Văn Khương Công Chúa


Đám dị tộc không gì đến lễ nghi, đợi ánh trăng thăng lên cao, liền vây quanh kia ả nữ tử kia cùng Văn Khương kéo vào phòng, nữ tử kia cũng không có chút ý tứ ngượng ngùng, chỉ hướng tộc nhân phất phất tay lệnh bọn họ ra ngoài.


"Hì hì" ả nhìn Văn Khương xinh đẹp động lòng nũng nịu tươi cười.


Trên mặt Văn Khương bị dính vết bẩn bùn đất đã được rửa sạch, giờ khắc này dưới ánh nến càng thêm lộ ra khí khái hào hùng bức người.
Văn Khương hai tay khép lại, theo bản năng sờ lên tay áo giấu mê hương, mím chặc bờ môi.


"Phu quân"

Văn Khương nàng cuối cùng mở miệng.
Văn Khương lúc này mới biết nàng ta là hiểu biết ngôn ngữ bên ngoài, có một ít giật mình, nhưng vẫn là nhẫn trụ nội tâm bất an, thấp giọng:

"Đã thành thân, ta vẫn không biết tục danh phu quân."

Nữ tử rực rỡ cao hứng nhảy đến bên cạnh nàng.


"Phu quân vẫn luôn không nói chuyện, ta còn tưởng là người câm.
Cứ gọi ta là Quý Ngỗi, còn chàng?"

Văn Khương sững sờ, suy tư nửa này, mới thong thả nói ra tên.


"Ta tên gọi Văn Khương."

Vốn dĩ nàng là muốn mượn Tam ca tên, nhưng mà lại sự tình nữ giả nam trang bại lộ sẽ sinh ra nhiều cớ sự.
Tục danh Trọng Nhĩ cũng không thể tùy tiện lợi dụng, chi bằng nên dùng tên thật của mình.



"Văn Khương?" Quý Ngỗi ôm cổ nàng.


"Phu quân dạy ta viết tên, được chứ?"

Văn Khương nhìn gương mặt Quý Ngỗi hồng hồng nhỏ nhắn, hiển nhiên vẫn là chưa hết ngây thơ, đối với mấy chuyện nam nữ e cũng là kiến thức nửa vời.


Văn Khương thân thể run lên, nàng rất ít cùng nữ tử có những động tác thân mật như thế, từ nhỏ Văn Khương nàng chính là kim chi ngọc diệp, trừ ra thế tử Trữ cùng với Tam công tử Tiểu Bạch, mọi người đối với nàng đều nhất mực tôn kính, sợ hãi mà duy trì khoảng cách.
Nay bị nữ tử khả ái ôm vai bá cổ Văn Khương nàng lại cảm thấy từng giây từng phút chờ đợi lo lắng, chỉ sợ nàng ta phát hiện ra thân phận nữ nhân của mình, ngay sau đó không để lại dấu vết đẩy nàng ta ra.


"Ngươi đi lấy thẻ tre cùng bút."

"Được a."

Quý Ngỗi vui vẻ nhảy dựng lên, cao hứng đến không nhịn được.
Ngay thời khắc Văn Khương đang do dự đem mê hương rải ra phòng, Quý Ngỗi đã sôi nổi trở về.


"Phu quân, nhanh lên, dạy ta viết chữ."

Nàng ta lôi kéo tay Văn Khương, hai mắt vốn mở to giờ phút này bởi vì hưng phấn mà cười híp lại, Văn Khương giật mình nhanh chóng giấu di mê hương trong tay áo.


"Phu quân, chàng trước tiên dạy ta viết tên chàng, viết chữ " Khương "được không? "

" Được." Văn Khương mỉm cười.



Quý Ngỗi nhìn chằm chằm bút trong tay Văn Khương, một điểm quét ngang, trong lòng nàng mơ hồ chữ chậm rãi trùng hợp, một hồi xảy ra bất ngờ bi thương hỗn hợp hoan hỷ to lớn vọt đến trong lòng, nàng ta bất động thanh sắc nhìn Văn Khương viết xong, sau đó nàng nâng lên viết trên tơ lụa một chữ "Khương", kích động khóc lên.


"Quý Ngỗi?"

Văn Khương không hiểu lắm, nhìn nàng ta một hồi khóc một hồi cười.


"Ta liền biết."

Quý Ngỗi bỏ xuống tơ lụa, một cái bổ nhào vào trong lòng Văn Khương.


"Ta liền biết chàng..."

Quý Ngỗi cảm thấy mình mặt chạm đến vật mềm nhuyễn, nàng ngẩng đầu nhìn Văn Khương, chỉ thấy Văn Khương sắc mặt đỏ hồng, còn mang theo biểu tình hết sức lúng túng.


Nàng ta liền thu liễm biểu tình, đẩy ra Văn Khương, thanh sắc câu lệ.


"Ngươi cư nhiên là nữ nhân?"

Văn Khương không biết rõ Quý Ngỗi này trở mặt như đang diễn trò rốt cuộc là có ý gì.


"Ta chưa bao giờ nói qua ta là nam nhân."

"Người ở cùng một chỗ với ngươi đâu?! "

Trong mắt Quý Ngỗi đã bắt đầu lập lòe sát khi lạnh như băng.





.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui