Vợ Anh Thật Sự Là Bà Chủ


Chín giờ tối, xử lý xong tất cả công việc rồi, Đường Thiên Miểu mới trở về nhà họ Phong.Nhà họ Phong rất rộng, không phải kiểu nguy nga lộng lẫy thường thấy mà giống như là hoàng cung phương Tây thu nhỏ, nét đẹp uy nghiêm tráng lệ.


Toà nhà chính nơi ông cụ Phong ở chia làm hai khu vực, phía tây là nhà con trai cả, còn phía đông là nhà của người con trai thứ.Hàng ngày, mỗi nhà tự có sinh hoạt riêng, chỉ những ngày đã được định mới tập trung lại toà chính nơi ông cụ Phong ở để ăn chung bữa cơm.Ông cụ Phong để Đường Thiên Miểu ở phía tây, bởi vì nhà con trai cả có một đứa cháu gái bằng tuổi với cô.

Đứa cháu gái duy nhất của nhà họ Phong - Phong Sở Sở.Đường Thiên Miểu đi một lúc mới đến căn phòng nhỏ, nơi ông cụ đang luyện viết thư pháp.Toàn bộ căn phòng nhỏ treo đầy những bức thư pháp, trên đất cũng có trên bàn cũng có, khắp nơi đều là các bức tranh chữ chưa khô mực, không khí đầy mùi thơm của mực.Trong phòng có hai người, người đang viết chữ là ông cụ Phong, còn có một người đang mài mực là Phong Sở Sở.Ánh mắt của hai người đều tập trung lên bức thư pháp nên không ai chú ý đến cô.Đường Thiên Miểu nhìn bức thư pháp ấy một lúc, trong mắt có vài phần suy nghĩ.Sau đó, cô rời mắt, gõ cửa: “Ông Phong ơi"Ông cụ ngẩng đầu lên, nụ cười hiền hoà: “Miểu Miểu về rồi à? Tới đây, cháu xem thử cho ông nội, thấy ông nội bắt chước chữ này thế nào?”Đường Thiên Miểu khẽ nhìn lướt qua bức thư pháp, hỏi: “Ông nội thích chữ này ạ?”Ông cụ gật đầu cười: “Đúng thế, mặc dù là tác phẩm của người mới nhưng khả năng điều khiển bút và kết cấu đường nét của anh ta quả thực rất xuất sắc, tốt hơn nhiều so với vài vị tiền bối nổi tiếng, thậm chí phong cách này còn mang một trường phái riêng.”Ông cụ Phong vừa dứt lời, Phong Sở Sở dịu dàng nói: “Ông nội, tác giả của bức thư pháp này là nhà viết thư pháp nổi tiếng nhất mấy năm nay gần đây, Nguyên Tâm, không phải người trẻ vô danh đâu ạ.

Tác phẩm này của anh ta nhận được rất nhiều giải thưởng, cháu gái của ông khó khăn lắm xin được đấy ạ.”Ông cụ Phong không đáp lời mà chỉ gật đầu cười, ánh mắt lại nhìn sang Đường Thiên Miểu, hỏi cô: “Miểu Miểu thấy thế nào?”Đường Thiên Miểu cười nhẹ đáp: “Không kém gì bản gốc luôn ạ, ông nội viết rất đẹp đó ạ.”Ông cụ vui vẻ cười lớn: “Đứa nhóc này, đúng là biết cách làm ông nội vui mà.”Phong Sở Sở nhăn mặt lẩm bẩm: “Chỉ giỏi nịnh bợ chứ có biết cái gì về thư pháp đâu chứ.”“Sở Sở, không được bất lịch sự.” Ông cụ Phong nghiêm giọng.Phong Sở Sở bĩu môi, không nói gì.Ông cụ để giấy bút xuống, gọi người làm đem đi cất, sau đó quay sang Phong Sở Sở nghiêm mặt lại: “Sở Sở, hiện tại Đường Thiên Miểu đã về nhà rồi vậy cháu nên nói cái gì nhỉ?”Phong Sở Sở mặt thoáng biến sắc, cúi đầu xuống không nói lời nào, hai tay vặn vào nhau.Ông cụ thấy vậy, mặt liền trầm xuống: “Phép tắc của nhà họ Phong mà cháu được học đi đâu rồi hả?”Lúc này Phong Sở Sở mới chậm rãi ngẩng đầu lên, không tình nguyện mà nói: “Tối hôm qua tôi đã hiểu lầm cô.


Xin..xin lỗi.”Bấy giờ, Đường Thiên Miểu mới nhớ lại chuyện tối hôm qua.Tối hôm qua cô về muộn, vừa về tới cửa đã bị Phong Sở Sở sai người đuổi ra ngoài, đem hành lý của cô ném hết ra.

Nguyên nhân là cô cả nhà họ Phong đã tìm được một chiếc vòng cổ đã mất của mình trong phòng cô.Sau đó, cô bèn đưa ra một conđoạn video của camera giám sát, trong đó ghi lại toàn bộ quá trình của chiếc vòng cổ kia.


Thì ra là do chó trong nhà tha đi rồi để lại trước cửa phòng Đường Thiên Miểu, người giúp việc cứ nghĩ đó là vòng của cô cho nên đã để lên bàn trang điểm trong phòng cô.Hiểu lầm đã được làm sáng tỏ, tiêu điểm của khu nhà phía Tây chuyển sang việc tại sao cô lại có video của camera giám sát, nghi ngờ cô có ý đồ xấu xấu.Về việc này, Đường Thiên Miểu không giải thích gì cả và cũng chính vì lý do này mà cô bị đuổi ra ngoài.Thật trùng hợp, cô đang có việc riêng cần phải xử lý nên đã rời khỏi nhà họ Phong.Ở trên xe, cô đã gọi điện nói với ông cụ Phong, giải thích rằng không phải do giận dỗi mà rời đi và ông cụ tin cô.Đúng là không nghĩ tới, hôm nay ông cụ liền bảo Phong Huyền đến tìm cô.Trên thực tế chuyện này nếu điều tra rõ ràng thì không có lợi đối với cô, nghĩ đến đây, cô nhẹ nhàng gật đầu coi như đã chấp nhận lời xin lỗi của cô ta.Phong Sở Sở lườm cô một cái, sau đó miễn cưỡng chào hỏi ông cụ rồi đi về nhà.Sau khi cô ta đi, ông cụ mới nói với Đường Thiên Miểu: “Cháu gái à, tối hôm qua dì cháu đến gặp ông, dì cháu muốn đón cháu về khu phía Đông ở, ý của cháu thế nào?”Trên mặt Đường Thiên Miểu không có biểu cảm gì, lập tức gật đầu: “Cháu nghe theo ông nội ạ.”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận