Tuyệt Phẩm Thiên Y

Một tiếng hít thở khe khẽ hiện lên trong sự quan sát của Giang Nguyên, khiến trong lòng Giang Nguyên hơi chắc chắn. Chỉ cần người này ở đây, vậy thì yên tâm rồi. Nếu không lúc nào cũng phải phải lo lảng về người này có phải từ nơi khác chui ra. Đây chẳng phải chuyện khiến người ta yên tâm gì.

Vẻ mặt của Giang Nguyên hơi lãnh đạm, một lần nữa chậm rãi trốn vào trong góc tường lần trước. Giang Nguyên đứng trong góc tối, những binh sĩ kia cách Giang Nguyên chưa tới hai ba mét lúc này không hề phát hiện ra sự tồn tại của Giang Nguyên.

Mắt Giang Nguyên hơi híp lại, ngón tay hơi búng một cái, một đạo ngân quang im lặng bắn ra.

Những binh sĩ đứng cách Giang Nguyên khoảng hai ba mét kia dường như cơ thể hơi cứng đờ, sau đó lại hồi phục như trước giống như không hề có sự biến hóa khác thường gì xảy ra.

Giang Nguyên chậm rãi bước đi đến bên cạnh những binh sĩ này, mượn thân hình những binh sĩ này để che chắn tầm nhìn của các thủ vệ bên kia. Sau đó chân hẳn hơi dùng lực, búng lên một cái, trong nháy mắt liền vượt qua bức tường, tiến vào trong sân nhỏ.

Những vệ binh xung quanh không hề phát giác, còn những binh sĩ lúc này đang cứng đờ đứng chỗ đó lúc này trong mắt trống rỗng, một ngâm châm sáng bạc lúc này đang nhẹ nhàng rung lên trên cổ họ.


Giang Nguyên lắng lặng đứng trong sân. Lúc này trong sân không hề có vệ binh. Sau khi Giang Nguyên hơi dừng lại một chút rồi trực tiếp bước đi về phía gian phòng của cao thủ kia.

Có điều, trong lúc Giang Nguyên bước đi không hề có chút tiếng động nào. Ngay cả hơi thở và nhịp tìm của hẳn không biết từ lúc nào đã giảm đến mức thấp nhất. Cả người hắn lặng lẽ bước đi trong sân, giống như một u linh phiêu dật không chút tiếng động.

Trong tâm nhìn là một mảng đen trắng, Giang Nguyên lúc nào cũng chú ý đến sự tồn tại của hơi thở trong cảm giác của mình kia. Cho đến khi hắn đến gần, hơi thở kia vẫn rất dài. Đợi đến khi Giang Nguyên đến trước cửa vẫn không hề có chút thay đổi nào.

Trên mặt Giang Nguyên vẫn giữ sự lãnh đạm. Xem ra đối phương cũng khá tự tin, hơn nữa khí tức của mình cũng thu liễm quá hoàn mỹ, đối phương không hề phát hiện ra sự tồn tại của mình.

Giang Nguyên đưa tay vào túi lấy ra một cái bình thủy tình nhỏ có miệng phun vừa dài vừa thanh, hẳn nhẹ nhàng ấn chót bên dưới miệng bình, khẽ khẳng, đưa chiếc bình nhỏ đến sát trong cửa, sau đó cắm cái miệng phun thon dài vào trong khe cửa bên dưới.

Sau khi làm xong tất cả những chuyện này, Giang Nguyên liền chậm rãi lui ra sau một bước, ẩn vào trong bóng tối của mái hiên bên cạnh.

Miệng phun của bình thủy tỉnh nhỏ này thiết kế tương đối tính xảo, cái miệng phun thon dài vừa cắm vào khe cửa, một làn sường mỏng manh nhè nhẹ im lặng phun ra...

Giang Nguyên đứng trong bóng tối yên lặng một lúc, nghe thấy hơi thở luôn dài và nhẹ kia dần bắt đầu đồn dập hơn, sau đó đần trở nên nặng nề hơn thì khẽ gật đầu. Xem ra thuốc đã có hiệu lực, tên được gọi là cao thú kia có lẽ lúc này đã chìm vào giấc ngủ say rồi.

Giang Nguyên lại một lần nữa bước đến, lấy cái bình thủy tinh nhỏ lại, cẩn thận cất vào trong túi. Sau đó hắn xoay người bước đến trước một cánh cửa khác Giang Nguyên lại móc ra sợi thép kia, nhẹ nhàng đâm vào ổ khóa, khóa cửa lại một lần nữa truyền đến tiếng "cạch” khe khẽ rồi mở ra.

Giang Nguyên đưa tay cẩn thận đẩy cửa. Hắn đột nhiên nhướng mày vì hẳn đột ngột cảm thấy dường như sau cánh cửa có gì đó khác thường. Có điều, chưa đợi hắn kịp phản ứng thì tiếng còi cảnh báo trong cánh cửa lập tức vang lên.


- Ồ?!

Giang Nguyên nhướn mày, thoáng chần chừ nửa giây, sau đó tay lại một lần nữa dùng sức đẩy cánh cửa ra. Cả người hắn lao vào bên trong.

Lúc Giang Nguyên vừa lao vào trong, cảnh cổng ngoài sân cũng bị đẩy mạnh ra. Tám chín vệ binh canh cửa ai nấy vác súng đang chạy vào trong sân.

Hai vệ binh lao vào đầu tiên nhìn thấy cánh cửa trong sân đã bị mở ra sắc mặt lăn lượt biến đổi, kinh hãi kêu lên:

- Tướng quân!

Chúng vừa kêu lên, vừa lao vào trong phòng.

Nhưng, lúc này vị cao thủ mà tướng quân vô cùng nể trọng ở cách vách dường như không hề nghe thấy chuông báo động, bên đó vẫn yên tĩnh như cũ.


Lúc này tất cả vệ binh không để ý được nhiều như vậy, họ đều lao nhanh vào phòng của tướng quân.

Còn Giang Nguyên lúc này cũng vừa đi đến trước giường của tướng quân. Có điều Giang Nguyên vừa đi đến trước giường thì lông mày lại hơi nhướn lên, sau đó tay phải hơi giơ lên, sau khi một đạo ngân quang lóe lên, trên giường liền truyền đến tiếng đồ gì đó rớt xuống.

Giang Nguyên không chút chần chữ đưa tay xốc mền trên giường lên, sau đó tay trái hơi vung lên, chụp lấy nắm đấm đang đánh về phía ngực mình, nhẹ nhàng giữ lấy cổ tay đó, sau đó dùng sức bẻ một cái

- A...

Cuối cùng tướng quân kêu lên một tiếng bi thảm, ngã lăn trên mặt đất.

Giang Nguyên nhìn khẩu súng trên giường sắc mặt không hề biến đổi, đưa tay nhẹ nhàng gõ lên cổ của tướng quân, sau đó lại đưa tay kẹp tướng quân bên nách, lao ra cánh cửa sổ phía sau.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận