Vợ Hiền Bãi Công

Lương Nhược Duy tươi cười đi vào trong phòng bếp, lập tức thay đổi vẻ mặt.

"Bây giờ là anh sợ cả nhà không biết anh đang rửa chén sao?" Cô nhỏ giọng chất vấn anh, ngoài việc giận anh tay chân vụng về, còn lo lắng anh nếu làm vỡ vụn bát đĩa sẽ bị đứt tay.

Thật không nghĩ đến anh ngay cả rửa cái bát cũng không làm nổi, người đàn ông này làm việc nhà thật sự rất kém nha!

Trác Diệu Bang cười đến vô tội, cũng không có ý định muốn làm cho người khác chú ý đến anh.

Cô nhìn đến tình huống bi thảm phía sau anh, lại càng kinh hô: "Trời ạ, rốt cục anh dùng bao nhiêu nước rửa chén vậy?"

"Chính là từng cái bát đĩa đều đổ một chút. . . . . ." Anh lùi lại một bước về phía cô giải thích.

Không cần anh giải thích, cô đã nhìn đến một loạt bát đĩa bị "giải quyết" này, suýt chút nữa té xỉu.

"Muốn rửa sạch sẽ thì dùng vải dưa chuột (chắc là miếng rửa chén) tương đối tiết kiệm, bát ăn cơm và chiếc đũa thì ngâm qua nước tốt hơn, còn như loại bát đĩa hoặc nồi dính nhiều dầu mỡ này trước hết cho vào nước nóng một chút, xử lý như thế này thì tốt hơn. . . . . ." Cô giảng giải vài câu, tự mình làm một cách dứt khoát tương đối nhanh nhẹn, gọi anh mau đến một bên đi rửa sạch tay,

Cô đeo bao tay plastic, đem một đám bát đĩa phân tán thu hồi lại phân loại xếp tử tế, điều kiện tiên tiên quyết là không lãng phí nước rửa chén, có thể ngâm nước thì ngâm nước, tiếp theo cầm lấy vải dưa chuột rửa từng cái một, động tác thuần thục lại lưu loát.

" Hóa ra rửa chén cũng cần có học vấn ." Anh nói như có điều cần suy nghĩ, cảm thấy vợ vừa đi vào phòng bếp thì có cảm giác chuyên nghiệp.


"Anh cho là làm việc nhà rất đơn giản, đảm đương vai trò bà nội trợ gia đình cũng rất nhẹ nhàng, không cần động não sao?" Cô vừa rửa chén vừa dạy bảo người khác, muốn anh đừng tưởng rằng làm bà nội trợ dễ dàng lắm, muốn quản lí tốt một cái nhà ngoài dùng não ra còn cần dùng tâm, còn cần có thể lực, cũng không thoải mái hơn so với đi làm, nhưng lại không có tiền lương mà lĩnh!

Trác Diệu Bang cười gật đầu, cảm thấy vợ nói cực kỳ có lý, trong quá khứ anh hưởng thụ thành thói quen, chẳng những không hiểu phải trả giá, còn luôn luôn phung phí sự đối xử tử tế của cô, đã xem nhẹ rất nhiều chuyện, nghĩ đến việc quan tâm là đương nhiên, cho nên bây giờ mới nhận quả báo, trong lòng thấy có lỗi với cô. . . . . .

"Thật xin lỗi, anh biết trước đây anh đã xem nhẹ rất nhiều chuyện, cả ngày chỉ lo công việc, không để tâm đến em, bề ngoài thoạt nhìn rất dịu dàng, thật ra rất gia trưởng, lại ích kỷ, chuyện gì đều nghĩ đến bản thân trước hết, không đủ tôn trọng suy nghĩ của em, mới vừa rồi hại em bị ba mẹ giáo huấn, bây giờ lại hại em ở chỗ này rửa chén, anh thật sự là một người chồng thất bại."

Anh thật lòng thấy ân hận về tội trạng của bản thân, toàn bộ sự áy náy đều viết ở trên khuôn mặt phiền muộn, không cần cô mắng cũng biết bản thân làm sai rồi.

Khổ hình giày vò nửa tháng này, quả thật làm cho cuộc sống hàng ngày của anh khó khăn a!

Người đàn ông này đột nhiên một hơi đem khuyết điểm của chính mình đều kể lể ra hết, ngược lại làm cho cô không biết nên nói cái gì, muốn chế nhạo người khác có người tìm không được từ, nhưng lại cảm thấy lúc này lại nói anh thì giống như có chút quá đáng, hẳn là an ủi anh mới đúng.

Thâm hiểm, anh thật đáng giận! Chuyện này hoàn toàn là lớn tiếng doạ người, bắt nạt cô dễ dàng mềm lòng thôi!

"Anh biết là tốt rồi." Cô nhìn anh một cái, chỉ có thể gạt bỏ câu nói rất không đủ sức mạnh này, ở trong lòng mạnh mắng bản thân vô dụng, dùng sức rửa rửa rửa.

"Anh biết, hơn nữa về sau anh sẽ sửa, cho nên em sẽ cho anh một lần cơ hội nữa chứ?" Anh ôm lấy cô, nhấn mạnh bản thân nhất định sẽ sửa đổi để làm lại bản thân, cố gắng hết sức để đạt tiêu chuẩn, chỉ cầu mong cô tha thứ một lần.

"Sẽ sửa mới là lạ, lần trước không biết là ai thừa dịp em không ở nhà mà tự ý vào." Cô đầu chuyển nha chuyển, cuối cùng nhớ tới một chuyện nên mắng anh, lúc được anh ôm vào trong ngực, ý nghĩ của cô không đủ sáng suốt, chỉ bị trái tim làm điều khiển.


Anh cười khẽ , nhớ tới một đêm tốt đẹp này. . . . . .

"Anh có ấn chuông, là em không ở nhà, anh mới lấy chìa khóa mở cửa đi vào tìm người, hơn nữa đêm đó chúng ta không phải thật sự rất vui vẻ sao?"

"Anh. . . . . . Không biết xấu hổ!" Cô giận dữ anh già mồm át lẽ phải, cảm thấy giật mình đối với trình độ không biết xấu hổ của anh.

"Đúng, anh không biết xấu hổ, chỉ cần vợ của mình." Anh ôm cô càng nhanh, sớm giác ngộ muốn tìm cô về sẽ không thể quá bận tâm vấn đề mặt mũi, mặt mũi là "Vật ngoài thân" , không so được với việc được ôm vợ.

"Buông ra !" Cô khẽ đẩy, muốn anh đừng làm cản trở việc rửa bát của mình, không nghĩ tới người đàn ông này còn có thể làm nũng! Cái đầu cao như vậy thế nhưng giống như khối bánh mật dính trên người cô, thật sự thật vô lại. . . . . . Lại có chút đáng yêu.

"Không buông." Chẳng những không buông, anh còn trộm hương trên gương mặt cùng cần cổ cô, môi đẹp đẽ dao động ở trên da thịt phấn nộn của cô, hưởng thụ cảm giác thoải mái cùng vành tai và tóc mai của cô chạm vào nhau .

"Diệu Bang. . . . . ." Thật xấu hổ, bộ dạng này của anh, cô có biện pháp nào để làm việc a?

"Nhược Duy. . . . . ." Anh cũng gọi tên của cô, gọi cực kỳ vui vẻ, hơn nữa giọng nói trầm thấp lại gợi cảm, quả thật giống như tán tỉnh cô.

"Anh như vậy người khác rửa chén thế nào?" Chịu ảnh hưởng của anh, ngữ điệu của cô cũng trở nên lại dịu dàng lại mềm mại.


"Em rửa của em, anh làm của anh. . . . . . Chúng ta phân công hợp tác." Anh ái muội kề tai cô nói nhỏ, ở bên tai cô nói nhỏ dịu dàng, một tay trèo lên của cô bộ ngực, một tay thăm dò xuống dưới. . . . . .

"Anh làm cái gì! Ba mẹ em đều ở bên ngoài." Cô kinh hô sự lớn mật của anh, trong đầu hiện lên hình ảnh đêm đó hai người ở trong phòng bếp làm qua chuyện đó, mặt đỏ tới mang tai muốn đẩy ra anh.

Sự tình mắc cỡ chết người này nếu lặp lại ở trong này—— không được, cô chỉ tưởng tượng mà tim đập cũng phải ngừng!

Chẳng qua trái tim của Trác Diệu Bang lại cực kỳ mạnh mẽ, hơn nữa lại lớn gan, da mặt dày.

"Vậy em ngàn vạn lần đừng lên tiếng, bằng không hai chúng ta đêm nay có thể đều phải ở phòng khách phạt quỳ rồi." Anh đè thấp âm lượng, lấy giọng nói bướng bỉnh và mị hoặc lừa gạt cô cùng đùa dai, bàn tay to bướng bỉnh trêu đùa thân thể mềm mại của cô, đặc biệt chăm sóc tròn đầy trước ngực, tăng thêm kỹ xảo mà vuốt ve.

Anh vén váy của cô lên, cười yếu ớt không tiếng động, ngẫm lại ưu việt lớn nhất của việc cô đi làm đại khái chính là trang phục thuận tiện cho anh xuống tay tùy thời ——

"Không thể." Tay cô còn dính bọt xà phòng, không thể làm gì khác đành co lên cổ cổ, lắc lắc thân thể để chống cự hấp dẫn của anh .

"Hư." Anh ở bên tai cô thổ lộ hơi thở ấm áp, hai tay thò vào bên trong ve vuốt, dễ dàng mà chế trụ thân thể mềm mại của cô, đây là vì tốt cho cô, bởi vì cô liều mình giãy dụa như vậy chỉ biến khéo thành vụng, hại anh càng xúc động.

Ngón tay anhh đẩy ra dây lưng trên eo cô, dọc theo bụng non mịn đi xuống, trực tiếp tiến vào vùng đất không chịu nổi khiêu khích của cô, dựa vào sự quen thuộc đối với cô, dễ dàng tìm được chỗ yếu ớt, chậm rãi tạo áp lực. . . . . .

"Ách!" Cô thở gấp, mím môi, kinh ngạc anh thật có can đảm ở đây chạm vào cô như thế . Ở vách tường còn nghe được tiếng TV và tiếng mọi người trong nhà đang nói chuyện!

"Xin anh đừng như vậy." Cô nắm vào tủ bát bên cạnh, thấp giọng nhẹ dàng cầu xin anh mau dừng tay, thật sự cảm thấy thật khẩn trương cũng thật dọa người.


Anh cúi đầu nhìn chăm chú ánh mắt kiều khiếp (yêu kiều + khiếp sợ) của cô , khuôn mặt thẹn thùng đỏ hồng, thỉnh cầu gần như bất lực . . . . . . Trong lòng rất thương tiếc, nhưng lại càng muốn bắt nạt cô nhỏ nhắn mềm mại kiều mị như vậy ——

Anh tăng thêm lực đầu ngón tay, mang theo chấn động nhẹ nhàng, dẫn phát càng nhiều sóng gợn phiền lòng, từng vòng xao động thân thể quá mẫn cảm của cô, từ bụng dưới của cô vọt lên một trận sung sướng rất nhỏ.

"Ư. . . . . ." Cô cắn môi, sợ bản thân phát ra một chút âm thanh hổ thẹn.

"Nhược Duy, anh thật sự rất yêu em. . . . . . Rất nhớ em. . . . . ." Anh hôn môi của cô, thuận thế nói hết tình ý cùng nhớ nhung trong lòng, không đành lòng thấy cô cắn đau bản thân, vì thế che lại cánh môi chịu khổ của cô, dịu dàng cuốn đi âm thanh nơi đầu lưỡi của cô, nhẹ mút triền miên, khiến trái tim của cô cũng đi theo phiêu phiêu đãng đãng, triền miên trong nụ hôn của anh như si như say, ý thức càng ngày càng hoảng hốt.

"Không. . . . . ." Rốt cục lúc anh nhả ra, kháng nghị của cô đã trở nên mơ hồ không rõ, dường như mơ hồ thở gấp, càng chán ghét chính là cô phát hiện giữa đùi mình đã ướt át, mà bầu ngực thoáng trướng đau vẫn còn có chút khát vọng đụng chạmcủa anh, cách mấy tầng vải dệt vẫn là có cảm giác đối với âu yếm của anh . . . . . .

Trời ạ, thật sự là mất mặt chết mất!

Anh nhìn vợ buồn rầu quay mặt, trong lòng có nỗi trìu mến và thích thú nói không nên lời, anh biết rõ mỗi loại phản ứng thẹn thùng của cô, cũng yêu dáng vẻ bắt lực này của cô, bởi vì anh hiểu được việc này nối lên lòng của cô thông qua thân thể thành thật mà đáp lại cảm tình của anh, anh sủng ái cô vài phần, cô lại đáp lại với tươi ngọt ngang bằng, ở trong lòng anh hóa thành nước, chỉ thấy động tình mềm mại đáng yêu và xinh đẹp.

"Tin tưởng anh. . . . . .Anh chỉ muốn cho em vui vẻ. . . . . ." Anh chân thành tỏ tình, nỗ lực thực hiện coi vui vẻ của cô là quyết định ưu tiên, không muốn thực sự đoạt lấy vẻ đẹp của cô, mà là cố nén dục hỏa trong cơ thể, lấy ngón tay chen vào kính hoa nhẵn mịn hẹp của cô, vừa đè ép tiểu hạch đang rung động này, một bên ở trong mật kính nhẵn nhụi kia thong thả ra vào, dịu dàng lại tàn nhẫn mà uốn lượn vỗ về chơi đùa, khiêu khích ra càng nhiều mật dịch ẩm nóng, quấy trong cơ thể cô từng đợt vui thích. . . . . .

"Ưm. . . . . ." Cô khó có thể tự kiềm chế ở trong lòng anh nhẹ nhàng uốn éo, kiềm chế ngón tay của anh kéo theo khoái cảm tê dại dưới đùi, trước ngực còn có một sự đồng dạng khác để cho cô bị kích thích "khổ không thể tả" , phối hợp luật dưới thân cùng nhau tiến hành.

Đến cùng đây là chân tình thông báo, hay là thật sự ở tra tấn cô? Lại nhấn vào một cái, hơn nữa không thể hô lên âm thanh bị đè nén, quả thật muốn đem cô đẩy vào tuyệt cảnh dục vọng . . . . . .

"Tiểu Duy, có cần hỗ trợ hay không?" Từ ngoài phòng bếp truyền đến giọng nói của chị hai Lương, bởi vì hai vợ chồng bọn họ biến mất có hơi lâu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận