Tuyệt Phẩm Thiên Y

Thời gian cách tết Nguyên Tiêu càng lúc càng gần, bất giác đã đến mùng 10. Theo phỏng đoán của Giang Nguyên, khoảng hai ba ngày nữa người của Thiên Y Viện sẽ đến.

Nhà trẻ cũng đã mở cửa lại. Không biết đến Thiên Y Viện sẽ mất bao lâu, cho nên Giang Nguyên quyết định gửi Tiểu Bảo đi nhà trẻ. Ít nhất khi hắn rời đi sẽ cảm thấy yên tâm.

Nghe nói được đi nhà trẻ lại, Tiểu Bảo vui vẻ vô cùng. Tuy nói mấy ngày qua có ba mẹ nuôi, cô dì chú bác chơi cùng, nhưng Tiểu Bảo vẫn luôn nhớ bạn bè của mình.

Thấy Tiểu Bảo vui mừng như thế, Giang Nguyên cũng cảm thấy yên tâm. Cho dù không có hắn bên cạnh, cũng không có quá nhiều vấn đề với Tiểu Bảo. Vì thế, sáng sớm mọi người tập trung lại, cẩn thận đưa Tiểu Bảo đến nhà trẻ.

- Mọi người ơi, mình trở về đây.

Nhìn Tiểu Bảo vui vẻ chạy đến đám bạn của mình, gương mặt Giang Nguyên hiện lên nụ cười yên tâm. Xem ra Tiểu Bảo sống ở đây không tệ, như vậy hắn cũng yên tâm hơn.

Nhìn nụ cười hài lòng của Giang Nguyên, cô gái bên cạnh cũng thở phào nhẹ nhõm:

- Bác sĩ Giang, Tiểu Bảo rất ngoan, ở đây cũng rất được các bạn yêu thích.

- Cảm ơn cô giáo Viên.


Đối với cô gái Viên trước mặt, Giang Nguyên vẫn rất khách sáo. Sau khi nói lời cảm ơn liền mỉm cười chào. †ạm biệt, cùng với Tuyên Tử Nguyệt và Phan Hiểu Hiểu rời đi.

Nhìn ba người biến mất ngoài cửa, ánh mắt cô gái Viên tràn đầy tiếc nuối.

- Rất đẹp trai, mỗi tội đào hoa quá.

Nhớ đến hai cô gái xinh đẹp động lòng người, cô gái Viên thở dài, sau đó quay trở về.

Hắn dẫn theo hai cô gái, mà cô gái nào cũng xinh đẹp, khi đi cũng cảm thấy tự hào. Chính bản thân Giang Nguyên cũng không phủ nhận điều này.

Dọc đường đi thu hút không ít ánh mắt của mọi người, Giang Nguyên rốt cuộc cảm giác có chút không chịu nổi. Bây giờ hắn không muốn tạo ra động tĩnh quá lớn, cũng không dám phô trương thanh thế. Chỉ còn vài ngày nữa là đến tết Nguyên Tiêu, hắn không muốn gây ra chuyện gì phức tạp. Hản biết rõ Tuyên gia mạnh đến cỡ nào. Chỉ cần bọn họ đi hai vòng quanh thủ đô, nhất định sẽ bị tóm ngay.

Cho nền, sau khi ăn xong cơm trưa, Giang Nguyên có ý định chở hai cô trở về biệt thự Tây Sơn. Tuyên Tử Nguyệt thì không sao, vì cô đã quen với cuộc sống yên Tĩnh ở đó. Nhưng Phan Hiểu Hiểu thì lại không muốn.

- Không được, không được. Ngày nào cũng ở Tây Sơn, vất vả lắm chị Tử Nguyệt mới ra ngoài một lần, chúng ta đi dạo phố thôi.

Phan Hiểu Hiểu kéo tay Tuyên Tử Nguyệt, vẻ mặt không cam lòng. Cô ở Tây Sơn hai ngày, lúc này được ra ngoài hít thở, hiển nhiên là muốn thoải mái rồi.

Thấy Phan Hiểu Hiểu năn nỉ như vậy, Tuyên Tử Nguyệt đành phải gật đầu.

Xem ra phụ nữ vĩnh viễn chính là như vậy, Giang Nguyên cũng đành đi theo hai cô. Dù sao cả ngày cứ ở trong biệt thự, cũng có chút chán.

Điểm phiền phức duy nhất chính là Giang Nguyên không cách nào để hai người đi dạo một mình, chỉ có thể đi theo đằng sau, tiếp tục làm người khuân vác.

Thế lực Giang Nguyên rất tốt. Đi dạo phố đến chiều, sau đó lại đưa hai cô đi ăn một bữa rồi mới quay về biệt thự Tây Sơn.

Khi về đến nơi thì đã 8h tối, chiếc xe chậm rãi tiến vào khu vực Tây Sơn.


Trong lúc chiếc xe đang di chuyển, đột nhiên xuất hiện hai cảnh sát giao thông, tay cầm biển cấm đặt chính giữa, rồi kéo dây vàng, ra hiệu cho các xe đi đường vòng.

Nhưng đám người Giang Nguyên vẫn không phát hiện, tiếp tục tiến về phía trước.

Chiếc xe thong thả chạy trên đường. Đột nhiên Giang Nguyên giẫm phanh lại. Bởi vì phía trước xuất hiện hai chiếc xe song song, đang nổ máy ầm ầm.

Giang Nguyên khẽ cau mày nhìn hai chiếc xe đằng trước, sau đó quay sang nhìn Tuyên Tử Nguyệt. Thấy ánh mắt của Giang Nguyên, Tuyên Tử Nguyệt dường như ý thức được điều gì, sảc mặt biến đổi, sau đó duỗi đầu ra ngoài cửa sổ xe nhìn một chút.

Sau khi nhìn xong, sắc mặt liền trở nên âm trầm, nhẹ nhàng cắn môi, liếc nhìn Giang Nguyên một cái:

- Giang Nguyên.

- Ừm.

Giang Nguyên quay lại nhìn Tuyên Tử Nguyệt, đang định nói điều gì, nhưng lại bị Tuyên Tử Nguyệt ôm lấy cổ, sau đó một mùi thơm đập vào mũi. Trong lúc Giang Nguyên còn chưa kịp phản ứng, đôi môi mềm mại của cô đã áp lên môi hắn.

Phan Hiểu Hiểu có chút ngẩn người. Cô có chút không hiểu, mấy ngày qua, trước mặt cô, Tuyên Tử Nguyệt không hề có biểu hiện thân mật với Giang Nguyên, tại sao bây giờ lại nổi điên. Lúc này, vẻ mặt của Phan Hiểu Hiểu thậm chí ngay cả buồn bực cũng không có, chỉ có sự kinh ngạc mà thôi.

Nhưng thời gian duy trì không dài, chỉ khoảng hai ba giây. Khi Giang Nguyên sắp sửa phản ứng lại, Tuyên Tử Nguyệt lưu luyến buông cổ Giang Nguyên ra, nhìn hắn thật sâu rồi chuẩn bị đẩy cửa xe bước ra. Nhưng đã bị Giang Nguyên nắm lại. - Cô ở đây chờ tôi, để tôi xuống trước. Giang Nguyên lãnh đạm nói:


- Tôi đã nói rồi, nếu cô không muốn lấy Tề Nhạc. Minh thì đừng lấy. Không ai có thể miễn cưỡng được cô.

- Cảm ơn anh, nhưng không được.

Tuyên Tử Nguyệt nhẹ nhàng giựt khỏi tay Giang Nguyên, lắc đầu cười buồn:

- Khoảng thời gian ở cùng anh rất vui, cảm ơn anh.

Dứt lời liên chậm rãi mở cửa bước xuống xe.

Nhìn Tuyên Tử Nguyệt bước xuống xe, Giang Nguyên quay đầu lại nhìn Phan Hiểu Hiểu vẫn còn đang mơ hồ, trầm giọng nói:

- Cô ở trên xe, mặc kệ phát sinh chuyện gì cũng đừng xuống xe, hiểu chưa?

- Có chuyện gì vậy? Mặc dù hai người nói chuyện với nhau không rõ, nhưng Phan Hiểu Hiểu vẫn ý thức được điều gì, liền mở to hai mắt hỏi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận