Ương Ngạnh

Phó Ngôn Chân biết Trần Lộ Thu rất cần cơ hội hợp tác này. Trong những năm gần đây Thiên Hối và Phương Đại đã cạnh tranh gay gắt với họ, liên tục đưa ra mức giá thấp hơn một nửa, thậm chí còn hạ thấp hơn nữa nhằm giành lấy một số khách hàng lớn.

Ngoài ra, xét hành vi của Trần Lộ Thu khi nhờ Tăng Như Sơ đến đón anh ở sân bay và phản ứng nhạt nhẽo của anh ta trước nơi ở của Tăng Như Sơ ngày hôm qua, Phó Ngôn Chân chắc chắn rằng người này sẽ đồng ý với “đề nghị” của mình.

Tăng Như Sơ không nhận hoa, cô chuyển ánh mắt sang vết thương trên mắt cá chân của Phó Ngôn Chân, vùng da gần đó đã sưng lên một cách rõ ràng.

“Hôm qua về anh có tắm không?” Cô hỏi.

“Có.”

“Vết thương dính nước à?”

Phó Ngôn Chân nghĩ lúc ấy anh không để ý nên chắc bị dính nước rồi.

Thấy phản ứng của anh, Tăng Như Sơ thở dài, để anh ngồi trên ghế, đi lấy cồn sát trùng và bông gạc, muốn giúp anh lau sạch vùng da xung quanh vết thương. Dẫu sao vết thương này cũng là anh chịu thay cho cô. Phó Ngôn Chân tối qua khi tắm không chú ý, lớp vảy trên vết thương bị nước thấm vào mềm ra khiến vết thương lại rỉ máu, vết răng nanh đỏ hằn nhìn rất bắt mắt, cô cầm cồn và bông băng vừa lau miệng vết thương vừa trách, “Không phải tôi đã bảo anh đừng để dính nước cơ mà?”

Biết Phó Ngôn Chân không thích nghe những lời cằn nhằn này, nhưng cô chỉ kìm được một chốc rồi lại hậm hực, “Hôm qua lúc bác sĩ dặn dò, anh không nghe được một câu nào hả?”

Khi y tá tiêm phòng cho anh đã đưa ra rất nhiều hướng dẫn chi tiết, cô đứng bên cạnh còn cẩn thận ghi nhớ. Mà chính người bị thương lại không quan tâm chút nào. Cô làu bàu một hồi lâu nhưng không nghe thấy Phó Ngôn Chân nói năng gì. Lòng cô vô cớ bùng lên một đốm lửa, cô ngẩng mặt lên đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Phó Ngôn Chân.

Phó Ngôn Chân ngồi trên ghế, còn cô ngồi xổm dưới chân anh như thể anh đang nhìn cô từ trên xuống. Đây chỉ đơn giản là góc độ trên dưới, ánh mắt anh không mang theo vẻ ngạo mạn kiêu căng.

Đôi mắt đen như màn đêm của anh cứ nhìn cô chăm chú, không nỡ rời đi dù chỉ một milimét. Nếu như nhìn thật kỹ ánh mắt ấy hẳn sẽ nhận ra bao thứ cảm xúc trộn lẫn trong đó.

Tăng Như Sơ cảm thấy không thoải mái khi bị anh nhìn, cô ngoảnh mặt đi ngay lập tức. Đoạn cụp mắt hỏi, “Anh có nghe được tôi vừa nói gì không đấy?”

Phó Ngôn Chân cười khẽ đáp lại, “Nghe thấy rồi.”

Mới đầu giọng điệu của Tăng Như Sơ có chút phàn nàn trách móc, đó chỉ là phản ứng tự nhiên khi đang giận, nhưng trong cả nét mặt và lời nói không hề hằn học ngoa ngoắt.

“Em đau lòng cho tôi à?” Phó Ngôn Chân không trêu cô không chịu được.

“…” Tăng Như Sơ chẳng buồn phản ứng lại.

Phó Ngôn Chân nhìn ngắm cô, cảm thấy chảy máu nhiều hơn một chút cũng không sao, chảy càng nhiều càng tốt.

Sau đó, Tăng Như Sơ trở lại phòng ngủ để thay quần áo. Khi trở ra lần nữa, cô mặc một chiếc áo len cổ tròn màu xanh vỏ đậu, kết hợp với một chiếc quần dài màu trắng, tóc búi tròn, trông chỉ chừng mười tám, mười chín tuổi. Bà nội rất thích nhìn cô ăn mặc như thế này.

Thấy cô sửa soạn, Phó Ngôn Chân biết cô sẽ ra ngoài. Anh cũng nhận ra cô đang quấn chiếc khăn quàng cổ mà anh đã mua ngày hôm qua. Nó rất hợp với trang phục hôm nay của cô. Nhờ vậy mà anh thấy vui hơn hẳn.

Rèm cửa được buộc gọn gàng sang hai bên, ánh nắng tràn vào qua những ô cửa kính. Một mảnh màu vàng mật ong rơi xuống bên mặt cô.

Cạnh cửa sổ có một tấm chiếu tatami trải sẵn, thỉnh thoảng cô có thể nằm xuống khi đọc sách mệt mỏi. Vài cuốn sách đặt rải rác trên chiếu, những trang sách bị gió hất lên lạo xạo. Cô bước đến để dọn dẹp chúng.

Phó Ngôn Chân dựa vào tường nhìn cô. Tăng Như Sơ luôn có thể dệt cho anh một giấc mơ yên bình. Cô là người duy nhất có thể cho anh cảm giác này. Anh đã từng thích giữ cô bên mình bởi anh thèm muốn sự yên bình mà cô mang lại. Nó khiến anh cảm thấy an lòng giữa thế gian vội vã. Từ khi chia tay với cô, anh thường xuyên bị mất ngủ, hầu như không lúc nào có được giấc ngủ ngon. Cô còn có tác dụng an thần hơn cả vòng tràng hạt mà ông nội yêu thích.

Xung quanh anh hầu như đều là những người chơi bời lêu lổng, người nào người nấy ồn ào, chẳng ai cho anh cảm giác yên bình như cô. Bỗng chốc anh nghĩ đến lúc trước cô ở trong phòng huấn luyện, quãng thời gian ấy tựa hồ thật nhẹ nhàng.

Tăng Như Sơ cảm nhận được cái nhìn chăm chú của anh, không do dự nhìn thẳng vào mắt anh. Khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, Phó Ngôn Chân nhận ra cô là bồ tát của mình.

Tăng Như Sơ bị anh nhìn có chút khó chịu, “Anh đừng nhìn tôi như vậy được không?”

Phó Ngôn Chân cụp mắt, khóe môi hơi cong lên, “Em định đi đâu?”

“Đi gặp ông bà của tôi.”

“…”


Anh biết chắc mình không thể đi theo nhưng nếu là Trần Lộ Thu thì chắc hẳn có thể.

“Lát nữa tôi đi, buổi trưa tôi định ăn cơm ở bên đó.” Tăng Như Sơ thu dọn đồ đạc, đi gọi Vỏ Dưa. Ông nội muốn cô dẫn nó theo.

Phó Ngôn Chân tự nói, “Vậy tôi đưa em đến đó, tôi lái xe đến đây.”

Giọng nói thoảng sự bất lực.

Tăng Như Sơ im lặng vài giây rồi đáp “Được”.

Cô cũng có một chiếc xe riêng nhưng nghĩ có lẽ cô nên cho anh thấy cuộc sống của mình. Câu nói đầu môi hờ hững không thể khiến người ta tin tưởng, chỉ khi tự trải nghiệm mới có thể hiểu rõ.

Phó Ngôn Chân lái một chiếc xe thể thao bắt mắt, trong xe có mùi gỗ thoang thoảng. Tăng Như Sơ thắt dây an toàn, quay đầu nhìn anh, “Phiền anh đưa tôi đến phố Chi Ngọc trước, bà tôi muốn ăn bánh đậu đỏ bên đó.”

Lần nào cô đến nhà ông bà nội cũng mua một ít bánh xách theo. Phó Ngôn Chân không có ý kiến, đánh lái xe rẽ vào đường. Phố Chi Ngọc không rộng, cuối tuần lại có rất nhiều người đến mua nên chiếc xe của Phó Ngôn Chân không thể lái vào, đành phải tìm một chỗ dừng bên ngoài. Nhưng không dễ để tìm một nơi ngay trong chốc lát.

Tăng Như Sơ nhìn thấy lông mày của anh đang nhíu chặt gần như dính liền vào nhau, nhưng anh không hề phàn nàn than vãn. Cô vừa bất lực lại thấy buồn cười. Điều anh khó chịu hơn nữa vẫn đang chờ đợi phía sau. Đúng như dự đoán, có một hàng dài đang đứng bên ngoài cửa hàng.

Phó Ngôn Chân không thể tìm thấy một chỗ thích hợp nên đành phải đỗ xe ở một nơi cấm dừng đỗ, dù nó không chặn đường người đi lại nhưng không tránh được việc bị phạt.

Cuối cùng cũng đỗ xe xong, vừa bước đến gần cửa hàng bánh thấy đội ngũ xếp hàng dài đằng trước. Khóe môi anh vô thức giần giật.

Tăng Như Sơ xem xét kỹ biểu hiện của anh, chỉ nhìn thoáng qua cô biết ngay người này chưa bao giờ xếp hàng.

Phó Ngôn Chân không thể không hỏi, “Phải mất nửa tiếng đấy nhỉ.”

“Có thể mất một tiếng,” Tăng Như Sơ mím môi, cố nén nụ cười và kiên nhẫn giải thích cho anh, “Bởi vì còn phải đợi người ta làm chứ không phải đến mua là có luôn.”

“…”

Lời vừa dứt, cô liền bắt gặp vẻ “tuyệt vọng” rõ ràng trên mặt Phó Ngôn Chân. Nhưng anh không nói gì thêm, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, chấp nhận đứng xếp hàng bên cạnh cô. Đừng nói đến Phó Ngôn Chân, ngay cả Trần Lộ Thu là người được ông bà coi như cháu trai của mình, cũng không đủ kiên nhẫn để lãng phí thời gian ở đây. Cô cũng chưa từng trách móc anh ấy.

“Hay là anh về trước đi.” Tăng Như Sơ nói.

Cô cảm thấy có lỗi với anh.

Phó Ngôn Chân liếc cô, “Tôi đã nói sẽ đưa em đến nhà ông bà nội.”

“Anh không vội sao?” Tăng Như Sơ cười, “Anh đã bao giờ xếp hàng lâu như vậy chưa?”

Phó Ngôn Chân thành thật trả lời, “Chưa.”

Rồi anh cũng cười theo, “Thỉnh thoảng trải nghiệm một lần cũng không tệ.”

Tăng Như Sơ điềm nhiên tiếp lời, “Cuối tuần nào tôi cũng đến đây để xếp hàng.”

“…”

Chốc lát sau anh lại thèm thuốc lá. Khi không có việc gì làm, cơn thèm thuốc bùng lên dữ dội. Anh không muốn hút thuốc trước mặt cô nên đến đứng dưới gốc cây gần đó. Từ một khoảng cách nhất định, Tăng Như Sơ có thể nghe thấy âm thanh chói tai của chiếc bật lửa đá mài, ngẩng đầu lên thấy anh khum tay che gió với động tác thuần thục. Cô nhận ra Phó Ngôn Chân bây giờ rất nghiện thuốc lá.

Hôm nay trời nhiều mây, không nóng cũng không lạnh. Gió mơn man thổi khe khẽ còn mang theo hương hoa dìu dịu. Nơi anh đứng có một cây đào. Đầu xuân hoa trên cây bung nở những nụ trắng xen hồng phớt, nhưng thời gian nở của chúng khá ngắn.

Anh đứng dưới tán cây giữa những cánh hoa đào chao nghiêng trong gió, đẹp đến nao lòng.

Khi cô còn đang ngây người, bên tai truyền đến một giọng nói, “Xin lỗi cô gái, trong nhà có việc gấp nên nhường chỗ cho tôi được không?”


Tăng Như Sơ nhìn sang và thấy một người phụ nữ trung niên đang đứng trước mặt mình.

Không biết cô đã gặp loại yêu cầu chen ngang này bao nhiêu lần rồi. Cứ mười người thì có đến năm, sáu người muốn chen hàng. Trước đây cô hay ngại, không nghĩ đó là vấn đề to tát nên lần nào cũng nhường, cho đến một lần cô đang xếp hàng ở ga tàu cao tốc để lấy vé, chỉ có một vài người đứng đó lấy vé, có một người đàn ông đến nói với cô rằng sắp bị muộn tàu, nên muốn được đứng trước.

Ngay khi tấm vé được lấy ra, cô liếc nhìn xuống:

Chuyến của anh ta khởi hành lúc 13:32.

Còn chuyến của cô lúc 12:48.

Xét theo thời gian, cô mới là người nên lo lắng, nhưng vẻ mặt của người đó như thể nhà anh ta đang cháy vậy. Nhiều người không muốn xếp hàng nên tìm đủ loại lý do. Kể từ đó, cô đã học cách từ chối. Không nhường chỗ cho ai nữa.

Cô nhẹ nhàng nói với bà cô kia, “Xin lỗi, cháu cũng đang vội ạ.”

Nhưng người phụ nữ trung niên nghe vậy lại không dễ dàng bỏ cuộc, vẻ mặt không thể tin được nói, “Thanh niên còn trẻ thì bận gì chứ? Về nhà tôi còn phải nấu cơm, trong nhà còn có hai đứa cháu...”

Phó Ngôn Chân liếc nhìn sang thấy Tăng Như Sơ bị người ta lớn tiếng mắng mỏ ở đằng kia, bà cô đó còn đang ụp cho Tăng Như Sơ cái tội không biết tôn trọng người già.

Anh dập điếu thuốc, tay đút túi đi tới, trên mặt lộ ra vẻ lạnh lùng, “Bà nuôi cháu cho cô ấy à?”

Bà cô kia im bặt, “…”

“Cơm bà nấu cho cô ấy ăn?” Ánh mắt anh lạnh lùng, mang theo cảm giác áp bức.

Mặc dù vẻ ngoài của anh đẹp đến mức gần như hoàn hảo, nhưng không hề có vẻ hiền lành tốt bụng. Người phụ nữ bực bội ngậm miệng, ngoan ngoãn đi về cuối hàng. Hàng người xếp hàng bây giờ đã dài hơn rất nhiều so với lúc hai người đến.

Phó Ngôn Chân nhìn xuống khuôn mặt ngoan ngoãn của Tăng Như Sơ, trông anh giống như một kẻ chuyên đi bắt nạt. Nhiều người đứng xếp hàng như này, chọn ai không chọn lại chọn đúng cô. Anh không đi đâu nữa, chỉ ở bên cạnh cô.

Một lúc sau mây kéo đến che khuất mặt trời, phủ bóng râm xuống cảnh vật bên dưới, anh gần như ngủ gật khi xếp hàng. Sau hơn bốn mươi phút, cuối cùng cũng đến lượt Tăng Như Sơ. Khoảnh khắc nhìn thấy Tăng Như Sơ bước ra khỏi hàng người, tâm trạng của anh không khác gì tâm trạng của tử tù thời xưa đột nhiên được ân xá.

Đứng xếp hàng chờ lâu như vậy chỉ vì những chiếc bánh đậu đỏ này. Anh thực sự không thể hiểu được, nhưng anh vẫn bằng lòng để cô được làm điều cô muốn.

Tăng Như Sơ yêu cầu nhân viên bán hàng chia riêng từng túi. Có sáu cái trong túi giấy lớn và hai cái trong cái túi nhỏ. Vỏ bánh mới ra lò có màu vàng ươm, giòn rụm, chỉ cần bấu nhẹ là có thể cảm nhận được độ mềm và mùi thơm của bánh.

Sau khi đi ra, cô đưa túi giấy nhỏ cho Phó Ngôn Chân, “Cho anh này, ăn thử đi.”

Phó Ngôn Chân nhìn những thứ cô đưa, không có ý định lấy chúng, “Đưa cho ông bà em ấy.”

“Người già không thể ăn quá nhiều loại đồ ngọt này.” Tăng Như Sơ nói, “Anh cầm đi.”

Dù sao để anh đợi lâu như thế khiến cô cũng thấy áy náy. Cô thực sự không muốn làm khó ai. Thật ra Phó Ngôn Chân không cần phải làm điều này. Nhưng anh nhất quyết đi cùng cô, để anh nếm mùi đau khổ cũng tốt.

Phó Ngôn Chân lấy đồ, và khi anh nhìn lên thấy một lọn tóc mai bên tai cô khẽ lay động theo gió. Cổ họng tự dưng khô ran, lòng anh thôi thúc muốn giơ tay vén gọn lại cho cô. Nhưng anh không dám hành động hấp tấp vì giờ anh chẳng có tư cách để làm thế.

Phó Ngôn Chân lái xe đến khu nhà ông bà cô sống.

Trước khi Tăng Như Sơ xuống xe, anh bỗng hỏi, “Em cũng ăn tối ở đây à?”

Không khó để biết ý nghĩa thực sự đằng sau câu hỏi này. Nếu cô nói “Không ăn ở đây” hẳn anh sẽ nói “Đi ăn với tôi nhé” nên Tăng Như Sơ nhanh chóng trả lời, “Ừ.”

“Vậy em ăn xong, tôi tới đón em.” Phó Ngôn Chân nói.

“…”


Như nghĩ tới điều gì, Phó Ngôn Chân nghiêng đầu liếc nhìn cô, “Được không?”

Tăng Như Sơ hít một hơi, “Được.”

Để anh nhìn xem cô là một người phiền phức đến cỡ nào. Cô hiểu rằng thà để anh đau đớn trong chốc lát còn hơn dằn vặt làm khổ nhau suốt những ngày tháng sau này.

Nhưng Phó Ngôn Chân lại là người chỉ biết cái tận hưởng lạc thú trước mắt, không hề suy tính cho tương lai. Cô không thể nói cho anh hiểu nên chỉ đành để anh tự trải nghiệm. Đến khi chán chường mệt mỏi, anh sẽ tự buông tay thôi.

Nhưng hôm nay Phó Ngôn Chân không hề tỏ ra thiếu kiên nhẫn khi phải xếp hàng với cô. Và cũng hiển nhiên là “cậu ấm” này không quen với việc ấy.

Cửa nhà ông nội mở rộng, rõ là đang chờ cô về. Vỏ Dưa chạy đến trước cửa sủa vài tiếng, cố ý thu hút sự chú ý, hiển nhiên nó biết đây là chỗ nào.

Ông nội nghe thấy tiếng nó vội chạy ra xem, ông cười híp mắt khi nhìn thấy Vỏ Dưa còn nó cứ vẫy đuôi nhặng lên với ông.

Bà nội cũng đi ra, nhìn thấy thứ cô đang cầm trên tay, bà không khỏi trách yêu, “Con bé này, sao lại còn mua bánh nữa? Lại phải xếp hàng đứng chờ nữa à?”

Dù phàn nàn nhưng môi bà vẫn nở nụ cười hiền. Chỉ là bà thương Tăng Như Sơ khi phải xếp hàng quá lâu.

Tăng Như Sơ mỉm cười, “May là không đông lắm ạ.”

Bà nội biết thừa cô chỉ nói vậy để bà không thấy đau lòng, “Gì mà không đông? Hôm trước có cái bà gần nhà mình muốn ăn thử nên đi ra đó, thấy xếp cả một hàng dài.”

Tăng Như Sơ không tranh cãi với bà, chỉ chìa túi bánh, “Bánh vừa mới ra lò vẫn còn nóng đó bà.”

Bà lấy một cái ra bẻ đôi, giữ lại một nửa và đưa nửa còn lại cho ông nội. Sau đó, bà lấy một cái khác từ trong túi đưa cho Tăng Như Sơ. Tăng Như Sơ không nhận, nói rằng mình đã ăn hai cái trước khi đến đây. Bà nội giở túi xem kĩ, quả nhiên thiếu hai cái nên cũng không thuyết phục cô nữa. Du bánh rất ngon nhưng nếu ăn nhiều cũng không tốt. Dẫu sao cũng là đồ ngọt.

Nay cô về nên bà nấu một bữa thịnh soạn. Gần đến bữa cơm thì nhà bác cả cũng đến. Bác dâu cả là phó giáo sư tại một trường đại học ở Bắc Thành, bác vừa đến đã nói luôn với Tăng Như Sơ, “Trường bác vừa tuyển được một phó giáo sư, mới 28 tuổi, vừa giỏi lại đẹp trai lắm…”

Trong khi nói chuyện, bác lấy điện thoại di động ra và cho cô xem ảnh chụp người đó. Tăng Như Sơ hiểu ý của bác, cười gượng, “Vậy thì chắc người ta không thích cháu đâu.”

Bác dâu cả không đồng tình, “Sao lại không thích cháu? A Sơ nhà ta chẳng phải cũng tốt nghiệp trường có tiếng sao, dáng vẻ lại xinh đẹp như này…”

Bác hạ giọng nói thêm, “Bác cho nó xem ảnh của cháu rồi, nó còn hỏi bác thông tin liên lạc của cháu đấy.”

Nhưng bác không đưa ngay, muốn hỏi ý kiến ​​của Tăng Như Sơ trước, tùy tiện đưa wechat của cháu mình cho người khác là không tốt.

Tăng Như Sơ: “…”

Đã hai năm kể từ khi cô tốt nghiệp đại học…

Người bác dâu kể cho cô nghe rất nhiều về vị phó giáo sư trẻ tuổi ấy, bất luận xét về hoàn cảnh gia đình, trình độ học vấn hay ngoại hình thì anh ta đều thuộc hàng xuất sắc ưu tú. Nhưng không biết vì sao, cô không mảy may có ý muốn tiến xa hơn. Sợ bác phật lòng nên cô vẫn cố giữ nụ cười khi nghe chuyện.

Sau khi đưa Tăng Như Sơ đến nơi, Phó Ngôn Chân nhận được một cuộc gọi, đầu số của Bắc Thành. Anh bấm trả lời, bệnh viện gọi cho anh để thông báo đồng hồ của anh bị bỏ quên trong phòng bệnh.

Hôm qua trong lúc truyền dịch, Tăng Như Sơ giúp anh tháo chiếc đồng hồ đeo tay, sau đó đặt nó cạnh gối. Nhưng cảnh sát thúc giục quá nên cô đã quên mất việc ấy. Mặc dù chiếc đồng hồ này đắt tiền, nhưng Phó Ngôn Chân không biết mình đã đánh mất nó ở đâu, vả lại anh cũng không thiếu đồng hồ nên chẳng buồn tìm. Mất thì thôi, không cần bận tâm nhiều về chuyện đó.

Khi định đi vào lấy đồ, anh nhìn thấy người chú ở cùng phòng bệnh với mình ngày hôm qua đang ngồi trên xe lăn trong khuôn viên bệnh viện. Ông chú ở một mình, không có vợ hay y tá đứng cạnh. Trông chú khá hơn hôm qua nhiều, râu trên mặt chú đã được cạo sạch, mặc một chiếc áo mới.

Vừa nhìn thấy Phó Ngôn Chân, chú ấy đã chào hỏi và khoe rằng bộ quần áo mình đang mặc là vợ chú mới mua, đồng thời hỏi anh, “Sao vợ cậu không đi cùng?”

Nghĩ rằng Tăng Như Sơ không có ở đây, Phó Ngôn Chân tiếp tục trò chuyện với chú, “Cô ấy đến nhà ông bà nội rồi.”

Thật ra cũng có mấy người rủ anh tụ tập chơi bời, nhưng gần đây anh lười đi giao du với bọn họ nên cùng ông chú tán gẫu một lúc.

Người chú cười khen, “Cô bé là một cô gái có hiếu”.

Phó Ngôn Chân cũng cười theo, “Cô ấy luôn rất hiếu thảo.”

Tăng Như Sơ và anh thực sự là hai thái cực trái ngược. Điều này anh tự hiểu được, dù có cầm đèn soi cũng không thể tìm được điểm chung giữa hai người. Sau đó, anh cũng hỏi chú câu tương tự một cách lịch sự. Người chú thở dài nói rằng vợ đã đi làm ở công trường, nếu không sẽ không có tiền.

Phó Ngôn Chân thấy chú tự đẩy xe lăn khó nhọc quá bèn lại gần giúp đỡ. Anh đã từng đẩy xe cho ông của mình nên anh không nghĩ đây là chuyện khó khăn. Hai người đến khu vườn nhỏ phía sau bệnh viện, anh lại lên cơn thèm thuốc nên lấy hộp thuốc lá ra.

Thấy chú nhìn mình, anh cũng chìa thuốc cho chú. Ông chú chần chừ vài giây cuối cùng cũng cầm lấy, hút hai hơi muốn dập tắt nhưng lại không nỡ, cả đời ông chưa từng được hút loại thuốc lá này.

Người chú cười giãi bày, “Vợ tôi không thích nhìn thấy tôi hút thuốc, cứ nhìn thấy là lại cằn nhằn.”


Phó Ngôn Chân cũng cười, “Vợ tôi cũng không thích.”

Trước đây Tăng Như Sơ đã nhiều lần khuyên anh hút ít thuốc thôi, nhưng chẳng lần nào anh nghe lời cô. Giờ cô thấy anh ấy hút thuốc nhưng chẳng hề khuyên nhủ gì nữa.

Một già một trẻ, một nghèo một giàu, đã tìm được một nơi yên tĩnh giữa thành phố nhộn nhịp này, nơi họ có thể chia sẻ ánh nắng và nhâm nhi cùng một loại thuốc lá.

Giữa làn khói thuốc mỏng manh, câu chuyện nửa đời người diễn ra như thế này.

“Vợ tôi ấy à, từ khi lấy tôi chẳng được mấy ngày sung sướng, hồi bà ấy còn trẻ hơi mập một chút, khuôn mặt tròn trịa, nặng hơn 60 cân, giờ gầy đến nỗi da bọc xương.” Người chú cứ nói cứ nói rồi bắt đầu thở dài không kiểm soát, “Thà rằng tôi chết quách đi còn tốt hơn để bà ấy phải khổ theo tôi, nhưng tôi vừa nói không chữa bệnh nữa thì bà ấy lại khóc lóc trước mặt tôi… “

Phó Ngôn Chân hít một hơi thuốc, nhả khói, “Vậy chú cứ nghe cô mà chữa bệnh đi.”

Người chú thở dài, “Nhưng cái bệnh này của tôi chữa mãi không khỏi, tôi sống thêm một ngày là lại phải tốn thêm một ngày tiền thuốc, khiến bà ấy vất vả khổ cực lo toan thêm nhiều chẳng phải càng phiền lụy đến bà ấy ư? “

Phó Ngôn Chân: “…”

Anh lặng im chẳng biết nên nói gì lúc này đây bởi anh chưa bao giờ nếm trải cảm giác khổ sở cùng cực vì đồng tiền.

Ông chú vỗ lưng anh, “Tôi thấy cậu không phải người tầm thường, vợ cậu là một cô gái tốt, cậu phải đối tốt với cô ấy.”

Phó Ngôn Chân nghĩ đến khuôn mặt xinh đẹp dịu dàng của Tăng Như Sơ, chợt sững sờ mất một lúc.

Sau khi đưa chú trở lại phòng bệnh, anh quay lại hỏi han bác sĩ điều trị. Bác sĩ nói với anh rằng phí phẫu thuật sẽ khoảng hai trăm nghìn nhân dân tệ, và sẽ có những rủi ro nhất định, bác sĩ còn nói rằng cho dù có thực hiện ca phẫu thuật thì cũng chỉ sống thêm được vài năm.

Phó Ngôn Chân cảm thấy sống thêm được năm nào hay năm ấy, tình cảm vợ chồng của cô chú sâu đậm đến vậy, “Tôi sẽ trả phí phẫu thuật cho chú ấy, xếp lịch mổ cho chú ấy càng sớm càng tốt.”

“Cậu có phải là người thân của ông ấy không?” Bác sĩ hỏi. Nhìn bề ngoài hai người này dường như không ở cùng một thế giới.

Phó Ngôn Chân thành thực trả lời, “…Không.”

Bác sĩ lắc đầu từ chối, “Thế thì không được, phẫu thuật cần có sự đồng ý của người nhà.”

Phó Ngôn Chân để lại thông tin liên lạc và nói với bác sĩ nếu người đàn ông kia phẫu thuật thì anh sẽ trả phí.

Tăng Như Sơ không ăn tối ở nhà ông bà nội vì sợ bị hỏi nhiều chuyện, nên đã kiếm lý do để về nhà từ chiều. Tối đó, cô nhận được một tin nhắn wechat từ Phó Ngôn Chân, hỏi cô khi nào ăn tối xong. Tăng Như Sơ nhớ lại sáng nay anh nói anh sẽ đến đón cô vào buổi tối.

Cô sợ Phó Ngôn Chân phải đi một chuyến mất công nên nhắn lại rằng cô đã về nhà rồi. Sau đó cô thấy khung chat của Phó Ngôn Chân có dấu ba chấm nảy lên thể hiện bên kia đang nhập tin nhắn.

Cứ xuất hiện rồi biến mất rồi lại xuất hiện.

Mãi nửa phút sau, cô mới nhận được tin nhắn trả lời từ Phó Ngôn Chân.

Chỉ hai từ gọn lỏn.

[Được thôi.]

Nhìn hai chữ này, cô bật cười khúc khích. Đoạn không kìm được nhớ lại cảnh anh cứ gõ rồi lại xóa trong khung thoại. Câu trả lời này của anh như một sự thỏa hiệp.

Tối đó Phó Ngôn Chân vẫn đến nhà cô. Vừa vào cửa liền nhìn thấy bình rượu mơ trên bàn phòng khách, không phải mua ngoài chợ mà hình như tự tay làm ở nhà.

“Rượu em ủ à?” Phó Ngôn Chân thản nhiên hỏi. Nghĩ rằng cô mang ra để tiếp đón anh.

“Không, bà tôi ủ.” Tăng Như Sơ nói.

“Tôi có thể nếm thử không?” Phó Ngôn Chân hẳn là có hứng thú với loại rượu này.

“Rượu cho Trần Lộ Thu.” Tăng Như Sơ thành thật nói, “Bà tôi bảo nó tốt cho dạ dày.”

Không biết bà nội nghe ai mách bài thuốc dân gian rằng rượu mơ xanh bổ tỳ vị.

Rượu thì sao có thể bổ dạ dày cơ chứ…

Lời vừa dứt, mặt Phó Ngôn Chân sầm lại. Anh nhớ ra đã gần hết một ngày mà Trần Lộ Thu vẫn chưa cho anh câu trả lời rõ ràng.

*********************************


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận