn đàn, tâm lý Thạch Trung Ngọc sinh ra cân bằng, tiếng mắng nổi lên bốn phía, tử vong cũng không phải một người Thạch Trung Ngọc, nam nữ si tình không vào được trò chơi nhiều lắm.

Nhưng nhân viên công tác không có bất kỳ giải thích nào, bọn họ tin tưởng, dù vậy cũng sẽ không có người vứt bỏ trò chơi.
 
Dù sao phí năm nghìn mua thiết bị du hí, làm sao có thể chơi mấy phút liền không chơi?

 
Thạch Trung Ngọc ở trong diễn đàn lục soát thật lâu, hy vọng có thể tìm ra một tin tức tốt, đáng tiếc hắn thất bại, cách du hí bắt đầu bất quá mới mười mấy phút, ở đâu ra kinh nghiệm tốt gì, đều là một ít lời nói nhảm không có dinh dưỡng.
 
Nhàm chán nằm ở trên giường, liếc nhìn mấy quyển sách luôn mang bên mình, mỗi lần xem bộ thần điển này, thời gian trôi qua luôn vô cùng nhanh, trong nháy mắt, hai giờ liền qua, Thạch Trung Ngọc nhịn đau, vứt bỏ tác phẩm lớn văn học trong tay, lần nữa tiến vào du hí.
 
Mở ra bảng bằng hữu, phát hiện tỷ muội Hướng Lam bất quá mới cấp 2, Cơ Như Nguyệt và Tuyết Sương Yên vẻn vẹn cấp 3 mà thôi, làm sao sẽ chậm như vậy? Lẽ nào trò chơi này thăng cấp chậm như vậy? Hai giờ mới có thể lên ba cấp mà thôi?
 
Thạch Trung Ngọc cũng không đi suy nghĩ nhiều, trong lòng khuyên bảo mình, trước ăn cơm trưa còn có thể đuổi kịp.
 
Hào hứng chạy ra Tân Thủ Thôn, đi tới lãnh địa Thiết Kê, Thạch Trung Ngọc bi ai phát hiện, người chơi không có xu thế giảm bớt.
 
Đi tới bên người một con Thiết Kê, vung xuống một kiếm, bổ vào trên đầu Thiết Kê, không đợi Thiết Kê hoàn thủ công kích Thạch Trung Ngọc, Thiết Kê liền ai điếu một tiếng, nằm trên đất, dĩ nhiên không phải Thạch Trung Ngọc cấp 0 lực công kích có thể miểu sát Thiết Kê cấp 2, mà là có rất nhiều Mộc Kiếm so với Mộc Kiếm của Thạch Trung Ngọc hơi chậm một tí tẹo rơi vào trên người Thiết Kê.
 
- Chúc mừng ngài giết chết quái vật Thiết Kê, thu được 3 điểm EXP.
 
Thời điểm nhiều người chơi đồng thời công kích một con quái vật, điểm kinh nghiệm căn cứ phát ra thương tổn phân phối, bất quá quái vật rơi xuống vật phẩm chỉ quy về người chơi thứ nhất công kích.
 
Thạch Trung Ngọc thấy Thiết Kê ngã xuống, lông gà lớn nhất trên đuôi rơi trên mặt đất, liền vội vàng nhặt nó lên.
 
- Lông Thiết Kê: Vật phẩm nhiệm vụ.
 
Thạch Trung Ngọc chiếm được vật phẩm nhiệm vụ thứ nhất, trong lòng vui sướng, lập tức tìm mục tiêu kế tiếp, mười phút sau, Thạch Trung Ngọc sinh ra một loại xung động muốn khóc, quái vật thứ nhất là vận khí tốt mới bị hắn giết được, kế tiếp mười phút, dĩ nhiên không cướp được một con.
 
Nhìn mình mới 3 điểm kinh nghiệm, nghĩ đến các nữ nhân cùng một phòng làm việc, đều đã lên tới cấp 3, Thạch Trung Ngọc bị đả kích.
 
Cắn răng một cái, Thạch Trung Ngọc quyết định cách xa Tân Thủ Thôn, đi giết quái không ai dám đụng, bằng vào kinh nghiệm đánh nhau nhiều năm của lão tử, nhất định có thể trổ hết tài năng, chờ lão tử tới cấp 10, trở lại giết Thiết Kê, xem ai còn dám đoạt quái.
 
Nghĩ đến liền làm, ngày đầu tiên đi làm, không thể để cho lão bản khinh thường, Thạch Trung Ngọc cách xa Tân Thủ Thôn, xuất phát ra thế giới phía ngoài.
 
Đương nhiên cũng không thiếu người ý tưởng giống như Thạch Trung Ngọc, bất quá bọn hắn đều ảo não trở về, Thạch Trung Ngọc ở trên đường cũng gặp phải không ít, nghe bọn họ đàm luận, đều có chút như đưa đám.

 
- Trò chơi này quả thực không có cách nào chơi a, ba người chơi cấp 2 tổ đội, dĩ nhiên giết một quái vật cấp 5 cũng phải đánh nửa ngày, kinh nghiệm còn không cao, vẫn là trở về giết Lô Hoa Kê cấp 3 a!!
 
- Ai! Không có biện pháp, mua không nổi dược tề, vừa không có trang bị tốt, thảm nhất là Mục Sư lại phải đến cấp 3 mới có kỹ năng trị liệu.
 
...
 
Thạch Trung Ngọc nhìn trang bị trên người mình, ngoại trừ Mộc Kiếm có thể thêm một điểm lực công kích, thì không có bất kỳ đạo cụ thêm công kích nào, trang bị tân thủ trên người, áo, quần, giầy rơm, cũng chỉ cho ba giờ phòng ngự, dược tề gì đó đều không có.
 
Mặc dù trong lòng có chút khiếp đảm, bất quá vẫn dứt khoát xuất phát, đương nhiên quái cấp 5 tạm thời sẽ không suy tính, thử xem quái cấp 4 a.
 
Tìm được Ma Hóa Kê cấp 4, nơi này người chơi nói nhiều không nhiều, nói ít cũng không ít, nhưng còn không đến mức không giành được quái, thế nhưng người khác đều là mấy người tổ đội giết quái, chỉ có Thạch Trung Ngọc một người độc thân.
 
Cũng có không ít người chơi chủ động thêm người, nhưng khi nhìn thấy Thạch Trung Ngọc mới cấp 0, căn bản không người đến tìm hắn.

Thạch Trung Ngọc ngược lại cũng không để ở trong lòng, tìm một Ma Hóa Kê lạc đàn, kiếm đâm vào trên người của nó - 5.
 
Thạch Trung Ngọc nhìn cái tổn thương này có chút buồn bực, Ma Hóa Kê HP cao tới 80, một lần mới 5 điểm thương tổn, đó không phải đánh gần hai mươi lần mới có khả năng giết?
 
Ma Hóa Kê bị khiêu khích, đương nhiên không có khả năng thờ ơ, mỏ gà mổ ở trên đùi Thạch Trung Ngọc, một cái liền mang đi Thạch Trung Ngọc 20 điểm HP, sợ đến Thạch Trung Ngọc vội vã chạy ra một khoảng cách, Thạch Trung Ngọc tổng cộng mới 40 HP mà thôi, lại bị đụng một cái sẽ quy thiên.
 
Thấy Ma Hóa Kê ở phía sau không ngừng đuổi theo, chỉ lát nữa là đuổi kịp, Thạch Trung Ngọc cắn răng một cái, chơi cái Hồi Mã Thương, hung hăng đâm vào trong mắt Ma Hóa Kê -15.
 
- Chúc mừng ngài, để cho Ma Hóa Kê thương tổn nhược điểm.
 
Ha ha, Thạch Trung Ngọc hưng phấn, công kích nhược điểm của đối phương, lại có gấp ba thương tổn, Thạch Trung Ngọc lần nữa nhặt lên lòng tin.
 
Ma Hóa Kê ở trên mặt đất bật không ngừng, thầm thì kêu loạn, lần này thương tổn dường như rất đau, Thạch Trung Ngọc cũng không phải hạng người nhân từ nương tay, thừa dịp ngươi bệnh đòi mạng ngươi mới là vương đạo, lại ở trên người Ma Hóa Kê đâm một kiếm, Thạch Trung Ngọc buồn bực, bởi vì Ma Hóa Kê nhảy loạn, đưa tới không thể chính xác đâm trúng con mắt còn lại của Ma Hóa Kê..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận