Ương Ngạnh

Vừa nói ra từ “vợ” thì đầu bên kia điện thoại vang lên một tràng hú dài. Chắc hẳn không chỉ Hàn Thân mà còn có bảy tám người nữa chụm đầu trước cái điện thoại. Đám đàn ông ngồi chung với nhau không thể tránh được việc lời ra tiếng vào, vả lại không biết Tăng Như Sơ đang ngồi trên đùi Phó Ngôn Chân nên những lời sỗ sàng bậy bạ tuôn ra không ngớt.

Phó Ngôn Chân nhìn gò má đỏ như quả anh đào của cô, cười vài tiếng rồi cúp máy. Anh tiếp tục đút cháo cho cô nhưng lần này cô lại giận dỗi cắn chặt cái thìa. Phó Ngôn Chân không rút được thìa bèn cụp mắt nhìn.

“Ai là vợ anh hả?” Tăng Như Sơ nhả ra, ngửa đầu nhìn anh chằm chằm.

“Ai đang ngồi trên đùi anh thì chính là người đó.” Phó Ngôn Chân đã quen với việc không biết xấu hổ, lại nhân dịp để trêu cô.

“…”

Nghe vậy, Tăng Như Sơ vặn eo để thoát khỏi tay anh, ý đồ muốn ra chỗ khác ngồi. Phó Ngôn Chân làm sao có thể để cô thành công, bàn tay đặt trên eo cô lại siết chặt hơn:

“Cả đời này em đừng hòng trốn.”

Tăng Như Sơ mãi không thoát được bèn giận hờn chuyển sang cắn cổ tay anh, sau đó mới nói, “Em muốn ăn bánh bao kim sa.”

Phó Ngôn Chân mỉm cười, lại cầm bánh bao đút cho cô ăn. Tăng Như Sơ cắn hai miếng bánh, thấy anh nhìn mình chăm chú, nghĩ thầm từ nãy đến giờ anh chỉ mải cho mình ăn bèn nói, “Em tự ăn được, anh cũng ăn đi.”

Phó Ngôn Chân vẫn ngồi nguyên, “Đã nói là đút cho em ăn mà.”

“Anh không đói à?”

“Vẫn chịu được, nhịn đói một lúc không chết được luôn đâu.”

Tăng Như Sơ bật cười khúc khích. Hai người vừa ăn sáng xong thì lúc sau chuông cửa lại vang lên. Thuốc mà Phó Ngôn Chân đặt mua đã giao đến.

“Anh tìm trên mạng, người ta nói loại thuốc mỡ này rất tốt, bôi vào mát lạnh sẽ không thấy đau nữa.” Anh vừa nói vừa mở tuýp thuốc, dáng vẻ như muốn bôi thuốc cho cô.

Tăng Như Sơ hoảng hốt, “…Để em tự làm.”

Phó Ngôn Chân dừng động tác, liếc mắt nhìn cô cười, “Còn ngại gì nữa?”

“…”

Vì cái việc bôi thuốc này mà hai người lại đùa nghịch náo loạn thêm một hồi lâu. Cũng may Hàn Thân hẹn vào buổi tối. Quán bar của anh ta nằm ở vị trí khá tốt, ngay trong một khu phố sầm uất, nhìn từ bên ngoài quán được trang trí như hòa làm một với thành phố.


Đêm xuống quán lên đèn, đủ mọi thứ ánh sáng lóa mắt trong không gian quán. Bên ngoài trời tối đen nhưng trong này sáng trưng như ban ngày. Càng về đêm muộn lại càng náo nhiệt. Hàn Thân đứng gần quầy bar, dáng vẻ bây giờ của anh ta có vẻ giống với từ “thân” trong tên mình. Tăng Như Sơ nhớ ngày trước anh ta để đầu húi cua, thoạt nhìn không dễ thân cận, tuy lần nào anh ta cũng mỉm cười khi nhìn cô nhưng khi ấy cô chỉ thấy sợ phát khiếp. Những người này trông không giống người tốt chút nào.

Song bây giờ Hàn Thân lại để tóc xoăn dài ngang vai, dáng vẻ uể oải man mác buồn, cũng có vài phần giống một chàng nghệ sĩ. Nhưng vừa nhìn bọn cô đã tươi tỉnh ngay tức khắc. Anh ta ngoái lại hét to, “Nhìn xem ai đến này?”

Mấy người đang ngồi ở chiếc bàn cạnh cửa sổ nhìn qua, trước đây họ đều trong câu lạc bộ của Phó Ngôn Chân. Trong đám đông ấy Tăng Như Sơ chỉ nhớ được Hàn Thân, còn những người khác đều không có ấn tượng gì. Mỗi lần đến chỗ ấy, cô luôn cúi gằm mặt đi thẳng vào trong, không dám nhìn một ai nên làm sao có thể nhớ được khuôn mặt họ trông như thế nào. Nhưng tất cả mọi người lại nhớ rõ cô, bởi Phó Ngôn Chân chỉ đưa duy nhất mình cô đến câu lạc bộ.

Vừa nhìn thấy cô có người đã hét lên, “Là em đấy à, bạn cùng lớp.”

Năm ấy cô không cho Phó Ngôn Chân công khai chuyện hai người hẹn hò nên cứ khi nào có ai đó hỏi cô là ai, Phó Ngôn Chân chỉ có thể bực bội nói là “bạn cùng lớp.” Dù ai cũng ngầm hiểu nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ không biết gì cả, đều gọi cô là “bạn cùng lớp” theo lời anh.

“Trước đây có cái cô huấn luyện viên của bọn anh theo đuổi nó mãnh liệt lắm, nhưng nó có thèm để mắt đến đâu, trông cô ta không xinh lắm.” Sau vài cốc rượu, người đàn ông tên Vương Phóng bên cạnh Hàn Thân bắt đầu lải nhải kể chuyện.

Có người nói với sang, “Sao lại không xinh? Không xinh mà dám làm huấn luyện viên đội mình à?”

Vương Phóng lại nói tiếp, “Còn cả cái cô hoa khôi gì đấy của Nhã Tập, người đâu mà xinh thế không biết nhưng đến cái cổng câu lạc bộ cũng chẳng được vào.”

Đâu đó lại có tiếng cười vang lên, “Anh Chân đã dặn bảo vệ rồi, con gái muốn vào thì cứ hỏi bạn trai là ai, gọi người đó ra dẫn vào, không có bạn trai thì khỏi vào.”

Câu lạc bộ đó của Phó Ngôn Chân là được ông nội mua cho anh chơi đỡ chán nên lời anh nói chẳng ai dám không nghe theo.

“Hồi ấy bọn anh hỏi nó rằng em có phải bạn gái nó không, nó lại bảo bọn anh đừng nói linh tinh trước mặt em, sợ em xấu hổ.” Vương Phóng kể tiếp.

Đám bọn họ toàn người vô liêm sỉ, phải giấu diếm lâu như vậy đúng là làm khó họ. Không biết có bao nhiêu cô gái muốn theo đuổi Phó Ngôn Chân bằng được, nhưng anh lại cố tình không công khai bạn gái, lần nào cũng phải làm bộ giấu diếm dù ai cũng biết sự thật. Mọi người chưa từng chứng kiến chuyện lạ lùng như vậy, nên càng không khống chế được cái miệng mình, mỗi lần gặp cô đều rất vui vẻ, ngứa miệng nói mấy câu trêu chọc.

Tăng Như Sơ ngồi một bên nghe đến thất thần, vô thức siết chặt nắm tay, hơi nghiêng mắt nhìn Phó Ngôn Chân. Anh đang ngồi cạnh cô, vẫn là dáng vẻ biếng nhác quen thuộc.

“May mà hai đứa vẫn yêu nhau.” Hàn Thân cười nâng ly rượu, “Nào, anh mời em dâu một ly.”

Tăng Như Sơ vội vàng cầm ly định cụng với anh. Phó Ngôn Chân chầm chậm vươn tay cướp lấy cái ly trong tay cô, anh liếc nhìn trêu chọc:

“Có uống được đâu mà cứ cầm.”

Anh uống ly rượu đó thay cô. Hàn Thân biết điểm dừng nên không mời gì nữa. Anh hiểu Phó Ngôn Chân đến đây là đã cho anh thể diện rồi. Nhưng mấy kẻ ngồi đâu có vẻ không được thông minh cho lắm, cứ thích gây chuyện. Họ yêu cầu hai người kia phải hôn nhau. Phó Ngôn Chân sợ cô xấu hổ nên không dám làm chuyện đó trước mặt người khác, nhưng Tăng Như Sơ lại ghé đến hôn anh, khung cảnh trở nên phấn khích không kìm được với những tiếng hú hét.


Phó Ngôn Chân nắm lấy vai cô ôm vào lòng mình, Tăng Như Sơ không trốn tránh anh như trước nữa. Cô muốn mình dũng cảm hơn khi ở bên anh.

Nửa tiếng sau, điện thoại di động đặt trên bàn của Phó Ngôn Chân vang lên. Tăng Như Sơ liếc nhìn, số điện thoại có đầu số của Giang Thành nhưng anh không lưu tên trong danh bạ. Phó Ngôn Chân nhìn màn hình rồi tắt máy, nhưng một lúc sau điện thoại lại đổ chuông, vẫn là dãy số đó như thể nếu anh không nhận thì không bỏ cuộc. Phó Ngôn Chân cụp mắt cầm điện thoại đi ra ngoài.

Dù anh đã đi chỗ khác nhưng chủ đề về anh vẫn chưa dừng lại.

“Anh Phó ấy à, nếu năm đó không bị thương nặng như thế, chưa biết chừng giờ đây đã là…” Vương Phóng nói đến đó thì thở dài.

Tăng Như Sơ nghe chuyện này lại thấy nhói lòng. Sống mũi cô cay cay, sợ mình không thể kìm chế cảm xúc bèn đứng dậy nói nhỏ, “Em vào phòng vệ sinh.”

Thật ra cô muốn ra bên ngoài để điều chỉnh tâm trạng, nhưng lại thấy Phó Ngôn Chân đang đanh mặt đứng đó nghe điện thoại. Có thể nhìn ra anh đang nén cơn giận bởi mẹ anh gọi điện đến.

“Mày chạy đến Bắc Thành làm gì?” Ngôn Tri Ngọc chất vấn anh, giọng điệu rất lạnh lùng.

Không biết từ bao giờ, giữa mẹ con họ đã không còn có thể nói chuyện tử tế với nhau. Mỗi cuộc đối thoại đều mang theo mùi thuốc súng nồng nặc, chẳng giống những người thân trò chuyện với nhau mà giống như kẻ thù hơn. Nhưng có một điểm chung duy nhất là mẹ anh luôn nổi cơn tam bành, còn anh thì chẳng thèm quan tâm. Song anh càng như vậy mẹ anh lại càng cảm thấy tức giận. Phó Ngôn Chân chỉ thờ ơ đáp lại, “Có việc.”

“Mày thì có việc gì?” Ngôn Tri Ngọc cười khẩy, anh luôn là một thằng con không làm nên trò trống gì trong suy nghĩ của bà ta.

Phó Ngôn Chân chẳng buồn giải thích, “Không có việc gì thì con cúp máy đây.”

“Đêm nay mày về ngay cho mẹ.” Ngôn Tri Ngọc ra lệnh, “Con gái nhà cô Thái sắp về Giang Thành rồi, mẹ đã nói với cô ấy cho hai đứa gặp mặt.”

Phó Ngôn Chân nhếch mép lạnh lùng, “Mẹ tự sắp xếp thì sao lại bắt con đi?”

Ngôn Tri Ngọc giận dữ chửi mắng anh, mấy năm nay cảm xúc và tính tình của bà ta đã phát triển theo hướng cực đoan hơn, khi mắng người khác cũng không còn ra dáng phu nhân nhà quyền quý, cũng không thể thấy được trình độ mà bà được giáo dục.

Phó Ngôn Chân im lặng nghe câu chửi của bà. Mãi đến khi giọng bà khàn đi nên phải dừng lại.

“Mày ở bên ngoài chơi bời như nào mẹ không quan tâm, nhưng mày đừng nghĩ…”

Ngôn Tri Ngọc còn chưa nói hết câu đã bị cắt ngang.

“Con không chơi bời.” Dứt lời, Phó Ngôn Chân cúp máy luôn. Ngôn Tri Ngọc có gọi lại cũng không bắt máy nữa.


Sau khi kết thúc cuộc nói chuyện, anh quay lại và nhìn thấy Tăng Như Sơ đang đứng gần đó. Gió thổi qua làm làn váy cô khẽ bay phấp phới. Trước khi ra ngoài, cô đã trang điểm ăn diện kỹ càng, tối nay cô mặc một bộ váy dài. Tăng Như Sơ chỉ đứng đó lẳng lặng nhìn anh. Đôi mắt ấy tựa như dòng suối trong vắt dưới ánh trăng đã khiến cho sự bất an trong anh vơi đi rất nhiều. Nhưng mắt cô trông ươn ướt hơn bình thường, còn hơi đỏ nữa. Phó Ngôn Chân đi tới, dùng ngón tay ve vuốt đầu mũi cô, “Này, em sao thế?”

Trăng lưỡi liềm trên cao buông xuống tia sáng trong trẻo. Tăng Như Sơ tựa vào ngực anh, hai tay vòng qua eo anh. Phó Ngôn Chân đặt tay lên lưng cô ôm lại. Tăng Như Sơ vẫn im lặng như trước, chỉ ôm anh như vậy.

“Lúc anh ra ngoài em đã lén uống rượu phải không?” Phó Ngôn Chân cà lơ cà phất hỏi.

“…Không mà…”

Phó Ngôn Chân đột nhiên cúi xuống hôn, dễ dàng luồn vào khoang miệng nếm thử hương vị trong đó.

“Ừ đúng là không uống.” Anh cười.

“Em đã nói không rồi…” Tăng Như Sơ nắm bàn tay anh đang đặt trên vai mình, nhưng không đẩy ra được mà bị anh nắm chặt lấy. Như để trả đũa, anh còn rê tay xuống phía dưới s/ờ so/ạng, “Em không đứng im là anh sờ vào chỗ khác đấy.”

“…”

Tăng Như Sơ bị dọa sợ lập tức không dám nhúc nhích. Một tay Phó Ngôn Chân nâng cằm cô, nhìn chằm chằm vào đôi mắt hơi ửng đỏ của cô, “Có chuyện gì thế, nói anh nghe xem nào? Bọn nó nói linh tinh gì với em à?”

Tăng Như Sơ ngửa đầu nhìn anh, “Anh có từng hối hận không?”

Phó Ngôn Chân nhướng mày, “Cái gì?”

Tăng Như Sơ khụt khịt mũi, “Lúc ấy anh có hối hận vì đã đi tìm em không?”

Phó Ngôn Chân trả lời thật lòng, “Trước đây cảm thấy không nên tìm em.”

Tăng Như Sơ căng thẳng mím mím môi.

“Giờ thì anh thấy.” Phó Ngôn Chân dừng lại. Tăng Như Sơ nhìn anh, chờ anh nói nốt. Nhưng Phó Ngôn Chân không nói gì nữa chỉ cúi đầu hôn lên trán cô. Anh không muốn nói những lời sến sẩm nên đành gửi hết tình cảm vào cái hôn này. Tăng Như Sơ có hiểu được ý của anh.

“Đừng nói chuyện này, nếu không ông đây sẽ nghĩ em thương hại anh nên mới đồng ý hẹn hò.” Phó Ngôn Chân xoa khẽ lưng cô.

Tăng Như Sơ dụi mặt vào ngực anh, bao nhiêu nước mắt lại bôi hết vào áo anh.

“Em có thương hại anh không?” Phó Ngôn Chân nhướng mày hỏi dồn.

“…Ừm.”

“…”


Cảm nhận được cơ thể Phó Ngôn Chân cứng đờ, Tăng Như Sơ không khỏi bật cười. Nhưng chốc lát sau Phó Ngôn Chân cũng cười theo cô, “Dù là em thương hại anh thì có thể thương thêm chút nữa không?”

Anh xoa đầu cô, “Thương cả đời có được không?”

Tăng Như Sơ ngẩng đầu nhìn anh, “Phó Ngôn Chân, sao anh vẫn chưa quên em?”

Ánh đèn màu luân chuyển, anh đứng dưới bóng đèn, trên môi nở nụ cười. Nhìn khuôn mặt đa tình của anh, cô thực sự chưa bao giờ nghĩ Phó Ngôn Chân sẽ nhớ nhung mình. Từ lâu cô đã tưởng rằng anh coi mình như một hạt cát lẫn vào đống giấy vụn, phủi phủi vài cái rồi bị vứt bỏ. Nhưng cô không ngờ rằng nếu cô là một hạt cát thì anh sẽ dúi sâu vào lòng để nó tan vào máu thịt.

“Đi tong nửa cái mạng, em nghĩ anh có thể quên em không?” Phó Ngôn Chân bật cười, lấy chuyện này để làm khó cô. Song đây là lần đầu tiên anh chủ động nhắc đến chuyện này. Nếu như là người khác hẳn đã nói với giọng điệu nghiêm trọng hoặc tiếc nuối, nhưng anh lại chỉ bông đùa.

Tăng Như Sơ không thể nói tiếp chủ đề này nữa, nhớ đến nét mặt vừa rồi của anh bèn hỏi, “Anh còn có việc gì à?”

“Có chút.”

“…Thế anh sắp phải đi à?”

“Không nỡ để anh đi hả?”

“…Vâng.”

Nghe được câu trả lời khẳng định của cô, Phó Ngôn Chân nở nụ cười hài lòng rồi ôm chặt hơn. Một lúc sau, anh lại cúi người, vùi mặt vào vai Tăng Như Sơ tham lam ngửi mùi thơm trên cơ thể cô. Cả người cô tràn ngập sự dịu dàng và nhân hậu được thấm nhuần sự giáo dục tốt đẹp. Những nhịp thở ngắn ngủi từ từ cuốn trôi sự thù địch có thể ăn mòn tâm hồn anh. Tăng Như Sơ cảm nhận được sự yếu ớt khó tả ở anh. Cô bỗng giơ tay lên, vòng ra phía sau nhẹ nhàng xoa tóc anh. Tóc của Phó Ngôn Chân khá mềm mại, khác hẳn với con người anh. Phó Ngôn Chân lại càng vùi mặt sâu hơn. Tăng Như Sơ không hỏi anh điều gì nữa. Hai người im lặng ôm nhau rất lâu dưới ánh trăng.

“Em còn đau không?”

Đôi môi mỏng của Phó Ngôn Chân áp vào da cô, lúc anh nói chuyện như đang hôn cô. Cái người này chẳng khi nào đứng đắn nổi ba phút…

“Hử?” Phó Ngôn Chân lại hừ ra tiếng hỏi lại.

Tăng Như Sơ nghiến răng nghiến lợi, “…Không đau nữa.”

Phó Ngôn Chân ghé vào tai cô cười, “Vậy anh ở lại thêm mấy ngày nữa.”

Tăng Như Sơ nhất thời muốn đánh anh, vốn muốn đánh lên lưng anh nhưng tay không với được đành chuyển sang véo thật mạnh vào eo anh. Vòng eo của anh rất gầy, không có chút mỡ nào nên cô phải véo cật lực mới có thể cho anh nếm mùi đau khổ.

Phó Ngôn Chân bị đau phì cười, “…Không phải vì chuyện đó đâu.”

Anh chỉ muốn ở bên cô, chỉ là một suy nghĩ đơn giản vậy thôi. Nhưng Tăng Như Sơ không tin anh, cái đồ lưu manh háo sắc này.…Hứ.

Tối ấy hai người về nhà nhưng không làm gì cả. Sau khi tắm rửa xong thì trèo lên cái giường 1m2 bé xíu nằm nói chuyện với nhau. Rèm cửa được cố tình không kéo kín, để lại một khe hở. Vầng trăng sáng, ánh đèn soi tỏ, lá cây xum xuê…Tất cả mọi thứ dù sáng hay tối đều có thể nhìn thấy qua khe hở ấy. Cô dựa vào vai Phó Ngôn Chân, thỉnh thoảng liếc nhìn ra ngoài. Phó Ngôn Chân ngửi được hương sữa dừa thoang thoảng trên người cô, anh bắt đầu kể cho cô nghe về gia đình mình.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận