Ương Ngạnh

Mưa cả ngày cuối tuần. Sắc trời sầm sì, hơi nước âm ẩm bốc lên trong không khí. Dự báo nói rằng ba ngày tới đều có mưa.

Tối đó, Viên An thông báo trong nhóm lớp tiết chào cờ thứ hai sẽ được nghỉ, nhắc mọi người chú ý mang áo mưa và đi thêm giày đi mưa. Nhưng đối với mấy cô cậu học sinh đang độ ương bướng mà nói, thời tiết này chỉ giống như vào thu, đến khi bị uy hiếp thì mới chịu mặc.

Sáng sớm thứ hai. Tăng Như Sơ mặc một bộ váy liền mới mua, Thẩm Lân Khê buộc đai lưng thành hình nơ bướm sau lưng cho cô. Vừa bước ra đến trước cửa, lại đưa thêm cho cô một cái áo khoác. Thật ra nhiệt độ bây giờ ở Giang Thành khá oi bức, nhưng Thẩm Lân Khê cứ đề phòng sợ cô bị cảm lạnh.

Nhìn dáng vẻ xinh xắn này của cô, Thẩm Lân Khê lấy làm vui mừng. Tuần trước bà đã bảo Tăng Như Sơ đừng mặc đồng phục cả tuần, nhưng Tăng Như Sơ đã quen mặc từ khi học tiểu học. Hôm nay cô mặc váy khiến Thẩm Lân Khê luôn miệng tấm tắc khen.

Tăng Ức Tích đứng một bên nhìn mẹ mình hơi thái quá bèn nói, “Đẹp cái gì mà đẹp, nay trời mưa mặc váy làm gì?”

Thẩm Lân Khê trừng mắt nhìn con trai. Tăng Ức Tích biết điều không nói thêm gì nữa. Lúc chỉ có hai người trên xe, Tăng Ức Tích mới bắt đầu “tẩy não” cho cô. Anh nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt kia mang theo ý dò xét rõ ràng, “Ở trường có thằng nào thích em không?”

“…Không, không có.” Tăng Như Sơ mở bừng con mắt.

Tăng Ức Tích nhìn cô chằm chằm, dáng vẻ nửa tin nửa ngờ, “Thật không?”

Tăng Như Sơ ngồi thẳng người dậy, cả người toát lên vẻ cây ngay không sợ chết đứng, “Em như này làm gì có ai thích.”

“Cũng đúng.” Tăng Ức Tích dời mắt, hời hợt lên tiếng, “Cắt quả đầu xấu đui thế kia.”

Có anh xấu ấy cái đồ không có mắt thẩm mỹ.

Ngoài kiểu đầu tóc đen thẳng dài thì những kiểu khác anh đều dài miệng chê bôi. Nhưng lời này của anh cũng đã thể hiện sự tin tưởng Tăng Như Sơ. Con nhóc này ngoan vô cùng, chắc hẳn sẽ không gây chuyện gì. Có điều cái trường kia tai tiếng quá, chung quy cũng không thể hoàn toàn yên tâm.

Tăng Như Sơ có đôi chút bất bình với sự chê bai của anh, nhưng không muốn cãi cọ, chỉ vuốt vuốt tóc, lầm bầm, “Xấu chỗ nào chứ?”

“Y như cây nấm.” Tăng Ức Tích thấy sao nói vậy.

Tăng Như Sơ: “…”

Đèn đỏ bật sáng ở ngã tư gần trường học, Tăng Ức Tích bỏ một tay trên vô lăng vò tóc cô, “Không cho phép yêu sớm, biết chưa?”


Bên lối đi bộ có một đôi nam nữ che chung chiếc ô. Cảnh tượng ấy làm mắt anh hơi nhói lên. Tăng Như Sơ gạt cái tay đang để trên đầu mình xuống, “Em không yêu sớm đâu.”

“Trường em không phải nơi tốt đẹp gì.” Khi Tăng Ức Tích nói câu này lại khá ra dáng anh trai lớn, “Phải để ý vào, đừng có tin mấy lời vớ vẩn của bọn con trai.”

Quả đúng là Nhã Tập không thể so được với các trường cấp ba có tiếng khác trong thành phố. Tuy đa phần những tin đồn về trường đều do người khác cố ý thổi phồng xen lẫn cả thành kiến của bản thân, nhưng Tăng Ức Tích không phải chỉ dựa vào mấy lời đó mà hình thành cái nhìn phiến diện. Mấy lần anh đi đón cô đều nhìn thấy cảnh trai gái ôm nhau trêu đùa trước cổng trường.

Đường thì đông, chắc chắn sẽ va chạm vào nhau. Nếu như…

Mẹ anh chẳng biết gì, lại còn cứ cố cho con nhóc này mặc váy…

“Còn nữa, nếu có ai khen em xinh xắn đáng yêu.” Tăng Ức Tích nở một nụ cười khinh miệt, “Chắc chắn là muốn bảo em cho nó chép bài trong giờ kiểm tra đấy, chứ không phải có ý gì khác đâu.”

Tăng Như Sơ bất mãn trề môi.

Ai nghe câu này cũng chẳng vui nổi, sao cứ nhất định phải là có ý đồ xấu xa chứ không phải thật lòng khen ngợi.

“Nhớ năm đó để chép được bài.” Tăng Ức Tích còn lấy cả ví dụ tăng thêm sức thuyết phục, “Anh đã phải nịnh lớp trưởng rằng nó xinh y như quý phi nương nương say rượu.”

“Nhưng vấn đề là lớp trưởng lớp anh.” Tăng Ức Tích giơ 1 ngón tay, “Nặng 100 cân.”

“…”

Chỉ có điều lớp trưởng lớp anh là con trai và cao tận 1m9.

**

Hôm nay Tăng Như Sơ đến lớp đã thấy học sinh có mặt gần như đông đủ. Ngay cả mấy cậu ngồi bàn cuối cũng đã đến. Cô tiến tới chỗ mình, chưa kịp ngồi xuống thì Lý Độ ở tổ bên cạnh huýt sáo với cô. Lý Độ là lớp phó thể dục của lớp cô, thường ngày vẫn hay chơi chung với nhóm Thẩm Du. Dáng người dong dỏng cao, mắt to mày rậm, nom cũng là một chàng trai năng động. Truyện Sủng

“Hôm nay trông cậu xinh thật ấy.” Lý Độ vừa nói vừa chép bài.


Sáng thứ hai mà đi học sớm thì chỉ có thể là đi sớm chép bài tập về nhà.

Tăng Như Sơ lên tiếng đáp lại, “Cảm ơn nhé.”

Đây cũng chỉ là thói quen của cô mà thôi. Hồi nhỏ có không ít người khen cô xinh xắn đáng yêu, khi ấy động đất chưa xảy ra, bố mẹ cô vẫn còn sống, hễ khi nào cô đỏ mặt vì được khen, họ sẽ bảo cô không cần ngại ngùng, cứ tự nhiên đáp lại. Vì thế nên lời cảm ơn của cô lại khiến Lý Độ thấy ngượng, cậu ta gãi đầu, “…Không cần khách sáo đâu.”

Tăng Như Sơ không nói gì thêm, lấy chồng vở bài tập cần nộp trong cặp ra.

Lý Độ lại vẫy vẫy cô, “Này này, cậu làm xong hết bài tập rồi à?”

“Cho tớ mượn vở toán chép tí.”

Viên An giao cho bọn cô 3 tờ bài tập, tiếng kêu gào oán thán vang lên khắp lớp.

Tăng Như Sơ chợt nhớ đến lời Tăng Ức Tích nói sáng nay, mím mím môi rồi vẫn đưa vở cho Lý Độ. Triệu Doãn Điềm đến lớp thấy dáng vẻ mới lạ của cô bạn cũng khá ngạc nhiên, “A Sơ xinh quá đi, sao tự nhiên hôm nay lại mặc váy thế?”

Còn chưa kịp nói lời cảm ơn đã thấy Triệu Doãn Điềm nói tiếp, “A Sơ ơi A Sơ à, cậu làm bài tập toán chưa, cho tớ mượn chép với.”

Tăng Như Sơ: “…Đưa cho Lý Độ rồi.”

Triệu Doãn Điềm thở dài đánh thượt, “Thế cho tớ mượn vở Vật lý đi.”

Tăng Như Sơ đưa vở cho cô bạn.

“Cảm ơn nha.” Lúc Triệu Doãn Điềm nhận vở lại khen tiếp, “A Sơ nay xinh quá cơ.”

“…”


Đến khi chuông vào học reo lên mới thấy Thẩm Du và Bùi Chiếu khoác balo vào lớp. Miệng Thẩm Du vẫn còn đang cắn vào miếng bánh sandwich. Vừa vứt balo xuống, cậu chàng như thể phát hiện ra châu lục mới, “Ối chà, Nấm Nhỏ, nay cậu không mặc đồng phục nữa hả?”

“Ừm.”

“Cũng xinh ra phết.” Thẩm Du cười nói.

“Cảm ơn nhé.” Tăng Như Sơ đáp.

Bùi Chiếu ngồi sau bị dáng vẻ này của cô chọc cười, “Cảm ơn gì thế?”

Tăng Như Sơ: “…”

“À Nấm Nhỏ, cậu làm bài tập Toán rồi chứ?” Thẩm Du cắn miếng bánh, vừa nhai nhồm nhoàm vừa nói.

…Quả nhiên.

“Cho Lý Độ mượn rồi.” Tăng Như Sơ nói.

“Há, Lý Độ, sao mày lại mượn bài tập của bạn cùng bàn tao?” Thẩm Du gào lên với Lý Độ, “Bạn cùng bàn của mày đâu?”

Lý Độ và bạn cùng bàn đang ngồi chép bài tập điên cuồng: “…”

“Đưa đây, đưa đây, mày đi mà mượn bạn cùng bàn mày ấy.” Thẩm Du chìa tay hất hất đòi. Lý Độ tức lắm nhưng vẫn phải ngoan ngoãn đưa trả quyển vở. Trông Thẩm Du tươi cười vậy thôi chứ dây vào là toang.

Phải quá nửa giờ tự học buổi sáng Phó Ngôn Chân mới lững thững đi vào, đôi mắt kia vẫn hững hờ như mọi khi, bọng mắt cậu nom khá xanh thâm, mí mắt hơi sưng. Cậu vào bằng cửa sau, không nhìn ai mà đi thẳng về chỗ. Thế nhưng đám người đang tranh thủ từng giây từng phút chép bài kia vẫn cố ngoái lại để nhìn theo.

Bước tới gần chỗ mình, Phó Ngôn Chân nghe được tiếng đọc sách. Giọng nói ấy vừa nhẹ vừa nhỏ, phẳng lặng như mặt hồ yên ả. Cậu nâng rèm mi lên nhìn, thấy Tăng Như Sơ đang cúi đầu chăm chú đọc bài. Đuôi tóc rủ xuống, để lộ cái gáy trắng mịn.

Mới kéo ghế ra Bùi Chiếu đã quay sang hỏi, “Làm bài tập chưa?”. Phó Ngôn Chân cười khẩy như thể vừa nghe được một câu hài hước.

Mưa phùn bay bay ngoài cửa sổ, bỗng có cơn gió len vào phòng. Ngọn gió mát đưa theo cả hạt mưa bụi rơi trên cẳng tay cậu. Hơi ẩm lành lạnh. Phó Ngôn Chân đưa tay đóng cửa sổ. Ánh mắt lơ đễnh thoáng nhìn, hôm nay cây nấm kia không mặc đồng phục. Cô mặc một chiếc váy dài màu xanh nhạt. Dịu dàng trong xanh như bầu trời mấy hôm trước.

Chiếc váy này không rộng thùng thình như áo đồng phục thường ngày của Tăng Như Sơ. Nửa trên ôm sát vào cơ thể, xương b/ướm mảnh mai như ẩn hiện cạnh sống lưng thon gầy.




Giờ tự học ở đây mọi người chủ yếu đều đi chép bài, chẳng có mấy người thực sự đọc sách, trừ phi giáo viên đi ngang qua kiểm tra thì đám học sinh mới quờ lấy sách vờ như đang đọc. Giáo viên vừa khuất bóng lại ngồi chép điên cuồng.

Bởi vì chuyện lần trước nên Tăng Như Sơ không thể không quay xuống nhắc Phó Ngôn Chân nộp bài tập. Nhưng khi cô ngoảnh lại mới biết cậu đã gục xuống bàn ngủ tự bao giờ. Cánh tay dài gập lại choàng qua gáy đè lên tóc. Nước da cậu rất trắng khiến đường gân xanh càng lộ rõ.



Bàn tay cậu ta cũng thật đẹp. Chiếc áo phông mỏng mềm hơi phập phồng lên xuống theo từng nhịp thở. Không nhắc cậu ta nộp bài tập và gọi cậu ta dậy, cái nào có hậu quả nghiêm trọng hơn nhỉ?

Tăng Như Sơ đắn đo suy nghĩ trong chốc lát. Sau cùng cô vẫn quyết định gọi cậu dậy. Theo quan sát của cô, nếu để ông nhớn này ngủ thì chẳng biết khi nào mới dậy. Đến lúc bị phê bình vì không nộp bài tập có khi lại quay ra trách cô.

“Bạn cùng lớp này.” Câu đầu tiên.

“Bạn cùng lớp ơi.” Câu thứ hai.



“Nộp bài tập!” Tăng Như Sơ khom lưng tiến gần hơn một chút, cao giọng nói.

Nhưng chợt thấy ngữ điệu không ổn lắm bèn khách khí nói thêm, “Nộp bài tập đi, bạn Phó Ngôn Chân.”

Vừa dứt lời, Phó Ngôn Chân bỗng ngẩng mặt lên trong khi Tăng Như Sơ vẫn đang trong tư thế cúi xuống. Mái tóc cậu ta lướt qua cằm cô, suýt chút nữa chạm vào môi.

“…”

Gò má Tăng Như Sơ nóng ran.

Phó Ngôn Chân cũng ngẩn ra nhưng cậu ta nhanh chóng lấy lại vẻ thản nhiên như thường. Nhìn cô trong tư thế như chuẩn bị đi đánh giặc khiến cậu không kìm được bật cười. Khi nãy cậu đang đeo tai nghe nghe nhạc nên không biết cô đang gọi chứ không phải cố ý vờ như không nghe thấy. Nhưng chẳng hiểu sao cậu lại nghe thấy một tiếng “bạn Phó Ngôn Chân”.

Phó Ngôn Chân ngả vào lưng ghế, tháo tai nghe ra quăng lên mặt bàn. Đôi mắt đen thẫm nhìn thẳng vào cô, thu hết dáng vẻ lúng túng ngượng ngùng ấy.

“Gọi tôi có chuyện gì?” Cậu hỏi, ý cười còn vương trên môi chưa tan. Chẳng đợi Tăng Như Sơ trả lời, Thẩm Du mải chép bài bên cạnh thấy vậy liền quay sang tận dụng câu chuyện gây sự.

Cậu ta ngoảnh đầu lại, cợt nhả nhìn Phó Ngôn Chân, “Bạn cùng bàn bé nhỏ của tao hỏi mày, hôm nay bạn ấy mặc váy này có xinh không?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận