Tuyệt Phẩm Thiên Y

Gật đầu với Giang Nguyên xong, Lưu Thành tự động rời đi, để Giang Nguyên một mình trong ngôi nhà.

Giang Nguyên nhìn chung quanh, phát hiện bốn phía đều lặng yên không một tiếng động. Xem ra chỉ có một mình hắn ở đây, lập tức lấy điện thoại ra nhìn. Bây giờ là 11h trưa, không biết La y sư có thể tranh thủ đến gặp hắn hay không.

Nhưng Giang Nguyên cũng không nôn nóng. Ngày mốt mới 15, hắn có thể nhàn nhã ở lại đây nghỉ ngơi. Dù sao Thiên Y Viện cũng sẽ không bỏ đói hắn.

Giang Nguyên cũng không suy nghĩ nhiều, mang theo ba lô bước vào phòng. Không thể không nói, điều kiện của phòng dành cho khách không tệ. Mặc dù hơi cổ xưa, nhưng trang thiết bị có thể nói là cần cái gì có cái đó, lại còn cực kỳ rộng rãi, không thua kém khách sạn năm sao.

Giang Nguyên đặt ba lô xuống, lấy quần áo từ trong ba lô ra bỏ vào trong tủ, sau đó nhàn nhã ngồi xuống chiếc ghế dài bên cạnh một hòn non bộ trong viện, lười biếng phơi năng.

Không khí ở Kim Lăng có thể nói là tốt hơn so với Bắc Kinh rất nhiều. Ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh, còn có ánh nắng mặt trời ấm áp, Giang Nguyên tựa lưng vào ghế, tay gối đầu, nhẹ nhàng nhắm mắt, hoàn toàn thả lỏng.


Giang Nguyên cảm giác đã lâu rồi không được thoải mái như vậy. Thời gian trước, ngày nào hẳn cũng căng thẳng thần kinh, chỉ có ở chỗ này hẳn mới có cảm giác chính thức được thả lỏng. Đối với Thiên Y Viện thần bí này, chỉ cần bày ra một số thứ đơn giản, nhưng cũng làm cho Giang Nguyên cực kỳ tín nhiệm bọn họ.

Nơi này có lẽ là nơi mà hắn cảm thấy an toàn nhất. Dù sao cũng là nơi có thể làm cho tổ bảy người kiêng ky, Giang Nguyên nghĩ không ra còn có chỗ nào có thể an toàn hơn chỗ này.

Đặc biệt sau khi phát sinh xung đột với Tê gia, Giang Nguyên xác nhận phải có được thứ gì đó trong tay. Nếu không, chỉ cần một mình Tê gia thôi cũng đủ làm cho hắn ăn không ngon ngủ không yên.

Nhưng bây giờ còn cách ngảy 15 hai ngày nữa, Giang Nguyên toàn toàn thả lỏng tinh thần. Hắn không xác định được cuộc khảo nghiệm của Thiên Y Viện lần này sẽ có bao nhiêu khó khăn, nhưng hắn không bao giờ nghĩ quá nhiều về những chuyện mà hắn vốn không có biện pháp.

Nghỉ ngơi hai ngày, điều chỉnh trạng thái đến mức tốt nhất, sau đó sẽ xuất ra toàn lực.

Trong lĩnh vực y học, Giang Nguyên cực kỳ tin tưởng vào năng lực của hẳn. Năng lực của hắn còn mạnh hơn Vương Mịch và Tôn Nghị rất nhiều. Nếu hai người bọn họ còn có thể trở thành bác sĩ thực tập, thì với năng lực của hắn, lấy chức danh bác sĩ cấp 3 cũng không phải là khó.

Không bao lâu sau, hắn chìm vào giấc ngủ.

Lúc này, một cô gái xinh đẹp chậm rãi bước vào trong viện.

Vừa mới bước vào, liếc mắt nhìn thấy Giang Nguyên nằm ngửa trên ghế dài, không khỏi sửng sốt, sau đó liền nở nụ cười.

Đối với chàng thanh niên này, Vương Mịch luôn có một loại cảm giác nói không nên lời. Cô vô cùng tò mò về năng lực và hiểu biết của đối phương.

Cho nên, khi sư phụ bảo cô đến mời Giang Nguyên đi dùng cơm, cô rất vui. Cô muốn biết Giang Nguyên đã lâu không gặp như vậy sẽ có thay đổi gì.


Nhưng cô dường như không nhớ kỹ, lần trước cô gặp Giang Nguyên ở bệnh viện đa khoa ba quân chủng đến giờ cũng chưa đến một tháng.

Vương Mịch bước rất nhẹ, nhưng vẫn đủ để cho Giang Nguyên tỉnh lại. Lông mi của hắn nhẹ nhàng rung lên, trong đầu nhớ đến bước chân dường như có chút quen thuộc, sau đó rất nhanh hiện ra một gương mặt.

Chậm rãi ngẩng đầu lên, Giang Nguyên nhìn ra cổng, sau đó nói:

- Bác sĩ Vương, đã lâu không gặp.

Đối với việc Giang Nguyên còn chưa nhìn thấy cô, chỉ nghe tiếng bước chân đã có thể nhận ra cô, Vương Mịch mỉm cười:

- Bác sĩ Giang, đã lâu không gặp.

Trong lúc đi với Vương Mịch, Giang Nguyên tranh thủ hỏi một số chuyện về Thiên Y Viện.


Đối với vấn đề của Giang Nguyên, Vương Mịch cũng không giấu diếm.

- Thiên Y Viện rất lớn. Tuy nói bề ngoài chỉ là một viện y tế ngã tư đường Long Hưng, nhưng bắt đầu từ trung viện cho đến hậu viện, tất cả đều theo kiến trúc của Thiên Y Viện.

- Đại đa số chúng tôi khi đến đều trực tiếp tiến vào hậu viện. Bởi vì anh là lần đầu tiên đến, hơn nữa còn chưa có thân phận chính thức. Cho nên người của phòng Hậu cần mới mang anh từ tiền viện mà vào.

- Chờ sau này anh có được thân phận chính thức của Thiên Y Viện, anh có thể tự do xuất nhập. Hơn nữa, trừ những nơi đòi hỏi quyền hạn cực cao, anh có thể đi tham quan xung quanh một chút.

Vừa nghe Vương Mịch giải thích, cả hai rất nhanh tiến vào một viện tử. Lúc này bên trong viện tương đối náo nhiệt. Trên hành lang thỉnh thoảng có rất nhiều nhân viên mặc đồng phục màu trăng qua lại.

Bọn họ cũng không khỏi tò mò nhìn Giang Nguyên, rồi lại nhìn tấm thẻ trước ngực hẳn, cảm thấy quái dị.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận