Vô Tình Gặp Được Bảo Bối


Mặc Âu nhíu mày: “Mấy năm gì mà mấy năm.

Vừa nãy tôi nhớ là đã phổ cập cho ông hiểu biết về loại tổ hợp chất tôi đâm vào người ông rồi.

Khi các chất liên kết sẽ tạo thành chất độc ngấm chậm.

Nhưng cái “chậm” này là cứ sau một tuần nó sẽ phát tác một lần.

Nhẹ thì chỉ sốt cao, nặng thì lên cơn co giật.

À mà tôi nhớ là trước kia tôi cũng đâm chất dịch này cho một ông già, tầm tầm tuổi ông đấy.

Ông ấy nhất quyết không tin đây là chất giết được người cho nên đến hạn một tuần sau cũng chẳng thèm đến tìm tôi chuộc thuốc.

Ai ngờ…”
Tôn Mục cùng tất cả mọi người trong phòng họp nuốt nước miếng, chăm chú lắng nghe câu chuyện của Mặc Âu.
Cô nhếch mép nhìn mọi người kể hết câu cuối: “Sáng ngày hôm sau tôi ngủ dậy đã nhận được thông báo của thư ký đến chia buồn cùng gia đình ông ta.”
Phòng họp cổ đông bất chợt lặng thin thít, chẳng ai dám hó hé câu gì.

Thế là… chết rồi hả?
Mới chỉ một tuần thôi đó, có phải nhanh quá rồi không?!
Mọi người sợ một thì Tôn Mục sợ nghìn, chân tay dưới bàn đã run lẩy bẩy không kiềm chế được.
Cô liếc mắt nhìn Tôn Mục, thu lại nụ cười, nghiêm giọng nói: “Chủ tịch Tôn, ngài cứ từ từ suy nghĩ.

Còn bây giờ ngài chính thức bị rút lại chức vị cổ đông của tập đoàn Victoria.

Cổ phần của công ty trong tay ông sẽ sớm được người của tôi thu hồi.

Mong là ông không làm khó họ.

Giờ ngài rời khỏi đây được rồi, chúng tôi còn bận họp.”
Làm khó cái méo gì.

Ông còn có thể làm khó sao, trong khi mạng sống của ông đang đặt cược trong tay cái vị chủ tịch quái quỷ kia.
Ông đùa ngu với lửa rồi.
Giờ còn có thể nói gì nữa.

Trộm gà không được còn mất nắm gạo.

Bây giờ còn phải tự rước thêm vào người một đống phiền phức.
Một tuần là ba triệu tệ, một tháng là mười hai triệu tệ, vị chi một năm là một trăm bốn mươi tư triệu tệ.
[Một trăm bốn mươi tư triệu tệ gần bằng bốn trăm bảy mươi lăm tỷ VNĐ]
Chết tiệt! Đừng nói đến mười năm.

Sống qua một năm thôi cũng khó khăn đủ đường rồi.

Chưa kể sau này công việc làm ăn còn bị vị này nhúng tay vào phá.

Ông đây khác gì là tự kề dao vào cổ.
Đúng là điên thật rồi!
Tôn Mục mặt hằm hằm lườm Mặc Âu một cái rồi bỏ đi.


Mở cửa bước ra lại không may đụng trúng mấy người.

Cỗ khí tức vừa nãy không có chỗ giải tỏa, đúng lúc bây giờ cần xả.

Tôn Mục không chút kiêng dè mà ngẩng đầu trừng mắt với người đàn ông đang đứng trước mặt.

Lời định thốt lên cũng vô thức im bặt, nuốt ngược xuống cổ, giọng nói run rẩy:
“Ngài… ngài Tu La.”
“Ông bị chột à? Còn dám trừng mắt với chủ tịch Thiên Dương.” Hoàng Âm đứng một bên quát lớn.
Hàn Thiên Nhược ngoảnh mặt lườm Hoàng Âm một cái, mặt lạnh nói:
“Cậu không thấy mọi người trong kia đang họp à? Nhỏ tiếng một chút.”
Nói nửa đoạn, anh lại nhìn Tôn Mục trầm giọng: “Ông đi được rồi.”
“Vâ… Vâng, cảm ơn ngài tha tội.”
Tôn Mục gấp gáp chạy đi.

Hôm nay đen đủi kiểu gì mà ông toàn gặp phải mấy thanh niên kì dị thế.

Tức một nỗi là người kinh nghiệm dày dặn lâu năm như ông lại sợ mấy người kia.

Đúng là ngược không muốn nói.
“À…” Hoàng Âm gãi gãi đầu nhìn vào phòng họp sau lớp cửa kính trong suốt.


Đúng là nhiều người đang họp.

Cơ mà…
“Này Thiên Nhược! Kia có phải là tiểu tiên nữ nhà cậu không vậy?” Hoàng Âm há hốc miệng chỉ tay vào cô gái đang ngồi trên ghế chủ trì.
Hàn Thiên Nhược tặng cho Hoàng Âm một cái nhìn khinh bỉ: “Cậu lại bị chột giống ông ta à?”
“Không… Không phải! Nhưng tại sao cô ấy lại ngồi ở đó?”
Hoàng Âm hoang mang dù đáp án đã bày ra rõ ràng trước mắt.
“Đi thôi.

Đừng làm phiền cô ấy.”
Hàn Thiên Nhược chẳng buồn để tâm đến cậu bạn nhà mình nữa.

Nhìn Mặc Âu một cái cho đỡ nhớ rồi mới rời đi.
“Này Thiên Nhược! Cậu chưa trả lời tôi mà!”
Hoàng Âm thấy Hàn Thiên Nhược đã đi xa cũng chạy theo hỏi mặc cho cậu bạn cảm thấy phiền hay không.
Hàn Thiên Nhược quả thực đang nhịn không muốn phải nói ra câu: Cậu phiền phức quá đi, lăn ra coi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui