Việc Nhỏ Thầm Yêu FULL


Sự tình phát sinh ở đại học Kawasaki Maki mới vừa tốt nghiệp không lâu.

Cô vẫn đang buồn rầu không biết phải làm công việc gì, có nên đi Ý với Hibari Kyouya hay không, —— nếu tìm được một công việc ổn định ở đây thì khả năng ra nước ngoài thường xuyên là không lớn, nếu làm thế này thì e rằng tên gia hỏa kia sẽ rất tức giận.

Kawasaki Maki thở dài, khuấy ly cà phê hơi nguội, thực sự không có nhiều cảm giác ngon miệng.

"Cậu vẫn còn lo lắng à?"
Nhìn thấy vẻ mặt cau có của cô, Nozaki Ryoko vừa ăn miếng bánh kem dâu bơ cuối cùng, mồm miệng không rõ nói: "Này, nếu cậu thích Hibari Kyoya như vậy, vì cái gì bất hòa đi Italy với anh ta?"
"A......"
Cô buông đôi mắt, lông mi nồng đậm che khuất cảm xúc trong ánh mắt.

Nên nói như thế nào đây, sợ liên lụy gì đó, loại lấy cớ này cũng quá kém đi.

Lúc trước nỗ lực truy đuổi chính là cô, nói sẽ vĩnh viễn đi theo phía sau cũng là cô, hiện tại lại muốn dễ dàng từ bỏ, Hibari Kyouya nghe xong nhất định sẽ chán ghét cô.

Chính là nên làm cái gì bây giờ, nói đến cùng, cô vẫn là người yếu đuối, dù cho có một thân bộ giáp, chỉ cần liên lụy đến mấy chữ Hibari Kyoya cũng chỉ thừa uy hiếp, nửa điểm phòng bị cũng chưa.

"Cậu không nên sợ hãi chứ." Câu hỏi của Nozaki Ryoko đã đóng đinh vào đầu.

"Tớ, tớ chỉ là không biết phải đối mặt với anh ấy như thế nào." Ngón tay cô đan chặt vào nhau, hơi có chút thấp thỏm lo âu, "Cậu biết không, nhiều năm như vậy, anh ấy chỉ là không chán ghét, có lẽ là quen tớ theo bên người, nếu tới Ý rồi thì sao? Thế giới bọn họ, tớ chưa từng đi vào."
Đương nhiên, Hibari Kyoya cũng biểu đạt minh xác không muốn cho cô trộn lẫn ý tứ.

Trong sự kiện tập tích của trung học Obsidian* lần trước, cô nghe được Hibari Kyouya là mục tiêu số một của bên kia, lo lắng muốn chết, nhưng lúc đi tìm Hibari Kyoya thì đã bị bọn Kusakabe Tetsuya ngăn lại, nói là uỷ viên trường không muốn để cô biết này đó.

edit: không biết tên trường đúng không, nếu sai thì cmt giúp mình
Kawasaki Maki một mặt lo lắng, nhưng không biết nên diễn đạt như thế nào, chỉ có thể yên lặng chôn ở đáy lòng.


Sau lại, Hibari Kyoya cùng Sawada Tsunayoshi năm nhất, Takeshi Yamamoto bọn họ càng đi càng gần, biết những sự tình đã phát sinh, nhưng lại giấu giếm Kawasaki Maki rất tốt, thậm chí Hibari Kyoya mất tích một ngày sau mới phát hiện, cô căn bản không rõ giữa bọn họ rốt cuộc đã xảy ra cái gì.

Có lẽ hết thảy đều đã xảy ra biến hóa, chỉ là cô không biết mà thôi.

Kawasaki Maki vài lần đều muốn tìm Sawada Tsunayoshi để biết rõ tình huống, nhưng mấy phen suy nghĩ qua đi cô lại từ bỏ.

Nếu Hibari Kyoya không muốn để cô biết, làm như vậy sẽ khiến cô phản cảm đi.

Kawasaki Maki uể oải đặt chiếc thìa bạc xuống: "Tớ muốn về nhà."
Quên đi." Nozaki Ryoko rộng lượng mà phất tay, mặc dù trên môi vẫn còn dính kem bơ, "Hôm nay thả cậu một con ngựa, lần sau cùng nhau đi dạo phố nha."
"Ừ." Cô hiểu ý mà cười cười.

......!
Bên ngoài xuân hàn vẫn se lạnh, Kawasaki Maki vừa ra khỏi cửa hàng liền run lập cập, cô quấn chặt áo gió, vội vã về nhà.

Cô thuê một căn phòng cách nhà chỉ vài trạm dừng chân.

Đa số ở đây đều là dân thuê, cách khu đèn đỏ khá xa, trở về con đường rộng mở, người đi đường rất nhiều, hai hàng đèn đường chiếu sáng, thân là một một cô gái ở đảo cũng không có gì nguy hiểm.

Bất quá, ngay cả khi có người muốn đánh chủ ý đến cô thì cũng không có cơ hội.

Kawasaki Maki đi ngang qua một góc đường, nhìn thấy gương mặt quen thuộc, mỉm cười gật gật đầu.

Người đó đã từng là thành viên tác phong hiện giờ còn đi theo Hibari Kyoya, có một bộ phận nhỏ vẫn luôn ở bên này không rời đi, nói là giữ gìn trật tự, tương đương nguyên nhân một bộ phận chỉ bởi vì cô ở chỗ này mà thôi.

Cô vừa mở cửa ra, nhìn thấy tủ giày chỗ huyền quan có một đôi giày da màu đen, tâm tình không khỏi nhảy nhót lên.

Quả nhiên, xuyên qua hành lang, liền nhìn thấy cửa bị kéo ra, một người đàn ông mặc kimono màu đen ngồi ngay ngắn ngồi trên gối lót, bộ ấm trà đã được dọn, chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng đĩnh bạt, cùng ngón tay thon dài bưng chén trà.

Ánh nắng ấm áp xuyên qua cửa sổ trong suốt, dừng ở trên người anh, tóc mái màu đen phủ lên một màu vàng nhạt.

"Em đến rồi." Hibari Kyoya không quay đầu lại, nhàn nhạt nói.

Kawasaki Maki sửng sốt, có chút khẩn trương mà lên tiếng.

"Ngồi xuống."
"Được."
Cô ngồi xếp bằng ngay ngắn ở một bên, xem Hibari Kyoya tự nhiên mà pha trà, quên nói chuyện.

Hibari Kyoya lưu loát hoàn thành trình tự làm việc, đem chén trà đưa cho cô.

Kawasaki Maki nhanh chóng nhận lấy, nhỏ giọng nói cảm ơn.

"Như vậy, em suy xét kĩ chưa."
"Ừ? Cái gì?" Cô hậu tri hậu giác hỏi.

"Công việc của em."
Hibari Kyoya cầm lấy khăn mặt, nhẹ nhàng lau ngón tay, lúc này mới đem ánh mắt đầu hướng về cô: "Nếu nhớ không lầm thì em đã tốt nghiệp một thời gian rồi."
"Không sai lắm..."

"Có muốn nhậm chức ở chỗ nào không?"
"Ừ, nếu nghe theo ý nguyện cha mẹ nói, bọn họ tương đối hy vọng em tiến vào doanh nghiệp nhà nước."
"......"
"Làm sao vậy, là có cái gì không đúng sao?"
"Kết hôn đi."
"Ai?!"
Hibari Kyoya thực sự là một người rất đặc biệt.

Anh đối với sự tình gì đều có thể nhàn nhạt nói ra, cho dù trời có sập, mặt cũng không đổi sắc.

Ngược lại, Kawasaki Maki liền có chút không bình tĩnh.

Vẻ mặt cô ngốc mà lặp lại một lần: "Kết hôn? Ý của anh là, chúng ta sẽ trao nhẫn, nhận lời chúc phúc, rồi sống chung..."
......!Cùng nhau?
Nói tới đây, cô bỗng chốc câm mồm, mặt đỏ như quả táo.

Hibari Kyoya bình tĩnh gật đầu: "Sau khi kết hôn, em đi theo anh dọn đến Sicily, đừng lo lắng về công việc."
Kawasaki Maki nghe vậy, có hỉ có ưu, trong lúc nhất thời khuôn mặt nhỏ rối rắm lên.

"Như thế nào, em không muốn?" Hibari Kyoya nhíu nhíu mày.

"Không phải......!Em......"
Cô khẽ cắn môi, vẫn nói lời trong lòng: "Em chỉ chưa sẵn sàng đến Sicily."
Tiếng nói vừa dứt, Hibari Kyoya mặt vô biểu tình mà nhìn chằm chằm cô, sau một lúc lâu cũng không lên tiếng.

Kawasaki Maki cho rằng chọc bực anh, thời điểm đang muốn tính toán há mồm đáp ứng, đối phương đột nhiên mở miệng: "Anh cho em nhiều nhất là hai năm nữa."
Thanh âm thanh lãnh vang lên, ngữ khí mang theo chắc chắn không thể cự tuyệt.

Cô ngẩn ngơ, lúc này mới phản ứng lại, thân thể nhanh hơn não, buông chén trà ngồi quỳ ôm lấy Hibari Kyoya.

"Cảm ơn anh."
Kawasaki Maki cảm kích mang theo nghẹn ngào, cô vùi vào vòng tay rắn chắc của Hibari Kyouya, chóp mũi đều tràn ngập hơi thở độc nhất vô nhị của người đó.

"Sao khóc rồi"
Hibari Kyoya mí mắt buông xuống, khẽ vuốt tóc dài của cô, trong ánh mắt tràn ra một tia ôn nhu khó có thể phát hiện.


Sao, chỉ là bởi vì rất cao hứng đi.

Cô sao có thể không muốn ở bên Hibari Kyouya chứ, trái lại, cô hận không thể mỗi ngày nị ở bên nhau, sợ bị nữ nhân khác đoạt đi.

Chỉ là, cho cô thêm một khoảng thời gian để trở thành một người tốt hơn, có thể xứng đáng ở bên cạnh anh, liền càng tốt.

"......!Nhưng kết hôn rồi hẳn tiếp tục."
"Ai?"
"Tổ chức cuối tuần, em thông báo đi, đừng nhiều người tới."
"Được!"
Cái này, Kawasaki Maki thật sự có tự tin, Hibari Kyoya thích cô.

Đối với một động vật ăn cỏ chán ghét phần tử quần tụ bạo lực, thời điểm có thể cho phép tổ chức lễ kết hôn, mời một đống người ríu rít, nghĩ thế nào cũng cảm thấy không thể tưởng tượng.

Vì thế, Kawasaki Maki liền vạn phần vui vẻ mà trở thành Hibari thái thái.

...!Còn về ngày lễ cưới đó?
Khụ khụ, Hibari Kyoya cũng cho đủ kiên nhẫn, cô vẫn nên quên đi những khoảnh khắc hỗn loạn đó.

=.

=
======================
T7112820112021
CN101921112021.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận