Tuyệt Phẩm Thiên Y

- Gia chủ, theo như người bên dưới báo cáo, chứng thật là tiểu thư đã theo Giang Nguyên về quê ăn tết. Nhưng hai ngày trước đã rời đi, trước mắt vẫn chưa tra được là bọn họ đã đi đâu.

Sau khi điều tra xong, Tuyên Vân quay trở lại báo. cáo.

- Tại sao các người lâu như vậy mà vẫn không tra ra được?

Tuyên Năng nhìn chằm chằm Tuyên Vân, trầm giọng hỏi.

Tuyên Vân chần chừ một chút, nhìn sắc mặt tức giận của gia chủ, đành phải nói:

- Tôi đã xác nhận qua, đích thật là phu nhân đã có động tay trong đó.

- Hừ, tôi biết ngay là bà ấy mà. Người phụ nữ này càng lúc càng quá đáng.

Tuyên Năng chỉ có thể buồn bực nói, đột nhiên quay sang Tuyên Vân, nói tiếp:


- Được rồi, cậu lui xuống đi, hãy cố thăm dò xem tiểu thư đã đi đâu. Trong vòng mười ngày phải tìm bằng được nó về cho tôi.

Tuyên Vân cúi đầu nghe được lời này, vội vàng gật đầu rồi bước ra ngoài. Chuyện của gia chủ và phu nhân, ai dám nghe, ai dám can thiệp?

Nhìn Tuyên Vân bước ra ngoài, rốt cuộc Tuyên Năng không áp chế được lửa giận trong lòng, bước nhanh về phòng khách.

- Này, cuối cùng là bà định làm gì? Tại sao chuyện Ì này lại có thể đem ra đùa giỡn được?

Tuyên Năng tức giận nhìn vợ vẫn đang nhàn nhã l thêu hoa như cũ:

- Bà không thể ngang ngạnh như vậy có được. không? Nếu Tề gia trở mặt với chúng ta, bà có biết là chuyện gì sẽ xảy ra hay không?

- Đùa giỡn? Tôi đùa giỡn chuyện gì?

Tuyên phu nhân thả đồ thêu trong tay xuống, trợn mắt nhìn Tuyên Năng:


- Tử Nguyệt là con gái của chúng ta. Nó không thích tên tiểu tử của Tê gia, tại sao ông cứ bắt nó phải lấy thằng đó? Ông làm cha đúng là vô dụng. Ngay cả tâm nguyện của con gái cũng không thể thỏa mãn được, tôi lấy cái gì ra mà đùa giỡn với ông?

- Tôi không cần biết sự nghiệp gia tộc, không cần biết chúng ta muốn phát triển đến như thế nào, tôi chỉ biết con gái của tôi là quan trọng nhất, quan trọng hơn tất cả mọi thứ.

- Tôi chỉ là đàn bà, cái gì cũng không làm được, nhưng tôi hy vọng con gái của mình được hạnh phúc, được vui vẻ. Cho nên, nếu nó đã có lựa chọn như thế nào, tôi là mẹ, nhất định sẽ phải giúp nó.

- Mặc dù tôi biết mình không thể làm được chuyện gì lớn lao, nhưng để cho nó vui vẻ được một ngày thì hay một ngày, chung quy vẫn còn tốt hơn người làm cha như ông.

Tuyên phu nhân trừng mắt tức giận nói với Tuyên Năng:

- Ông muốn thế nào? Được, nếu ông muốn bắt nó thì đến bắt tên tiểu tử Giang Nguyên trước đi. Còn ông mà đụng đến con gái của tôi, ông cứ chờ đó cho tôi.

Bị phu nhân quát cho, sắc mặt Tuyên Năng lúc trắng lúc đen. Ông biết rõ tính tình của vợ mình, đồng thời cũng biết vợ mình nói không sai. Ông là một người cha vô dụng, ngay cả hạnh phúc của con gái mình cũng không bảo vệ được.

Nhưng ông cũng biết, nếu ông chỉ lo đến hạnh phúc của con gái, như vậy cả gia tộc sẽ lâm vào phiền toái. Là gia chủ, Tuyên Năng không thể không cân nhắc lợi hại trong đó.

Tuyên Năng im lặng không nói, thở dài một cái rồi xoay người bước ra cửa.

Nhìn chồng xoay người rời đi, trong nháy mắt trở nên già nua rất nhiều, hai mắt Tuyên phu nhân đỏ bừng. Bà được chồng yêu thương nên có quyền ngang ngạnh. Nhưng bà cũng biết sau khi chồng bà được lên làm gia chủ, một chút tùy hứng của bà cũng không thể còn. Làm cái gì cũng phải xuất phát từ lợi ích của gia tộc, thậm chí cũng phải hy sinh luôn cả hạnh phúc của con gái.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui