Vợ Ơi Yêu Lại Nhé


Từ Lạc trải qua mấy ngày quan sát và trị liệu, coi như là đã ổn định vài phần.


Bên ngoài phòng bệnh.


Bác sĩ đưa tay đỡ cặp kính, nhìn danh sách kiểm tra trên tay, " Ổn rồi, không có vấn đề gì nguy hiểm nữa, các chỉ số rất bình thường, thai máy tốt, tim thai đập bình thường, cũng không có dị tật, vài hôm nữa làm kiểm tra một lần để đảm bảo."

Diệp Thành gật đầu với các bác sĩ, " Vất vả rồi, cảm ơn mọi người."

Hoàng Hiếu từ xa tây trang chỉn chu đi tới trước mặt Diệp Thành.
" Diệp tổng, điều tra xong hết, có thể yên tâm được rồi."

Diệp Thành gật đầu với Hoàng Hiếu, sau đó đẩy cửa phòng bệnh đi vào.


Trong phòng bệnh, Từ Lạc đang ngồi trên giường xem chăm chú một quyển sách, thấy Diệp Thành đi tới, cô cũng không có phản ứng.


Diệp Thành trầm mặc ngồi xuống bên giường bệnh của cô, hắn đưa tay lấy một quả quýt, lột vỏ rồi tách múi quýt đưa tới miệng Từ Lạc, nhẹ giọng, " cho em."

"Tôi không ăn quýt." Từ Lạc xoay đầu.


Tay Diệp Thành vẫn như cũ không động đậy, múi quýt vẫn ở trước miệng Từ Lạc.



Hai người giằng co một hồi, cuối cùng Từ Lạc đành chịu thua, cô mở miệng ăn múi quýt kia vào, sau đó liền nhíu mày, " chua quá."

Hắn nghe cô bảo chua, liền bỏ quả trên tay, bóc quả khác, vừa thao tác vừa nói, " ngày mai, tôi chuyển viện cho em, đến khi xuất viện, Diệp Trạch sẽ là nhà của em, em an tâm dưỡng thai, những cái khác đừng nghĩ đến."

Từ Lạc hơi kinh ngạc, đặt cuốn sách trong tay xuống, khuôn mặt nhưng lại đầy trấn định nhìn Diệp Thành, cô nói, " Tôi sẽ không về Diệp trạch ở."

" Không được nháo, tôi lo cho em." Hắn lại đưa múi quýt khác cho vào miệng cô.


Từ Lạc quăng cuốn sách qua một bên, trực tiếp đoạt quả quýt bóc rồi trên tay hắn, tự cô tách để ăn.
Cô vừa ăn vừa nói, giọng quyết tuyệt,

" Diệp Thành, anh đừng tự cho mình là đúng, đừng nghĩ rằng tôi sẽ vì đứa nhỏ mà cam tâm tình nguyện để theo anh về.
Hai chúng ta vốn đã không còn gì, vậy nên không cần qua lại nữa.
Cho dù anh chưa kí đơn Ly Hôn, nhưng tay tôi đã kí rồi.
Còn về đứa con, chúng ta đều có thể kí thỏa thuận nuôi dưỡng.
Nếu anh không chịu, vậy thì tôi sẽ đi khỏi Thành Phố, vĩnh viễn biến mất trước mắt anh."

Diệp Thành siết chặt bàn tay của cô, " Từ Lạc, em nghe tôi được không, tôi sẽ chịu trách nhiệm với em, cũng sẽ đối tốt với em."

Từ Lạc giật tay cô khỏi tay hắn, " tôi mệt mỏi rồi, anh mau đi đi."

"Từ Lạc, là trước đây tôi có lỗi với em, hiện tại em có con với tôi, tôi không thể bỏ mặc em đâu.
Tôi.." Hắn còn chưa dứt lời liền bị Từ Lạc ngăn lại,

" anh chưa chịu đi đúng không?" Cô một cái nằm quay lưng vào vách, chửi lớn, " mẹ kiếp, đi đi, tôi sống sao kệ tôi, cũng không liên quan đến anh nữa.
Lãi nhải mãi, rõ phiền...cút..."

Sắc mặt Diệp Thành trầm xuống, định kéo cô để chất vấn thì Từ Lạc đã cuộn tròn trong chăn kín mít, không noi chuyện.


Hắn tức đến nghiến răng, đành chua xót rời khỏi phòng bệnh.


Từ Lạc chùm trong chăn, nhưng mắt lại mở to, trong lòng cười giễu cợt.


Diệp Thành khốn kiếp, đối tốt cái gì chứ? Tốt cái quần í, cô không có tin hắn nữa....


Hắn mà thay đổi, thì cô có mà đội mo cau đi khắp thủ đô mà khen hắn luôn ấy chứ...


Mà không, hắn mà thật lòng thay đổi, thì cô thay tên đổi họ theo họ hắn luôn....


Sàm...bà đây mà tin anh...lần nữa...hứ làm cún luôn...



...


Cuối cùng việc chuyển viện cho Từ Lạc cũng thuận lợi.
Cô vốn không muốn chuyển viện, dù gì, đội ngũ bác sĩ bên này cũng không tệ lắm.


Nhưng mà cái đồ khốn Diệp Thành cố chấp như kim loại đồng thiếc vậy, axit cũng không mòn, cứ dùng lý do đứa nhỏ trong bụng cô là của Diệp gia, cho nên cần tới bệnh viện tốt hơn...


Thế nên đó là lí do cô đang có mặt ở bệnh viện sang chảnh nhất Thủ đô này.


Cô nhíu mày, nhìn hết đồ thiết bị trong phòng bệnh cao cấp đặc biệt này, phòng rất rộng, đầy đủ tiện nghi, như một cái chung cư nhỏ, dụng cụ xa hoa bày biện đúng quy tắc, trong lòng có hơi bất đắc dĩ.


Mẹ ơi, Diệp Thành hắn là đang đốt tiền sao?

Hắn không xót, nhưng cô thì xót chết được, tên nhà giàu này xem tiền là giấy vụn sao chứ?

Bên ngoài phòng bệnh, viện trưởng dẫn theo một đội ngũ bác sĩ giàu kinh nghiệm, đi về phía phòng họp, theo yêu cầu của Diệp Thành mà đưa ra phương án chăm sóc cho Từ Lạc.


Phòng bệnh đang an tĩnh, cánh cửa liền mở ra, một nữ bác sĩ mặc áo blouse trắng đi vào.


Cô đẩy đẩy gọng kính giả cận, từ tốn, " Lạc Lạc."

Từ Lạc ngước mắt vừa nhìn, là Lương Minh Phương.


Cô nở nụ cười nói, " Bác sĩ Lương, khéo quá, sao cô lại ở đây, nào qua đây ngồi."

Lương Minh Phương đi tới ngồi xuống bên cạnh Từ Lạc, đầu tiên xem thử cô đang truyền dịch đã đúng chưa, lại hỏi thăm một phen tình huống của cô, mới thở dài,


" hazz, sao thế, đang yên đang lành, lại xảy ra chuyện như vậy, thật may là cô và đứa bé không sao đấy."

Từ Lạc cách lớp áo sờ bụng nhỏ hơi nhô lên của cô, "ừm, tôi không sao rồi, nhưng mà bọn khốn lòng lang dạ sói đó, tôi sẽ không tha cho bọn chúng."

"Ừm, " Lương Minh Phương gật gật đầu, " trong lòng cô cảm thấy thoải mái là được."

" Bác Sĩ Lương hôm nay sao lại ở đây?" Từ Lạc cười cười lộ ra hai cái răng khểnh, đổi chủ đề, " cô không phải làm ở bệnh viện Trung Ương sao? sao lại mặc đồ ở đây...?"

Lương Minh Phương hừ lạnh, " còn không phải vị kia nhà cô, hắn ta một yêu cầu tất cả các bác sĩ nam nữ chuyên khoa sản tề tựu về đây, nói là để chăm sóc cho vợ hắn.
Thật là hắn không biết thì thôi, biết rồi lại phô trương đến thế, tôi nói này Từ Lạc, chồng cô í, hắn ta bày trận địa còn lớn hơn là dàn quân nhập ngũ ấy."

Từ Lạc ngẩn ra, sau đó xùy một tiếng, " anh ta đó là vì tôi sao? Hứ, chẳng qua tôi mang thai con hắn, mang dòng máu của Diệp gia, nên hắn muốn đối tốt với tôi thôi.
Kì thực tôi cũng chẳng có liên quan đến hắn đâu."

"Vậy cô định làm thế nào?" Lương Minh Phương tò mò.


" Chả làm thế nào cả." Từ Lạc cúi đầu.
Trong lòng cô rất rõ ràng, cô nói, " Hắn muốn đối tốt với tôi chẳng qua là vì bảo bảo mà thôi.
Còn tôi, sinh con xong, một kí thỏa thuận với anh ta, bằng không tôi ôm con tôi, trốn hắn suốt đời."




.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận