Tuyệt Phẩm Thiên Y

Ngô tiên sinh nhàn nhã ngồi cạnh đống lửa nhìn thuộc hạ nướng thịt, thỉnh thoảng lại nhìn Giang Nguyên đang bị trói trên cây đại thụ.

Gương mặt Giang Nguyên rất cổ quái. Ít nhất Ngô tiên sinh xem ra là có chút cổ quái. Hai mắt cụp xuống, gương mặt không biểu tình.

Tuy nói có người kiên trì lâu, có người kiên trì không lâu, nhưng uống thuốc lâu như vậy rồi, chung quy vẫn phải có chút phản ứng chứ. Giang Nguyên đã uống thuốc được mấy tiếng, nhưng gương mặt vẫn không thay đổi. Quả thật làm cho ông ta có chút khó hiểu.

Nhưng ông ta cũng không quá lo lắng. Giang Nguyên đã uống Phá Thiên Đan, như thế nào cũng sẽ phải có hiệu quả. Cho dù là có vượt qua kiểm tra, tuyệt đối cũng không phải bộ dạng này. Vì thế Ngô tiên sinh cũng không cấp bách, không nhanh không chậm tiếp nhận thịt nướng thuộc hạ đưa sang, vừa ăn vừa uống bia rất vui vẻ.

- Đúng là cuộc sống không tệ.

Sau khi nuốt vào một miếng thịt dê, nốc một ngụm bia, nhìn cảnh vật xung quanh, Ngô tiên sinh khẽ thở dài:

- Hai mươi lăm năm trước, khi tôi vào tiểu viện, đã không còn cảm nhận được cuộc sống này nữa.

Đám thuộc hạ bên cạnh cũng phụ họa. Gần đây Ngô tiên sinh rất được công tử trọng dụng, cho nên phải hầu hạ chu đáo.

Trong lúc đám người Ngô tiên sinh đang nhàn nhã uống rượu, Giang Nguyên đang chìm trong trạng thái Không Minh. Nội khí trong cơ thể ổn định vận hành, tiến hành đối kháng với lưỡng nhiệt lưu cưỡng bạo trong đan điền.

Lưỡng nhiệt lưu cường bạo này đấu đá lung tung rong kinh mạch của hắn, khiến cho Giang Nguyên cảm thấy toàn thân giống như bị dao cắt.


Nhưng hắn đang ở trong trạng thái Không Minh, toàn lực khu động nội khí đối kháng với lưỡng nhiệt lưu cuồng bạo. Cho nên gương mặt không hề nhìn ra bất cứ sự thống khổ nào.

Thời gian từng phút một trôi qua. Nhiệt lưu trong cơ thể Giang Nguyên ngày càng bạo ngược, dần dần thoát khỏi tầm tay của hẳn.

Khiến cho gương mặt Giang Nguyên bắt đầu có chút văn vẹo.

Lúc này Ngô tiên sinh cũng chú ý đến sự biến hóa trên gương mặt Giang Nguyên, gương mặt lại tràn ngập ý cười. Ông ta không có việc gì chạy đến đây, thậm chí còn chuẩn bị rượu thịt, chính là muốn vừa ăn vừa thưởng thức Giang Nguyên chịu thống khổ.

- Nào, nào. Hôm nay tâm trạng không tệ, mọi người cùng nhau nâng ly.

Ngô tiên sinh giơ chai bia trong tay, lớn tiếng cười nói.

- Nào, cụng ly.

Đám thuộc hạ thấy Giang Nguyên hăng hái như vậy, tất nhiên là không muốn ông ta phật ý, tất cả đều hưng phấn nâng ly.

Uống vài chai bia, không khí liền trở nên náo nhiệt, còn sắc mặt của Giang Nguyên càng lúc càng khó coi.

Luồng nhiệt lưu càng lúc càng tán loạn trong kinh mạch của Giang Nguyên. Thậm chí dần đần thoát khỏi sự khống chế của kinh mạch, bắt đầu chạy loạn xung quanh cơ thể.

Cảm giác giống như bị kim châm đâm toàn thân, tuyệt đối không phải người bình thường có thể chịu đựng được. Giang Nguyên rốt cuộc kêu lên một tiếng thoát khỏi trạng thái Không Minh.

- A!

Cảm nhận được sự đau nhức khôn cùng, Giang Nguyên không nhịn được gầm nhẹ một tiếng.

Gân xanh bắt đầu nổi lên trên huyệt Thái Dương và cổ.

Nhìn vẻ mặt của Giang Nguyên, gương mặt Ngô tiên sinh lại càng hưng phấn. Hết thảy những thứ này ông ta đều đã trải qua. Bây giờ đến lượt Giang Nguyên cảm nhận, khiến cho ông ta cực kỳ thống khoái

- Nào, cạn ly.

- Dzô, dzô.

Mọi người nhanh chóng nuốt bia vào.


Tiếng gầm của Giang Nguyên càng lúc càng lớ. Ngô tiên sinh càng lúc càng hưng phấn, bia trong tay uống càng lúc càng nhiều. Hơn nữa, dần dần thịt nướng cũng không ăn, chỉ uống bia ngồi nhìn Giang Nguyên phía đổi diện. Nhìn hắn thống khổ giống như nhìn thấy một câu chuyện khiến cho người ta hưng phẩn nhất thế gian

- Haha, đại tá Giang Nguyên, cảm giác không tệ chứ?

Ngô tiên sinh ngửa đầu uống một ngụm bia, nhìn Giang Nguyên cười ha hả:

- Ban đầu tôi cũng như thế đấy. Hết thảy đều là do cậu tặng cho tôi.

- Haha, khi đó, nếu không phải vận khí của tôi tốt, tôi sẽ không cách nào cảm ơn cậu, cũng không có cơ hội để cho cậu cảm nhận được những gì mà tôi đã trải qua.

Ngô tiên sinh đã ngà ngà say, vẻ mặt hung tàn:

- Cảm giác này không tệ. Tôi vẫn chờ đợi ngày này, nhìn thấy cậu thống khổ như tôi lúc trước.

- Haha, rất sảng khoái.

Ngô tiên sinh bưng chai bia đến bên cạnh Giang Nguyên, đắc ý cười to.

Giang Nguyên ngẩng đầu lên, khóe miệng vì bị hàm răng cần chặt mà bật máu.

Gương mặt của hẳn có chút vặn vẹo, nhưng vẫn miễn cưỡng tươi cười:

- Cảm ơn, cảm giác quả thật rất sảng khoái


Các bạn vào mê truyện hot.vn hoặc truyen.azz.vn thì mới có bản full đầy đủ và hơn chục chương sớm nhất nhé.

Vào google gõ Truyện Azz hoặc Mê truyệnhót nhé các bạn.

- Haha, vậy hãy lo mà hưởng thụ đi. Tôi rất chờ mong cậu có thể kiên trì được lâu.

Ngô tiên sinh cười hắc hắc nhìn Giang Nguyên.

- Cũng không nhất định. Nói không chừng tôi cũng giống như ông, kiên trì lâu một chút, sau đó đột phá Thiên giai. Hahah...Khụ khụ...

Giọng nói Giang Nguyên đã trở nên khàn khàn, nụ cũng vặn vẹo, người thông minh liền có thể nhận ra Giang Nguyên đang cảm nhận sự thống khổ, tuyệt không phải người bình thường có thể tiếp nhận.

- Được, haha, tôi hy vọng cậu có thể kiên trì được đến lúc đó.

Ngô tiên sinh có chút sửng sốt, sau đó ngửa đầu phá lên cười, nhìn mạch máu nổi lên trên mặt Giang Nguyên, cùng với làn da xung quanh đã bắt đầu đỏ lên, nụ cười càng lúc càng đắc ý

Lúc này, sắc mặt Giang Nguyên quả thật rất khó coi. Vốn hắn miễn cưỡng còn có thể chống đỡ được dược lực bạo ngược của Phá Thiên Đan. Nhưng dưới sự bạo ngược khống lồ của nó, dược lực Tế Thế Đỉnh vốn đang tồn tại sâu trong da thịt dường như có dấu. hiệu buông lỏng.

Trong lòng Giang Nguyên bắt đầu tuyệt vọng. Hắn biết rõ năng lượng còn sót lại của Tế Thế Đỉnh. Nếu như dược lực này bị thôi phát, hai cố dược lực đánh nhau, hậu quả sẽ rất đáng sợ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận