Vô Hạn Lưu Cất Giữ Nỗi Sợ


Editor: Alice.T
——o0o——
Trang Chính đang mở đường ở phía trước nghe thấy tiếng liền quay đầu lại, thấy ông đang rút cái chân ra bên ngoài, không có gì đáng ngại liền lớn tiếng nói: “Theo sát tôi, đi đường tôi đi qua ấy, đừng lệch khỏi đường đi.”
“Lá rụng nơi này chẳng biết chất đống bao lâu rồi, nhìn ngoài mặt thì thấy là đất bằng, thực ra bên trong đều là trống không, mới mưa xong còn tích trữ đầy nước, giẫm trúng nó không khác gì giẫm vào trong đầm lầy, rất có khả năng cả người rơi vào trong đó.” Vương Hàn Trì bên cạnh nói.
“Ok ok ok.” Hà Anh Vệ rút chân ra, quần của cái cẳng chân dưới đó đều đã ướt đẫm, ông không kiểm soát được mắng lên, “Má, nếu không phải ‘Ngài’ thì có khi cả đời này tôi cũng chả tới rừng nguyên thủy để chịu khổ như thế này!”
“Ai mà không phải chứ? Kiếp sau tôi cũng sẽ không tới.

” Triệu Ô phụ họa một câu, nhìn xung quanh, chọn trúng cành cây của một cái cây tương đối thích hợp làm gậy dò đường, chặt xuống ném cho Hà Anh Vệ, “Ráng đi.”
Nếu như nói lúc đầu bọn họ còn cảm thấy đi sâu vào rừng nguyên thủy vào ngôi đền trong thung lũng Rắn, có lẽ không tới bảy ngày, vậy cuộc đi dọc nguyên buổi chiều này, có thể nói là đã tạt gáo nước lạnh vào mặt những người lớn lên ở thành thị hoặc nông thôn bọn họ.
Đúng là trắc trở thật.
Khu rừng nguyên thủy này, có lẽ có thể gọi là rừng mưa nhiệt đới, không biết đã tồn tại bao lâu.
Vô số cây cối lá to liều mạng sinh trưởng hướng lên trên tận khả năng tranh giành ánh mặt trời quý báu, tán cây toả rộng che khuất bầu trời, tiến thẳng vào trong rừng rậm gần như không nhìn thấy bầu trời và mặt trời, chỉ thấy từng chùm ánh sáng mặt trời rơi xuống từ trong khe hở, tán xạ khi chiếu qua đám sương trong rừng rậm sinh ra hiệu ứng Tyndall [1], hình thành rất nhiều chùm ánh sáng.
[1] Hiệu ứng Tyndall, mang tên nhà bác học John Tyndall của Anh thế kỷ 19, là hiện tượng tán xạ ánh sáng thường thấy trong các hệ keo.

Hiện tượng này dùng để phân biệt các môi trường đồng nhất vật lý- các hạt hòa tan hoàn toàn vào nhau- với các môi trường keo không đồng nhất về vật lý.

Tìm hiểu thêm.)
Hình minh họa (Nguồn: CC BY-SA 3.0, Liên kết)

Mà trên thân của những cái cây cao lớn kia lại quấn đầy đủ loại dây leo, trên mặt đất mọc nhiều thực vật vô cùng kỳ quặc, mặt đất âm u ẩm ướt và ở góc xó rừng, có thể thấy được các loại sinh vật hoại sinh [2], gần như lợi dụng tất cả không gian hoàn mỹ để nổi dậy.

[2] Nguyên văn là “腐生生物”: Search ra thì có hai loại: Saprotrophic (hoại sinh, ăn chất thối rửa); Scavengers (động vật ăn xác thối).
Chuyến đi này tính cả Vu Rắn là có mười ba người, đối với khu rừng rậm này mà nói bọn họ mới là sự tồn tại thừa thãi.
Buổi chiều khi mới bắt đầu lên đường bọn họ coi như có chút lòng tin, nhưng Tạ Kim Tịch cứ đi rồi đi thì bắt đầu thấy rằng lúc mới xuất phát mình đúng là không biết trời cao đất rộng.
Trước có nghe anh trai phiên dịch nói rằng khu rừng này vừa vào mùa mưa, lúc chiều lên đường khí hậu vừa bí lại vừa nóng, đi chưa được một lúc đã có một người trong đám người mới chửi thề muốn cởi áo khoác dài tay ra, kết quả bị Vương Hàn Trì đốp lại.
“Cậu có biết trong rừng mưa nhiệt đới này có nhiều chủng loài sinh vật phong phú đến thế nào không? Nơi cậu nhìn thấy và không nhìn thấy, đâu đâu cũng là sinh vật cậu có ngờ cũng không ngờ được.

Nhền nhện, rết, muỗi độc, đĩa, ong mật… Bên cạnh đó, cậu dám cởi áo khoác ra, cởi chẳng được nửa tiếng trên cánh tay cậu chỉ toàn là bọc.”
“Tôi nói cho cậu biết, chúng ta không có huyết thanh đâu, những thứ thuốc khác cũng có hạn.

Nếu cậu bị côn trùng độc cắn, độc tính không lớn thì còn tốt, độc tính lớn chặt bỏ cánh tay cậu ngay tại đây cũng chưa chắc có thể giữ được mạng.

Hơn nữa bị thương sẽ làm chậm tốc độ đi đường, rất có khả năng không đến được thung lũng Rắn trong vòng bảy ngày, cậu không chết trong rừng mưa nhiệt đới thì cũng sẽ chết dưới lời nguyền.”
Người mới kia bị Vương Hàn Trì nói xanh cả mặt, lúc này Trang Chính ở đằng trước dừng lại, nói rằng: “Tạm thời nghỉ chân chút đã, anh ấy nói không sai, ống quần đều buộc chặt vào, mọi người kiểm tra cho nhau xem có sâu rơi lên người hay không.

Hiện tại oi bức quá, uống miếng nước để kịp thời bổ sung hàm lượng nước.”
Tạ Kim Tịch thả ba lô trên lưng xuống, vặn mở bình nước ra rót hai ngụm, sau đó lấy khăn vải sạch tìm từ trong ba lô lau mồ hôi trên mặt và cổ.

Hai chỗ này có thể lau được, nhưng lưng anh gần như đã ướt hết rồi.
Rừng vừa mưa xong, mồ hôi và hơi nước bị vải vóc bí bên trong, độ ẩm cao đến mức Tạ Kim Tịch thấy ngứa da.
Chịu khổ, chịu khổ quá, đây vẫn còn là buổi chiều đầu tiên, nhìn đồng hồ đeo tay, anh nhận ra bọn họ lúc đi lúc không chỉ mới đi không đến hai tiếng, mà anh đã cảm thấy thể lực của mình đã tiêu hao gần hết.

Tạ Kim Tịch không khỏi nhìn về phía Trang Chính đang mở đường, anh đi theo trong đội ngũ còn mệt như vậy, Trang Chính còn phải cầm dao liên tục chém cây cối chắn đường, nhưng trạng thái của Trang Chính lúc này trông có vẻ tốt hơn anh rất nhiều.
Tạ Kim Tịch không khỏi cười khổ, ai, học tập nhiều nhất chỉ là lao động trí óc, Tạ Kim Tịch tuy rằng có tập thể dục đơn giản, nhưng hắn không hề nhiệt tình hoạt động thể thao, cho nên thể lực bình thường thôi, nhưng vì trẻ tuổi cho nên trạng thái tốt hơn Hà Anh Vệ người trung niên.
Nhưng lúc này mới chỉ là bắt đầu thôi, Tạ Kim Tịch nhìn rừng rậm mênh mông vô bờ trước mặt, rồi quay đầu nhìn ba người phụ nữ đều có sắc mặt rất khó coi trong đội ngũ, trong lòng anh cũng tràn đầy nghi ngờ.
Bọn họ thậm chí còn chưa từng thấy thung lũng Rắn, không biết trong thế giới này rốt cuộc tiềm tàng nguy hiểm gì, giờ đã chật vật như vậy rồi, đến cùng bọn họ vẫn có thể đến được thung lũng Rắn sao?
Mắt Tạ Kim Tịch lướt qua từng người một, cuối cùng dừng hẳn ở chỗ Vu Rắn.
Bọn họ những người thực hiện nhiệm vụ mỗi người đều đầm đìa mồ hôi, thở hồng hộc, Vu Rắn trái lại vẫn giống như lúc xuất phát.

Áo choàng đen bọc người y bị hơi nước trong rừng làm ướt hết rồi, nhưng Tạ Kim Tịch không nghe thấy tiết tấu hô hấp của y thay đổi, hình như y không có mệt chút nào.
Rốt cuộc y… Là con người ư?
“Con mẹ nó, cái nơi quái quỷ này!” Triệu Ô ngồi lên rễ mọc ở trên mặt đất của một cái cây, ực một hớp nước mắng.
Bên kia cặp tình nhân trẻ tuổi trong nhóm người mới lấy ba lô lót mông ngồi lên một khúc cây khô, cô bạn gái trong đó vừa uống nước vừa nhìn một lớp hoa nhỏ màu vàng nở ở trên một đầu khác của thân cây.
“Thật là đẹp.” Cô gái nói.
Anh bạn trai cười gượng một tiếng, nói: “Đẹp thì đẹp, nhưng tốt nhất em đừng có tới gần nhìn.“
“Hả?” Con người đều như vậy, người ta không nói có thể cô sẽ không tới gần nhìn, bạn trai nhắc đến cô lại không nhịn được đứng lên đi qua đó nhìn một cái, sau đó lập tức hét toáng lên lùi về sau tận mấy bước.
“A a a, con bà nó con bà nó, côn trùng, mẹ nó chật cứng luôn tất cả đều là côn trùng!” Cô vừa la hét vừa không khống chế được vỗ người mình.
Lớp hoa nhỏ màu vàng nở trên cây khô nhìn từ xa thì không có gì, tới nhìn gần mới phát hiện có không ít con côn trùng bay màu đen đậu lít nhít một lớp ở tâm hoa.
Trong giây phút cô đến gần, những con côn trùng kia như bị kích thích “vo ve” bay lên, giống như một tấm thảm đen mỏng lơ lửng giữa không trung.

Đến khi cô lùi về sau, chúng lại bay về đậu trên hoa.

Cô gái quay người lại nhìn anh bạn trai kia tức giận nói: “Đệt anh thấy rồi mà còn dám kéo tôi ngồi đây à? ”
Bạn trai vỗ vỗ ba lô dưới mông, nói: “Hết cách em ơi, không thể ngồi trên đất được, tránh xa ra một chút là không có gì đâu.

Quay lại chỗ ngồi đi, một hồi còn phải đi nữa đó.”
Tất cả mọi người đều theo dõi động tĩnh bên anh ta, Triệu Ô cười nhạo một tiếng rồi ngửa đầu ực một hớp nước, lúc này bỗng nhiên đoạn cành của cái cây này vang lên một tràng âm thanh.
“Tránh ra!” Trang Chính phản ứng nhanh nhất đột ngột gầm lên một tiếng.
Triệu Ô đang ngửa đầu uống nước không hề chần chừ bổ nhào về phía trước, lăn mình mấy cái nhanh nhẹn cách xa vị trí vừa rồi, cái giá phải trả là nước trong bình nước đổ hết xuống đất.
Vương Hàn Trì và Hà Anh Vệ cũng phản ứng giống như vậy, hai người gần như cùng lúc lao ra ngược hướng âm thanh.
Lúc những người khác bao gồm Tạ Kim Tịch đều chưa kịp phản ứng lại, một cành cây to lớn bất ngờ rơi xuống dọc đường đã đập gãy vô số cành lá.
Vị trí cành cây kia rơi xuống là ngay chỗ Triệu Ô ngồi khi đó, nếu như gã không tránh hoặc là không kịp trốn, phỏng chừng bây giờ không bị đập chết không kịp ngáp thì là bị đập tới chấn thương sọ não.
“Mẹ kiếp!” Một tiếng tục tĩu truyền đến, nhưng không phải Triệu Ô nói, mà là một người trong những người mới.
Vừa rồi anh ta bị giật mình lùi hai bước theo tính phản xạ, kết quả cũng không biết vấp phải thứ gì liền ngã lên đống cành khô lá héo.
Anh ta chửi bậy là bởi vì khi anh ta quay đầu lại muốn nhìn xem rốt cuộc là vấp phải thứ gì thì thấy con rắn thình lình xông tới cắn giày anh ta.
Người mới kia phản ứng còn nhanh nhẹn, chân rút lại theo phản xạ, sau đó vừa lăn vừa bò nhanh chóng cách xa con rắn đó.
“Rắn hổ mang [3].” Vương Hàn Trì sợ đến chưa kịp hoàn hồn nhìn về phía con rắn đó, “Mặc dầu không biết là loài rắn hổ mang nào, nhưng coi như anh ta đã nhặt một mạng về.”
[3] Search ra thấy tên tiếng anh là: Rắn hổ mang (Agkistrodon gồm cả Agkistrodon halys).
Đặc trưng của rắn hổ mang vô cùng rõ ràng, con rắn này cũng là loài có độc mạnh.
Con rắn đó cuộn mình trên đống cành khô lá héo, cách bọn họ gần như vậy nhưng ai cũng không phát hiện ra nó.
Người mới kia bị dọa phát khiếp chạy vút đến chỗ Trang Chính, lẩm bẩm nói: “Tôi không nhìn thấy, tôi không nhìn thấy, lúc tôi lùi lại một chân đã giẫm lên người nó rồi, đệt.“
Trang Chính xoay đầu nhìn anh ta, chỉ nói: “Bình tĩnh lại chút.”
Hoàn toàn không có ý tiếp tục phí lời an ủi anh ta.
Bên kia Vương Hàn Trì ngẩng đầu lên nhìn nơi cành cây vừa rơi xuống, nói: “Trong rừng nguy hiểm tứ phía, thường hay có cành mục gãy rơi xuống.


Và có một số cây trông thì có vẻ cao lớn, thực ra bên trong đều đã bị đục rỗng rồi, có thể đổ xuống bất cứ lúc nào, bị đập trúng chẳng phải đùa đâu.”
Quý Mặc Xuyên gật đầu, nói: “Mọi người lấy lại tinh thần, mắt nhìn xung quanh tai thì nghe ngóng*, cẩn thận chút nha.”
*Nguyên văn 眼观六路耳听八方: Mắt nhìn 6 đường, tai nghe 8 phương.
Sau đó Quý Mặc Xuyên dùng một ánh mắt dò xét để nhìn Vương Hàn Trì, nói: “Không tồi, anh thật sự hiểu biết không ít nha.”
Vương Hàn Trì cười, nói: “Kẻ hèn bất tài, cái gì cũng thấy hứng thú, cho nên biết không ít thứ linh tinh, biết nhiều nhưng không chuyên, còn xa mới tốt bằng cậu em tiến sĩ trong đội chúng ta.“
Nói xong mắt Vương Hàn Trì hướng về phía Tạ Kim Tịch, nhìn anh với ánh mắt chớ giả ngu, tôi biết cậu không có đơn giản.
Bỗng nhiên bị nhắc đến Tạ Kim Tịch có hơi khó hiểu, hình như Vương Hàn Trì nhận ra trên đường đi anh luôn quan sát toàn bộ người thực hiện nhiệm vụ.
À, cái này…
Tạ Kim Tịch thực ra chỉ là vì nguyên nhân của Lâm Văn ở thế giới trước, vẫn luôn theo bản năng chú ý đến những người thực hiện nhiệm vụ, đề phòng họ làm ra động tác không đúng lẽ thường, nhất là Vu Rắn, anh luôn để tâm chú ý đến Vu Rắn.
Nhưng không ngờ hành động này của anh, hình như bị Vương Hàn Trì hiểu lầm thành anh tẩm ngấm tầm ngầm mà đắm chết voi rồi?
Tạ Kim Tịch không lên tiếng, thản nhiên đối mặt với Vương Hàn Trì, một vẻ đương nhiên, trấn định như thường.
“Được rồi, chúng ta vẫn nên đi nhanh lên, ai biết được con rắn kia có thể bò tới không.” Triệu Ô mặt khó chịu đi tới cạnh Trang Chính, “Đổi thành tôi mở đường đi.”
Trang Chính cũng không miễn cưỡng, quyết đoán lùi sang tuyến hai nhường Triệu Ô mở đường, anh ta phụ bên cạnh.
Hành trình dài dằng dặc và chật vật vẫn đang tiếp tục, lúc sắp đến chạng vạng tối, trong rừng nhanh chóng tối đi, hơn nữa càng ngày càng lạnh.
Mồ hôi ra lúc vận động bị gió lạnh thổi, càng thêm khó chịu.
Cái này khiến Tạ Kim Tịch nhớ tới câu nói của ba anh, cái gọi là “địa khí (hơi đất) vẫn còn lạnh” chính là đây.
Vào mỗi mùa xuân khi ánh nắng lên nhiệt độ sẽ rất nóng, nhưng đó mới chỉ là khí quyển nóng lên, nhiệt lượng đất hấp thu còn chưa có đủ, nên cả vùng đều lạnh.
Khi ánh nắng biến mất, hơi lạnh tích chứa trong đất lên cao, nhiệt độ không khí liền giảm xuống nhanh chóng.
Cái gọi là “địa khí (hơi đất) vẫn còn lạnh” trong miệng ba anh cũng tức là cái này, Tạ Kim Tịch trái lại cảm thấy điều này có phần căn cứ khoa học, chẳng qua là ba nói ra tỏ vẻ rất huyền học.
Hiện tại khu rừng này đại khái chính là trạng thái này.
Tạ Kim Tịch nhớ lại anh trai phiên dịch nói rằng năm nay mùa mưa tới sớm, nước sông giội vỡ hang rắn đã đánh thức bầy rắn vẫn còn đang ngủ đông, cho nên “đoàn thám hiểm khảo cổ học” khi trước mới gặp nạn.
Nhiệt độ buổi trưa trong rừng tuy cao, nhưng tình trạng bầy rắn trú ẩn trong hang dưới lòng đất thực ra vẫn còn đang trong thời gian ngủ đông cuối cùng, nhiệt độ trong đất không đủ cao, còn xa mới đạt đến nhiệt độ thời gian bầy rắn có thể hoạt động mạnh..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận