Vợ Yêu Đem Con Bỏ Trốn Em Dám Sao


Chương 113: Mẹ ơi, có phải mẹ rất sợ ba không?
Hoắc Hạc Hiên thật sự không thích ăn sủi cảo.

Anh từ nhỏ đã có tật lựa đồ ăn, hoàn cảnh gia đình lại khá giả, vì thế có những thứ sau khi anh ăn thử mà không thích, thì sẽ không làm thứ đó cho anh ăn lần nữa, đối với sủi cảo thì trước đây khi Ôn Giai Kỳ theo ba mẹ đến nhà họ Hoäc, bởi vì bọn họ đến từ phương bắc nên nhà họ Hoäc đã đặc biệt chuẩn bị những thức ăn này.

Sau lần đó, Ôn Giai Kỳ nhớ rất rõ, người con trai lớn hơn cô năm tuổi này, chỉ cản có một miếng, thì anh đã không ăn thêm một lần nào nữa.

Anh nói khó ăn muốn chết!
Ôn Giai Kỳ cúi cặp mắt xuống, không nhìn qua phía đối diện nữa, mà chuyên tâm đút cho con gái ăn.

Vậy mà, mấy giây sau…
“Ba, có phải rất ngon không?”
“Cũng tạm được…
Hoắc Hạc Hiên chầm chậm nuốt miếng sủi cảo đó xuống, không có để lộ biểu cảm năm xưa của anh, ngược lại, sau khi anh cảm nhận mùi vị trong miệng, rất chân thành mà gật đầu.

Ôn Giai Kỳ ngây ra!
Cô có phải đã nhìn nhầm? Anh nói cũng tạm được? Nhưng anh năm đó rõ ràng là vừa ăn vào đã nhả ra mà.


Ôn Giai Kỳ ngồi chăm chú nhìn, rất lâu cũng không có nhìn đi chỗ khác.

€ó lẽ là đã cảm nhận được, người đàn ông đang ăn đối diện đã ngước mắt lên, đột nhiên, ánh mắt như nước đó đã nhìn qua đây, đúng lúc đã nhìn trúng mắt của Ôn Giai Kỳ.

Ôn Giai Kỳ: “.

.


Xém chút, bị dọa đến cả đôi đũa đang cầm trên tay cũng bị rơi xuống!!
Cô đã điên rồi sao?
Tại sao lại nhìn chăm chăm anh như vậy, cô có bệnh sao.

Trái tim của Ôn Giai Kỳ cũng xém từ trong ánh mắt đi ra luôn, vội vàng thu lại ánh nhìn, cô giả bộ giúp con pha nước chấm, tránh ánh mắt của người đàn ông này.

Cũng may, sau khi ánh mắt cô được thu về, bởi vì công ty đột nhiên gọi điện thoại đến, sau khi Hoäc Hạc Hiên bät máy, cũng không biết xảy ra chuyện gì, đã vội vàng hấp tấp chạy đi.

“Mẹ, có phải mẹ đang sợ ba không?”
Không ngờ đến, ba vừa đi, Ninh Dương thường ngày hay ngây ngô, bây giờ lại nhìn thấy được tâm tư người khác, âm thầm hỏi mẹ.

Ôn Giai Kỳ đương nhiên không thừa nhận rồi!
Cô vội vàng nhét một miếng sủi cảo vào miệng của cô bé, chặn miệng cô bé lại: “Không có không có, ăn nhanh đi, ăn no thì mẹ dẫn con đi tắm”
Cô bé lúc này mới không nói nữa.

Sau khi ăn xong bữa tối, bởi vì Ôn Giai Kỳ đã ở lại đây, buổi tối hôm nay, những đứa trẻ cũng không có đến làm phiền ba nữa, sau khi mạnh ai nấy tắm rửa xong thì đều đã chạy vào phòng của Ôn Giai Kỳ, bám lấy cô để cô kể chuyện trước khi ngủ.

Ôn Giai Kỳ đương nhiên là rất vui lòng rồi.

Khi cô chăm sóc cho Mặc Hi và Ninh Dương, buổi tối hay thường xuyên kể chuyện cho bọn chúng nghe, việc đó đã trở thành thói quen của bọn chúng, bây giờ còn thêm đứa con trai lớn.

Đương nhiên, khi cô làm việc này, sẽ càng vui hơn.

Vì thế tối hôm nay, bọn trẻ đều ở trong phòng của mẹ ngủ, sau đó mới nhờ chị Vương giúp việc ấm bọn chúng về phòng của mình.


Một giấc ngủ say.

Ngày hôm sau.

Ôn Giai Kỳ bị tiếng rõ cửa đánh thức.

“Mẹ ơi mẹ ơi, mẹ đã dậy chưa? Con là Ninh Dương bảo bối đây,huhu…, mẹ mau dậy đi”
Tiếng khóc này!
Ôn Giai Kỳ đã dậy ngay lập tức, sau đó từ giường bò dậy vội vàng ra mở cửa.

Quả nhiên là Ninh Dương, mới sáng sớm, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, cô bé đang mặc chiếc áo ngủ màu hồng, trong tay còn đangôm một con thú nhồi bông là con thỏ có tai dài, đang khóc ngay trước cửa phòng của Ôn Giai Kỳ.

Ôn Giai Kỳ hết hồn, vội vàng cúi xuống ôm cô bé: “Sao thế? Con gái, sao đột nhiên lại khóc chứ? Nói cho mẹ nghe, đã xảy ra chuyện gì nào?”
Cô tưởng, cô bé ở đây không quen?
Nhưng sau khi cô bé được ôm vào lòng cô, lại khóc nứt nở nói: “Mẹ ơi, Ninh Dương cũng muốn đến nhà trẻ, các anh đều được đi nhà trẻ, chỉ còn… Chỉ còn Ninh Dương là không được đi, mẹ ơi.

.


Nói không đầy hai câu, lại khóc thét nữa.

Nhà trẻ?
Đúng rồi, thời gian gần đây cô trong bệnh viện, đã quên mất chuyện này, hai đứa trê này còn đang học nhà trẻ.


Vì thế cô lập tức hỏi lại: “Sao có thể không cho con đi được chứ?
Hai người các con không phải đang học cùng một nhà trẻ sao?”
“Không… Không phải đâu, sau khi ba dẫn chúng con về, đã cho anh cùng anh Thành học cùng một cái nhà trẻ rồi, còn Ninh Dương thì không được, mẹ ơi, ba… ba không cho Ninh Dương đi…
Cô bé khóc rất thương tâm, đặc biệt là câu cuối cùng, cả người của cô bé cũng đã run rẩy trong lòng của mẹ.

Ôn Giai Kỳ nghe được, bây giờ mới hiểu ra.

Đột nhiên, tìm như bị dao cắt, một ngọn lửa từ trong ngực trào.

dâng!
Nhưng mà, sau khi ngọn lửa nổi dậy thì thế nào?
Đi tìm ba của con không?

Ôn Giai Kỳ cuối cùng cũng đã nghĩ thoáng hơn, kêu con gái ở trong phòng đợi cô, sau đó cô thu dọn một chút thì bước ra khỏi phòng trực tiếp đi lên tầng ba.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận