Vợ À Xin Em Đừng Rời Xa Anh


Cùng lúc đó, trong một căn phòng xung quanh tràn ngập sách.

Căn phòng sang trọng và tinh xảo.

Một người đàn ông trẻ trung, gương mặt đẹp rất sắc.

Đôi mắt anh hơi híp lại nhìn vào màn hình, các ngón tay thon dài đặt trên bàn phím.

Đó chính là Lăng Triệt.
Vừa rồi, thư kí của anh gọi điện điều tra được người đứng sau dàn xếp vụ tai nạn của ba mẹ anh.

Năm đó ba mẹ anh mất do tai nạn xe hơi nhưng anh không tin, suốt bao nhiêu năm ấp ủ mối thù nhất định phải tìm ra người đứng sau toàn bộ mọi chuyện.

Anh nhìn vào màn hình, khẽ cười lạnh một tiếng:
\- Hừ các người hãy chờ đấy.
Sáng hôm sau cô dậy sớm chuẩn bị đến công ty làm, không thấy ba xuống ăn sáng cô hỏi:
\- Bác quản gia, ba cháu chưa xuống ạ?
Ông quản gia trả lời:
\- Thưa tiểu thư, chủ tịch đã đến công ty từ sớm rồi ạ.
\- Vâng ạ.
Cô nói.

Trong đầu cô nghĩ: Có chuyện gì mà ba đến công ty sớm vậy.
Cô ăn bữa sáng qua loa, rồi đến công ty.

Thấy nhân viên trong công ty mặt ai cũng lo lắng.

Cô thấy là lạ, lên phòng làm việc gọi trợ lí Nam vào hỏi:
\- Công ty xảy ra chuyện gì vậy?
Trợ lí Nam ấp úng trả lời:
\- Thưa phó giám đốc, công ty … cổ phiếu công ty đang giảm mạnh ạ.
Cô bất ngờ nói:
\- Sao lại xảy ra chuyện đấy được.

Mọi chuyện vẫn đang bình thường cơ mà.

Trợ lí Nam trả lời:
\- Đúng là hôm qua mọi chuyện vẫn bình thường nhưng sáng sớm nay cổ phiếu sụt giảm mạnh.

Giờ chủ tịch đang họp cổ đông.

Chuyện lần này không đơn giản như mọi lần.
Cô run tay nói:
\- Ai đã làm chuyện này, cậu điều tra chưa?
\- Tôi đã cố gắng điều tra xem ai giở trò nhưng không thấy manh mối nào.
Trợ lí Nam lo lắng.
Cô nói:
\- Được rồi, cậu ra ngoài đi.
Cô hiện giờ rất lo lắng, ba đã làm việc rất vất vả để công ty phát triển được như bây giờ.

Sao chỉ trong một đêm cổ phiếu sụt giảm như vậy được ?
Cô tạm gác lo lắng về một bên đi đến phòng chủ tịch, mở cửa bước vào thấy ông Bạch đang ngồi vò đầu.

Cô đến nói:
\- Ba công ty...công ty thế nào ạ.
Ông Bạch run nói:
\- Người ta đồn công ty mình làm ăn bất chính, các cổ đông lần lượt rời đi.

Họ không hợp tác với chúng ta nữa.

Ba sợ công ty ta sắp bị phá sản.

Ta thật vô dụng.
Cô đến bên ông an ủi:
\- Ba à, ba đừng trách mình như thế.

Không còn cách nào cứu công ty mình sao ?
\- Không hết cách rồi.
Ông Bạch đau khổ nói.
Cô nói:
\- Ai là người đứng sau chuyện này ạ?
\- Ba không biết, không tìm ra, không một dấu vết để lại.
Ông Bạch tuyệt vọng trả lời.
Ông nói tiếp:
\- Nếu tình hình không khả quan thì chúng ta phải bán công ty và tài sản để trả lương cho nhân viên.

Còn tiền nợ phải trả cho các cổ đông nữa, có lẽ không đủ tiền để trả hết.
Cô đau lòng nhìn ông suy sụp như vậy mà mình không thể giúp được gì chỉ có thể an ủi ông:
\- Ba ơi, mọi chuyện rồi sẽ có cách giải quyết.

Mọi thứ sẽ như lúc đầu thôi, ba đừng tuyệt vọng như vậy.

Chúng ta phải mở cuộc họp toàn công ty, giúp mọi người phấn chấn, mạnh mẽ đối mặt.

Ba hãy cố gắng lên, dù mọi chuyện thế nào con vẫn sẽ luôn ủng hộ, ở bên chăm sóc cho ba.
Ông nghe cô động viên mình mà xúc động không nói lên lời, ông nói:
\- Cảm ơn con, được rồi chúng ta phải mạnh mẽ lên.

Trợ lí Nam tổ chức cuộc họp tất cả bộ phận đều phải có mặt.
Ông Bạch và cô tiến vào phòng họp.

Ông đứng lên bục nói:
\- Tôi biết mọi người đang có rất nhiều thắc mắc, với cương vị người đứng đầu công ty tôi xin đảm bảo mọi người sẽ không phải chịu thiệt thòi.

Giờ cổ phiếu công ty đang sụt giảm mạnh chỉ trong một đêm, các cổ đông đang dần rút vốn ra khỏi công ty.

Nếu điều tốt xảy ra, các cổ đông vẫn ủng hộ chúng ta thì mọi chuyện sẽ quay trở lại ban đầu.


Còn trường hợp xấu nhất xảy ra công ty này sẽ bán và tôi sẽ trả tiền lương cho tất cả mọi người.

Để không có trường hợp xấu xảy ra, chúng ta hãy cùng nhau cố gắng vượt qua khó khăn này.

Xin cảm ơn.
Ông vừa nói xong, một nhân viên đã có ý kiến đứng dậy phát biểu:
\- Giờ làm sao chúng tôi có thể chắc chắn rằng chỉ cần cố gắng công ty sẽ trở lại ban đầu.

Mọi người ai cũng đều biết, công ty đang trên bờ vực phá sản rồi thưa chủ tịch.

Tất cả cổ đông đều nhất quyết rút vốn khỏi công ty chúng ta.

Chúng tôi cứ tiếp tục làm việc thì được ích gì hả.

Mọi người thấy có đúng không?
Mọi người trong căn phòng đều đồng thanh:
\- Đúng.
Rồi bọn họ xin đình công, tất cả bỏ đi, cho dù cô có nói, khuyên ngăn bọn họ thế nào.

Ông Bạch nhìn công ty mình dành biết bao tâm huyết chỉ chốc lát sụp đổ, ông sốc khiến bệnh tình tái phát, ngã xuống đất.

Cô chạy đến đỡ ông dậy:
\- Ba, ba làm sao thế này, ba mau tỉnh dậy đi ba.

Trợ lí Nam anh gọi cấp cứu đi.

Ba ơi...hức….ba dậy đi…
Xe cấp cứu nhanh chóng đến, ông Bạch nhanh chóng đưa đến bệnh viện và đưa vào phòng cấp cứu.

Cô đứng ngoài cửa không cử động.

Chân chặt dưới đất.

Sao mọi chuyện lại thành thế này, công ty phá sản, ba cô phát bệnh.

Tại sao lại vậy chứ, rốt cuộc ai đã làm những việc này.

Chuông điện thoại cô reo, cô bắt máy chưa kịp nói gì đầu dây bên kia đã nói:
\- Thưa tiểu thư, mọi người làm trong nhà đang dọn đồ bỏ đi, họ nói không làm việc ở đây nữa.

Tôi...tôi không biết làm gì.
\- Bác phát lương rồi cho mọi người nghỉ đi ạ.

Công ty ba cháu phá sản rồi, bác Triệu bác cũng làm ở nhà cháu lâu rồi đúng không.


Bác không cần làm nữa nghỉ ngơi được rồi.

Gửi lời cảm ơn của cháu đến tất cả mọi người.

Tạm biệt tất cả mọi người nhé.
Nói xong cô tắt máy ngồi thụp xuống nức nở khóc.

Cô hiện tại đang rất buồn.

Một lúc lâu sau, cô đứng dậy gọi điện nói:
\- Alo trợ lí Nam à, đây là việc làm cuối cùng tôi nhờ cậu.

Cậu mở ngân hàng lấy tiền phát lương cho mọi người.

Tôi biết công ty có người mua rồi, nếu không đủ lấy tiền đó trả lương nốt.

Còn lại cậu trả nợ hết cho các cổ đông.

Tôi tính là không thiếu.

Cuối cùng cho cậu nghỉ việc.

Cảm ơn đã gắn bó với Bạch Thị, cậu hãy tìm một công ty khác phát triển hết năng lực của mình.
Trợ lí Nam nói:
\- Phó giám đốc cảm ơn cô.

Chúc cô thành công sau này.

Tạm biệt.
Lúc này bác sĩ ra nói:
\- Bệnh nhân đã ổn, gia đình tránh bệnh nhân xúc động mạnh để tránh bệnh tái phát.

Một tiếng nữa bệnh nhân sẽ tỉnh, gia đình có thể vào thăm.
Cô gật đầu cảm ơn rồi đi vào phòng hồi sức thăm ông..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận