Vợ Yêu Ngọt Ngào Tổng Giám Đốc Sủng Hôn


Rốt cuộc Tô Vân Thiên cũng là một cáo già, ở sau khi Tô Noãn bị Lộ Nam hoàn toàn làm lơ, ông ta vẫn có thể bảo trì tươi cười đầy mặt.“Tới tới tới, Lộ Nam, nhanh cùng Tiểu Bắc đi vào, mẹ con làm rất nhiều đồ các con thích ăn!”Lộ Nam ngẩn người.Mẹ con? Là đang nói anh sao?Cũng đúng, anh và Tô Bắc kết hôn, gọi vậy cũng đúng.Chẳng qua bị Tô Vân Thiên nói ra như vậy, trong lúc nhất thời anh có chút không thích ứng.Nhưng duỗi tay không đánh người mặt cười, anh gật gật đầu, cúi đầu nói với Tô Bắc; “Quà anh mua đặt ở cóp sau, hiện tại chúng ta mang vào sao?”Tô Bắc nghe được lời Lộ Nam, nhịn không được muốn trợn trắng mắt.Người này đến tột cùng là tới từ tinh cầu nào, anh đã đi nhà người khác làm khách chưa?Anh gặp qua ai cơm nước xong, lại đi tới xe lấy quà chưa?Hay là nói, anh hoàn toàn không nghĩ tới tặng quà, chỉ là thuận miệng nói mà thôi.Tô Bắc suy nghĩ bay nhanh.Một lát sau, cô cũng đã có chủ ý.Cô cười ôn nhu động lòng người: “Nếu mua, vậy khẳng định là hiện tại cầm vào đi, phải biết rằng, đây chính là lần đầu tiên chúng ta lại mặt sau khi kết hôn!”Tô Bắc cắn nặng hai chữ lại mặt, ngay cả Tô Vân Thiên và Tô Noãn đều nghe được.Nhìn Tô Bắc và Lộ Nam hỗ động thân mật như vậy, lộ ra ngọt ngào trong nhất cử nhất động.Trên mặt Tô Noãn toàn là không cam lòng, cô ta không tin Lộ Nam sẽ thật sự thích Tô Bắc, bọn họ mới kết hôn mấy ngày, khẳng định sẽ không!Cô ta không ngừng ở trong lòng an ủi chính mình, cô ta vẫn là có cơ hội.Tô Bắc và Lộ Nam lấy hộp quà từ cốp xe, Tô Vân Thiên chạy nhanh tiến lên tiếp nhận.Tươi cười của ông ta làm Tô Bắc cực kỳ không thoải mái: “Tới thì tới, dù sao cũng là về nhà mình, cần gì mang nhiều đồ như vậy?”Tô Bắc nhịn không được trợn trắng mắt.Nếu không lấy đồ, ông còn ân cần nhận lấy như vậy.Thử hỏi mấy chữ không biết xấu hổ viết như thế nào, tuyệt đối treo trần trụi ở trên mặt Tô Vân Thiên.Sau khi mấy người trở lại phòng khách.Tô Noãn thấp giọng nói gì đó ở bên tai Tô Vân Thiên.Trên mặt Tô Vân Thiên hiện lên một tia do dự, cuối cùng, ông ta chậm rãi gật đầu.Tô Noãn liền trực tiếp lên lầu.Tô Vân Thiên cười ha ha giải thích: “Thân thể Tiểu Noãn không thoải mái, ta để con bé lên lầu trước!”Tô Bắc và Lộ Nam đều là mặt vô biểu tình, không có phản ứng quá lớn.Tô Vân Thiên cười gượng hai tiếng.Ông ta tiếp tục mở miệng nói: “Tiểu Bắc, con đi vào phòng bếp, nhìn xem mẹ con có chỗ nào cần hỗ trợ không, ta dẫn Lộ Nam đi tham quan nhà một chút!”Giờ phút này Tô Bắc cũng không muốn ở cùng bọn họ.Lộ Nam sâu không lường được, cứu chính mình lại biểu hiện lạnh nhạt tự nhiên.Tô Vân Thiên bụng dạ khó lường, một lần lại một lần lợi dụng cô.Nhìn hai người kia, cô liền mệt lòng.Cô bĩu môi: “Các người đi đi, tôi đi ra ngoài một chút!”Tô Bắc không có đi phòng bếp, mà là trực tiếp đi bên ngoài hít thở không khí.Nhìn bóng dáng rời đi của Tô Bắc, thần sắc Lộ Nam hơi lóe, biểu tình trên mặt như suy tư gì đó.Tô Vân Thiên nhìn anh một cái: “Lộ Nam, lần đầu tiên con trở về, ta mang con tham quan nhà một chút?”Lộ Nam vốn dĩ muốn nói không có hứng thú.Nhưng không biết nghĩ như thế nào, anh đột nhiên lại thay đổi chủ ý.





.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận