Vì Cái Gì Các Nam Chủ Truy Ta!!!


1.

Oan gia ngõ lúc nào cũng hẹp!!!
“Lâm đại ca, bọn ta đến rồi này?”
Mới tinh mơ hôm nay, ta cùng Thất Dịch đã đánh xe sang nhà ông chủ Lâm.

Chân thành mà nói, chỉ có thất dịch đánh xe thôi, còn ta thì đang cố gắng chợp mắt ngủ bù.

Bạch Liên Bông tuy không hài lòng như hắn cử Thất DỊch theo trông coi ta, nên chung quy cũng an tâm hơn Xanh lè.
Tuy rằng biết rõ ta đi rồi về, hắn vẫn một lòng không an tâm.

Tinh mơ mặt trời vừa hé, bên ngoài ẫn còn ảm đạm tối tăm, tên xanh lè quằn quại một đêm không ngủ, quyết định dựng ta dậy thuyết giáo.

Cái gì mà đường xá nguy hiểm, lòng người khó dò, bla…bla…bla.

Dù rằng lắng nghe trong tình trạng hai mắt nhắm nghiền, gục trái gục phải, ta vẫn có thể tóm tắt bài thuyết giáo kéo dài 2 tiếng này trong một câu:
“Trấn dưới rất nguy hiểm, nhóc không nên đi!”
Nếu hắn định thuyết giảng như vậy cho đến lúc ta khởi hành thì cũng chả sao.

Dù gì ta cũng trải qua 12 năm cơ bản, 4 năm nâng cao, trình độ ngủ trong lớp vẫn là chấp nhận được, nhưng hắn lại đùng một phát đòi đi theo.

Hắn mà đi theo thì có mà hỏng cả chuyện.

để hắn biết ta là chính là ma quân, con trai của người mà hắn hận thấu xương thấu tủy, hắn còn không băm ta ra đút cho bé bỏng nhà hắn ăn.
Không quản phải trái trắng đen ta lập tức từ chối.

Thế nhưng nói một hai câu mà có thể chối được thì hắn đã chẳng phải Xanh lè.

May thay, đang lúc ta và hắn tranh luận đến đỉnh điểm, hắn lại bị lôi đi.

tuy rằng không biết người đó là ai nhưng chờ đến khi ổn định, ta nhất định sẽ thay người đó lễ phật cầu an, phúc trạch mien diên.

…………………………………………
Đường đi trấn dưới cũng không khó đi, nếu không phải vì đường vòng vo vắt véo, chắc chừng nửa tiếng đi bộ cũng được.

tuy rằng ngủ không đủ nhưng tâm hình háo hức của ta sớm đã đánh bại cơn buồn ngủ hồi nãy.
Nhìn ngắm cảnh xung quanh ta mới hiểu được cái thực sự gọi là rừng nguyên sinh.

Tuy rằng lúc trước cũng từng đi mấy khu bảo tồn hay vườn tự nhiên nhưng so với cảnh đẹp nơi này thì đúng là không đáng nhắc đến.

chẳng trách mọi người đều thích đến vùng hoang vu dạo chơi, quả thật là rất mãn mắt mà.
“Trời cao trong vắt, pha chút mây hồng, nắng vàng lấp ló, chim hót líu lo.

Gió thổi rì rào, suối chảy róc rách, vó ngựa trải dài, phía trước ta đi.” vừa thưởng thức phong cảnh, vừa thưởng thức điểm tâm, ta tiện thể ngâm nga vài câu.

Chả trách người xưa cứ suốt ngày phong hoa tuyết nguyệt, sống trong chốn bồng lai thế này, không phong hoa
tuyết nguyệt chả lẽ lại là súng đạn đao gươm?
“Thơ con cóc!” Thất Dịch đờ ra nhìn ta, phun ra một câu vô cùng ngứa đòn.
“có tin ta đọc truyện Kiều cho ngươi nghe không?” Chê cái gì mà chê.

Ta mười mấy năm đi học, học qua viết văn biểu cảm, văn nghị luận, giáo án, v.v chứ chưa học viết thơ bao giờ nhá.

Mà lấy quy định thơ đường thực luận đề kết gì gì đó, dân nghiệp dư như ta viết sao nổi.

dù gì cũng là ngâm cho vui.
“Truyện Kiều là cái gì?” Thất Dịch nghiên đầu.
Nhìn vẻ mặt mờ mịt của là Thất Dịch cùng cậu con trai ông chủ Lâm, ta rất hãnh diện phổ cập kiêp thức:
“Là truyện mary sue phiên bản cổ đại, là chuyện tình nam nữ lâm ly bi đát, lừa người người lừa nhưng cuối cùng trời cao mắt tỏ, vẫn để người hữu duyên về đến bên nhau.

Muốn nghe không?”
“A CHiêu, ngươi nói tiếng người có được không?”
… ta không cùng ngươi nói chuyện.

hứ!

“được rồi, hai đứa, đến nơi rồi.

hiệu buôn ở ngay trước, hai đứa có muốn vào xem không? Nếu hai đứa muốn mua gì cứ nói, huynh có mang theo chút tiền dư, chắc cũng đủ mua cho hai đứa vài món.” Nhìn Lâm đại ca vỗ vỗ túi tiền.

ta chỉ cười không nói.

Lần này nhờ có y ta mới thuận lợi ra cửa, vốn là ta nên cảm ơn, sao có thể để người cảm ơn được.
“Không cần đâu.

Lâm đại ca huynh cứ cất tiền để mua hàng.

Hôm nay trước khi ra cửa ta cũng mang theo một ít.

Tranh thủ lần lên trấn, huynh cứ mua nhiều vào.

Nếu cần thâm thì chứ nói vs đệ.”
“ừ, chúng ta vào trong xem xem.”
………………………
Trong cửa hàng cũng rất rộng rãi, có nhiều quầy khác nhau khiến ta không nhịn được nghĩ đến cửa hàng bách hóa thời hiện đại.

Lâm Đại ca không cần nói cũng biết là hướng đế quầy gia vị.

tuy rằng gia vị chỗ đó đủ màu sắc nhưng thân làm sâu lười chuyên ăn mì ăn liền, ta tự mình khiêm tốn thừa nhận, ta chỉ biết có muối với đường mà thôi.

cho dù lôi tất cả ra đếm thì cũng chỉ đến hành tỏi gừng chứ các loại rau thơm, không phải đều là rau sao.

Thất Dịch thì không cần phải nói.

Mắt y sớm đã lấp lánh hướng đến đống dao trang trí kia rồi.

“ngươi thích món nào, Thất Dịch?” ta hỏi.

nhặt lên một thanh đoản kiếm trang trí cầu kì, ta tự hỏi thứ này có gì hay ho.

Bất quá, đồ tốt thì cũng cần người thưởng thức.

loại kém cỏi như ta, vẫn là sớm từ bỏ thì hơn.

Bỗng nhiên, ta nhìn thấy một vật.

không biết vì sao, ta lại thấy nó thật quen mắt.
“A Chiêu, Ngươi nhìn gì vậy?” nghe tiếng Thất Dịch vang lên bên tai, ta giật mình.
“Gì?”
“gọi ngươi a.

ta gọi ngươi mấy lần mà ngươi không nghe, dang nghĩ gì vậy?”
“Cái kia…”
“cái Thất huyền cầm kia á?” Thất Dịch nói rồi liền vươn tay lấy nó xuống, nhìn trái nhìn phải vài cái.

“trông đẹp ghê.

Ngươi biết chơi không?”
Tiếp nhận cây đàn từ trong tay Thất Dịch, ta nhẹ nhàng vuốt ve, khảy nhẹ vài nốt.

bảo sao ta lại thấy nó quen mắt, đây không phải rất giống cây đàn ta từng chơi sao.

ta nhớ rõ khi bị mẹ bắt học cổ cầm, ta một khóc hai nháo ba thắt cổ kiên trì không chịu đi học.

lúc đó ta vẫn nghĩ, con trai thì nên học võ học, ai lại đi học đàn bao giờ.

thế nhưng, khi ta nhìn thấy nó, Phượng Tiêu, ta lại nghĩ rằng, nhất định phải học thật tốt để xứng với chiếc cầm này
“Ta muốn cái này, ngươi thì sao, Thất Dịch?”
“Ta…” Thất Dịch cầm hai món trên tay.

Một thanh đoản kiếm khá bình thường, cùng một cây tiêu ngọc màu xanh.
“Ngươi biết thổi tiêu?” dừng hỏi vì sao ta ngạc nhiên.


Nếu Bạch liên bông hay xanh lè nói họ biết thổi, ta chắc chắn không nghi ngờ.

nhưng Thất Dịch, ta không tin hắn lại biết chơi đâu.
“Ta đương nhiên là biết rồi.

nhưng mà…” Nhìn Tiểu Thất chần chừ, ta quyết định hào phóng một phen.
“Đi, ta tặng ngươi.

Đổi lại ngươi phải thôi cho ta một bài đó.” Cây sáo đó không rẻ, giá cũng phải xấp xỉ chiếc cổ cầm của ta nhưng không sao, ta có tiền mà.
“như vậy…”
“không sao, tiền là để tiêu, hết thì lại kiếm.

không phải ngươi nói muốn giúp ta kiếm tiền sao? Sau này ta trừ dần vào lương của ngươi, được chứ?” nhân dịp tìm được phượng Tiêu, ta cũng không ngại chung vui cùng mọi người.
“Được, A Chiêu, ta yêu ngươi nhất!”
Nói rồi hai ta đến quầy tình tiền.

Lâm đại ca vẫn chưa chọn xong.

Quầy bên đó khách hàng đông đúc, muốn mua cũng không dễ.

ngược lại phía ta cùng Thất Dịch thì chỉ lẻ tẻ vài tiểu thư thiếu gia đến xem cho vui chứ chẳng mua gì.

Cây cổ cầm, sáo ngọc đích thực không rẻ, nhưng có những thứ không phải cứ muốn là có thể có.

lúc có thể có thì nên giành lấy.

rút ra một hạ ngọc Thạch, ta sảng khoái trả tiền.

Tiếp nhận cổ cầm, lòng ta vổn đang tràn đầy vui sướng lại đột nhiên bị dội cho một gáo nước lạnh.
“Tím rịm?”
Nhìn lướt qua bức mành, ta nhìn thấy chiếc áo choàng tím thêu lá bạch quả bằng vàng.

Tuy không chắc chắn nhưng ta không thể không nghĩ tới hắn, nam no.4.
“Lâm…Lâm đại ca, ta… ta có việc, đi trước, gặp huynh ở cổng trấn.” nói rồi, ta trực tiếp quay lưng bỏ chạy mặc Thất Dịch cũng vắt chân lên cổ rượt theo ta.
"A Chiêu, ngươi chờ ta vớiiiiiiiiiiiiiii".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận