Vô Hạn Nhiệm Vụ Thế Giới

Tới khu vực phòng thí nghiệm, toàn bộ các phòng nơi đây đều đã ngập nước.

J.D nhìn cảnh này nói: “Điều này sẽ khiến ta chậm lại. Con đường đến phòng máy chủ Red Queen phải đi qua các phòng thí nghiệm.”

Đội trưởng cũng thấy vấn đề tương đối rắc rối, hắn phái ra hai người đi kiểm tra.

“Rain, J.D xem tình hình ngập thế nào. Kaplan, tìm lối đi khác.”

“Rõ!”

Mọi người chia nhau ra hành động, cô gái mất trí nhớ lại không chịu ngồi yên hỏi: “Chuyện gì xảy ra ở đây vậy?”

Kong khịt mũi coi thường, còn phải hỏi à, chính cô là người đã gây ra thảm kịch này đấy.

Matthew tiến sát lại gần để nghe cho rõ, còn vị đội trưởng nhìn lại ba người bọn họ, do dự một lát mới quyết định mở miệng.

“Năm giờ trước, Red Queen đã trở thành sát thủ. Nó đóng kín Tổ Ong và giết toàn bộ người dưới này.”

“Oh My God!”

“Khi tập đoàn Umbrella biết được sự việc. Nhóm tác chiến của tôi đã được cử đi để đóng nó lại.”

“Tại sao nó làm vậy?” Matthew buột miệng hỏi.


“Vụ đó thì chưa biết. Nhưng cũng có khả năng là bị can thiệt từ bên ngoài.”

Đang dựa vai lên tấm tường kính để hóng hớt, bất thình lình Matthew giật thót một cái lùi lại sát vách hành lang sau lưng, mồ hôi lạnh rịn ra đầy mặt.

Đằng sau tấm kính là xác chết của một nữ nghiên cứu trong phòng thí nghiệm. Gương mặt và da dẻ cô ta bị ngâm nước trở nên trắng bệnh.

Kong thấy có động tĩnh quay đầu sang nhìn một cái.

Khụ! Khụ! Ọe...

Biết trước cốt truyện là một chuyện, còn tự mình trải nghiệm nó lại là một chuyện hoàn toàn khác.

Cho dù có nhìn thấy xác chết, tràng cảnh chém giết máu me như thế nào đi chăng nữa, thì đại não vẫn luôn nói cho ta biết những gì trên màn ảnh kia hoàn toàn là giả, máu giả, nội tạng giả, đồ họa kỹ xảo... vân vân và mây mây.

Thế nhưng trực tiếp tiếp xúc trải nghiệm thì mới biết được cái gì mới là đáng sợ.

Cái hình ảnh nữ tử thi kia mở trừng hai mắt nhìn chằm chằm khi nãy sẽ ám ảnh cậu một thời gian dài.

Kong nôn hết mọi thứ trong dạ dày của mình xong mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

“Anh có sao không?” Cô gái mất trí nhớ quan tâm lo lắng hỏi.

Kong cố gắng gượng đáp lại: “Tôi không sao.”

Còn định nói thêm vài lời hâm nóng tình cảm thì cô gái duy nhất trong nhóm tác chiến với biệt danh Rain đã trở về.

“Đội trưởng, cả tầng bị ngập rồi.”

Đội trưởng liếc nhìn đồng hồ trên tay đáp: “Trễ quá rồi. Thôi đi nhanh đi.”

J.D đi ngang qua chỗ Kong nhìn thấy hai người, hắn ta hất cằm một cái ra hiệu tiếp tục di chuyển.

Cả nhóm đi dọc theo hành lang theo sự dẫn đường của Kaplan.

Nhưng bọn họ không hề hay biết rằng, vừa mới rời khỏi không được bao lâu, xác chết của nữ nhân viên nghiên cứu kia đột nhiên cử động....

“Đội trưởng! Đây là nhà ăn B, trên sơ đồ ghi như vậy mà.”

“Anh có thể nhìn lầm đó, nơi này đâu có giống nhà ăn.”

Vừa nói J.D vừa chỉ tay vào vô số những khoang chứa được cắm mấy chục cái ống dẫn xếp kín cả một khu rộng lớn.


“Có khi tập đoàn dấu vài bí mật dưới này.” Matthew ngước nhìn xung quanh, không đầu không đuôi nói.

Nghe vậy, đội trưởng quay đầu lại liếc nhìn Matthew, ánh mắt lập lòe như đang suy tính nói: “J.D, cậu và Rain giữ người này ở đây và canh gác lối ra.”

“Có thể có người còn sống. Lục soát đi, nhưng nhớ đi gần nhau.”

Cả nhóm tác chiến chia tiểu đội hai người một tản ra xung quanh lục soát khu nhà ăn B.

Kong thì đi cùng với cô gái mất trí nhớ, cậu chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi chỗ này càng sớm càng tốt.

Đây đúng là nhà ăn, nhưng không phải là để nuôi người, mà là nuôi quái vật, những vật thí nghiệm, vũ khí sinh hóa của tập đoàn Umbrella. Những cái khoang này là tủ đông, nuôi dưỡng cũng như giam cầm bọn chúng.

“Họ giữ cái gì trong này?”

J.D nhìn thứ kì dị trong khoang đông lạnh qua ô kính hiếu kỳ hỏi.

“Ai biết?”

Rain hờ hững đáp lại trong khi vẫn lau chùi kiểm tra khẩu súng trường tự động trong tay.

Nhóm còn lại đã đi tới được khu vực phòng máy chủ của Red Queen. Nam hacker đang ngồi vào máy tính để hack hệ thống điều khiển.

“Sao lâu thế?” Nam nhân viên y tế thấy lâu nên hỏi.

“Red Queen đang phòng vệ, nó gây khó khăn đủ kiểu.”

“Nhưng đối với tôi không là gì cả.”

Dứt lời liền gõ mạnh một cái vào phím Enter. Cánh thép cửa dẫn vào hành lang thông tới nơi đặt máy chủ của Red Queen từ từ được nâng lên.


Đội trưởng quay sang cả nhóm nói: “Nhanh lên, hành động đi.”

Mấy người mở chiếc rương mang theo từ đầu tới giờ ra và bắt đầu lắp ghép các thiết bị ở bên trong đó.

Kong biết đây là cạm bẫy của Red Queen, hành lang kia chính là hành lang laze. Nhưng cậu chỉ muốn yên ổn sống sót qua ba giờ đồng hồ mà thôi, không cần phải mạo hiểm đi nhắc nhở bọn họ làm gì cả.

“Khoan đã! Đừng vào bên trong!”

Cẩn thận suy tính lại thì đám người này cho dù có bị chết mấy người thì vẫn kiên quyết tắt Red Queen đi, và khi điều đó xảy ra thì tất cả sẽ chết chắc.

“Có chuyện gì!”

Đội trưởng không vui quay đầu lại nhìn chằm chằm Kong. Đây cũng là điều tất yếu, bởi lẽ từ lúc ở biệt thự tới bây giờ cậu vẫn luôn câm như hến không hề nói một lời nào, cứ im lặng đi theo tự tựa một kẻ câm điếc.

Ánh mắt sắc bén của đội trưởng đầy sự nghi ngờ.

“Thôi bỏ mẹ!”

Vào lúc này Kong biết mình chơi ngu rồi.

“Anh! Đi cùng với tôi vào bên trong!”

[9378]


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận