Ương Ngạnh

Ngọn đèn cao áp ven đường được bật sáng, chùm sáng vàng nhạt xuyên qua kẽ lá chiếu xuống mặt đất, bóng dáng cậu xen lẫn trong nền tối. Dáng vẻ cô độc ấy khiến người qua lại chú ý, nhưng chỉ liếc nhìn rồi bước tiếp không nán lại.

Cậu không mang ô, bên tóc mai thấm ướt nước mưa dính sát vào da, gương mặt vẫn vẻ lạnh lùng như thường ngày, đôi mắt sẫm hòa cùng bóng tối xung quanh làm cho người ta cảm nhận được áp lực vô hình bao trùm.

Tăng Như Sơ lạnh gáy nghĩ ngay rằng cậu đến tìm mình tính sổ. Đang muốn quay đầu bỏ chạy lại nghĩ “chạy trời không khỏi nắng”, mai đi học vẫn gặp lại cậu ta.

Mưa phùn đọng trên tán ô thành dòng nước nhỏ xuống tí tách bên giày cô, tâm trạng buồn bực y như một trang giấy quăn queo không được gấp mép cẩn thận.

Hai ánh mắt chạm nhau trong làn mưa bụi. Chẳng hay có phải ảo giác mà cô cảm thấy cậu có vẻ ôn hòa hơn khi đôi mắt giao nhau. Tăng Như Sơ hít một hơi xốc lại tinh thần, quyết định bước về phía cậu. Cô ngập ngừng rồi thốt ra một câu ngớ ngẩn, “Sao cậu lại đến đây?”

Phó Ngôn Chôn cười hắt, cũng lười trả lời câu hỏi ngớ ngẩn này của cô. Không đến tìm cô chẳng nhẽ đi khám bệnh?

Tăng Như Sơ không dám nhìn thẳng vào cậu, khẽ nghiêng đầu rồi liếc qua khóe mắt, thấy nét mặt cậu không có vẻ bực tức khó chịu. Thế là ấm ức thanh minh cho bản thân, “Không phải tôi cố tình không đi, bác tôi phải phẫu thuật…”

“Bác cậu vẫn khỏe chứ?” Phó Ngôn Chân hỏi.

Ngữ điệu không hẳn trịnh trọng nhưng cũng không buông tuồng. Chỉ có người thân quen với cậu mới biết, muốn cậu mở miệng hỏi thăm sức khỏe còn khó hơn lên trời. Con người cậu không để tâm đến bất kỳ điều gì, cậu đã hỏi ra miệng tất nhiên trong lòng có mối bận tâm. Nhưng vì thường ngày trông cậu cà lơ cà phất nên khi hỏi thăm vẫn khó phân biệt có phải thật lòng hay không.

“Vẫn chưa phẫu thuật xong.” Tăng Như Sơ cúi đầu, buồn thiu đáp.

Phó Ngôn Chân nhận thấy sự lo lắng trên gương mặt cô, mím môi không nói tiếp chủ đề này. Hai người cứ đứng im lặng dưới cơn mưa một hồi lâu. Cho đến khi Tăng Như Sơ nghĩ “có qua có lại”, mình cũng nên tỏ ý thân thiết với cậu ta một chút.

“Cậu thi đấu thế nào rồi?” Cô cất tiếng hỏi, phá vỡ bầu không khí lúng túng.

Phó Ngôn Chân nhìn cô từ trên cao, tay luồn vào túi áo lôi ra một món đồ đặt lê n đỉnh đầu cô. Món đồ đó không nặng, Tăng Như Sơ với lên lấy xuống nhìn. Là một tấm huy chương. Màu vàng sáng lấp lánh. Tấm huy chương ấy vẫn còn hơi ấm cậu truyền sang. Tăng Như Sơ lật tấm huy chương, ngắm nghía thật kỹ.


“Cậu là quán quân này!” Cô ngẩng đầu, vui mừng reo lên.

Làn gió mang mưa phớt qua lông mi, xúc cảm lành lạnh khiến đôi mi khẽ run. Nhưng trước khi chớp mắt vẫn có thể nhận thấy niềm vui trên gương mặt cô. Tăng Như Sơ mừng thay cho cậu, cô đã đọc văn cổ cho cậu nghe hai đêm liền, thoáng chốc cảm thấy như mình cũng góp chút ít công lao, hồ hởi giơ tay vỗ vai cậu, “Khá đấy, cậu nhóc.”

Tăng Ức Tích trước đây cũng từng làm vậy với cô, mỗi lúc như thế anh đều nói, “Khá lắm, cô nhóc.”

Nhưng khác biệt là anh toàn nói sau những lần hai anh em cãi vã, như thể đang châm chọc cô vậy. Còn lúc này đây cô thật lòng khen ngợi Phó Ngôn Chân.

Vỗ xong cô mới nhận ra hành động của mình hơi thân thiết quá mức bình thường, thế là rụt rè buông tay xuống trong cái nhìn đầy hứng thú của ai kia. Đoạn cuống quýt dúi tấm huy chương vào tay cậu. Nhưng Phó Ngôn Chân không nhận.

Di động cậu vang tiếng chuông báo có cuộc gọi. Cậu cũng chẳng e ngại, cứ thế nghe điện trước mặt cô. Hai người đứng gần như vậy, chắc chắn có thể nghe không sót một từ trong điện thoại truyền ra. Chứ đừng nói đến chuyện người ở đầu dây bên kia đang cực kỳ tức giận, giọng nói lớn đến mức có thể thổi bay nóc nhà.

“Phó Ngôn Chân, mày lại chết dí ở chỗ nào rồi, bao nhiêu người đang đợi mày đi ăn mừng.” Cơn giận của Ngôn Tri Ngọc như ngọn lửa cháy hừng hực, “Mày có biết cô chú mày đều đến xem mày thi đấu không? Mày thì hay rồi, không thèm nói tiếng nào đã bỏ đi, mày bảo mẹ phải ăn nói thế nào với cô chú? Giờ mẹ không quản nổi mày có phải không?”

Ngôn Tri Ngọc càng nói càng tức, hơi thở dồn dập, Tả Hân Hàm đứng gần đó vội đỡ lời, “Chắc A Chân có chuyện gì đó thôi ạ.”

Có người đến nói đỡ nhưng cậu cũng chẳng thấy cảm kích.

Phó Ngôn Chân hừ lạnh, “Con chỉ là một thằng lông bông vô tích sự, làm gì có chuyện gì cơ chứ.”

Cậu cười giễu tự trào phúng bản thân.

Càng nghe lại càng thấy giận dữ.


Tả Hân Hàm nói đỡ cho cậu: “…”

Phó Chẩn đứng gần đó nhận điện thoại thay cho Ngôn Tri Ngọc, mắng té tát, “Mày đang làm gì thế hả thằng ranh? Đi về ngay cho bố! Có nghe thấy không?”

“Con đi tìm gái rồi.” Phó Ngôn Chân không sợ hãi mà vẫn trả lời cợt nhả, lúc nói còn nhìn thẳng vào mặt Tăng Như Sơ. Cô gái cậu đi tìm có khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn, đôi mắt trong veo ngây thơ, khi nãy thấy cậu thì không còn vẻ lo lắng bất an, giờ đây lại lộ vài phần ảo não, như thể đang bị cậu bắt nạt vậy.

Bị cậu nhìn như vậy khiến cô thấy không được tự nhiên, bèn nghiêng mặt không cho cậu nhìn nữa, nghĩ một chút lại nhích sang bên cạnh vài bước.

Ánh mắt Phó Ngôn Chân vẫn theo sát từng động tác của cô, nhìn bóng lưng cô cười vui vẻ, quay đầu tiếp chuyện với hai vị phụ huynh đang giận dữ, “Con vừa mới gặp người ta được vài phút, sao về luôn được, thế chẳng hóa đi không công một chuyến à?”

“Không thể làm ăn lỗ vốn được.” Tâm trạng khá lên còn có thể nói thêm hai câu lạnh nhạt.

Tăng Như Sơ đứng ngốc ở đó, nhưng không chỉ mình cô sững sờ khi nghe cậu nói. Phó Ngôn Chân chẳng phải dạng tử tế hiền lành gì, câu nào cũng ngả ngớn ngứa đòn. Kể cả lúc nói thật cũng vậy. Tuy cậu đi tìm con gái nhưng lại thản nhiên nói với bố mẹ chẳng chút giấu diếm.

Nhưng bố mẹ cậu chẳng thèm tin, họ đều cho rằng thằng con trai vô tâm đang trêu đùa mà thôi. Tả Hân Hàm đứng gần đó nên cô có thể nghe rõ cuộc nói chuyện. Khi cậu bảo đang đi gặp một cô gái, Phó Chẩn thấy nét mặt của Tả Hân Hàm thay đổi rõ.

“Con ở trước mặt bố mẹ thì chưa chắc bố mẹ đã ăn được đâu.” Phó Ngôn Chân khiến bố mẹ cậu giận run người còn bản thân vẫn nhởn nhơ, “Con không ở đó, bố mẹ có thể ăn thêm chút ít.”

“Coi như là con trai hiếu kính bố mẹ.” Cậu lại buông câu nói mát.

“Con với chả cái, không coi bố mẹ ra gì nữa, đợi mày về rồi xem bố mẹ dạy dỗ mày thế nào.”

Bên kia nạt nộ rồi cúp luôn điện thoại.


Phó Ngôn Chân cụp mi, xem thường cất di động, liếc mắt thấy Tăng Như Sơ đang đứng ở một bên, đầu cúi thấp, không rõ nét mặt, cũng không biết cô đang nghĩ gì.

Cậu đã biết chuyện bố mẹ cô qua đời, cũng biết cô đang ở nhờ nhà họ hàng. Nên khi vừa đọc tin nhắn cô giải thích liền chạy ngay đến mà chẳng hề nghĩ ngợi. Thật ra cậu chưa từng nghĩ đến việc có gặp được cô ở bệnh viện hay không, dù sao nơi đây rất rộng, cô cũng chẳng cho cậu biết phòng bệnh. Nhưng đâu ngờ hai người có duyên đến vậy, tình cờ chạm mặt nhau.

Cậu cất di động vào túi rồi bước đến bên Tăng Như Sơ. Mũi giày cậu khẽ hích vào chân cô. Lúc ấy cậu mới nhận thấy một chiếc giày của mình to bằng hai ba chiếc giày của cô. Nhỏ thật, có khi cậu có thể nắm gọn bàn chân ấy trong lòng bàn tay mình.

Cái chạm của cậu khiến cô sực tỉnh khỏi những suy nghĩ miên man. Cô vừa nghĩ đến Thẩm Lân Khê. Tăng Như Sơ ngước lên, dường như thấy được sự lo lắng thoảng qua trên gương mặt cậu.

“Tôi đói rồi, gần đây có quán nào không?” Phó Ngôn Chân hỏi.

Vì để tập trung sức lực cho cuộc thi nên cả ngày nay cậu chưa ăn gì, giờ đói đến mức bụng dán vào lưng.

“Sao cậu không về nhà ăn đi?” Tăng Như Sơ không hiểu lắm hỏi ngược lại, bố mẹ cậu ta gọi điện giục về ăn cơm rồi mà nhỉ?

Khiến hai vị phụ huynh tức điên rồi thì còn về thế nào được nữa.

“Về nhà thì làm sao nhìn cậu được?” Phó Ngôn Chân cười trêu.

Ngày nào không trêu cô thì cả người ngứa ngáy khó chịu, cậu muốn trêu đến khi cô ngượng đỏ mặt mới thôi, “Hay là cậu theo tôi đi, tôi sẽ về nhà.”

“…Có bệnh thì đi khám đi.” Tăng Như Sơ bị cậu trêu đỏ bừng mặt, nhưng vẫn bướng bỉnh cãi lại, đôi mắt nhìn cậu chòng chọc, “Cậu đang đứng ở bệnh viện luôn đấy.”

Phó Ngôn Chân bật cười. Đôi mắt cong lên, khóe mắt liếc đến chỗ cô đã vỗ vào khi nãy. Trong thoáng chốc chợt thấy cậu bỏ hết sĩ diện, đứng như kẻ ngốc ở nơi mưa sa gió rét cũng không bị thiệt lắm.

Thấy tay cậu trống không, Tăng Như Sơ trả lại huy chương cho cậu. Phó Ngôn Chân cúi xuống nhận nhưng rồi lại đeo vào cổ cô.

“Huy chương cho cậu mượn đeo đấy.” Cậu cất tiếng cười, “Cũng có một phần công lao của cây nấm cậu.”

Tăng Như Sơ giương mắt nhìn cậu, trong tay cậu là tấm huy chương bao người mơ ước mà trên mặt chẳng hề có chút đắc ý kiêu ngạo.


“Cậu không vui à?” Tăng Như Sơ hỏi.

Phó Ngôn Chân lại trêu cô, khoanh tay biếng nhác đáp, “Cậu muốn dỗ tôi vui hử?”

“Ai muốn dỗ cậu…”

“Cũng dỗ mấy lần rồi còn gì.” Phó Ngôn Chân trêu cô thành nghiện, hạ giọng thì thầm, “Chả nhẽ không phải cậu dỗ?”

“…Cậu đừng nói linh tinh.”

Sau đó Phó Ngôn Chân đi với cô về gần phòng phẫu thuật. Cậu giữ một khoảng cách phù hợp. Chỗ ấy chỉ cần cô đưa mắt nhìn là có thể thấy, mà cũng không khiến cô gặp phải chuyện phiền phức. Biết người nào đó dễ xấu hổ, nếu đứng gần con trai bị người lớn trong nhà thấy thì không hay.

Có người quen đứng cùng khiến Tăng Như Sơ cảm thấy không còn lo lắng căng thẳng nữa. Phó Ngôn Chân còn lấy điện thoại gửi tin nhắn QIQ nói chuyện phiếm với cô, để cô phân tán sự chú ý.

Một lát sau cuối cùng cửa phòng phẫu thuật đã mở ra. Kết quả đúng như lời bác sĩ nói, cả quá trình tiến hành rất thuận lợi. Cô đã lo lắng quá mức mà thôi.

Nửa tiếng sau, Tăng Ức Tích hối hả chạy vào. Khi anh họ đi gần đến, cô bất giác đưa mắt nhìn ra nơi nào đó. Nơi ấy có Phó Ngôn Chân đang đứng dựa vào tường, đầu hơi hếch lên, xương hàm hiển hiện rõ.

Trên đường đến đây cậu dính nước mưa, nhưng đứng chờ một thời gian thì mấy chỗ ẩm ướt đã được nhiệt độ cơ thể hong khô. Nhìn qua không thấy dấu hiệu chật vật. Mấy cô y tá đi ngang qua đều không hẹn mà cùng hạ giọng trầm trồ.

Cảm nhận được ánh mắt cô, cậu ngoảnh mặt nhìn sang thấy Tăng Ức Tích đang ở gần đó. Trí nhớ của Phó Ngôn Chân rất tốt, những thứ không nhớ chẳng qua vì cậu không quan tâm mà thôi. Vừa nhìn cậu đã nhận ra đây là người thường đón Tăng Như Sơ tan học.

Biết là người thân của cô, cậu nở nụ cười, từ từ đứng thẳng người, xoay gót bước ra ngoài, vẫy nhẹ tay với cô.

Phải đi thôi.

Không ăn cơm nữa chắc cậu chết đói mất.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận