Ương Ngạnh

Thẩm Du cười một cách lố lăng nhất trong đám, nhưng nghiêng đầu nhìn thấy Phó Ngôn Chân khẽ mỉm cười bèn cảm thấy lạ lùng.

Cậu dịch sát người vào, hạ giọng, “Sao mày còn cười được thế?”

Phó Ngôn Chân không thèm trả lời. Cậu không thích nói chuyện khi đang ăn. Vả lại, có gì đâu mà cậu không được cười.

Ăn xong Thẩm Du muốn đi mua trà sữa. Cả nhóm có mỗi mình cậu ta thích uống đồ ngọt kiểu này.

Thẩm Du đang lúc hứng chí, bá vai Lục Châu Đồng kể lể Tăng Như Sơ còn mỉa mai Phó Ngôn Chân trông bình thường mà lại tự luyến đến vậy, cậu chàng chẳng thèm giữ sĩ diện cho thằng bạn, đã thế còn thêm mắm dặm muối vào câu chuyện.

Lục Châu Đồng càng nghe càng thấy như mở cờ trong bụng, chắc như đinh đóng cột phải theo đuổi Tăng Như Sơ.

Vài cậu chàng cao ráo đứng chung một chỗ, hơn nữa trông ai cũng khá ưa nhìn. Con người trước nay đều yêu cái đẹp, mấy cô gái trong quán trà sữa chẳng phải ngoại lệ cứ ngó ra chỉ trỏ.

Phó Ngôn Chân đứng lẫn vào đám đông nhưng vẫn nổi bật hơn hẳn. Là người nổi tiếng trong trường nên cậu chẳng hiếm lạ những câu chuyện về mình. Tuy vậy khi nghe chuyện cười mà Thẩm Du kể, vẻ mặt cậu lại hiện lên vài phần hứng thú. Nhưng cũng chỉ thế mà thôi, cậu không để ý quá nhiều đến những chuyện này, sắc mặt vẫn thản nhiên như thường.

Thẩm Du dám lấy chuyện của Phó Ngôn Chân ra đùa giỡn không hẳn vì cậu vô ý tứ, mà cậu biết Phó Ngôn chân chẳng bao giờ để bụng. Dẫu sao cậu ta được nhiều con gái yêu thích như vậy đã chứng minh được sức hấp dẫn của bản thân, về cơ bản cũng chẳng thiếu những chuyện đau đầu như này.

Phó Ngôn Chân quả thực không thấy có vấn đề gì, vẫn thoải mái nghe chuyện cười của chính mình, thỉnh thoảng còn cười vài tiếng phụ họa cho hợp cảnh.

Sau khi Thẩm Du cười cợt cậu bạn bèn quay ngay nòng súng sang Lục Châu Đồng, “Bạn cùng bàn của tao còn chẳng thèm để ý A Chân, mày nghĩ cậu ấy có thể để ý đến mày à?”

Lời này khiến Lục Châu Đồng vô cùng khó chịu. Trước đây cậu ta đã từng theo đuổi Tả Hân Hàm, nhưng người ta nào có chú ý đến cậu, người ta còn mải nghĩ cách dính lấy Phó Ngôn Chân lạnh lùng, vậy mà lại bị đuổi khỏi xe, thật là mỉa mai xiết bao.

Nếu như bây giờ theo đuổi được cô gái hờ hững với Phó Ngôn Chân thì cũng coi như rửa được nỗi nhục này.

Lục Châu Đồng vội lên tiếng bào chữa cho mình, “Chưa chắc nhé.”

Thẩm Du lắc đầu, “Tao cá là mày không tán được.”

Nét mặt Lục Châu Đồng xám đi vài phần, nụ cười cũng trở nên cứng ngắc.

**

Hôm đó Triệu Doãn Điềm ăn mì chua cay, ăn xong bát mì có độ cay trung bình quả thực dạ dày cô đã hơi khó chịu, thế nhưng lúc tan học cô lại gây gổ vài câu với Thẩm Du rồi bất chợt nảy sinh ý nghĩ “tự ngược đãi mình”.


Vị cay bùng lên khiến cô bỗng dưng muốn uống soda chanh bưởi trong quán trà sữa gần trường. Ấy vậy còn chưa bước đến cửa quán đã nghe thấy được tiếng cười của Thẩm Du truyền ra. Tiếng cười quái đản của cậu ta vô cùng ấn tượng, nghe một lần là nhớ.

Triệu Doãn Điềm nhăn nhó dừng bước, quay sang nhìn Tăng Như Sơ với ánh mắt cầu xin giúp đỡ. Tăng Như Sơ bất đắc dĩ đành phải đi mua giúp cô.

Vào đến bên trong quán mới phát hiện có một nhóm nam sinh đang ngồi đùa giỡn nói chuyện phiếm. Phó Ngôn Chân cũng ngồi ở đó.

Thực ra cô đã chú ý tới cậu ngay từ ánh mắt đầu tiên.

Lục Châu Đồng và mấy người khác cùng hút thuốc, điếu thuốc trong tay chốc chốc lại lóe lên chấm đỏ, khói thuốc lượn lờ bay khắp phòng.

Phó Ngôn Chân ngồi dựa vào thành ghế, đôi chân dài duỗi ra bắt chéo khiến lối đi nhỏ hẹp lại càng thêm chật chội. Cậu chỉ cúi đầu nghịch điện thoại, không nói mấy nhưng cũng không hút thuốc. Giữa khung cảnh ồn ã náo nhiệt ấy, trông cậu chẳng khác nào một bông sen trắng tinh khiết hiếm có.

Tăng Như Sơ không muốn chào hỏi với mấy người này. Cô bước đến quầy gọi một cốc soda chanh bưởi cho Triệu Doãn Điềm.

Gọi đồ xong cô đứng yên lặng chờ ở một bên.

Trong lúc ấy có thêm một nhóm nữ sinh kéo vào quán, họ bước thẳng đến chỗ nhóm Thẩm Du đang ngồi. Các cô gái mặc đồ rằn ri, nhìn qua là biết học sinh lớp 10, bởi chỉ có khối ấy vẫn còn đang phải học quân sự. Họ lần lượt ngồi vào chỗ trống bên cạnh Phó Ngôn Chân. Không lâu sau, trên loa báo vang lên tiếng nói, “Đơn 3027, Trà Nho Kem Cheese.”

Đó là đồ Thẩm Du gọi. Lúc cậu chàng đứng dậy nhìn thấy Tăng Như Sơ bèn cao giọng gọi cô. Tăng Như Sơ cực chẳng đã đành phải quay lại gật đầu với cậu ta. Người ta chào mình thì mình cũng không thể bất lịch sự lờ đi được.

Mấy người Lục Châu Đồng thuận theo tiếng gọi ngoảnh sang nhìn cô. Phó Ngôn Chân cũng không ngoại lệ, đôi mắt kia nhìn thẳng về phía cô.

Tăng Như Sơ đứng cạnh cửa kính. Bấy giờ trời nhá nhem tối, tầng mây xanh thẫm như bị ngọn lửa vàng cam nuốt trọn, khói lửa ánh lên bầu trời khiến người ta phải nheo mắt. Ánh sáng ấy vừa đủ chiếu tỏ đường nét trên gương mặt cô. Đôi mắt lúng liếng kia vừa chuyển lại càng tô điểm thêm cho khung cảnh sáng ngời trong trẻo.

Hai ánh mắt lặng lẽ chạm nhau.

Ánh sáng bên Phó Ngôn Chân có phần mờ nhạt hơn, nhưng đôi mày rậm kia vẫn thật rõ nét đến lạ. Chỉ có điều Tăng Như Sơ đã dời tầm mắt đi ngay tức khắc. Chẳng hay Phó Ngôn Chân thấy mệt hay vì cái gì khác, đôi mắt cậu cứ dõi theo cô mãi, cho đến khi cô cầm đồ rời khỏi quán.

Kim phút xoay đến số 12, chiếc đồng hồ cổ trong trường ngân những hồi chuông dài. Chú chim đang chao lượn nơi chân trời như thể bị âm thanh ấy làm giật mình, đôi cánh chấp chới đập tán loạn trong không trung. Dù chúng có hoảng hốt đến mức nào thì người đứng dưới đất kia cũng chẳng cảm nhận được. Với khoảng cách xa xôi nghìn dặm ấy, tất cả đều hóa thành những sự tồn tại nhỏ bé không đáng nhắc đến.

Thẩm Du ngoẹo đầu trêu chọc Phó Ngôn Chân, “Hiếm khi mới được chứng kiến có cô gái lạnh lùng với mày.”

Phó Ngôn Chân ngả ra sau, cuối cùng cũng mở miệng, “Cái cây nấm nhỏ đó cũng đáo để ra phết đấy.”

“Hả?” Thẩm Du khó hiểu, “Nấm nhỏ nào?”


“Bạn cùng bàn mày.” Phó Ngôn Chân lại cầm điện thoại tiếp tục chơi, “Quả đầu kia không phải đầu nấm thì là gì.”

Thẩm Du cười phá lên, “Mày mà không nói thì tao cũng chẳng nhìn ra.”

Trong lúc Tăng Như Sơ không hay biết gì, cô đã được gán cho một biệt danh – Nấm Nhỏ.

Chốc lát sau, Thẩm Du lại quay sang cà khịa Lục Châu Đồng, hỏi cậu ta nếu không theo đuổi được bạn cùng bàn của mình thì phải làm sao bây giờ.

Cậu ta vừa dứt lời, đám con trai thi nhau cá cược.

“Lấy gì để cá?” Phó Ngôn Chân vẫn ngồi im nãy giờ chợt lên tiếng.

Cậu ấn vào nút nguồn, màn hình di động vụt tắt, đoạn cậu quăng điện thoại lên mặt bàn. Màn hình đập vào mặt đá cẩm thạch phát ra tiếng vang nhỏ. Triệu Hải thấy mà xót cả ruột. Nhưng cậu ta nhanh chóng trở về trạng thái bình thường, thấy Lục Châu Đồng vẫn không nói gì bèn vội lên tiếng, “Hay là mời cả đám một bữa?”

Phó Ngôn Chân cười thản nhiên, “Vậy ăn ở Lâm Giang đi.”

Lục Châu Đồng nghe vậy biến sắc. Cái tên giản dị tầm thường kia lại chính là nhà hàng năm sao bậc nhất ở Giang Thành. Một bữa cơm này e rằng không phải ai cũng mời được. Song Lục Châu Đồng là kiểu người có chết vẫn phải giữ sĩ diện, thường ngày rất thích thể hiện nên cậu ta không thể nào nói nổi câu từ chối. Phó Ngôn Chân đã nắm chắc điều này của cậu ta. Quả nhiên Lục Châu Đồng khẽ cắn môi do dự rồi lớn tiếng đồng ý, “Được thôi.”

Phó Ngôn Chân bình thản tiếp lời, “Vậy tao cũng cá mày không tán được.”

**

Triệu Doãn Điềm đứng ở gần cửa hàng văn phòng phẩm cách quán trà sữa không xa để chờ soda chanh bưởi của mình. Tăng Như Sơ đi đến đưa cốc nước cho cô nàng. Triệu Doãn Điềm hớn hở nhận lấy rồi nói câu cảm ơn với cô bạn.

Thời điểm Tăng Như Sơ giơ tay lên chợt ngửi được mùi thuốc lá trên áo. Chắc là hồi nãy bị ám vào ở quán trà sữa, đôi mày cô khẽ cau lại nhưng không nói gì, đoạn cùng Triệu Doãn Điềm quay về trường học.

Đứng ở đằng xa đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc trước cửa phòng học của các cô, còn ai khác ngoài Tả Hân Hàm. Triệu Doãn Điềm cắm ống hút vào cốc, hút một ngụm lớn, huých cánh tay Tăng Như Sơ, “Cậu nhìn đi! Tớ đã bảo cô ta sẽ đến mà.”

Tả Hân Hàm gọi điện cho Phó Ngôn Chân nhưng cậu không bắt máy, nhắn tin cũng không trả lời nên đành phải đến tận lớp cậu để tìm người.

Chờ đến khi hai cô đi đến gần, Tả Hâm Hàn hô to, “Triệu Doãn Điềm.”


Triệu Doãn Điềm dừng chân, nghiêng người nhìn cô nàng.

Tả Hân Hàm dùng ngữ khí như đại tiểu thư hỏi thẳng cô, “Cậu biết Thẩm Du ở đâu không?”

Cô không hỏi Phó Ngôn Chân ở đâu vì biết cậu luôn đi cùng Thẩm Du.

Tăng Như Sơ liếc thấy vành mắt cô ta đã ửng đỏ. Gương mặt Tả Hân Hàm rất xinh đẹp, da trắng môi hồng nhưng không hề hợp với biểu cảm yếu ớt này. Thật ra Triệu Doãn Điềm cũng muốn mặc kệ, song thấy dáng vẻ đáng thương ấy bèn nói địa chỉ quán trà sữa cho cô ta. Sau khi Tả Hân Hàm biết được thông tin liền chạy luôn ra ngoài, ngay cả một câu “cảm ơn” cũng không có. Triệu Doãn Điềm chẳng buồn so đo.

Tả Hân Hàm chạy đến quán trà sữa thì nhóm Phó Ngôn Chân vẫn đang ngồi chơi bên trong. Tiếng chuông báo hiệu đến giờ tự học buổi tối vang lên, mấy cậu chàng vẫn điềm nhiên chuyện trò chẳng hề có ý định rời đi.

Bùi Chiếu ngẩng lên ngó nghía xung quanh, nhác thấy người nào đó tức khắc bật ra tiếng chửi thề.

“Theo đến tận đây cơ à?” Cậu đập đập vào cánh tay Phó Ngôn Chân.

Phó Ngôn Chân ngoảnh lại, đôi mắt ấy lạnh đến nỗi có thể đóng băng người đối diện.

Tả Hân Hàm đứng bên cửa khóc lóc sướt mướt.

“A Chân…” Cô cắn môi, run run gọi tên cậu.

Lục Châu Đồng thấy cảnh này, trong lòng dấy lên cảm xúc phức tạp không thể nói rõ. Trước đây cậu ta theo đuổi Tả Hân Hàm nhưng người ta không thèm cho cậu một ánh mắt.

Tầm nhìn chạm nhau, cuối cùng Phó Ngôn Chân thả đồ trong tay xuống, siết chặt nắm đấm bước ra, nhưng không phải đến đi chỗ Tả Hân Hàm. Cậu tới ven đường, ý đồ rõ ràng chuẩn bị gọi xe để tránh xa cô.

Tả Hân Hàm đương nhiên cảm nhận được điều đó, vội nhấc gót theo sau. Có điều Phó Ngôn Chân sải bước lớn, cô phải chuyển thành chạy chậm mới đuổi kịp cậu. Cô ta chạy hẳn lên đứng chắn trước mặt cậu, đoạn dang tay cản lại. Nếu Phó Ngôn Chân tiếp tục đi thẳng ắt sẽ đụng vào người cô.

Thấy vậy cậu dừng bước, giữ khoảng cách với cô ả.

Tả Hân Hàm cắn chặt môi, nước mắt lã chã rơi. Dáng vẻ như hoa lê dưới mưa kia chẳng khiến cho người đối diện mảy may xúc động. Phó Ngôn Chân nhìn từ trên xuống, lạnh lùng nói, “Đại tiểu thư như cậu đứng khóc trước mặt tôi làm gì?”

Tả Hân Hàm thút thít, rụt tay xuống. Cái trò khóc lóc náo loạn trước mặt cậu quả thực chẳng đáng nhắc đến, song cô đã hết cách rồi.

“Cậu khóc trước mặt mẹ tôi thì có hiệu quả hơn đó.” Phó Ngôn Chân đề nghị, “Cậu cảm thấy tôi sẽ chiều theo ý cậu hay thế nào ư?”

Tả Hân Hàm kinh ngạc nhìn cậu. Cô không biết nên nói gì nhưng cô biết người này đã nhìn thấu mình. Và cũng biết cậu sẽ không bao giờ chiều theo ý cô. Từ bé đến giờ, cả thế giới chỉ có một mình Phó Ngôn Chân không nhường nhịn cô, không nghe lời cô nói. Lạ lùng rằng cô lại thích cậu…

Lúc nào Phó Ngôn Chân cũng nhìn cô bằng vẻ mặt lạnh lùng đó, còn cô lại không thể kìm lòng tìm cách đến gần cậu hơn.

Tả Hân Hàm hít một hơi, chua chát hỏi, “Có phải cậu đã thích người khác rồi không?”

“Liên quan gì đến cậu?” Phó Ngôn Chân lạnh lùng vặn lại.


“Sao lại không liên quan, mình là bạn gái cậu cơ mà!” Tả Hân Hàm nóng nảy ngẩng đầu nhìn cậu, trong đôi mắt kia là sự không cam lòng.

“Tôi nói cậu là bạn gái tôi khi nào?” Phó Ngôn Chân tiếp tục hỏi.

Tả Hân Hàm im lặng, cô không thể trả lời.

Phó Ngôn Chân chưa từng nói và cũng chưa từng thừa nhận việc này.

Trong phút chốc chưa thể nghĩ ra lời bao biện đành phải lôi lý do cũ rích, “Nhưng bọn mình đã được đính hôn từ nhỏ…”

Phó Ngôn Chân chen ngang lời, “Chuyện đó có hiệu lực pháp lý không?”

“Nhưng bố mẹ chúng ta đều đã nói rồi mà…”

“Cậu nghe lời họ đến vậy?”

Phó Ngôn Chân không kiên nhẫn chuyển sang nhìn dòng xe tấp nập như thể nhìn cô thêm một chút cũng thấy phiền.

“Vậy khi bố mẹ cậu nhiều lần bảo cậu đừng đến tìm tôi lại chẳng thấy cậu nghe lời họ?”

Tả Hân Hàm lặng thinh không đáp.

“Còn nữa, cái đống lộn xộn mà cậu viết ra.” Phó Ngôn Chân cười mỉa mai, cậu không thể giữ thể diện gì đó cho cô được nữa, “Có thể đưa cho cô Ngôn của cậu đọc không?”

Cậu đã đọc được nguyên cả đoạn chữ dài cô đăng lên mạng. Tối đó Thẩm Du chụp màn hình gửi sang cho cậu xem, hỏi cậu rằng Tả Hân Hàm đang viết linh tinh gì vậy.

Những câu từ ấy cũng không khác biệt lắm với suy đoán của cậu. Song cậu lại chẳng nói gì khi chuyện bị truyền ra ngoài. Cơ bản là cậu chẳng buồn để ý Tả Hân Hàm nghĩ gì, cũng không quan tâ m đến cái nhìn của người khác đối với cậu. Chỉ cần đừng làm phiền cậu là được.

“Cậu có bệnh thì đi khám bác sĩ tâm lý đi.” Phó Ngôn Chân lạnh lùng buông câu cuối. Tiếp đó cậu đi vòng qua cô, đến vạt áo mỏng manh của cậu cũng phải cách xa một khoảng thân người cô.

Tả Hâm Hàn nhìn bóng lưng càng lúc càng xa, cô hiểu rằng giờ phút này dù mình có làm gì đi nữa thì cậu vẫn sẽ đi thẳng không ngoảnh đầu. Dẫu hai người cùng lớn lên bên nhau, mối quan hệ giữa họ đã không thể trở lại như lúc ban đầu. Chuyện thành ra thế này chẳng biết tự khi nào, dường như bắt đầu từ ngày cô thích Phó Ngôn Chân, tất cả đã được định sẵn là một bi kịch.

Thái độ mềm mỏng hay cứng rắn với cậu ta đều không có tác dụng. Một khi cậu đã không thích thì có dùng chiêu trò gì cũng chẳng thể lay chuyển.

Lục Châu Đồng và nhóm đàn em lúc này cùng theo ra, thấy Tả Hân Hàm đứng bên đường phía xa lau nước mắt, khóc đến nỗi khiến người ta xót thương.

Nhìn đám con gái ai nấy đều vây quanh Phó Ngôn Chân, trong lòng có chút khó chịu, buột miệng nói một câu không đầu không cuối, “Chưa biết chừng sau này anh Chân của chúng ta sẽ bị người khác cho ăn hành lên bờ xuống ruộng.”

Nếu như Thẩm Du có thể giữ được mồm miệng thì đã chẳng phải là Thẩm Du. Cậu ta hả hê đáp lời, “Vậy thì chống mắt trông coi.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận