Ương Ngạnh

Gì đây?

Tăng Như Sơ nhìn đăm đăm vào dấu hỏi, ngẫm nghĩ một hồi lâu vẫn không hiểu. Xem chừng không thể nào hiểu được mạch suy nghĩ của cậu ta nên cũng nhắn lại một dấu hỏi: [?]

Chỉ chốc lát sau, một khung chat riêng nhảy ra, Phó Ngôn Chân nhắn riêng cho cô. Hai người không phải bạn thân trên QIQ nên phía trên khung nhắn tin hiện lên cái tên rất buồn cười của nhóm chat.

[Mỗi ngày gửi chút yêu thương đến Chân Chân]

Cái tên này chỉ có người như Thẩm Du mới đặt.

Phó Ngôn Chân đã tìm cô thông qua cái nhóm dở hơi này. Nick của Tăng Như Sơ rất dễ tìm, cô không đặt tên hoa mỹ kiểu cách gì, chỉ để đơn giản là “A Sơ”. Đó cũng là tên gọi thân mật của cô. Cái tên của cô được lấy từ trong thơ của Nạp Lan Dung Nhược, câu thơ diễn tả nỗi thương cảm của chuyện tình buồn từ thời xưa. “Chuyện mà như thuở ban đầu, gió thu sẽ chẳng gieo sầu quạt tranh.”

Phó Ngôn Chân đặt tên nick là “Real”, có ý nghĩa giống với tên cậu.

Ảnh đại diện là một nhân vật hoạt hình trông rất khêu gợi.

Trong khung chat riêng.

Real: [Cậu được đấy]

Tăng Như Sơ: [Gì cơ?]

Real: [Sao cậu không nhắn “cố lên”?]

Tăng Như Sơ: “…”

Ngẫm kỹ sẽ hiểu ẩn ý đằng sau câu “sao cậu không nhắn cố lên” chính là “vậy cậu vào nhóm để làm gì?”

Thực tình cô cũng chẳng để ý mình bị kéo vào nhóm lúc nào.

Real: [Không muốn tôi thi tốt hả?]

Tăng Như Sơ lướt tin nhắn trong nhóm, thấy tất cả mọi người đều tag cậu rồi chúc thi tốt, cố lên. Chỉ mỗi mình cô không nhắn gì. Nhưng người trong nhóm này ngoài lớp cô còn cả lớp khác, trường khác, thậm chí có cả bạn bè tận đẩu tận đâu của cậu ta.

Nhẩm sơ sơ cũng phải hơn trăm người. Nhiều người nhắn như vậy mà cậu ta vẫn có thể kiên nhẫn ngồi đọc hết, biết cả việc cô không gửi tin nhắn. Người sắp thi đấu mà rảnh rỗi vậy cơ à?

Chỉ một cái tag khiến cô trở thành người khác biệt, Thẩm Du tag hai người hỏi có chuyện gì thế. Theo sau là cả đám người hóng hớt. Cô không muốn trở thành bia ngắm cho mọi người chỉ trích nên đành phải gửi một cái tin “cố gắng nhé” trong nhóm.

Khung chat riêng lại nhảy ra.

Real: [Cậu không thể chân thành hơn chút được à?]

Tăng Như Sơ: [Tôi không chân thành chỗ nào?]

Real: [Chỗ nào cũng không chân thành.]

Tăng Như Sơ cau mày, vô cùng bất mãn với hành vi cố ý bới móc này của cậu.

Ngay sau đó cô soạn tin gửi lại: [Hôm trước tôi đã tặng hoa cho cậu còn gì?]

Không thấy cậu gửi tin nhắn nữa.

Cô đoán bạn Real này chắc cũng nhận thấy mình cố tình gây sự nên đang tự kiểm điểm bản thân rồi. Thế là cô lại ngồi giải đề tiếp. Làm xong bài cô kiểm tra lại một lượt, thấy các bước giải đều ổn thỏa mới quay sang bật điện thoại.

Có tin nhắn mới từ Real, mà gửi hẳn hai tin.

Một tin gửi từ 40 phút trước: [Đang làm gì thế?]

Một tin từ 5 phút trước: [?]

Tăng Như Sơ bặm môi, gõ mạnh xuống màn hình: [Đang làm bài.]

Hai phút trôi qua.

Real: [Bài tập thú vị đến thế cơ à?]

Ba phút sau.

Tăng Như Sơ: [Cậu tự làm đi rồi biết.]

Một tiếng đồng hồ sau.

Cô nằm trên giường tắt đèn chuẩn bị đi ngủ, thế nhưng đôi mắt cô không chịu nhắm yên mà cứ ngó vào màn hình điện thoại.

Real: [/hình ảnh cái đầu lâu/]

“…”

Tăng Như Sơ đảo mắt qua cái bàn, chợt thấy đồng hồ đã chỉ gần đến mười hai rưỡi.

Sao cậu ta vẫn chưa ngủ nhỉ?

Cậu ta vẫn còn phải tập luyện nữa mà?

Nằm nghĩ nghĩ, rốt cục vẫn gửi tin nhắn: [Sao cậu vẫn chưa ngủ?]

Tin nhắn được gửi đến rất nhanh.

Real: [Không ngủ được.]

Tăng Như Sơ thoáng suy ngẫm, nghĩ rằng gần đến cuộc thi nên cậu có nhiều áp lực. Thế là tốt bụng cho cậu một lời khuyên chân thành.

[Cậu có thể đọc sách để dễ ngủ hơn.]

Phó Ngôn Chân suýt nữa cười thành tiếng khi thấy dòng chữ này.

Cô nghĩ gì vậy?

Bảo cậu đi đọc sách ư?

Tăng Như Sơ gửi tiếp một tin, thuật lại sự thật không thể chối cãi: [Cậu vừa nhìn vào sách là hai mắt díu vào nhau mà.]

Phó Ngôn Chân: “…”

5 phút đồng hồ trôi qua.

Dường như cảm nhận được những câu chữ ấy xuất phát từ tấm lòng chân thành của cô chứ không có ý mỉa mai cạnh khóe.

Cậu nhắn lại: [Tôi không có sách, làm thế nào bây giờ?]

Tăng Như Sơ niết đầu lông mày, cô cũng chưa nghĩ ra cách gì.

Real: [Không ngủ được khó chịu lắm.]

Tăng Như Sơ nghĩ ngợi một lát, cảm thấy đây là thời gian đặc biệt, không thể thấy chết không cứu, thôi thì làm người cũng nên lương thiện một chút.

Cô nhắn: [Cho tôi số điện thoại của cậu.]


Real: [Cậu muốn lấy số điện thoại của tôi?]

Tăng Như Sơ nhận thấy lời nói của cậu ta có vẻ kỳ kỳ, định bảo “Thôi không lấy nữa.”

Thế nhưng người kia đã gửi một dãy số sang cho cô.

Tăng Như Sơ: [Giờ cậu có tiện nghe điện thoại không?]

Real: [Cũng được.]

Tăng Như Sơ: [Thế cậu tìm tai nghe đi.]

Real: [Ừ.]

Tăng Như Sơ: [Cầm cả cái bịt mắt nữa.]

Real: [?]

Tăng Như Sơ: [Bảo cậu cầm thì cứ cầm đi.]

Tự nhận thấy mình đang lên giọng với cậu, khéo có khi lại đắc tội “ông lớn”, nhưng khi ấy app nhắn tin này vẫn chưa có chức năng thu hồi tin nhắn.

Một giây.

Hai giây.

….

33 giây sau.

Real: [666]

Tăng Như Sơ: “…”

Đợi 5 giây tiếp.

Real: [Đeo rồi.]

Tăng Như Sơ: [Thế tôi gọi nhé?]

Real, [Ừ.]

Chuông điện thoại reo.

“Alo.”

Phó Ngôn Chân vừa lên tiếng, người đầu dây bên kia đã vội nói, “Cậu không cần nói gì, chỉ nghe tôi nói thôi.”

Lời nói hơi ngang ngược vô lý nhưng giọng thì nhỏ như tiếng muỗi đập cánh.

Cái gì liên quan đến Nấm Nhỏ cũng trở nên buồn cười thế nhỉ.

Phó Ngôn Chân khẽ nhếch môi.

Được thôi.

Cậu không nói gì nữa, lặng yên nghe cô nói.

“Giờ cậu lên giường nằm đi, nhớ cầm cả cái bịt mắt.” Tăng Như Sơ dặn dò.

Ngón tay Phó Ngôn Chân móc vào quai đeo, khẽ đung đưa qua lại. Cậu vốn đang nằm trên giường sẵn rồi nên chỉ trở mình sang một bên.

“Alo? Cậu nghe được không?” Tăng Như Sơ hỏi.

“Nghe được.” Phó Ngôn Chân buồn cười trả lời, thấy giọng mình hơi lạ bèn ho khan, “Không phải cậu bảo tôi không cần nói à?”

“À, giờ cậu có thể nói rồi.” Tăng Như Sơ đáp, đoạn ngừng một chút lại hỏi, “Cậu nằm trên giường chưa đấy?”

“Nằm rồi.” Đôi môi Phó Ngôn Chân cong lên.

“Vậy giờ cậu đeo bịt mắt lên đi.” Tăng Như Sơ tiếp tục ra lệnh.

“Đeo rồi.” Phó Ngôn Chân trả lời.

Tăng Như Sơ, “Được, giờ bắt đầu nhé, cậu đừng nói gì nữa.”

Phó Ngôn Chân rũ mắt mỉm cười, không lên tiếng.

Ở đầu dây bên kia, Tăng Như Sơ khẽ hắng giọng.

Ngay sau đó, giọng nói mềm mại chậm rãi truyền vào tai cậu.

“Vào khoảng triều Thái Nguyên đời Tấn, có một người ở Vũ Lăng làm nghề đánh cá, theo dòng khe mà đi, quên mất đường xa gần, bỗng gặp một rừng hoa đào mọc sát bờ mấy trăm bước,…”

Bản dịch của Nguyễn Hiến Lê – thivien.net

Tăng Như Sơ ngồi khoanh chân trên giường, ôm con thú bông trong lòng, vừa chọc ngón út vào bụng nó vừa nhỏ nhẹ đọc bài “Đào hoa nguyên ký”. Dù không cầm sách trên tay, cô cũng có thể đọc thuộc làu làu. Thực ra đây cũng chẳng phải chuyện quá ghê gớm nếu như ở Thực Nghiệm. Còn ở Nhã Tập thì đương nhiên đó là một chuyện khiến người ta phải trầm trồ!

Nếu lúc bình thường Trương Minh kiểm tra học thuộc lòng, trong 10 người có 5 người thuộc thì chắc bà sẽ mừng đến mức rơi lệ mất.

Phó Ngôn Chân chưa từng liếc qua cuốn sách Ngữ Văn, thậm chí còn nói trước mặt Trương Minh rằng bà giảng bài cứ như đang thôi miên. Vậy nên Tăng Như Sơ nghĩ có khi cậu ta đã coi những tác phẩm kinh điển này thành bản nhạc ru ngủ rồi. Giờ cô thử đọc một bài văn xem có hiệu quả hay không.

**

Đèn ngủ đặt ở đầu giường tỏa ra ánh sáng dìu dịu trong phòng, ánh sáng màu cam vàng rọi xuống đỉnh đầu cậu. Sợi dây tai nghe màu đen thòng dài từ trên tai xuống dưới cổ, cái bịt mắt màu xám đậm bị vứt bừa trên tủ đầu giường.

Phó Ngôn Chân chong mắt nhìn trần nhà. Đôi con ngươi hấp háy chấm sáng trong đêm tối. Cả thời gian và nhịp thở như thể chìm vào tĩnh lặng. Cậu nghe cả bài văn cô đọc nhưng vẫn không ngủ được. Nếu như để Trương Minh đọc thì có khi cậu đã say giấc nồng từ lâu rồi.

“…nhưng chưa tìm ra thì bị bệnh mà mất. Từ đó không ai hỏi thăm đường đi nữa.”

Bản dịch của Nguyễn Hiến Lê – thivien.net

Tăng Như Sơ đọc câu cuối, khẽ hít sâu một hơi, lại hắng cổ họng, hạ giọng thì thầm “Alo”.

Không có tiếng đáp lại.

Cô gọi tên cậu dò xét, “Phó Ngôn Chân?”

Vẫn không có tiếng nào.

Chắc hẳn cậu ta đã ngủ rồi.

Nghiêm túc đọc xong bài văn thì cô cũng thấm mệt lại buồn ngủ, cô mím môi, nhân dịp người kia ngủ còn lẩm bẩm vài câu rồi mới cúp máy.

Từ đầu đến cuối, Phó Ngôn Chân không hề lên tiếng. Cậu nghe được câu cuối cùng cô gái ở đầu dây bên kia nói với mình rằng, “Cậu không được lười biếng đâu đấy, có biết bao người đang cổ vũ cho cậu đây này.”

Giọng nói nhỏ nhẹ tựa lông chim nhưng giống như một hòn đá khiến lòng cậu dậy sóng. Nơi lồng ngực cứng rắn kia chợt thấy mềm mại đến lạ. Ngẩn ngơ hồi lâu, cậu mới sực tỉnh lại, đưa tay tắt đèn ngủ.


Màu đen bao trùm cả căn phòng, không một tia sáng nào lọt vào. Trong màn đêm miên man ấy, cậu cất tiếng cười rầu rĩ. Cái đồ ngốc này còn dỗ cậu ngủ cơ đấy.

**

Sáng sớm hôm sau, Tăng Như Sơ vừa xuống tầng đã phát hiện có điều gì sai sai. Liếc nhìn người bác trai vốn nho nhã hiền hòa giờ vô cùng cáu kỉnh bực bội. Đưa mắt nhìn sang bàn ăn, bánh mì hôm nay không vàng ruộm như mọi ngày mà cháy đen khét lẹt.

Còn cả cốc cà phê kia nữa, không biết bác trai đã cho bao nhiêu thìa cà phê mà nhìn đen thui, chưa cần uống cũng biết đắng ngắt. Trông ra đã đổi “đầu bếp”, mà đây còn là một người không hợp chuyện bếp núc một chút nào.

Ngày thường Tăng Phồn Thanh không vào bếp nấu nướng, giờ đây bận rộn cả một buổi sáng, người mướt mát mồ hôi. Vậy nhưng thành quả lại khiến con cháu suýt khóc. Bánh mì cháy, cà phê đắng thôi không nói, cả căn bếp bị ông biến thành bãi chiến trường lộn xộn, lò nướng thiếu chút nữa nổ tan tành.

Rõ là tối qua Thẩm Lân Khê dặn dò ông đâu có khó khăn gì, nghe bà nói rất đơn giản mà. Giờ ông vừa chán nản vừa bực bội, cởi tạp dề vứt thẳng xuống đất, ngoắc chân kéo ghế ra ngồi, chân ghế ma sát với nền gạch phát ra tiếng chói tai càng khiến ông thêm bực. Đang định nổi nóng thì nhìn thấy cháu gái đã đứng đó bèn kìm lại, ngồi nghiêm chỉnh ra dáng người lớn trong nhà. Tạm thời ông vẫn giữ vẻ hiền hòa như mọi khi, chờ cháu gái đi học rồi mới giải tỏa sau.

“Tăng Như Sơ này.” Tăng Phồn Thanh rút hai tờ khăn giấy ra lau mồ hôi trên trán, đoạn nhìn cô nói với giọng áy náy, “Bác cho cháu tiền, cháu tự mua đồ ăn sáng trên đường đi học được không?”

Ông cũng tự nhận thấy đồ mình làm không thể cho người khác ăn được. Mà đừng nói cho người ăn, đến con chó con mèo mũi thính ngửi thấy mùi khét như vậy cũng chạy biến.

Tăng Như Sơ gật đầu đồng ý, “Cháu có tiền rồi ạ.”

Tăng Phồn Thanh chẳng cần biết cô có hay không, móc hai tờ tiền màu đỏ trong ví ra đặt vào tay cô, “Ở trường thì cứ chọn món ngon mà ăn, còn nữa, đừng nói với bác gái…đừng nói là sáng nay bác không nấu ăn sáng cho cháu nhé…”

Thẩm Lân Khê trước khi đi đã dặn ông rất kỹ rằng nhất định phải tự nấu cho cô cháu gái. Bà bảo đồ bán bên ngoài toàn những chất phụ gia không tốt cho sức khỏe, buổi trưa và buổi tối bắt buộc phải ăn ngoài đã đành, nhưng bữa sáng nhất định phải ăn ở nhà, bà còn cẩn thận ghi từng bước làm cho ông. Nhìn thì thấy đơn giản nhưng vừa bắt tay vào làm thì lại rối tung hết lên.

“Bác Khê đâu rồi ạ?” Tăng Như Sơ nhìn quanh không thấy bác gái, không khỏi cảm thấy lạ lùng.

“Bác vào viện rồi.” Tăng Phồn Thanh day day ấn đường, chuyện nấu ăn thất bại khiến ông bắt đầu thấy đau đầu, “Tối qua lúc đi ngủ bác ấy bỗng kêu đau bụng dưới, bác đưa vào viện thì bác sĩ bảo phải ở lại theo dõi thêm.”

Tăng Như Sơ nghe vậy lòng giật thót, lập tức nói, “Cháu muốn vào thăm bác ấy.”

Đoạn lôi điện thoại ra định gọi cho Viên An xin nghỉ.

“Không sao đâu, bệnh cũ ấy mà.” Tăng Phồn Thanh giải thích, “Cuối tuần cháu được nghỉ rồi đi thăm sau, còn hôm nay cứ ngoan ngoãn đi học đi.”

Tăng Như Sơ đứng yên, vẫn giữ dáng vẻ chuẩn bị gọi điện. Tăng Phồn Thanh biết tính cô ngoan nhưng cũng cứng đầu bướng bỉnh lắm, đành phải dỗ dành, “Không uổng tấm lòng thương yêu cháu của bác gái, cháu ngoan hơn anh họ cháu nhiều, nhưng thật sự không sao đâu, chưa biết chừng hôm nay tan học về nhà thì bác gái cháu cũng được về rồi.”

Cả buổi sáng ngồi học mà Tăng Như Sơ cứ uể oải. Đến trưa cô gọi cho Thẩm Lân Khê hỏi thăm. Bà bảo bị u xơ tử cung, nhưng là u lành tính nên không sao. Chỉ có điều nó phình to hơn gây đau nên sẽ phải làm tiểu phẫu để cắt bỏ.

Thẩm Lân Khê nhấn mạnh với cô rằng chỉ là “tiểu phẫu” mà thôi. Nhưng Tăng Như Sơ vẫn không yên lòng, tự lên mạng tìm kiếm tin tức đọc thêm, cô đọc rất nhiều bài viết mới thật sự tin đó không phải vấn đề nghiêm trọng, có rất nhiều phụ nữ cũng mắc bệnh này, nếu kích thước khối u không lớn thì không ảnh hưởng gì đến sức khỏe. Thẩm Lân Khê còn nói với cô, nếu phải tiểu phẫu thì khả năng cuối tuần này sẽ làm luôn, bà không muốn kéo dài lỡ bị nặng thêm.

**

Hai hôm nay trong lớp đều bàn tán râm ran về việc Phó Ngôn Chân đi thi đấu nên Tăng Như Sơ cũng biết mang máng cuối tuần này cậu sẽ thi. Thứ bảy đấu đội. Chủ nhật đấu cá nhân.

Cuộc thi diễn ra trong hai ngày, được tổ chức ở trung tâm thể thao dành cho thiếu niên. Vậy nên có lẽ cô không thể đi xem cậu thi đấu. Mà cậu ta cũng đâu có thiếu khán giả đến cổ vũ, cô nghĩ thầm.

Lý Mộng Lộc và mấy cô bạn đã tự tổ chức một đội cổ động viên, nghe đâu còn có cả người lớp khác, trường khác cũng đi theo. Cô không đi thì cũng chẳng phải chuyện gì to tát, chuyện của bác gái vẫn quan trọng hơn.

Hai ngày sau đó Phó Ngôn Chân chưa từng nhắn gì trong nhóm chat cổ vũ cậu ta, khiến người ta có cảm giác cậu đang rất chuyên tâm tập luyện cho trận đấu.

Người không ở chốn này nhưng tên của cậu ta thì vẫn được nhắc đến ở mọi chỗ. Vừa đến Nhã Tập, Tăng Như Sơ đã được nghe về sự tích của cậu ta khắp nơi, nhưng được nhắc đến nhiều nhất vẫn là ở nhà vệ sinh nữ. Mấy cô gái nói về cậu không biết mệt, đủ kiểu tin tức thật giả. Tăng Như Sơ chỉ nghe cho vui, vào tai trái ra tai phải. Cô chỉ hơi tò mò không biết khi đương sự nghe được thì có cảm nghĩ gì.

Trưa ngày thứ Năm, Triệu Doãn Điềm kéo cô đi vào quán đồ ăn Quảng Đông. Cô nàng này gần đây mọc hai nốt mụn thanh xuân xinh xinh, để tuổi xuân càng thêm rực rỡ, Triệu Doãn Điềm quyết định làm một cuộc chia tay nhanh gọn với “sự chua cay”.

Ngồi vào bàn, trùng hợp thế nào mà cô hoa khôi lớp A3 mấy ngày trước đi cùng Lục Châu Đồng lại ngồi ở bàn ngay sát bàn hai cô. Mấy cô gái ngồi chung một bàn, tiếng cười nói rộn vang như thể cố ý cho người khác nghe.

“Tớ nghe bên lớp Văn bảo tiết tự học buổi tối hai hôm nay Tả Hân Hàm đều không đến, còn muốn đi tìm Phó Ngôn Chân đó.”

“Cô ta còn muốn đi xem cậu ấy thi đấu nữa à?”

“Gớm, bị người ta ghét ra mặt vậy mà vẫn cứ bám theo, đúng là đồ mặt dày không biết xấu hổ.”

Cô hoa khôi là người nói câu này, mấy cô gái kia Tăng Như Sơ không biết. Lúc nói chuyện, cô hoa khôi thể hiện sự khinh miệt rõ ràng. Nhưng rồi cô ta như cảm nhận được gì đó, ngoảnh sang nhìn đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Triệu Doãn Điềm. Cô ta bật ra câu chửi thề rồi kéo mấy cô bạn đi mất.

Chờ mấy người kia đi hẳn, Triệu Doãn Điềm cầm chiếc đũa đánh nhịp vào bát của mình, cười tít mắt như người kể chuyện trong quán trà ngày xưa, “Cái đứa hoa khôi mà Lục Châu Đồng đang tình tứ ấy, hồi học lớp 10 chả suốt ngày đến lớp mình tìm Phó Ngôn Chân, giờ dài miệng ra chê Tả Hâm Hàm mặt dày không biết xấu hổ.”

Tăng Như Sơ chuyển tầm mắt từ đĩa thức ăn lên nhìn cô bạn.

“Phó Ngôn Chân cũng chẳng thèm đếm xỉa đến cô ta, so ra còn chẳng bằng Tả Hân Hàm đâu.” Triệu Doãn Điềm tặc lưỡi, “Cái đứa này trước mặt Phó Ngôn Chân với bọn con trai thì ỏn à ỏn ẻn, điệu chả y nước, sau lưng thì chuyên đi nói xấu dè bỉu người khác, câu nào câu nấy còn lưu loát hơn cả con chó Thẩm Du.”

“…”

Triệu Doãn Điềm tuôn một tràng dài rồi không nói gì nữa. Đứa con gái ấy không đáng để cô bận tâm nhiều. Đợi mãi hồi lâu, không thấy Triệu Doãn Điềm lên tiếng, Tăng Như Sơ không nén nổi sự tò mò, ngập ngừng hỏi, “Cậu ấy…tìm Phó Ngôn Chân làm gì thế?”

“Đùa giỡn với bạn thôi.”

Triệu Doãn Điềm khinh thường nhếch chân mày, gắp một cây cải non vào bát, vừa đưa lên miệng đã nhăn mặt, đối với một người thích ăn cay như cô thì mùi vị này hơi khó nuốt.

Món ăn Quảng Đông thiên về thanh đạm, cả bàn thức ăn toàn màu xanh, giống như được nhúng qua nước sôi rồi vớt lên vậy, không hề có vết dầu mỡ. Còn Tăng Như Sơ đã quen ăn nhạt nên vẫn có thể nếm được vị muối lẫn cả vị tỏi trong thức ăn, vả lại cô không kén chọn nên khá thích ăn kiểu thanh đạm thế này.

Triệu Doãn Điềm phải chấm vào đĩa xì dầu mới có thể nuốt xuống, sau một hồi đấu tranh trong lòng rồi thở dài ăn tiếp, không thể lãng phí thức ăn. Nhai nuốt hết đồ trong miệng, cô nàng mới nói tiếp, “Lại còn bắt chuyện về đáp án của câu cuối trong đề Toán nữa chứ.”

Tăng Như Sơ gắp thêm đồ ăn vào bát, lơ đễnh hỏi, “Thế có nói chuyện được không?”

“Không, ngay cả Phó Ngôn Chân ngồi gần đó cũng coi thường cô ta.” Triệu Doãn Điềm nhớ lại chuyện cũ chợt bật cười, hít một hơi rồi bắt chước điệu bộ khi ấy của Phó Ngôn Chân, “Tôi không thích sân bay, cũng không thích não ngắn.”

“Cậu ta nói thế thì ai chịu nổi.” Triệu Doãn Điềm cười khoái chí, “Vậy mà lúc ấy nói ngay trước mặt cô ta, xung quanh còn bao nhiêu người đứng đó, khiến cô ta suýt nữa bật khóc tại chỗ luôn, cậu ta quả là chẳng thèm giữ thể diện cho người khác.”

Tăng Như Sơ thắc mắc, “…Sao cậu ta lại mắng là não ngắn?”

Chính cậu ta ngồi đọc sách còn ngủ mất tiêu mà lại mắng người khác là não ngắn.

“À.” Triệu Doãn Điềm ngẫm nghĩ một chút, “Hình như là cô ta kiểm tra môn toán được có 8 điểm hay sao ấy.”

Tăng Như Sơ: “…”

Thế này thì quả thực cũng không phải dạng thông minh gì.

“Sau đó thì không còn thấy cô ta bén mảng đến nữa.” Triệu Doãn Điềm nói đến đó thì chỉ muốn cười thật to, cười đến nỗi bả vai run không ngừng.

Chẳng hiểu sao khi không có Phó Ngôn Chân, Tăng Như Sơ đôi lúc lại nhớ đến cậu. Liếc nhìn chỗ trống đằng sau mình, gương mặt xấu xa của người kia lại hiện lên trong tâm trí. Chắc có lẽ cô đã nghe đến tên cậu quá nhiều trong một ngày.

**

Chớp mắt đã đến thứ Sáu. Tối đó chú Trần đến đón cô như bình thường.

Trên đường về, chú hỏi thăm cô học hành ở Nhã Tập ra sao, có quen với môi trường ở đây không, chú hỏi gì cô cũng ngoan ngoãn đáp “Khá tốt ạ”, rồi cũng lên tiếng hỏi vài câu về con gái chú Trần, về chuyện học hành và cả việc trường đại học có đẹp hay không.

Chú Trần vừa nhắc đến con gái thì chỉ muốn nói mãi không ngừng. Chú kể mình chỉ là một người lái xe mà có được cô con gái giỏi giang như vậy quả có phúc. Bất tri bất giác, chú kể cho Tăng Như Sơ nghe rất nhiều chuyện về con gái mình, vừa nói vừa cười cong mắt, trong đôi con ngươi cũng ánh lên niềm tự hào.

Sau đó lại nói sang chuyện bố mẹ của bạn cùng phòng con gái chú, người thì làm giáo sư đại học, cả nhà đều là dân trí thức, có người thì mở công ty riêng, giàu có lắm, chỉ có mỗi mình chú là lái xe thuê khiến con gái xấu hổ trước mặt bạn bè.

Tăng Như Sơ cười khẽ, nhẹ nhàng an ủi chú, “Nhưng có đi làm lái xe thì vẫn là dựa vào sức lao động của chính mình, 360 nghề, nghề nào cũng có trạng nguyên, dù có làm việc gì thì cũng đáng được trân trọng.”


Chú Thúc bị cô chọc cười, “Con gái chú cũng nói y như vậy, mấy đứa đều là những đứa trẻ ngoan.” Nhưng rồi lại thở dài, “Mà dù nói thế thì người làm bố như chú đây vẫn không thể khiến con gái tự hào.”

Hai người đang trò chuyện vui vẻ, điện thoại của Tăng Như Sơ chợt đổ chuông. Cô giật bắn mình, liếc mắt nhìn, chẳng ngờ là Phó Ngôn Chân gọi đến.

“…”

Cậu ta gọi làm gì nhỉ? Chẳng phải ngày mai thi đấu rồi sao.

Tăng Như Sơ ngước mắt lên, cảnh giác nhìn về phía chú Trần, đột nhiên cảm thấy may vì cô ngồi ở ghế sau chứ không phải ghế lái phụ, nên chú Trần chắc chắn không thấy được màn hình điện thoại của cô. Có điều dù chú ấy có thấy cũng không sao.

Cô chưa lưu số Phó Ngôn Chân nên giờ chỉ hiện một dãy số. Cô ấn nút từ chối mà không mảy may suy nghĩ. Nhân lúc dừng chờ đèn đỏ, chú Trần hỏi vu vơ, “Sao không nghe máy thế?”

Tăng Như Sơ, “…”

Cô nào dám nghe chứ.

Sáng nay quên không mang theo tai nghe, nếu cô bắt máy thì chắc chắn chú Trần sẽ nghe được tiếng trong điện thoại truyền ra.

“Hửm?” Chú Trần cho là cô không nghe thấy bèn hỏi lại, “Sao cháu không nghe máy thế?”

“Gọi nhầm số ạ.” Tăng Như Sơ đáp.

“À, bây giờ bị lộ thông tin ghê quá.” Chú Trần nói, “Hai ngày trước chú đi xem nhà, cũng để lại thông tin, thế rồi mấy ngày hôm nay toàn bị các bên đại lý gì đó gọi điện tiếp thị hàng hóa.”

Tăng Như Sơ gật đầu lia lịa, “Thế ạ, quá đáng thật.”

Nói xong lại đưa mắt thoáng nhìn, điện thoại di động đặt trên đầu gối chợt lóe sáng.

Phó Ngôn Chân gửi tin nhắn đến, chỉ có một dấu chấm hỏi cụt lủn.

Tăng Như Sơ nhìn tin nhắn, không hiểu vì sao cậu ta thích gửi dấu hỏi thế, nghĩ nghĩ một lát rồi gõ một hàng chữ, [Giờ không tiện nghe điện thoại.]

Nhưng rồi cô chợt nhớ đến lời cô hoa khôi kể mấy hôm nay Tả Hâm Hàm toàn đến tìm cậu. Bàn tay hành động không theo suy nghĩ, xóa hết dòng chữ vừa gõ ra.

Cái người này có thể tìm cô vì chuyện tốt gì ư? Ngẫm lại là biết, cứ lúc nào cậu ta rảnh rỗi không có chuyện gì làm là lại lôi cô ra để trêu chọc, biết cô mới chuyển trường nên cứ nhằm cô mà trêu.

Cô nhét di động vào balo, mặc kệ cậu ta. Về đến nhà, mãi tới lúc làm xong bài tập cô vẫn chưa nhắn tin trả lời Phó Ngôn Chân.

**

Sống trên đời mười tám năm nay, lần đầu tiên Phó Ngôn Chân gọi điện thoại bị người ta từ chối nhận, gửi tin nhắn cũng không thấy nhắn lại. Từ trước đến nay chỉ có cậu ta làm thế với người khác.

Các cụ ngày xưa vẫn có câu “gieo nhân nào gặt quả đấy”, còn theo cách nói bây giờ chính là “nghiệp quật”, giờ cậu ta mới thấm thía cảm giác này không hề dễ chịu.

Cứ cách vài phút, Phó Ngôn Chân lại liếc nhìn điện thoại, ban đầu là thật sự chờ tin nhắn, sau đó bắt đầu cố chấp muốn xem người nào đó có nhắn lại không. Nhưng từng giây từng phút cứ trôi qua, người nào đó đã thật sự phớt lờ cậu.

Từ ban sáng đã muốn gọi cô để nghe giọng nói nhỏ nhẹ mềm mại ấy. Nhưng cậu biết ban ngày cô sẽ không nhận điện thoại, học sinh ngoan như cô còn đang phải “phấn đấu vì sự nghiệp học hành”, để sau này biến kiến thức học được thành sức mạnh cống hiến cho tổ quốc.

Cơ mà giờ cũng muộn lắm rồi, cô phải tan học rồi chứ nhỉ? Sao còn không nghe máy?

Bia ngắm bị cậu bắn tên loạn xạ, mang tiếng là thần xạ thủ mà lại bắn vào cả mấy vòng tròn to phía ngoài, ngay cả người tập luyện chung cũng nhận ra cậu không tập trung.

Hàn Thân lớn hơn cậu vài tuổi vừa hút xong điếu thuốc bước lại gần, trên người toàn mùi thuốc lá, thấy cậu ngồi đó xoay xoay điện thoại.

“Đang chờ ai gọi đến thế?” Anh hỏi han.

Phó Ngôn Chân không trả lời. Hàn Thân không để tâm, lúc này huấn luyện viên cũng đã về tắm rửa đi ngủ, anh ở chung phòng với Phó Ngôn Chân, giờ không có ai quản lý bèn móc bao thuốc chuẩn bị châm một điếu.

Tay vừa định bấm bật lửa thì Phó Ngôn Chân lạnh lùng nhìn qua.

Tuy ngày thường Phó Ngôn Chân vẫn gọi anh một tiếng “sư huynh”, nhưng giữa họ rõ ràng không phải kiểu quan hệ trên dưới nghiêm nghị. Nhận đồ của người ta thì phải biết điều, bình thường đi ăn uống đều là vị thiếu gia này trả tiền, đôi giày đang xỏ đây cũng là đôi mà cậu ta không muốn đi nữa. Vị này có thể sánh với một nửa cha mẹ, chẳng ai dại mà khiến cậu ta bực tức.

Nhưng Hàn Thân cũng chẳng bức xúc, chỉ cười cười rồi cất thuốc lá. Phó Ngôn Chân lại chìa tay ngoắc ngoắc, ý bảo anh đưa cậu một điếu. Hàn Thân nhướn mày, anh chưa từng thấy Phó Ngôn Chân hút thuốc. Nhưng thiếu gia kia đã muốn thì anh nào dám không cho. Đưa thuốc còn ân cần châm lửa.

Phó Ngôn Chân dựa vào tường, lần đầu tiên cậu hút thuốc nên động tác còn ngượng nghịu. Hàn Thân nghiện thuốc lá nặng, cũng tự châm một điếu hút. Phó Ngôn Chân nhìn cách anh hút rồi tự làm theo. Cậu chẳng cảm nhận được điều gì, cũng chẳng cảm nhận được mùi vị gì.

Hàn Thân nhìn cậu hút, dáng vẻ lười nhác lại kiêu ngạo, trông là biết được sinh ra trong một gia đình sung túc giàu có. Nếu anh mà là con gái e rằng cũng muốn bám lấy cậu. Hàn Thân nhếch môi cười tự giễu.

Phó Ngôn Chân hít một hơi rồi nhả khói, lần đầu tiên cậu hút thuốc nhưng chẳng có cảm giác gì. Điếu thuốc kia tự cháy, chỉ một chốc đã đầy tàn thuốc. Cậu vẩy nhẹ điếu thuốc cho tàn bụi rơi xuống đất, động tác kia thành thạo như một tay lõi đời.

Hàn Thân hút được nửa điếu, đoạn quay sang bắt chuyện, “Con gái à?”

Phó Ngôn Chân nghiêng đầu sang một bên, lạnh nhạt hừ một tiếng.

Thấy vậy Hàn Thân bị khơi mào hứng thú, ngả ngớn ngồi xuống ghế, anh cũng chẳng phải người đứng đắn gì, vừa ngồi xuống liền bắt chéo chân, bộ dạng cợt nhả, “Úi chà, cô gái nào đã bắt hồn cậu đi thế?”

Mấy hôm nay, ngày nào cũng có một cô em xinh đẹp đến tìm cậu ta, nom dáng vẻ kia còn xinh hơn một vài cô hotgirl trên mạng ấy chứ, thế mà thằng nhóc này lại chẳng thèm nhìn lấy một cái, đúng là phí của giời. Nhưng cô em kia vẫn kiên trì ngày nào cũng đến. Còn thằng nhóc này thì hay rồi, cả ngày cứ ngẩn ngơ vì một người khác.

Làm một người ngoài cuộc khiến Hàn Thân có thể nhìn thấu mọi chuyện, anh chợt thấy buồn cười, một tay kẹp thuốc, một tay nghịch điện thoại. Giả như cô gái kia mà biết thằng nhóc này tối đến mặt bí xị, sốt sắng chờ điện thoại của một cô gái khác, chắc ức đến nỗi muốn nhảy xuống hồ mất.

Phó Ngôn Chân nhìn chiếc điện thoại trong tay Hàn Thân, đầu chợt lóe lên ý tưởng, hất cằm về phía anh ta, “Cho tôi mượn một lát.”

Hàn Thân không nói gì, chỉ nhướng mày tỏ vẻ không hiểu nhưng vẫn đưa điện thoại cho cậu. Phó Ngôn Chân bấm một dãy số rồi ấn nút gọi. Chỉ mới ba giây đối phương đã nghe máy.

Người nào đó cất lời, “Alo.”

Phó Ngôn Chân: “…”

“Xin chào, cho hỏi ai đấy ạ?”

“Gọi điện thoại lại cho tôi ngay, nếu không tôi sẽ đến nhà cậu.” Phó Ngôn Chân hạ giọng uy hiếp rồi cúp máy.

Năm phút sau, điện thoại của cậu đổ chuông.

Cậu chàng đợi hẳn 3,4 giây rồi mới nhận máy. Nhưng cậu không lên tiếng, nhất định phải chờ bằng được cô nói trước. Tuy không nghe thấy tiếng cô nhưng phía bên kia lại vang lên âm thanh sột soạt, như đang tìm kiếm đồ gì đó.

“…”

Cái cây nấm này lại làm gì thế?

Đợi một hồi lâu sau.

Có giọng nói truyền đến, “Tai nghe của mình đâu rồi nhỉ…hồi nãy vẫn còn ở đây mà…”

Cô lẩm bẩm nói khẽ, không phải nói với cậu.

Lại một lúc nữa mới có tiếng thở dài.

“Cậu có chuyện gì không?”

Cuối cùng cũng nói với cậu. Tuy rằng ngữ điệu không nhẹ nhàng cho lắm.

“Người lạ gọi cho cậu thì cậu bắt máy nhanh thế, còn của tôi thì lại không nhận?” Phó Ngôn Chân bực bội xỉa xói.

Bấy giờ cậu đang đứng ngoài ban công nghe điện thoại, tỳ cùi chỏ vào lan can, hơi khom lưng, rèm mi hạ xuống, lạnh nhạt nhìn dòng xe tấp nập phía dưới, khung cảnh ồn ào náo nhiệt ấy lại khiến cậu thấy phiền hà nhức nhối bèn xoay người thôi nhìn.

Căn phòng trước mặt tối tăm vắng lặng, tâm trạng trong phút chốc càng mất bình tĩnh. Cậu đúng thật đang cố tình gây sự. Trước khi gọi cho cô, tâm trạng vẫn rất tốt, thành tích tập luyện mấy hôm nay khá ổn, cậu có một cảm giác nhất định sẽ chiến thắng. Chỉ là không hiểu sao muốn gọi điện cho cô, muốn được nghe giọng cô một chút chút mà lại khó khăn như vậy. Khiến cậu như trở thành một thằng ngốc.

Tăng Như Sơ có hơi bất mãn với thái độ không mấy thân thiện này của cậu, hạ giọng cãi lại, “Tôi muốn nhận thì nhận.”

Không muốn nhận thì không nhận, nửa câu sau chỉ dám nói thầm trong bụng.

Không nói hẳn ra nhưng ai cũng hiểu. Phó Ngôn Chân nghiến răng, “Cậu không sợ tôi đến nhà cậu bắt cậu đi phải không?”

“…” Tăng Như Sơ vừa nghe thấy “đến nhà cô” liền hơi hoảng hốt, “…Cậu, cậu đừng đến.”

Phó Ngôn Chân nghe vậy thì bật cười. Cậu sải bước vào phòng, vừa đi vừa hỏi, “Sao không nghe điện thoại của tôi?”

“Đang làm bài tập.” Tăng Như Sơ trề môi, “Không nhìn thấy.”

“Thế sao lại thấy cuộc gọi của người khác?” Phó Ngôn Chân vặn lại.

“Thì, thì tôi…” Tăng Như Sơ trả lời đâu ra đấy, “Vừa mới làm xong bài tập.”

“Cũng phải có lúc nghỉ ngơi chứ có ngồi làm mãi được đâu?” Cô còn hỏi ngược lại, ngữ khí khẳng khái không e dè.

Phó Ngôn Chân đương nhiên không tin, nói móc, “Thế cơ à? Trùng hợp ghê nhỉ.”


“…” Tăng Như Sơ không biết cậu còn muốn hỏi đến khi nào đành đánh trống lảng, “Cậu có chuyện gì không?”

“Không có chuyện gì thì không thể tìm cậu à?” Phó Ngôn Chân cợt nhả hỏi lại.

“Ừ, không có gì thì đừng tìm tôi.” Tăng Như Sơ thành thật thừa nhận.

Phó Ngôn Chân: “…”

Cô nói xong mới thấy ngữ điệu của mình hơi nóng nảy. Nhưng nếu cứ mềm mỏng kiểu gì cũng bị cậu ta bắt nạt, cô vội vàng mất bò mới lo làm chuồng nói thêm, “Không…không có chuyện gì thì tốt nhất đừng tìm tôi, dạo này hơi nhiều bài tập.”

Phó Ngôn Chân hơi ngước lên nhìn trần nhà trống trơn, bất chợt nghĩ đến gương mặt cô. Chắc chắn giờ cô đang phụng phịu trưng ra vẻ không phục.

“Nấm Nhỏ.” Cậu kìm lòng không đặng cười thành tiếng, “Mai tôi thi đấu rồi.”

Tăng Như Sơ đáp lại một tiếng “Ừ”. Cô biết chứ, ngày nào cũng phải nghe mà.

“Phải đến xem đấy.” Phó Ngôn Chân nói nốt.

Không phải nói bông đùa mà cậu thật sự muốn cô đến xem mình thi đấu.

Cầm được tấm huy chương ấy, cậu sẽ đến cảm ơn người nào đó đã dỗ cậu ngủ.

“…Ngày mai tôi…”

Có việc khác.

Phó Ngôn Chân cười khẩy, “Cậu không đến là tôi đến nhà cậu tóm cậu đi đấy.”

“Cậu…cậu đâu biết nhà tôi ở đâu.” Tăng Như Sơ nói dò.

“Chẳng phải chỉ trong khu nhà đó sao?” Phó Ngôn Chân khẽ cười xì, lười nhác nói tiếp, “Tôi không phải làm nhiều bài tập như cậu, vô cùng rảnh rỗi, tôi sẽ đến gõ cửa từng nhà một, gặp ai cũng nói tên cậu, hỏi rằng Tăng Như Sơ có ở chỗ họ không, chả nhẽ lại không thể hỏi được nhà cậu ở đâu?”

Cậu ngừng lại, hạ giọng cực thấp, “Chưa biết chừng có khi lại hỏi đúng nhà cậu.”

“…Cậu…cậu đừng hỏi…”

Khí thế uy hiếp của người này mạnh quá, cô mới chỉ nghĩ một chút mà trống ngực lại đập dồn dập.

“Cậu không đến thì tôi sẽ đi hỏi.” Phó Ngôn Chân cười cợt, hù dọa cô.

“Được rồi.” Tăng Như Sơ đành phải thỏa hiệp, “Tôi…tôi rảnh sẽ đến.”

“Không rảnh cũng phải rảnh.” Phó Ngôn Chân đang nằm nói chuyện với cô, lúc này nghe cô đáp vậy liền nhổm dậy, tựa khuỷu tay vào đầu gối, cũng coi như là ngồi đàng hoàng tử tế, “Có một vĩ nhân đã từng nói, thời gian giống như cái gì gì đó, chỉ cần xếp lại là có đấy à.”

“…Giống như bọt bong bóng trong nước.” Tăng Như Sơ không kìm được điền lại “cái gì gì đó” cho cậu.

Đúng là đồ không chịu đọc sách.

Cô bĩu môi chê bai.

“Có đến không?” Phó Ngôn Chân xác nhận lại lần cuối.

Người đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu, Tăng Như Sơ đành phải lên tiếng, “Đến, được chưa.”

Phó Ngôn Chân cười gằn.

“Còn gì không?” Tăng Như Sơ nói, “Không thì tôi cúp máy đây.”

“ Có.” Phó Ngôn Chân thở dài tựa như bất lực, “Tôi lại không ngủ được, Nấm Nhỏ.”

Tăng Như Sơ, “…Sao cậu lại không ngủ được?”

“Nhớ cậu.” Phó Ngôn Chân cười.

Cách một màn hình nhưng Tăng Như Sơ vẫn cảm nhận được sự ngả ngớn trong lời nói của cậu, hai gò má nóng ran.

“Cậu…cậu không được nói linh tinh.” Cô uy hiếp nói.

Nhưng người kia nào có sợ cô.

Phó Ngôn Chân chẳng để ý đến sự uy hiếp cỏn con ấy, lại cất tiếng cười trêu cô, “Không thể nhớ cậu à?”

“Không.” Tăng Như Sơ nghiến răng, “Tôi cúp máy đây.”

“Ài, tôi không ngủ được thật mà.” Phó Ngôn Chân mặt dày nài nỉ, “Mai còn phải thi nữa.”

“Tôi hơi hồi hộp, sợ thi không tốt.” Cậu ta nói dối không chớp mắt trong điện thoại với cô. Cậu cũng không biết mình có thể mặt dày đến độ này, lời nói đến cả mình cũng thấy ghê. Thực ra vừa nói xong thì cũng cậu cũng chửi thầm trong lòng.

Hồi hộp hả? Hồi hộp cái đíu gì.

Trong từ điển của cậu không có hai từ này. Cậu chỉ muốn nói chuyện thêm với cô, nghe tiếng cô nhiều hơn một chút.

“Cậu chờ tôi.” Tăng Như Sơ thở dài như thể đầu hàng, “Lát nữa tôi lại đọc sách cho cậu.”

Phó Ngôn Chân nhướn mày hỏi, “Phải chờ bao lâu?”

“Mười phút thôi!” Tăng Như Sơ trả lời.

Khi nãy không biết cô để tai nghe ở chỗ nào rồi, tìm mãi mà không thấy. Giờ muốn đọc sách cho cậu thì phải sang mượn Tăng Ức Tích. Chỗ anh họ cũng có khá nhiều tai nghe, cho cô mượn một cái cũng không có vấn đề gì.

Tuy rằng Tăng Ức Tích không thích người khác tự tiện vào phòng mình, nhưng cô len lén vào lấy tai nghe rồi lại lặng lẽ mang trả chắc không sao đâu nhỉ.

Sau rồi cô tìm tai nghe đến phát bực, lại vô cùng hối hận, đáng nhẽ hôm ấy không nên đi ăn mỳ với cậu ta, lại càng không nên đi về cùng nhau, thế thì còn lâu cậu ta mới biết nhà cô ở đâu.

“Cái con người quá đáng này.”

“Mình không nghe điện thoại, không đến xem thi đấu thì lại dọa sẽ đến nhà tìm mình?”

“Người đâu mặt dày thế không biết…”

Đầu còn đang mải nhớ lại đã để tai nghe ở đâu, miệng thì lẩm bẩm thì thầm, cuối cùng bất cẩn gạt phải cuốn sách rơi xuống đất.

Thế mà lại ăn may chó ngáp phải ruồi, tai nghe của cô kẹp trong cuốn sách đó.

“…”

Hại cô tìm mãi không thấy, cổ cũng mỏi gãy rời rồi. Sau khi tìm được tai nghe, cộ vội gọi luôn cho Phó Ngôn Chân.

“Cậu ngủ chưa?” Cô khẽ khàng hỏi nhỏ.

“Vẫn chưa.” Phó Ngôn Chân hừ một tiếng.

“Vậy bao giờ cậu lên giường rồi tôi gọi lại.” Tăng Như Sơ định cúp máy.

“Lên giường rồi đây.” Phó Ngôn Chân lên tiếng.

“Ừm.” Tăng Như Sơ đắn đo phút chốc, “Đêm nay tôi đọc bài ‘Lạc Thần Phú’ cho cậu nhé.”

“Bài của người nào đó họ Tào à?” Phó Ngôn Chân hỏi lại.

“Ừ, của Tào Thực.” Tăng Như Sơ lại giúp cậu bổ sung kiến thức.

“Lại văn cổ hử?” Phó Ngôn Chân chế nhạo.

“Tôi thấy chắc có lẽ cậu không hiểu văn cổ lắm.” Tăng Như Sơ hích mũi, nghiêm túc giải thích.

“…”

Phó Ngôn Chân: “?”

“Nên là hiệu quả thôi miên sẽ tốt hơn một chút.”

=========

Theo như lời tác giả thì phần mềm QIQ trong truyện khi ấy chưa có chức năng trò chuyện video


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận