Ương Ngạnh

Lục Châu Đồng thấy Phó Ngôn Chân bèn khách khí lên tiếng chào. Phó Ngôn Chân phớt lờ cậu ta, chỉ chú mục vào cái tay đang nắm lấy quai balo Tăng Như Sơ. Nét mặt cậu vẫn như mọi khi nhưng đôi mắt kia lại có vẻ lạnh lùng hơn vài phần. Lục Châu Đồng cũng cảm nhận được điều gì khang khác, dần thả lỏng bàn tay đang nắm quai balo.

Chỉ chờ có vậy, Tăng Như Sơ lập tức bước sang bên, giữ khoảng cách rất xa với Lục Châu Đồng. Động tác này của cô khiến Lục Châu Đồng tức tối, làm vậy chẳng khác nào đang tuyên bố cô vô cùng ghét phải đứng gần cậu ta. Bấy giờ Phó Ngôn Chân mới nhếch môi cười, bàn tay đang đút trong túi quần giơ ra vẫy.

“Tăng Như Sơ, đi sang đây.” Cậu chầm chậm nói.

Tăng Như Sơ vẫn một mực cúi đầu nãy giờ nghe vậy chợt ngẩng lên, ánh mắt men theo giọng nói nhìn sang. Phó Ngôn Chân đã đi đến gần bọn họ tự khi nào.

Rặng cây Tiêu Huyền được trồng dọc theo đường đi, ánh đèn đường thấp thoáng giữa những chạc cây. Những con thiêu thân thi nhau bâu kín vào ngọn đèn, đôi cánh đập loạn xạ dưới tia sáng vàng nhạt.

Ánh sáng lờ mờ từ ngọn đèn rọi xuống đỉnh đầu Phó Ngôn Chân, đôi mắt thăm thẳm ở giữa ranh giới sáng tối. Tầm nhìn giao nhau, đôi con ngươi kia vẫn là vẻ bình tĩnh, thậm chí còn mang theo ý trấn an. Tăng Như Sơ mím môi, đón lấy cái nhìn của cậu, sau cùng nhấc chân chạy sang bên ấy. Mái tóc ngắn khẽ lay động theo từng nhịp chân.

“Anh Phó này, tìm cậu ấy làm gì?” Lục Châu Đồng khó chịu lên tiếng.

Hiện giờ cậu ta rất bực bội, thầm nghĩ chắc chắn Phó Ngôn Chân cố ý đến quấy rối. Nhưng cậu ta lại không dám thể hiện thái độ ra mặt với Phó Ngôn Chân. Phó Ngôn Chân không muốn che dấu ý định, nếu như phải bịa một câu chuyện thì chẳng thà nói đại một lý do vớ vẩn, “Hỏi bài tập.”

Tăng Như Sơ: “…”

Lục Châu Đồng: “…”

Triệu Hải: “…”

Cả đám người không một ai tin, cho tiền cũng không tin. Đi kể với người khác có khi người ta còn đánh cho. Phó Ngôn Chân cậu thích học đến thế cơ à? Tăng Như Sơ để ý nụ cười nửa miệng của cậu, cái điệu cười xấu xa kia.

Lục Châu Đồng đang định nói thêm thì Bùi Chiếu đúng lúc đi xuống đến nơi. Từ phía xa đã lên tiếng gọi, đợi đến gần Bùi Chiếu mới choàng vai Lục Châu Đồng, “Bạn tôi này, khi nào thì chơi bóng rổ với bọn lớp 10 thế?”

Thẩm Du bên cạnh nói theo, “Nghe nói còn có cả học sinh chuyên thể dục à?”

Hai người vừa tung vừa hứng khiến Lục Châu Đồng không có cơ hội để lên tiếng. Cậu ta bị hai kẻ kia kẹp vào giữa kéo đi thẳng một mạch. Thẩm Du và Bùi Chiếu chỉ mong thấy cậu ta xấu mặt, đương nhiên luôn tìm cách ngáng chân mỗi khi cậu ta muốn tán tỉnh Tăng Như Sơ.


Cả đám người lũ lượt rời đi, Phó Ngôn Chân mới ngó xuống cây nấm bên cạnh. Cây nấm kia ủ rũ cúi đầu, ngón tay còn đang bóp chặt quai balo. Vừa rồi cậu còn nghe thấy cả tiếng khớp tay vang lên, xem chừng là bóp mạnh lắm. Nhìn dáng vẻ gồng người căng cứng của cô, Phó Ngôn Chân chợt có cảm giác không thể tả được.

“Nói gì đi.” Cậu nhấc chân hích vào mũi giày của cô. Động tác ấy rất khẽ.

Tăng Như Sơ ngẩng mặt lên, đôi con ngươi lấp loáng ánh trăng, sóng nước dập dềnh trong vắt, dường như có thể thông qua đó mà nhìn sâu vào tâm hồn.

Nhưng chỉ chốc lát cô lại cúi đầu, ủ dột cất tiếng, “…Nói gì?”

Một vạt trăng sáng ló ra từ đám mây, trải xuống đôi chân cô. Đôi chân ấy mảnh mai trắng ngần, sạch sẽ tinh khôi y như cái tuổi của họ. Vậy nhưng lại thoáng chút yếu đuối mỏng manh.

Phó Ngôn Chân chẳng phải người hay nói chuyện, còn Tăng Như Sơ cứ im lặng mãi. Trầm ngâm hồi lâu, cậu đành phải lên tiếng trước, “Sao? Trông dáng vẻ này là rất muốn đi cùng Lục Châu Đồng hử?”

“…Không phải.” Tăng Như Sơ lắc đầu phủ nhận.

Cô chẳng muốn đi cùng Lục Châu Đồng một chút nào.

Thấy cô vội vàng chối bỏ như vậy, Phó Ngôn Chân bật cười. Tiếng cười trầm thấp bị gió thổi tung thành những mảnh nhỏ.

Gió đêm cuốn theo mùi trầm hương, ngập tràn trong khoang mũi của cô. Mùi trầm hương này tỏa ra từ người Phó Ngôn Chân, mùi hương vừa ôn hòa vừa ngào ngạt, giống như một bài thơ được lắng đọng qua năm tháng dằng dặc. Gió êm ái thổi từng làn hơi qua.

Khóe mắt Tăng Như Sơ liếc thấy mái tóc cậu lộn xộn bay bay, như thể được gió nhẹ nhàng vuốt v/e đùa nghịch. Dường như có thần giao cách cảm, Phó Ngôn Chân chợt nghiêng đầu về phía cô, cặp mắt kia lại lần nữa hạ xuống. Đôi đồng tử lặng như nước, chỉ có chấm sáng phản chiếu khẽ nhấp nhoáng, ánh nhìn đó êm dịu đến lạ. Tăng Như Sơ chỉ thấy lòng chợt xốn xang, vội xoay đầu né tránh. Gió ngừng thổi, đêm lặng như tờ.

Cho đến khi điện thoại trong túi Phó Ngôn Chân vang lên. Cậu móc điện thoại ra nhìn, tài xế đang gọi đến, ấn nút nhận, “Năm phút nữa”, “Ừm”.

Chỉ mấy giây trò chuyện ngắn ngủi rồi cúp máy. Nói xong Phó Ngôn Chân không cất điện thoại ngay. Đầu ngón tay khẽ lướt màn hình, nhìn thấy giao diện app rồi quay sang nhìn cô, “Sao cậu lại cho Lục Châu Đồng nick QIQ?”

Tăng Như Sơ ấm ức đáp, “…Tôi không cho cậu ta nick QIQ.”


Phó Ngôn Chân không tin, quyết hỏi đến cùng, “Chẳng phải cậu và nó đã kết bạn rồi đó sao?”

Chuyện hai người này kết bạn trên QIQ cũng là Thẩm Du nói cho cậu biết, quả thật làm cho cậu hơi bất ngờ.

“Là cậu ta add tôi.” Tăng Như Sơ liếc hòn đá nhỏ bên chân, “Tôi không biết làm sao cậu ta lại có nick QIQ của tôi nữa.”

“Nó add cậu mà cậu cũng đồng ý à?” Phó Ngôn Chân xì một tiếng, cậu đã đánh giá cao rồi, “Cậu dễ đồng ý thế ư?”

“Tôi…” Tăng Như Sơ cũng chỉ là bất đắc dĩ, “Tôi muốn nói rõ ràng mọi chuyện mà.”

Phó Ngôn Chân lại hỏi tiếp, “Cậu muốn nói với nó chuyện gì?”

“Tôi nhìn thấy bài post của Thẩm Du rồi…”

Tuy ngày nào Lục Châu Đồng cũng đứng chờ ở cửa lớp nhưng cô không hề cảm thấy cậu ta thích mình, cũng không hiểu vì sao bọn họ lại có thể rảnh rỗi lấy chuyện này ra đùa cợt. Họ còn quá đáng đến mức nói thẳng ra Lục Châu Đồng đang tán tỉnh cô.

Phó Ngôn Chân khẽ híp mắt, đầu ngón tay chạm nhẹ vào màn hình. Đoạn quay sang Tăng Như Sơ hỏi thẳng cô, “Cậu không thích Lục Châu Đồng?”

Tăng Như Sơ gật gật đầu. Phó Ngôn Chân cười ra chiều đắc chí lắm. Tăng Như Sơ không hiểu tự dưng cậu ta lại cười như vậy, nghi ngờ ngẩng lên mới phát hiện ra:

“Cậu đang ghi âm?”

Phó Ngôn Chân lên tiếng thừa nhận.

Tăng Như Sơ khó hiểu hỏi tiếp, “Cậu ghi âm làm gì?”


Phó Ngôn Chân bấm vào nút nguồn của điện thoại, “Làm chuyện tốt.”

Tăng Như Sơ: “…”

Nhưng sau khi quan sát cô vài giây, Phó Ngôn Chân chợt nhớ đến một câu của Thẩm Du “Phụ nữ ăn diện vì chính mình”. Giờ ngẫm nghĩ lại, cây nấm nhỏ trước mặt đây đã mấy ngày không mặc đồng phục.

Hôm nay cô mặc một chiếc áo phông màu hồng nhạt cùng với chiếc váy trắng xếp ly ngang đùi. Chiếc áo sơ vin trong váy lộ ra cái eo thon nhỏ. Phó Ngôn Chân xuýt xoa một tiếng, dường như cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Tăng Như Sơ biết cậu đang quan sát mình, “Cậu nhìn tôi làm gì?”

“Đi học phải chú ý vào, cô gái nhỏ.” Phó Ngôn Chân lấy điện thoại gõ vào đầu cô, “Nếu cậu yêu sớm, tôi sẽ mách thầy.”

Tăng Như Sơ: “…”

“Cẩn thận mời cả bố mẹ cậu lên văn phòng uống trà đó.” Phó Ngôn Chân đe dọa.

Tăng Như Sơ: “…”

Gió lúc này bỗng ào tới, bóng cây dưới ánh trăng sáng đung đưa không ngừng. Vạt áo của người đi trước tung bay theo làn gió. Mãi đến khi Phó Ngôn Chân khuất dạng, Tăng Như Sơ mới sực tỉnh.

Chính cậu ta cũng yêu sớm còn gì…

Vả lại, bố mẹ cô không đến được.

**

Thứ sáu chắc chắn là một ngày náo nhiệt. Gần đến cuối tuần, các nam thanh nữ tú chỉ thiếu mỗi nước viết hẳn dòng chữ “Tôi rất vui” và “Không muốn đi học” lên mặt.

Phó Ngôn Chân hôm nay lại đi học đúng giờ khiến người ta thật bất ngờ. Nhưng cậu chàng muốn “về sớm.” Sắp đến ngày thi đấu, câu lạc bộ tăng cường tập luyện, Phó Ngôn Chân đã xin nghỉ một tuần. Sau khi học xong giờ Toán tiết ba buổi sáng, cậu liền thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về. Thoáng chốc, trong lớp vang lên rất nhiều lời chúc và cổ vũ cho cậu từ các bạn học.

Hoa khôi của lớp Lý Mộng Lộc ngồi cách hai tổ cũng đặc biệt đi đến, tay còn cầm theo một bó hoa tươi. Ai cũng ngầm hiểu bó hoa đó để tặng Phó Ngôn Chân. Tiếng ồn ào trong lớp như muốn dỡ luôn trần nhà thoát ra ngoài.

Phó Ngôn Chân nhìn bó hoa trong tay cô, không đưa tay nhận, chỉ hời hợt lên tiếng, “Cảm ơn, hoa thì thôi đi.”


Xung quanh bao nhiêu con mắt đang nhìn, mà ở độ tuổi ấy ai cũng thích khung cảnh ồn ào náo nhiệt. Lý Mộng Lộc đứng giữa tiếng người huyên náo cũng thấy có phần lúng túng xấu hổ, gương mặt thoắt cái ửng hồng, bó hoa cầm trên tay không biết phải làm sao.

Lúc này Thẩm Du cười nhăn nhở đi đến, tiện tay đón lấy, “Cậu ta không nhận thì tớ nhận.”

Lý Mộng Lộc: “…”

Bùi Chiếu lấy tay đỡ trán, cái thằng chó này không biết nói chuyện thì đừng mở miệng.

“A Chân phải đi tập luyện, mang theo hoa không tiện” Cậu đành phải giải thích đỡ vào.

Ai cũng có lòng yêu cái đẹp. Lý Mộng Lộc này có gương mặt xinh xắn, tính tình nhã nhặn rất được đám con trai yêu mến.

“…Bọn tớ mua vé rồi, đến hôm ấy sẽ đi xem cậu thi đấu.” Lý Mộng Lộc bẽn lẽn cắn môi, ngước nhìn Phó Ngôn Chân thật nhanh, “Cậu cố lên nhé.”

Phó Ngôn Chân vẫn bình thản thu dọn đồ đạc, ơ hờ đáp một tiếng “Ừ” rồi thôi. Cậu chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại, trả lời lại tin nhắn của huấn luyện viên.

Lý Mộng Lộc thấy cậu chẳng tỏ vẻ nhiệt tình với mình, trong lòng có đôi chút khó chịu nhưng vẫn giữ nụ cười gượng trên môi, “Bọn tớ đều sẽ đi cổ vũ cho cậu.”

Phó Ngôn Chân vẫn trả lời cho có lệ. Lý Mộng Lộc sượng sùng không biết nên nói thêm cái gì. Tăng Như Sơ có cảm giác hai từ “bọn tớ” của Lý Mộng Lộc không bao gồm cô. Vì cô không những không mua vé, thậm chí cũng chẳng biết thời gian và địa điểm Phó Ngôn Chân thi đấu.



Phó Ngôn Chân cầm chồng vở lên chuẩn bị đi, nhác thấy cuốn vở bài tập toán trên cùng chợt để ý hơn. Đôi mắt miết về phía cây nấm nhỏ vẫn ngồi yên ở bàn trên. Trông cái dáng vẻ cặm cụi làm bài kìa. Cậu bất chợt nghĩ cả lớp có mỗi mình cây nấm này không lên tiếng cổ vũ cho cậu. Lòng bàn tay lại thấy ngứa ngáy.

Chỉ chốc lát sau, tiếng vỗ tay đập bàn của đám học sinh vang lên ầm ĩ. Bụi bặm trong không khí tựa như cũng được dịp rủ nhau ghé chơi.

Phó Ngôn Chân ra tới cửa, nghiêng người nhìn quanh lớp, “Được rồi, đừng làm phiền học sinh giỏi đang làm bài.”

Lúc này Tăng Như Sơ mới khẽ ngoảnh mặt nhìn. Nhưng đám con trai bên cạnh Phó Ngôn Chân đã cản hết tầm mắt của cô. Tăng Như Sơ sực nhớ phải chăng mình cũng nên nói một câu “Cố lên nhé” với cậu.

Nếu như đây là Thẩm Du vẫn hay trêu đùa cô thường ngày, cô đã có thể nói câu này từ lâu. Nhưng với Phó Ngôn Chân, có vẻ như cô…rất khó để mở lời.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận