Vai Ác Luôn Nhìn Tôi Chảy Nước Miếng


Diệp Nam Kỳ đã từng khí phách hăng hái, trương dương tùy ý, cao cao tại thượng, là thiên chi kiêu tử trong mắt mọi người.
Không nghĩ tới chỉ qua thời gian mười năm, hắn bị trúng độc nằm lại nơi này, chìm vào hôn mê, vô cùng yếu ớt.
Cao ngạo cùng tự tin của hắn tựa hồ đã bị rút hết ra, Diệp Nam Kỳ của hiện tại thoạt nhìn vừa suy yếu lại vừa chật vật, hắn mím chặt đôi môi tái nhợt, mắt nhắm lại, ở trong mộng vẫn đang hèn mọn cầu xin người kia.
Mười năm, thời gian cũng không thể ma diệt được tình yêu cùng nỗi hận này.
Tư Cửu Lê nhìn thoáng qua, sau đó rời tầm mắt đi, không tiếp tục nhìn nữa.

Diệp Nam Kỳ nếu tỉnh, phỏng chừng cũng không muốn mình nhìn thấy bộ dáng chật vật như vậy của hắn.
Đến khi chạng vạng, tình trạng của Diệp Nam Kỳ càng không xong, nhưng trong lúc đó hắn đã tỉnh táo được một lần.
Diệp Nam Kỳ nhăn mày, mồ hôi trên thái dương tuôn như suối, sắc mặt hiện lên màu than chì.

Cho dù tình huống thân thể hắn hiện tại có chút không ổn, nhưng ánh mắt hắn vẫn rất thanh tỉnh và bình tĩnh.
"Ta," Diệp Nam Kỳ mở miệng, giọng nói có chút khó khăn, hắn nhìn về phía Tư Cửu Lê, "Ta muốn, muốn gặp sư tôn."
Hắn có lẽ sắp chết rồi.
Về sau hắn vĩnh viễn sẽ không xuất hiện trước mặt sư tôn làm chướng mắt y nữa, lần này, cho hắn tùy hứng một lần đi.
Chỉ cần sư tôn liếc mắt nhìn hắn một cái, hắn liền thỏa mãn.

Tư Cửu Lê vuốt thỏ con trong lòng ngực, sắc mặt bình tĩnh, "Ta đã gửi Truyền Tin Phù cho sư tôn, cũng nói cho y tình huống của ngươi, y hẳn là rất nhanh sẽ tới."
Diệp Nam Kỳ bình tĩnh nhìn Tư Cửu Lê, tựa hồ đang phân biệt Tư Cửu Lê rốt cuộc nói thật hay nói dối.

Tuy nhiên chỉ được một lát hắn liền cảm thấy mệt mỏi, mí mắt rũ xuống, giọng nói mơ hồ không rõ, "Cảm ơn."
Tư Cửu Lê không nói chuyện, Thẩm Độ Lê đứng một bên lại thấy hơi chua xót nơi đầu mũi.
Thời điểm nàng gặp được Diệp Nam Kỳ, Diệp Nam Kỳ lúc đó có chút trầm mặc kiệm lời, rất nhiều thời gian chỉ lẳng lặng ngồi ở một bên, trong tay vuốt ve khối ngọc bội treo bên hông.
Lúc ấy nàng lắm miệng hỏi một câu, nhưng thần sắc Diệp Nam Kỳ lại trở nên cực kỳ dịu dàng.

Đôi mắt lặng yên mà lạnh nhạt kia của hắn như bùng lên một đốm lửa, làm cả người hắn đều ấm áp theo.
"Là sư tôn ta tặng cho ta," Diệp Nam Kỳ mím môi, như nhớ lại cái gì, lộ ra một chút ý cười, "Thời điểm y nhặt được ta có nói mệnh số của ta quá nhẹ, liền tặng khối linh ngọc này cho ta, nói là có thể đè nặng thêm một chút."
Thẩm Độ Lê lúc ấy mới biết được, nam nhân thoạt nhìn lạnh nhạt lại tối tăm này, khi cười rộ lên cũng sẽ ấm áp như vậy.
Trong những lần giao lưu vốn không nhiều lắm, Thẩm Độ Lê nhìn ra được trái tim cẩn trọng bên trong Diệp Nam Kỳ.
Rõ ràng thích, hận không thể chiếm lấy vĩnh viễn, lại cứ phải nhịn đau buông tay, không thèm nhìn, không thèm nghĩ nữa.
Diệp Nam Kỳ cố lấy lại tinh thần, ánh mắt dừng ở cửa, đáy mắt bốc cháy lên một chút tia sáng hi vọng.
Giống như vô số lần khi hắn còn nhỏ ngồi ở mép giường, chờ Lâm Hư Tiên Tôn từ ngoài cửa bước vào.
Nhưng tinh thần của hắn không đủ để chống đỡ hắn nhìn lâu, không được bao lâu, hắn lại lâm vào hôn mê.
Thẩm Độ Lê có chút nôn nóng, nàng nhìn về phía Tư Cửu Lê, "Tư Cửu Lê, Lâm Hư Tiên Tôn rốt cuộc khi nào mới tới đây?"
Nàng rất sợ, sợ đến lúc đó Diệp Nam Kỳ chịu đựng không nổi.
Tư Cửu Lê còn chưa mở miệng, Thẩm Diệu đã từ bên ngoài sải bước vào trong, phía sau đi theo một nam nhân thoạt nhìn lạnh nhạt xa cách.
"Sư tôn."
Tư Cửu Lê đứng lên, ánh mắt lại rơi xuống đuôi tóc Lâm Hư Tiên Tôn.

Đuôi tóc của Lâm Hư Tiên Tôn không biết vì cái gì, đã bạc trắng.
Thẩm Độ Lê tò mò nhìn vị Lâm Hư Tiên Tôn trước mặt.

Trước kia nàng chỉ nghe qua cái danh hào Lâm Hư Tiên Tôn này, nói y là kỳ tài ngút trời, một tay kiếm pháp xuất thần nhập hóa, là người có khả năng phi nhất nhất trong những năm nay.
Mấy năm nay Lâm Hư Tiên Tôn vẫn luôn bế quan, ngoại giới có rất ít tin tức về y.
Nam nhân trước mặt ngũ quan tuấn mỹ, ánh mắt có chút trống rỗng, trên mặt là vài phần lãnh đạm cùng lạnh băng.


Sắc mặt y vô cùng tái nhợt, đôi môi hơi mỏng càng như không có huyết sắc, cằm y mím chặt, tựa hồ đang khẩn trương, lại như đang sợ hãi.
Rất đẹp, khó trách Diệp Nam Kỳ thích.
Thẩm Độ Lê nghĩ thầm, nhưng nhìn một hồi lâu, nàng lại nhìn ra thân thể Lâm Hư Tiên Tôn không thích hợp.
Quá hư nhược rồi, tu vi có vẻ cũng lùi lại rất nhiều.
"Tư Cửu Lê, đóng cửa lại."
Lâm Hư Tiên Tôn thở hổn hển, phân phó một câu.
Từ sau khi vào phòng, ánh mắt y vẫn luôn dừng lại trên người Diệp Nam Kỳ nằm ở trên giường, có vài phần ôn nhu, rồi lại có chút bi thương.
Y đi tới bên người Diệp Nam Kỳ ngồi xuống, vươn bàn tay lạnh băng tái nhợt cầm lấy tay Diệp Nam Kỳ, ngữ khí vừa cẩn thận vừa ôn nhu, như là đang dỗ dành Diệp Nam Kỳ, "Sư tôn tới rồi, đừng sợ."
Lông mi Lâm Hư Tiên Tôn run rẩy, bàn tay chần chờ vươn ra chạm vào gương mặt Diệp Nam Kỳ, ánh mắt ôn nhu, "Ngươi sẽ tốt lên."
"Ngươi sau này sẽ luôn tốt."
Tư Cửu Lê đi qua đóng cửa lại, trong phòng chỉ còn lại hắn cùng Nguyễn Đường, Lâm Hư Tiên Tôn, Diệp Nam Kỳ, cùng với huynh muội Thẩm Độ Lê.

Lâm Hư Tiên Tôn hít sâu một hơi, nhẹ nhàng đặt tay Diệp Nam Kỳ vào trong chăn, lúc này mới đi tới trước bàn, từ trong túi trữ vật lấy ra một thứ.
Đó là một bồn hoa màu đỏ, cánh hoa đỏ tươi như máu, bên trong rung động phảng phất như có linh khí lưu chuyển.

Đóa hoa này nở rộ đến yêu dã diễm lệ, loáng thoáng có thể ngửi được mùi máu tươi.
Sắc mặt Thẩm Diệu đại biến, hắn tỉ mỉ nhìn bồn hoa kia, lại bước nhanh tới trước mặt Lâm Hư Tiên Tôn, bắt lấy cổ tay y, kéo tay áo lên.
Trên cổ tay tái nhợt của y là từng vết cắt sâu hoắm thấy rõ, vết thương mới vết thương cũ chồng lên nhau, thoạt nhìn vô cùng khủng bố.
"Ngươi điên rồi, đây chính là cấm thuật!"

Thẩm Diệu nhìn chằm chằm Lâm Hư Tiên Tôn, ngữ khí tức muốn hộc máu, "Ngươi có biết hay không, ngươi như vậy sẽ...."
Lâm Hư Tiên Tôn rút tay mình về, lại kéo kéo tay áo xuống che giấu miệng vết thương của mình, trấn định mà đạm nhiên nói, "Ta biết."
"Ta sẽ chết."
Y nhìn về phía Thẩm Diệu, ngón tay chạm vào đóa hoa dùng linh khí cùng với máu của y tưới đến khi nở rộ kia, thần sắc bình tĩnh, "Kể từ ngày ta hạ quyết tâm, ta đã chuẩn bị sẵn tinh thần chịu chết."
Mấy năm nay y vẫn luôn bế quan, nhưng tu vi lại không chút tiến bộ, ngược lại lùi về phía sau, thân thể cũng trở nên kém đi, nguyên nhân chính là vì cái này.
Y không muốn chết, nhưng thật sự là y không tìm được biện pháp khác.
Độc trong cơ thể Diệp Nam Kỳ tuy đã bị y áp chế xuống, nhưng đây cũng không phải biện pháp giải quyết.
Chung quy có một ngày vẫn sẽ làm hại tính mệnh Diệp Nam Kỳ.
Y sẽ không đứng nhìn Diệp Nam Kỳ chịu chết, Diệp Nam Kỳ làm bạn với y nhiều năm như vậy, y sớm đã coi Diệp Nam Kỳ như một phần sinh mệnh của mình.
Thẩm Diệu nhìn Lâm Hư Tiên Tôn thần sắc đạm nhiên, lại không biết nói gì mới phải.
Hắn suy sụp rời bước chân, sau một lúc lâu mới hỏi, "Hắn, biết không?"
Hắn, chính là chỉ Diệp Nam Kỳ.
Tay Lâm Hư Tiên Tôn dừng lại một chút, một lúc sau mới nhìn về phía bọn Tư Cửu Lê, y cong cong môi, lộ ra một nụ cười cực kỳ nhạt nhẽo, "Hắn sẽ không biết."
"Các ngươi cứ nói, ta không muốn thấy hắn, ta cũng chưa từng tới đây.".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận