Vợ Yêu Em Chạy Không Thoát


"Quản lý, tôi có thể hát."Được người phục vụ dẫn đi gặp quản lý, khuôn mặt nhỏ nhắn của Quỳnh Anh vẫn tái nhợt dưới ánh đèn rực rỡ "Tôi vẫn có thể chơi piano, miễn là ...!không phải đi tiếp rượu." Quỳnh Anh rụt rè nói."Cô đừng lo lắng." Người quản lý cười nói: “Cô có thể hạ cố đến đây, đó là vinh hạnh của chúng tôi."Tất nhiên Quỳnh Anh hiểu được sự mia mai trong lời nói của anh ta, nhưng để kiếm tiền, cô phải chịu.

Anh ta dễ dàng nhận ra cô, dù sao cô cùng từng là người thuộc giới thượng lưu và cũng từng bố đến đây.Cúi đầu xuống, Quỳnh Anh nhẹ giọng nói: “Cảm ơn anh."Người quản lý hừ nhẹ một tiếng rồi bỏ đi làm việc của mình.Ngay sau đó, Quỳnh Anh được dẫn đến một căn phòng."Đến rồi, khách muốn có người chơi đàn để thêm phần vui vẻ.


Đừng có làm gì phật ý khách." Người đội trưởng nói với Quỳnh Anh."Vâng, tôi hiểu." Thái độ vừa phải của cô làm người đội trưởng cảm thấy hài lòng.Sau khi đội trưởng rời đi, Quỳnh Anh thở phào nhẹ nhõm, đẩy cửa phòng ra.

Trong hộp ánh đèn mờ ảo, không khí nồng nặc mùi thuốc lá và rượu, cô nhíu mày, cẩn thận tránh những chai rượu vương vãi trên sàn, bước đến bên cây đàn piano.Cô ngồi xuống, mở bìa piano và nhạc khúc “City in the Sky"vang lên.Đột nhiên một giọng nam vang lên: “Anh Hải, nghe nói tối hôm qua anh ngủ với tiểu thư Quỳnh Anh?""Vĩnh Hải ở đây sao?' Quỳnh Anh khẽ giật mình.

Cả người cô run lên, giai điệu đang mượt mà ban đầu bỗng nhiên bị vấp "Cái quái gì vậy?" Người đàn ông rõ ràng là không hài lòng, đứng dậy đá chai rượu dưới dân đi đến chỗ Quỳnh Anh.Quỳnh Anh đứng dậy muốn chạy trốn, nhưng lại bị người đàn ông nắm lấy cổ tay, sau đó anh ta mỉm cười khi nhìn thấy gương mặt cô:"Thời đại Hoàng kim có nhân viên xinh đẹp thế này sao tôi không biết nhỉ?" Vừa nói anh ta vừa đưa tay chạm vào mặt Quỳnh Anh.Vĩnh Hải đang uống rượu một cách tự nhiên, nhưng khi ngẩng đầu lên và nhìn thấy người chơi piano là Quỳnh Anh, cả người anh đột nhiên đông cứng lại, toát ra hơi thở lạnh như băng.Vĩnh Hải đứng dậy, đi về phía Quỳnh Anh, và dừng lại cách cô chưa đầy một mét.

Bóng dáng mảnh mai trước mặt hắn đã từng xuất hiện vô số lần trong giấc mơ, nhưng hiện tại, nàng ở trước mặt hắn, cười nói nịnh nọt.

Lúc này, ánh mắt của anh lộ rõ vẻ cay đẳng.Nhìn cổ tay bị nắm chặt của cô, anh lạnh lùng nói với người đàn ông: “Khánh Minh, để cô ấy đi.""OK." Khánh Minh buông tay, gãi gãi mũi, rồi trở lại chỗ của mình, thỉnh thoảng vẫn liếc qua 2 người.


Anh ta nhận ra Vĩnh Hải thật không bình thường, chắc chắn phải có điều gì đó kỳ lạ.Trước cây đàn, Quỳnh Anh do dự và đang định nói nhưng bị một lực bất ngờ đi thẳng vào mặt.

Cô lảo đảo vài bước, sau lưng đập mạnh vào tường."A .." Cô không nén nổi tiếng kêu đau, nước mắt giàn giụa, nét mặt nhăn lại.Sự phẫn nộ tràn ngập trong mắt Vĩnh Hải.

Anh nhìn bộ đồng phục “Thời đại Hoàng kim" mà Quỳnh Anh đang mặc, hận không thể bóp chết cô ngay lập tức."Quỳnh Anh! Cô giải thích cho tôi, với tư cách là tình nhân mà tôi tốn bao nhiêu tiền mua về, tại sao cô lại xuất hiện ở đây?" Vĩnh Hải gắt lên.Nghe thấy Vĩnh Hải gọi tên Quỳnh Anh, Khánh Minh bất giác đưa tay lên vuốt cảm.


Chẳng trách Vĩnh Hải lại có phản ứng bất người như vậy, hóa ra cô gái này chính là Quỳnh Anh.Quỳnh Anh né tránh ánh mắt giận dữ của Vĩnh Hải, cô nhẹ giọng nói: “Tôi cần tiền.""Lại là tiền!" Nghe Quỳnh Anh nói, lửa giận trong lòng Vĩnh Hải càng bùng lên dữ dội."Quỳnh Anh, cố thiếu nhiều tiền vậy sao? Chỉ vì tiền! Cô đã bán thân cho tôi.

Hãy nhớ là bán cho tôi chứ không phải bán thân ở Thời đại Hoàng kim."Bề ngoài, “Thời đại Hoàng kim" chỉ là một địa điểm kinh doanh, nhưng tất cả những người đã đến đây, hay chỉ là nghe nói đến đều biết rằng có rất nhiều thương vụ mờ ám ở phía sau nơi này.Sự giận dữ của Vĩnh Hải không hề có dấu hiệu bị kìm nén.Anh cho rằng Quỳnh Anh đến đây để "bán dâm"..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận