Tuyệt Phẩm Thiên Y

- Xin chào bác sĩ Giang.

- Xin chào báo sĩ Giang.

Trên đường đến khoa Nhị, gặp phải người nào, mặc kệ có quen hay không, tất cả đều nhiệt tình chào. hỏi Giang Nguyên.

Giang Nguyên mỉm cười gật đầu đáp lễ. Gặp. người nào quen biết thì gọi tên đối phương. Chờ hắn bước đến khoa Nhi, gương mặt liền có chút căng lên.

Đây rõ ràng là nổi tiếng rồi. Giang Nguyên biết hắn đã leo lên được một vị trí cao hơn so với những người khác. Trước đây, mọi người nhìn hẳn, nhiều nhất cũng chỉ là một bác sĩ có năng lực mà thôi.

Nhưng lần này, vì duyên cớ tiểu tổ lãnh đạo, hân đảm nhiệm chức Phó tổ trưởng thường vụ, ngay cả Phó thủ tướng Tê cũng bài danh sau hẳn, trên cơ bản, người nào chú ý đến sẽ phát hiện được sự dị thường trong đó.

Khoa Nhi đã được giải trừ phong tỏa, nhưng người ra vào chỗ này vẫn rất ít, Hơn nữa tuyệt đại đa số đều là nhân viên công tác. Về phần người khác thì hoàn toàn không thấy ai.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Giang Nguyên cười khổ không thôi. Lúc này, bệnh viện Ba quân chủng xem như đã bị hắn hãm hại. Nếu Tiểu Bảo không đến đây, chung quy khoa Nhi của bệnh viện sẽ không suy bại đến tình trạng này. Nếu muốn khôi phục lại sự náo. nhiệt như trước kia thì phải căn ít nhất hai ba tháng. nữa.

Nhưng cũng may, lần này bệnh viện Ba quân chủng xem như nhận được không ít chỗ tốt. Các đồng. chí lãnh đạo trong viện, ngoại trừ Phó viện trưởng Lâm đều nhận được nhiều ưu đãi. Sau này con đường thăng qua sẽ dễ dàng hơn nhiều. Hơn nữa, cấp trên còn chỉ tài chính xuống. Tính qua tính lại, ngoại trừ khoa Nhi chịu khổ chút thì chỗ nào cũng lãi to.

- Mẹ nuôi, đá bóng cho con, mẹ nuôi.

Bước gần đến phòng bệnh liền nghe tiếng cười sảng khoái của Tiểu Bảo bên trong. Tâm trạng đang nặng nề của Giang Nguyên bắt đầu vui trở lại.

Bây giờ Tiểu Bảo đã hoàn toàn khôi phục lại bình thường, Giang Nguyên cũng cảm thấy yên tâm hơn. Suýt chút nữa là mất đi tiểu bảo bối, trong lòng Giang Nguyên nghĩ lại mà thấy sợ. Nhưng cũng may, cuối cùng đều bình an vượt qua.

Nếu không phải hẳn có thân phận thành viên Thiên Y Viện, chỉ sợ Tiểu Bảo không thể cứu được.

Bước vào phòng, liền thấy Tiểu Bảo đang chơi với Tuyên Tử Nguyệt và Phan Hiểu Hiểu.

- Ba.

Thấy Giang Nguyên bước vào, Tiểu Bảo bỏ quả bóng trong tay, chạy đến chỗ Giang Nguyên.

- Nào, Tiểu Bảo ngoan.

Hai tay giang rộng ôm lấy Tiểu Bảo.

Giang Nguyên hôn Tiểu Bảo một cái thật sâu:

- Ai đá banh thẳng vậy?


- Con. Mẹ nuôi và dì đấu với một mình con. Con không sợ.

Tiểu Bảo kiêu ngạo ngẩng đầu nhìn Giang Nguyên.

- Haha, không tệ, không tệ.

Nhìn biểu hiện kiêu ngạo của Tiểu Bảo, Giang Nguyên không nhịn được phá lên cười.

Sau khi chơi đùa với Tiểu Bảo một lúc, Giang Nguyên mới quay sang nói với Tuyên Tử Nguyệt và Phan Hiểu Hiểu:

- Ngày mai anh sẽ ra ngoài một chuyến. Tiểu Bảo giao lại cho hai người.

- Hả, anh lại muốn đi sao? Quay lại Thiên Y Viện?

Tuyên Tử Nguyệt nghĩ hoặc nhìn Giang Nguyên.

Giang Nguyên lắc đầu:

- Ra nước ngoài, sau đó anh sẽ trở lại Thiên Y Viện.

- Sao vậy?

'Sắc mặt Phan Hiểu Hiểu khẽ biến, nói:

- Chẳng lẽ có chuyện gì sao? Khi nào thì trở về?

Giang Nguyên cười, sau đó xoa đầu Tiểu Bảo. Nhìn Tiểu Bảo vui vẻ, ánh mắt Giang Nguyên hiện lên chút thương cảm, gật đầu nói:

- Ừm, anh có một số việc cần làm.

Nhìn động tác của Giang Nguyên, hai người liếc mắt nhìn nhau, sắc mặt đều ngưng trọng. Hai người đối với quá khứ của Giang Nguyên nhiều ít cũng biết. Mà Giang Nguyên đã từng nói qua cha của Tiểu Bảo là người bạn tốt nhất của hắn. Vì thế hai người cũng mơ hồ đoán được chứt gì đó.

- Giang Nguyên, anh phải cẩn thận đấy.

Biết đàn ông đều có những việc cần làm. Hơn nữa nhìn vẻ mặt của Giang Nguyên, liền biết chuyện này không đơn giản. Cho nên, Tuyên Tử Nguyệt gật đầu, cẩn thận dặn dò Giang Nguyên.

Giang Nguyên mim cười gật đầu với Tuyên Tử Nguyệt và Phan Hiểu Hiểu:


- Yên tâm đi, có chuyện gì có thể làm khó anh chứ?

- Ừm, anh phải cẩn thận đấy.

Phan Hiểu Hiểu cũng không lo lắng lắm. Cô rất tin tưởng Giang Nguyên, không lo Giang Nguyên sẽ xảy ra vấn đề gì.

- Tiểu Bảo, ở lại nhà trẻ phải ngoan đấy. Ba sẽ thường xuyên về thấm con, được không?

Nhẹ nhàng véo gương mặt Tiểu Bảo, hôn lên mặt cậu vài cái mới lưu luyến đứng lên.

- Hiểu Hiểu, Tử Nguyệt, Tiểu Bảo nhờ hai người đấy nhé.

Giang Nguyên nói:

- Nhiều nhất là nửa tháng nữa anh sẽ về.

- Vâng, anh đi đường nhớ cẩn thận.

Sau khi ăn cơm tối với ba người xong, Giang Nguyên đến nhà Dương lão.

- Phải đi? Sao không ở lâu thêm chút nữa?

Nghe Giang Nguyên chuẩn bị đi, Dương lão có chút không nỡ.

- Cũng không còn cách nào. Trong viện vẫn còn nhiều việc cháu chưa hoàn thành, phải nhanh chuẩn bị vài thứ. Nếu không sẽ rất phiền.

Nhớ đến những thứ mà hắn còn chưa học hết, Giang Nguyên cảm thấy đau đầu. Lần này trở lại Kim Lăng xong, hẳn phải ghé Tây Bắc một chuyến. Nếu sư phụ mà biết chắc sẽ mắng hắn.

Nghe Giang Nguyên lấy cớ phải trở về Thiên Y Viện, Dương lão cũng không giữ người. Đối với Thiên Y Viện, bất luận thành viên nào trong tổ bảy người không dám lơ là.

Tuy người của tổ bảy người cũng có chút tò mò đối với Thiên Y Viện, nhưng chưa ai thăm dò chỉ tiết của viện. Bọn họ chỉ biết tổng bộ của Thiên Y Viện ở, Kim Lăng, nhưng không ai trong tố bảy người, thậm chí là thành viên của chính phủ đến nơi này.

- Được rồi, trong sự kiện dịch bệnh lần này, cậu là có công đầu. Các thành viên trong tiểu tổ cơ bản đã nhận được huy chương và phần thưởng, nhưng đối với cậu, chúng tôi cũng không biết nên thưởng như thế nào.

Dương lão mỉm cười nhìn Giang Nguyên:


- Cho nên tôi muốn hỏi ý kiến của cậu một chút.

- Thưởng?

Giang Nguyên sờ mũi, ánh mắt mơ hồ. Thưởng đối với hẳn mà nói chẳng có lực hấp dẫn gì cả.

Nhìn bộ dạng mơ hồ của Giang Nguyên, Dương lão bật cười. Nếu đã thưởng, ông cũng không cần hỏi. Vì ông biết phần thưởng đối với hắn không có lực hấp. dẫn.

Nhìn Dương lão bật cười, Giang Nguyên thở dài

- Nếu không thì cho cháu tiền thưởng nhiều chút,

- Tiền?

Dương lão ngẩn người:

- Tiền thì tiền, nhưng sẽ không nhiều lắm.

- Không nhiều thì là bao nhiêu ạ?

Bây giờ trong tài khoản của hẳn cũng chỉ có hai ba trăm vạn. Nếu tiền thưởng ít quá thì thôi vậy.

Nhìn bộ dạng tham tiền của Giang Nguyên, Dương lão phá lên cười, lắc đầu nói:

- Được rồi, được rồi, tôi sẽ căn cứ vào tiêu chuẩn cao nhất bây giờ mà thưởng cho cậu, sẽ không ít hơn một trăm vạn đâu.

- Vậy cháu lấy tiền thưởng.

Giang Nguyên gật đầu. Mặc dù cảm thấy một vạn không nhiều lầm, nhưng còn tốt hơn là không có.

- Vậy cậu định khi nào xuất phát?

Dương lão hỏi.

- Ngày mai sẽ đi sớm ạ.

Giang Nguyên cười nói:

- Cho nên cháu đến tạm biệt ngài.

- Được, vậy đi đường cẩn thận.

Đối với việc Giang Nguyên cố ý đến chào ông, Dương lão cảm thấy hài lòng, cười nói:

- Yên tâm, ngoại trừ tiền thưởng, mặc kệ cậu có muốn hay không, cũng sẽ có một phần thưởng khác.


Đối với Dương lão mà nói, ông nguyện ý duy trì loại quan hệ thân mật này với Giang Nguyên mà không phải là quan hệ dựa trên lợi ích.

Sáng hôm sau, Giang Nguyên ngồi trong phòng chờ khách VIP ở sân bay Bắc Kinh. Một nhân viên phục vụ mang đến một tách trà Long Tỉnh, hai mắt sáng ngời nhìn Giang Nguyên đang đeo cặp mắt kính:

- Bác sĩ Giang, đây là trà của anh.

- Cảm ơn.

Giang Nguyên vừa xem báo vừa tiếp nhận tách. trà, gật đầu cảm ơn.

- Xin đừng khách sáo. Xin hỏi anh còn căn gì khác không?

Nhân viên mim cười nói.

- Không, cảm ơn.

Giang Nguyên kiên nhẫn ngồi chờ, vừa uống trà vừa chờ máy bay cất cánh.

Lúc này ngoài cửa phòng VIP xuất hiện thêm vài người.

- Nào, Bộ trưởng, xin mời ngài ngồi bên này.

Một người đàn ông đeo mắt kính gọng vàng nhìn quanh quất, thấy bên trong chỉ có một mình Giang Nguyên đang ngồi uống trà, liền nói với nhân viên phục vụ:

- Mau chuẩn bị cho Bộ trưởng một tách Mao Tiêm.

- Vâng, lập tức sẽ có ngay.

Nữ nhân viên phục vụ căng thẳng, vội vàng đáp lại, sau đó nhanh chóng đi châm trà, một nhân viên khác đưa qua một cái khăn lông:

- Bộ trưởng Hồ, mời ngài lau mặt.

- Ừm.

Người đàn ông đầu chỉ còn vài cọng che trước trán gật đầu uy nghiêm, sau đó tiếp nhận chiếc khăn người kia đưa sang, dùng sức lau mặt, lúc này mới thở hất ra nhìn thư ký một bên, nói:

- Tiểu La, cậu hãy liên lạc với Tỉnh trưởng Trương, nói cho anh ta biết thời gian chúng ta sẽ đến, để anh ta an bài cơm trưa.

- Vâng.

Vị thư ký gật đầu, sau đó bước sang một bên gọi điện thoại.

Lúc này, Bộ trưởng Hồ mới tùy ý nhìn chung quanh một chút, nhìn thấy Giang Nguyên đang ngồi xem báo, liền có chút cau mày.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui