Vợ Đừng Bắt Nạt Anh

Tương truyền chủ tịch của Lạc Hoa có một cô con gái vô cùng xinh đẹp, giỏi giang, không những từ nhỏ chăm chỉ học hành, mà còn tham gia vô số hoạt động giải trí ví dụ như quay phim, chụp ảnh, quay .

Lạc Y Y, được mệnh danh là hòn ngọc quý của Lạc Hoa, một cô diễn viên tương lai đầy triển vọng, có hậu thuẫn vững chắc.

Bảy tuổi đã có một thương hiệu quần áo riêng, cô dì chú bác đều là người giàu có, mỗi lần sinh nhật đều tiêu phí rất nhiều tiền bạc. Tất nhiên, nhận lại cũng không ít.

Lạc Y Y có danh tiếng cực cao trong giới thượng lưu, được mọi người ca tụng là tiểu công chúa của danh gia vọng tộc.

Y Y đã xây dựng cho mình một hình tượng hoàn hảo không chê vào đâu được, nhưng cũng vì vậy mà áp lực phải chịu không thể tưởng tượng nổi.

Lúc nào cũng phải ra dáng tiểu thư, dáng đi không được quá sỗ sàng, nói chuyện không được nói to, tướng ăn phải thùy mị nết na.

Cô nhóc cảm thấy mình chịu đủ rồi!

Trong phòng ngủ màu hồng nhạt xinh xắn, một bé gái tầm mười tuổi nằm úp trên giường, rên hừ hừ:

“Aaaaa… mệt quá mệt quá!”

Bên giường ngồi một bé trai nhỏ hơn, đường nét khuôn mặt rất đáng yêu, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào bé gái rồi rụt rè hỏi:

“Chị uống nước cam không? Em đi lấy cho chị nha?”

“Không uống!”


“Vậy chị muốn ăn gì? Em đi lấy.”

“Không ăn!”

“Vậy… Em bóp vai cho chị nha?”

“Ừm, được đó, nhanh lên.”

Bé trai rụt rè đi đến bên giường, ngoan ngoãn đấm vai cho bé gái.

Bé gái đột nhiên thở dài rồi nói:

“Thiệu Huy, chị không muốn làm tiểu công chúa, chị muốn hình tượng bá đạo.”

Thiệu Huy nghe tiếng thở dài của chị, không thể làm gì hơn ngoài an ủi:

“Ai bảo chị lúc nhỏ thích mặc váy công chúa, trước mặt mọi người lúc nào cũng cười nhỏ nhẹ, ngoan ngoãn lễ phép, lâu dần trở thành thói quen mất rồi. Mọi người đều xem chị là con nhà người ta đó, Y Y.”

Lạc Y Y úp mặt vào gối, trong lòng khóc không thành tiếng.

“Chị đâu có biết tại sao lại như vậy, mọi người cứ tung hô chị thôi. Vả lại một tiểu thư nhà giàu như chị cứ thích đấm đá, chạy nhảy, người khác sẽ đánh giá Lạc gia thế nào? Chẳng ai thích một cô gái không dịu dàng như vậy.”

“Không phải đâu. Chị có thế nào em cũng thấy chị tốt nhất mà.”

“Ây, em còn nhỏ, không hiểu đâu.”

Thiệu Huy mỉm cười nhìn Y Y, cho dù thế nào, trong lòng cậu chị vẫn mãi là người đáng yêu nhất.

“À, phải rồi, nghe nói khi em đủ mười tám tuổi, bố mẹ sẽ cho em quản lý một chuỗi nhà hàng?” Lạc Y Y chợt quay đầu nhìn em trai, cười đầy bí hiểm.

“Bố nói vậy, nhưng em không thích lắm.”

Nghe Sở Thiệu Huy lắc đầu nói vậy, Lạc Y Y lập tức phản bác:

“Sao lại không thích? Ít nhất em cũng phải xin một nhà hàng lẩu chứ?”

Mắt của cô nhóc trừng thật to, làm Sở Thiệu Huy rụt cổ lại, nói:


“Vậy em nhận một nhà hàng lẩu cho chị?”

“Ừ, vậy còn được.” Y Y cười đáp. “Thế tương lai em muốn làm gì?”

Thiệu Huy nghiêng đầu nhìn Y Y, tay vẫn ngoan ngoãn xoa xoa đấm đấm vai và lưng cho cô bé rồi hỏi ngược lại:

“Chị muốn làm gì?”

“Chị á? Tất nhiên là làm một diễn viên rồi! Từ nhỏ chị đã thích diễn xuất, em thấy không, mọi người đều bị chị lừa, nghĩ chị là một thục nữ đó. Hì hì.”

“Vậy em cũng muốn làm diễn viên.” Thiệu Huy tủm tỉm cười.

Cậu muốn đi theo Y Y, chị thích làm gì, cậu cũng sẽ làm cái đó.

Có lẽ đối với đại đa số con trai, lúc nào cũng lẽo đẽo theo một cô gái là mất mặt, là một sự sỉ nhục, nhưng trong lòng Thiệu Huy không để ý đến những thứ đó.

Chị Y Y muốn trở thành một cô gái mạnh mẽ để bảo vệ người xung quanh, vậy thì cậu chấp nhận trở thành một kẻ yếu, một kẻ nhu nhược cần sự che chở của chị, âm thầm đi theo chị.

Chỉ là, nếu có ai dám làm tổn thương đến một sợi tóc của chị, thì đừng trách cậu độc ác.

Thiệu Huy biết rõ, thiên kim tiểu thư không dễ làm, diễn viên càng không dễ làm. Từ khi tìm hiểu về quá khứ của chú Lạc và dì Hạ, nhận thức được nhiều chuyện xảy ra trong giới giải trí, cậu bắt đầu lo lắng không yên, rất muốn nói với chị, diễn viên là một nghề nguy hiểm.

Nhưng mỗi lần nhìn thấy nụ cười hồn nhiên và đôi mắt lấp lánh của chị, dáng vẻ chờ đợi thử thách của chị, cậu lại nuốt những câu khuyên nhủ dám chắc không có chút tác dụng nào xuống bụng.

“Chị. Em nói em cũng muốn làm diễn viên.” Thiệu Huy không nghe thấy câu trả lời, nhắc lại lần nữa.

Y Y đang buồn ngủ lim dim, lúc này mới mở mắt ra nhìn Thiệu Huy rồi cười nó:


“Ừm, bé ngoan, vậy chị sẽ che chở cho em, giúp em lót thảm trên con đường trở thành ảnh đế, thế nào?”

Thiệu Huy nhẹ nhàng gật đầu, vẻ mặt ngây thơ hiền hậu, rất xứng với cái danh bé ngoan mà Y Y đặt cho cậu:

“Nhưng em nghe nói làm diễn viên yêu cầu rất nhiều thứ, không được yêu sớm đâu.”

Lạc Y Y còn chẳng biết thích là gì, lè lưỡi nói:

“Yêu là thứ gì? Chị chỉ thích đồ ăn và Thiệu Huy thôi.”

Thiệu Huy đưa ngón út ra trước mặt Y Y, nghiêm túc nói:

“Chị hứa đi.”

“Được, chị hứa.”

Y Y cũng nhanh chóng đưa ngón út đến gần, ngoắc tay lập lời hứa với cậu. Về phần sau này có giữ lời hứa hay không, với cái trí nhớ siêu phàm của Y Y… chắc là không nhớ đâu.

______

Tèn ten, hứa với mọi người 5 6 cái ngoại truyện và hết thật rồi nha. Cảm ơn mọi người đã theo dõi. Xem tình hình thế nào Cải sẽ viết phần hai cho hai bé này, vì tự dưng thấy đáng yêu quá:<


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận