Vì Em Hái Xuống Sao Trời

Trần Nhược Tinh tưởng tượng qua rất nhiều lần, cảnh cô và mẹ gặp nhau, mẹ sẽ dịu dàng ôm cô. Có thể sẽ khóc, sẽ khổ sở, cũng sẽ kích động. Nhưng lại chưa từng nghĩ tới bản thân sẽ bình tĩnh như vậy. Thậm chí vừa nãy không lâu, họ đã gặp nhau, nhưng không ai nhận ra nhau.

Bọn họ là mẹ con, lại như những người xa lạ trong thành phố.

Trần Tử Lê đứng lên, cũng có chút thất thố, “Nhược Tinh ――”

Cậu nhóc nhìn mẹ, lại nhìn Trần Nhược Tinh. “Mẹ, mẹ quen biết chị gái này sao?”

Khóe miệng Trần Nhược Tinh động đậy, rốt cuộc tìm lại được thanh âm. “Xin chào.” Hiện tại ngay cả một tiếng “mẹ” cô cũng không có dũng khí kêu lên.

Trần Tử Lê chỉ vào chỗ ngồi đối diện, “Con ngồi đi.”

Trần Nhược Tinh máy móc ngồi xuống, cô trầm mặc, ánh mắt nhìn hai mẹ con đối diện.

Trần Tử Lê nói: “Đây là Thần Thần, em trai con.”

Trần Nhược Tinh vô thức hỏi một câu, “Là Thần trong tinh thần (ngôi sao) sao?”

“Đúng. Em tên là Thôi Duệ Thần.” Giọng trẻ con thanh thúy lanh lảnh làm cho người ta tâm tình thư thái không hiểu vì sao.

“Chị tên là Trần Nhược Tinh.” Trần Nhược Tinh nhẹ giọng nói. “Tên của chúng ta đặt cạnh nhau là tinh thần a.”

Trần Tử Lê rót cho cô một cốc trà, “Uống đi.”

“Cảm ơn.”

“Mẹ nghe nói con học đại học Giang, mọi việc đều ổn chứ?”

Trần Nhược Tinh bưng cốc trà lên, “Rất tốt.”

“Ông bà ngoại con thì sao?”

“Ông ngoại mấy năm trước làm phẫu thuật, hai năm nay điều dưỡng cũng không tệ. Bà vẫn như trước.” cô nói.

Mắt Trần Tử Lê đỏ lên, “Xin lỗi.”

Trần Nhược Tinh mấp máy miệng, “Bọn con đều rất tốt.”

“Nhược Tinh ――”

“Con muốn gặp người, chỉ là muốn thỏa mãn tiếc nuối hồi bé mà thôi, con cũng sẽ không quấy rầy cuộc sống hiện tại của người.” Cô cảm giác được trên người có cái gì đó đang cắn cô, xương cốt cả người, từ trong ra ngoài đều đau.

“Sao lại nói quấy rầy cơ chứ. Nếu chúng ta đã gặp nhau rồi, về sau...” Trần Tử Lê bỗng yên lặng, bà có gia đình mới, lại có con, bà không thể không để ý hậu quả giống như trước được nữa.

Trần Nhược Tinh cũng không để ý.

Thôi Duệ Thần mở miệng nói: “Trà này không ngon, thật đắng, đầu lưỡi của con tê rần rồi, con muốn uống trà sữa.”

Trần Tử Lê nở nụ cười, “Trà sữa đều là chị gái uống, bé trai không thể uống.”

Thôi Duệ Thần cau mày, “Vì sao?


Trần Tử Lê không biết nói sao.

Trần Nhược Tinh nói: “Giống như nữ sinh mặc váy, nam sinh không mặc váy vậy.”

Thôi Duệ Thần thở dài, “Em cảm thấy làm con trai thật đáng thương mà.”

Trần Nhược Tinh đột nhiên cười lên. Đây đại khái chính là sự kỳ diệu của huyết thống, cô và đứa bé này lần đầu tiên gặp mặt, giữa bọn họ liền tồn tại một loại cảm giác quen thuộc.

“Lại nói bậy.” Trần Tử Lê tuy trách cứ, lại không dấu được sự cưng chiều.

Trần Nhược Tinh nhìn ra được bà là một người mẹ tốt, ôn nhu xinh đẹp, thỏa mãn hết thảy tưởng tượng của cô về “mẹ”.

Cô uống hết một cốc trà, “Con phải về rồi.”

Trần Tử Lê kinh ngạc, “Sớm như vậy?”

Trần Nhược Tinh đứng lên, cầm túi xách lên. “Buổi chiều con còn đi làm.”

Đi làm?

Trần Tử Lê nhất thời cũng không hỏi quá nhiều. “Nhược Tinh, chờ một chút.” Bà lấy một tấm thẻ từ trong túi ra, “Đây là chuẩn bị cho con, mật mã ở trên thẻ.”

Trần Nhược Tinh ngây người, “Không ―― không cần.”

Vẻ mặt Trần Tử Lê kiên trì, “Mẹ không có gì có thể cho con được.”

Trần Nhược Tinh sau khi ngượng ngùng, trong lòng phức tạp. “Con gặp người cũng không phải đòi tiền.”

“Không! Mẹ không phải có ý này.” Trần Tử Lê khẩn trương không thôi. “Nhược Tinh, mẹ nợ con quá nhiều rồi.”

Trần Nhược Tinh hiểu rõ, đại khái cô cầm tấm thẻ này, trong lòng bà mới cảm thấy dễ chịu một chút. Cô đưa tay nhận lấy thẻ ngân hàng. “Cảm ơn.”

Trần Tử Lê cắn khóe môi, “Nếu có việc thì có thể gọi điện cho mẹ, hoặc cũng có thể tìm Đường Vận.”

Trần Nhược Tinh gật đầu.

Thôi Duệ Thần biết cô phải đi, “Chị gái, chị không phải vừa nãy đang đợi mẹ chị sao? Bà ấy còn chưa tới à?”

Sắc mặt Trần Tử Lê trắng bệch.

Trần Nhược Tinh cong khóe miệng. “Bà ấy đến rồi. Chị đi đây, tạm biệt.”

“Tạm biệt.”

Trần Tử Lê hồn bay phách lạc ngồi xuống.

Thôi Duệ Thần kéo tay bà, “Mẹ, không phải nói muốn dẫn con đi xem phim sao?”

Trần Tử Lê hít một hơi, “Thần Thần, chờ một chút, mẹ hơi đau đầu, để mẹ nghỉ ngơi một chút.”

“Hay là gọi điện cho bố?”


“Không cần đâu.” Trần Tử Lê uống hết cốc trà đã không còn độ ấm kia, trong lòng cũng từ từ bình tĩnh lại. Năm đó bà chỉ có đứa con gái, vì tình yêu, cái gì cũng không quan tâm không để ý, giống như ma nhập vậy.

Sau đó, bà nghỉ học sinh con, cũng chưa từng hối hận, “Mẹ ―― sao mẹ lại khóc?” Thôi Duệ Thần khẩn trương lau nước mắt cho mẹ nhóc.

“Mẹ có lỗi với con.” Trần Tử Lê khóc, hai tay bưng kín mặt.

Thôi Duệ Thần vỗ đầu vai cô, “Được rồi, con tha thứ cho mẹ. Lát nữa mua ly trà sữa cho con là được.”

Trần Nhược Tinh đi ra khỏi quán trà, nước mắt không nhịn được ào ào chảy ra. Cô lau lau, nước mắt vẫn không ngừng rơi.

Người trong thang máy nhìn cô, cô hoàn toàn không để ý, thậm chí cũng không phát hiện Vệ Lẫm cũng đang ở trong thang máy.

Vệ Lẫm cũng rất đau đầu, mẹ anh bảo anh hôm nay nhất định phải đến đây. Anh hai lúc nãy đã về rồi, anh đương nhiên không đi được.

Trần Nhược Tinh một đường đi về phía trước, vừa đi vừa khóc.

Vệ Lẫm đi theo sau cô, cách khoảng bốn năm mét. Anh bây giờ rốt cuộc cũng hiểu được, vì sao nói con gái là làm từ nước.

Trần Nhược Tinh đã khóc được nửa tiếng.

Vệ Lẫm đang nghĩ đi lên ngăn cô lại, lại thấy cô đã đi vào ngã tư đường, mà phía trước đang là đèn đỏ.

Xe đến xe đi, Trần Nhược Tinh còn tiếp tục đi về phía trước.

“Trần Nhược Tinh ――” Vệ Lẫm bước nhanh lên trước, kéo cô lại một bên. “Cô không muốn sống nữa à!”

Mặt Trần Nhược Tinh đầy nước mắt, đôi mắt đỏ lên giống hệt con thỏ, cũng không nói chuyện.

Vệ Lẫm nắm lấy cánh tay cô, nhíu mày, “Khóc xong chưa?”

Trần Nhược Tinh cắn môi.

Vệ Lẫm nghĩ thầm thôi bỏ đi, bản thân cũng không nên chấp nhặt cô. Anh sờ túi áo, phát hiện mình cũng không mang theo khăn giấy. Lại nhìn thấy Trần Nhược Tinh khóc thê thảm như vậy, giơ tay lên dùng cổ tay áo lau mặt cho cô.

“Cô mấy tuổi rồi, còn khóc ra như vậy? Một đường này đều bị camera theo dõi quay lại, nói không chừng đêm này liền được lên TV đấy.”

Trần Nhược Tinh ngơ người đứng đó, nhìn anh vụng về lau nước mắt cho mình. “Đau ――” cúc tay áo hắn cà qua mặt cô.

“Chiếc áo này là lần đầu tiên

tôi mặc.” chiếc áo hơn một ngàn liền cứ thế mà lau nước mắt cho cô.

Trần Nhược Tinh đưa tay lên muốn đẩy anh ra.

Vệ Lẫm phản ứng rất nhanh, “Trần Nhược Tinh, nếu cô lại đánh tôi, tôi cũng không hạ thủ lưu tình với cô đâu.”

Trần Nhược Tinh từ từ tỉnh táo lại, “Sao cậu lại ở đây?”


Vệ Lẫm hừ nhẹ một tiếng, “Cô nói xem.”

Khẳng định là dì Đường lo lắng cho cô nên bảo anh tới. Cô lấy khăn giấy từ trong túi áo ra, lau sạch nước mắt, lại đưa một tờ cho Vệ Lẫm.

Vệ Lẫm: “Tôi cũng không khóc.”

“Lau áo cậu chút đi.”

Vệ Lẫm: “Cô nghĩ rằng có thể lau sạch à, quay về cô giặt cho tôi đi.” Nói xong, anh có chút hối hận.

Trần Nhược Tinh ngược lại rất nghiêm túc, “Được.”

Vệ Lẫm bĩu môi, “Thôi bỏ đi.” Quần áo của anh đều có máy giặt giặt rồi.

Trần Nhược Tinh cũng hiểu được, nữ sinh giúp nam sinh giặt quần áo, cũng chỉ có quan hệ thân mật mới có thể.

Vệ Lẫm nói: “Bây giờ cô đi đâu?”

Trần Nhược Tinh: “Về trường.”

Vệ Lẫm: “Về trường cũng không phải đi đường này.”

Trần Nhược Tinh: “...”

Vệ Lẫm: “Qua đường trước đã.”

Trần Nhược Tinh ngoan ngoãn đi theo sau hắn, đi qua đường cái đối diện, cô nhìn thấy một quán trà sữa, biểu tình lưu luyến. Đột nhiên nhớ tới bộ dạng vừa nãy của Thôi Duệ Thần muốn uống trà sữa.

Vệ Lẫm quay đầu lại, “Làm sao vậy?” Anh theo ánh mắt cô nhìn qua, “Cô muốn uống trà sữa?”

Trần Nhược Tinh lắc đầu.

Vệ Lẫm cảm thấy cô thật sự vô vị, muốn uống thì uống thôi. Anh đi được hai bước, đột nhiên dừng lại. “Cô ở đây không được chạy loạn đấy.”

Trần Nhược Tinh còn chưa phản ứng lại, Vệ Lẫm đã rời đi, cô thấy anh đi tới quán trà sữa.

Người xếp hàng trước cửa quán có hơn mười người, mà còn đều là con gái. Vệ Lẫm nhìn một chút, còn phải quét mã Wechat, thật sự là dày vò.

Anh hỏi: “Phải đợi bao lâu nữa?”

Người bán hàng nói: “Nửa tiếng.”

Với anh mà nói, vì một ly trà sữa phải đợi nửa tiếng quả thực là điên rồi.

“Anh muốn uống gì có thể quét mã Wechat thanh toán.”

Vệ Lẫm thở dài, quên đi, gọi thôi. “Loại nào ngon?”

Người bán hàng: “Đồ uống của quán chúng tôi đều rất ngon, phải xem yêu thích cá nhân rồi.”

Mặt Vệ Lẫm hiện lên vẻ không kiên nhẫn: “Con gái bình thường thích uống cái gì?”

Người bán hàng cũng rất bất đắc dĩ.

Vệ Lẫm giơ ngón tay chỉ cách đó không xa, “Chính là cô ấy muốn uống, cô xem khẩu vị gì thích hợp.”

Cô gái đứng bên cười lên một tiếng, mua trà sữa nhiều năm như vậy rồi, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy cảnh như vậy. “Tôi mua hai ly, ly này tặng cho anh.”


Vệ Lẫm kinh ngạc.

Cô gái kia nói: “Ly này là trà sữa khoai môn, uống rất ngon.”

Vệ Lẫm cũng không khách khí, “Tôi chuyển tiền cho cô.”

Cô gái kia lắc đầu, “Không cần đâu.” Cô vì có phiếu mua 1 tặng 1, nên dứt khoát tặng cho chàng trai “đáng yêu” này một ly thôi.

“Cảm ơn.”

“Anh đối với bạn gái tốt thật, chúc hai người hạnh phúc.”

Vệ Lẫm cũng lười giải thích, anh nhận lấy trà sữa, đi về phía Trần Nhược Tinh. “Uống đi.”

Trần Nhược Tinh khó mà tin được, anh cứ vậy mà lấy được một ly trà sữa. “Cảm ―― ơn.” Trà sữa còn nóng hổi, cô cầm trong tay, trong nháy mắt cũng cảm nhận được nhiệt độ.

“Vệ Lẫm, cảm ơn cậu.” Cô cúi đầu uống một ngụm.

Trà sữa rất ngọt, mang đi chua xót kia trong lòng cô.

Vệ Lẫm nghiêng đầu, nhìn thấy cô cúi đầu hút trà sữa, yên lặng nhu thuận.

Cô uống được hơn một nửa, tinh thần cũng khôi phục, chỉ là đôi mắt vừa đỏ vừa sưng, nhất thời không khôi phục được.

Hai người đi vào trạm xe bus bên cạnh, Vệ Lẫm đang muốn bắt taxi, Trần Nhược Tinh đột nhiên nói, “Xe bus đến rồi.”

Vệ Lẫm: “Tôi không có tiền lẻ.”

Trần Nhược Tinh: “Mình có thẻ giao thông công cộng đây.”

Vệ Lẫm: “...”

Hai người một trước một sau lên xe buýt, lúc này người trên xe rất nhiều, cũng không còn chỗ ngồi. Một đường đi đi dừng dừng, ít nhất một tiếng nữa mới có thể về tới trường.

Vệ Lẫm cảm thấy bản thân điên rồi mới lên xe.

Đứng hơn nửa tiếng, người trên xe đi xuống một nửa.

Trần Nhược Tinh tay vịn vào lan can, đại khái còn đang nhớ tới mẹ cô. “Mình có một đứa em trai.”

“Hử?” Vệ Lẫm không nghe rõ.

“Mẹ mình sinh một đứa con trai, khoảng bảy tám tuổi, rất đáng yêu.”

Vệ Lẫm không nghĩ tới cô có thể bình tĩnh nói ra như vậy, “Thằng bé lớn lên có thể bảo vệ cô.”

Trần Nhược Tinh cong khóe miệng.

Tên thằng bé là Thần.

Có phải có ý nghĩa, mấy năm nay mẹ cũng không quên cô không?

Xe đột nhiên rẽ ngoặt, Trần Nhược Tinh cũng theo đó mà ngã ra sau, cả người va vào lòng ngực Vệ Lẫm.

Vệ Lẫm một tay ôm lấy eo cô, cằm đụng vào đầu cô.

Trần Nhược Tinh ngẩng đầu nhìn anh, đáy mắt chợt lóe lúng túng rồi biến mất, rất nhanh, cô dời mắt không nhìn hắn nữa.

Tần suất tim đập nhanh dần lên.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận