Vô Tận Trùng Sinh

Khương Thần đứng sau Lâm Thải Hân, khóe miệng mỉm cười. Trải qua bao nhiêu thế trùng sinh, nàng loại tính cách thiện lương cùng ngốc manh này chưa từng thay đổi.

Có một lần hắn còn nói với nàng rằng: “Nếu như ngươi mãi ngốc thiện lương như vậy, sớm có ngày bị người khác lừa hết.”

Lúc đó nàng chỉ cười nói rằng: “Ta ngốc nhưng có ngốc phúc.”

Hiện tại xem ra quả thật ngốc có ngốc phúc.

Chỉ muốn giúp đỡ tiểu cô nương nên mới mua bình ngọc, nhưng chắc nàng không nghĩ tới, bình ngọc này bên trong còn có huyền cơ đâu.

Nhìn thấy tiểu cô nương kia giao bình ngọc cho Lâm Thải Hân, lão bản bụng phệ la lên.

“Các ngươi không thể dạng này a…ta đã nói đây là bình giả, các ngươi ngược lại vẫn mua. Như vậy đi, các ngươi có thể bán cho ta, ta ra năm mươi vạn.”

Lâm Thải Hân nghe vậy một thoáng sững sờ, nàng chỉ ngốc lương thiện chứ không phải người ngu, nghe lão bản bụng phệ nói vậy, làm sao không nhìn ra ẩn giấu trong đó. Tên này chắc chắn rắp tâm lừa lọc tiểu cô nương kia đây. Bình ngọc này hẳn là có giá trị.

“Nằm mơ đi. Ta không bán.”

Đoạn một tay ôm bình ngọc, một tay dắt lấy Khương Thần nói:

“Chúng ta đi.”

Lão bản bụng phệ thấy hai người bước ra đến cửa, khuôn mặt hiện lên vẻ sốt sắng, lại có chút âm trầm. Hắn dứt khoát chạy ra ngăn cản hai người, miệng la lên:

“Có ai không? Có ăn cướp, có ăn cướp.”

Lão bản bụng phệ vừa hô lên xong, trên đường người lập tức xúm tới.

Khương Thần khuôn mặt biến âm trầm, lão bản này diễn kĩ ngược lại thành thục, có lẽ liền đã lừa lọc không ít người rồi a. Chỉ là hôm nay gặp Khương Thần, hắn coi như tận số.

“Mọi người giúp ta phân xử.” Lão bản béo đứng giữa đám người nhìn một hồi không thấy bóng dáng tiểu cô nương kia, lúc này yên tâm chỉ Khương Thần cùng Lâm Thải Hân nói: “Nguyên bản bọn chúng hỏi mua bình ngọc của ta, ta không bán, bọn chúng liền giật lấy toan tính bỏ trốn.”

Lão bản này quả thật diễn không kém các minh tinh trên truyền hình. Người vây xem liền đồng tình, ánh mắt nhìn Khương Thần cùng Lâm Thải Hân hiện lên chán ghét.

“Một nam một nữ này bên ngoài xinh đẹp không nghĩ tới là loại người đó.”


“Hiện tại một số người trẻ tuổi công việc không có liền trắng trợn cướp đoạt lừa lọc.”

“Mau trả lại đồ lão bản.”

“Nhìn tên thanh niên kia, bộ dáng đúng như xã hội đen, chắc chắn là cái người xấu.”

“Đúng vậy, chỉ sợ vị thiếu nữ xinh đẹp này là bị hắn lừa, nàng mới không phải người xấu.”

Đám người vây quanh nhao nhao bênh lão bản bụng phệ. Liên tục lên án Khương Thần cùng Lâm Thải Hân.

Khương Thần loại tình cảnh này đã gặp nhiều, trên khuôn mặt không có quá nhiều cảm xúc. Lâm Thải Hân ngược lại lần đầu tiên mới gặp tình cảnh này, khuôn mặt ban đầu thoáng hiện sững sờ, lát sau hai con ngươi đảo quanh, khuôn mặt hiện lên vẻ giảo hoạt.

Đoạn nàng ngửa mặt, một tay ôm bình ngọc bên hông, một tay chắp sau lưng, bộ dáng ông cụ non hướng lão bản bụng phệ nói:

“Tại sao đang yên ổn lại muốn gây chút sự tình đây?”

Nói xong liền len lén mắt nhìn Khương Thần. Khương Thần lúc này khuôn mặt hiện lên vẻ mất tự nhiên, câu này dường như hắn vừa mới nói với Dịch Phong a. Đoạn quay sang nhìn Lâm Thải Hân, thấy nàng đang len lén nhìn mình, liền bật cười gõ đầu nàng một cái, cưng chiều nói:

“Ngươi khi không lại học bộ dáng ông cụ non làm gì?”

“Chẳng phải học từ ngươi.” Lâm Thải Hân tru môi cãi lại, không chút để ý tới đám người bên dưới lòng đường.

Đám người bên dưới lòng đường trông thấy hai người ân ân ái ái liền lộ ra vẻ mặt ghét bỏ. Không thiếu thanh niên đối với Lâm Thải Hân hiện ra ý định không tốt.

“Bớt ở đây giả vờ ngu ngốc, nếu như hai người các ngươi không trả lại đồ cho lão bản, chúng ta liền báo cảnh sát.”

“Các ngươi một đám người ngu a. Hắn nói chúng ta ăn trộm, liền chúng ta ăn trộm?” Khương Thần khuôn mặt hiện lên vẻ khinh thường nói. Hắn có cảm giác, đám người này IQ có phải hay không một chữ số đây.

Đám người lúc này vẻ mặt cũng có chút sững sờ, cảm giác có chút đúng lại có chút sai.

“Vậy ngươi nói xem chiếc bình đó của ai?” Một tên thanh niên nghe Khương Thần mắng toàn thể đám người là đồ ngu, lúc này tức giận nói.

Khương Thần liếc nhìn thanh niên kia, quyết định bỏ qua cho hắn. Không nên chấp với người ngu.

Lão bản bụng phê nhìn thấy đám người có chút nao núng, liền vội vàng nói:


“Các ngươi không nên nghe hắn nói bậy, chiếc bình đó là của ta, bọn chúng cướp trên tay ta a.”

“Ta cũng nghĩ đôi thanh niên kia là kẻ cướp, Hà lão bản sống ở đây bao năm, chẳng lẽ lại tự đập bảng hiệu của mình.” Một vị chủ cửa hàng giáp nhà tên lão bản bụng phệ nói.

Lão bản bụng phệ lén đưa cho hắn ánh mắt cảm ơn.

“Đúng vậy, ta cũng nghĩ vậy.”

“Các ngươi nói vậy nghĩa là chiếc bình đó là của các ngươi?” Một vị trung niên bác gái chen lên hỏi.

“Đúng vậy, chiếc bình này vài phút trước ta mua lại từ tay một vị tiểu cô nương.” Lâm Thải Hân cười nhạt nói. Nàng đối với loại tràng diện này cũng không chút sợ hãi.

Nói đùa, nàng còn muốn đùa giỡn đám người này một chút đâu. Đường đường là công chúa của Đế đô, tại địa bàn của nàng, nàng còn phải sợ hay sao?

“Có gì chứng minh đó là của các ngươi.”

“Đồ của ta, ta không cần chứng minh.” Lâm Thải Hân vênh mặt, ngạo kiều nói: “Ngược lại các ngươi tại sao không hỏi hắn.”

“Đồ của ta, ta tất nhiên cũng không cần chứng minh.” Lão bản bụng phệ cũng vênh mặt nói.

“Như vậy liền để cảnh sát phân xử a.”

Đám người sau khi bình tĩnh suy xét sự việc, cũng không hoàn toàn nghiêng về phía lão bản bụng phệ. Một người trẻ tuổi đưa ra đề nghị.

“Báo cảnh thì báo cảnh, đồ của ta, ta không sợ.” Lão bản bụng phệ bênh váo nói. Trong lòng thầm mừng rỡ.

Cảnh sát trị an khu phố cổ này hắn là quen biết. Vì thế nếu như gọi bọn hắn tới đây, một đoạn phân tranh này, hắn nhất định thắng.

Lâm Thải Hân chỉ mỉm cười nghiêng đầu, ra hiệu không có ý kiến.

Một lát sau, xe cảnh sát phi tới. Bước xuống là hai tên cảnh sát một cao to lực lưỡng, một tên nhỏ con, khuôn mặt hiện lên vẻ hèn mọn.

Cả hai như có như không đánh mắt cho lão bản bụng phệ, sau đó hắng giọng nói:


“Ở đây có chuyện gì?”

“Cảnh sát huynh đệ, các ngươi phân xử thử xem, chiếc bình kia của ta, ta không bán, bọn chúng liền toan tính cướp giật.” Lão bản bụng phệ cướp lời nói.

Hai tên cảnh sát kia khẽ gật đầu hướng về phía Khương Thần cùng Lâm Thải Hân. Nhất là lúc nhìn Lâm Thải Hân, cả hai khuôn mặt đều hiện lên vẻ bỉ ổi.

“Hai người các ngươi có gì muốn nói?”

“Bình này là của ta.” Lâm Thải Hân ngửa mặt lên trời nói. Nàng liếc mắt liền có thể thấy, đám cảnh sát này chính là ăn theo tên lão bản bụng phệ, vì thế liền không cần nể mặt.

“Các ngươi nếu như không có gì chứng minh chiếc bình là của mình, vậy liền mời tất cả về đồn.”

Tên cảnh sát to cao cười nhạt nói.

Đưa đôi nam nữ này về đồn, còn lo bọn chúng không “nhận tội” hay sao. Đặc biệt là vị tiểu mỹ nhân kia. Cả hai nhìn Lâm Thải Hân đôi mắt khao khát. Nuốt nước bọt liên tục.

“Các ngươi chắc chắn muốn bắt người?” Lâm Thải Hân trừng mắt nói.

“Nếu như không có gì chứng minh bình ngọc là của các ngươi, liền tới đồn cảnh sát tiếp nhận điều tra.” Cảnh sát nhỏ có khuôn mặt hèn mọn nói.

“Tốt…vậy các ngươi đợi ta gọi điện thoại.” Lâm Thải Hân nói đoạn giơ lên điện thoại.

“Hừ, nếu như không thể chứng minh đồ là của mình, vậy hôm nay ngươi có gọi cho ai cũng vậy.”

Tên canh sát nhỏ bé cười nhạt nói.

"Đúng vậy, có gọi cho lão thiên gia cũng vậy thôi."

Lại nói Lâm Thải Hân tại Đế đô điệu tương đối thấp, vì vậy cũng không có nhiều người có thể nhận ra nàng. Hai tên cảnh sát này tính là một.

Lâm Thải Hân sau khi bấm điện thoại liền phụng phịu nói:

“Cha…”

Đầu dây bên kia chính là Lâm Thiên Bá, lúc này đang ngồi cùng Viên Thải Hàm, Viên Thi Đình, liền mở loa ngoài lên sau đó nói:

“Bảo bối, có chuyện gì a?

“Khương Thần hắn đưa ta ra ngoài ăn trộm đồ cổ, hiện tại liền bị phát hiện, cảnh sát chuẩn bị đưa chúng ta về đồn thẩm vấn.” Lâm Thải Hân khuôn mặt hiện lên vẻ giảo hoạt nói. Đoạn quay sang Khương Thần lè lưỡi nháy mắt. Khương Thần nghe vậy, khuôn mặt tối sầm. Có cảm giác muốn ngã ngửa.

Lâm gia lúc này, Viên Thi Đình nghe Lâm Thải Hân nói vậy, một ngụm trà liền phun ra, cười nói:


“Tiểu gia hỏa này…có chút kì khôi a.”

Viên Thải Hàm cùng Lâm Thiên Bá khuôn mặt có chút hắc. Bọn hắn nghe được gì? Khương Thần dẫn nữ nhi bọn họ đi ăn trộm đồ cổ bị phát hiện, hiện tại sắp bị cảnh sát bắt đi?

Cùng lúc đó, đầu dây bên kia vang lên tiếng hai người cười đùa, lát sau Khương Thần mới nghiêm túc nói:

“Bá phụ a, không cần tin nàng, nàng mở lời đùa cợt đâu.” Dừng một lúc, hắn lại nói: “Bọn ta tại phố đồ cổ mua được một chiếc bình cổ, liền bị người vu oan là ăn trộm, chuyện này ta tự mình xử lí được, nhưng hiện tại ở Đế đô, ta nghĩ chuyện này nên giao cho ngươi.”

Ba người ngồi tại Lâm gia lúc này mới biết, hóa ra Lâm Thải Hân đùa cợt bọn họ đâu. Tuy nhiên, nghĩ tới hình ảnh Khương Thần khuôn mặt luôn âm trầm lạnh lùng hờ hững với tất cả mọi thứ, nếu như lời Lâm Thải Hân nói là thật, vậy đây quả thật là chuyện cười lớn.

“Được, ta hiểu rồi.” Lâm Thiên Bá đáp. Đoạn cúp điện thoại, sau đó bấm một dãy số tiếp tục gọi điện.

Khương Thần cùng Lâm Thải Hân lúc này đứng trước đám người cũng hai viên cảnh sát, nhưng vẫn không chút nao núng, thỉnh thoảng lại khẽ liếc nhìn nhau cười đùa tí tửng.

Khương Thần biết, một mặt Lâm Thải Hân chính là tiểu ma nữ nghịch ngợm, không nghĩ tới hôm nay mở trò đùa có chút lớn. Lại còn nói rằng hắn đưa nàng đi trộm đồ cổ. Trở về nhất định phải giáo huấn nàng một trận.

“Làm sao? Gọi xong?” Viên cảnh sát nhỏ con cười nói.

“Gọi xong, phiền các ngươi đợi một chút. Hiện tại nếu như các ngươi dẫn bọn ta về đồn, sự tình liền càng lớn a.” Lâm Thải Hân cười nói.

Nếu như ngày hôm nay việc này chỉ giải quyết ở đây, có thể chỉ là liên lụy hai viên cảnh sát này. Nếu như đưa nàng về đồn cảnh sát, nàng dám chắc cả đồn cảnh sát ngày hôm sau sẽ bị bê đi lần lượt tra khảo. Lâm gia tại Đế đô cũng không phải mặt ngoài đơn giả như vậy.

“Tốt, hiếm khi ta mới có thời gian rảnh, liền đợi hai tiểu gia hỏa các ngươi gọi được ai tới.”

Hắn vừa dứt lời, đồng loạt bốn chiếc xe cảnh sát phi nhanh tới, cùi xe hú inh ỏi.

Khương Thần đột nhiên cảm thấy cảnh này có chút quen thuộc. Ngẫm một lúc, cảnh này không phải lúc đó Lâm Hinh Nhi gọi điện thoại cho Lâm Khiếu Thiên, sau đó liền kẻ có tên Quan Tưởng, sở trưởng sở cảnh sát Lữ Hành trấn phi xe tới bắt đám cảnh sát kia đi a.

“Ngươi đoán sau đó chuyện gì sẽ xảy ra.” Lâm Thải Hân tỉm tỉm cười nói.

Khương Thần khẽ lắc đầu giả bộ nói:

“Không biết, ngươi biết không?”

“Sau đó chắc chắn là một người tự xưng là sở trưởng tới bắt đám người kia đi sau đó cung kính với chúng ta.” Lâm Thải Hân tự tin nói. Nói đên đây, nàng không khỏi ngửa mặt lên. Bộ dáng kiêu ngạo như thiên nga.

Khương Thần sắc mặt đen lại, hắn nghĩ tới bộ dáng Lâm Hinh Nhi lần đó ở Lữ Hành trấn, sau đó nhìn Lâm Thải Hân. Cuối cùng đưa ra cái kết luận kinh người, chẳng lẽ hai tỷ muội nhà này thường xuyên làm hành động giả heo ăn thịt hổ giống như thế này?

Nhìn lại vẻ mặt giảo hoạt của Lâm Thải Hân lúc này, hắn dám chắc suy nghĩ của mình tám thành là đúng. Hai cái quỷ linh tinh quái này nếu như đi chung với nhau, chắc chắn Đế đô không yên.

Hắn không biết, hắn dự đoán quả thật đúng. Một thời gian trước đây, khi Lâm Thải Hân cùng Lâm Hinh Nhi còn nhỏ, cả hai đã từng được tôn xưng là tiểu ma vương của Đế đô. Toàn bộ các con cháu đại thế gia đều bị các nàng đàn áp qua một lần đâu. Hiện tại qua thời gian lớn lên, tính tình nghịch ngợm mới bớt đi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận