Tuyệt Phẩm Thiên Y

- Việc này không cần thương nghị.

Thấy sự đắc ý hiện lên trong mắt Hồ Quang Dương, rồi lại nhìn Viện trưởng Từ đang cau mày, lại thấy ánh mắt lo âu của La y sư, Giang Nguyên thoáng trầm ngâm một chút, nhẹ nhàng gõ tai đỉnh, lãnh đạm nói.

Giang Nguyên vừa nói ra, mọi người đang xâm xì đột nhiên im bặt. Tất cả đều kinh ngạc nhìn hắn. - Cái gì?

Từ Khải Liễu ngẩng đầu nhìn Giang Nguyên đã khôi phục lại vẻ lười nhác, cau mày nói.

- Trong vòng mười ngày, tôi sẽ giải quyết vấn đề đan dược của viện.

Giang Nguyên nhìn mọi người, nói chuyện giống như tối nay tôi ăn cơm sẽ ăn với cá:

- Về phần nắp đỉnh, tôi cũng sẽ nghĩ cách để lấy lại.

Trong phòng hội nghị hoàn toàn yên tính. Hơn hai chục con mắt nhìn chằm chằm vào Giang Nguyên, giống như muốn tìm xem có phải Giang Nguyên nổi điên rồi hay không.

- Hahah...

Một lát sau, Hồ Quang Dương bật cười lớn, giễu cợt nói:

- Tiểu tử, chẳng lẽ cậu phát tài đến mức không khống chế được tinh thần?


Nghe xong, Giang Nguyên cũng không tức giận, tiếp tục nói:

- Tôi là đính chủ của Tế Thế Đinh, vốn việc này phải do tôi nghĩ biện pháp. Có một số việc Hồ trưởng lão không cần quanh co lòng vòng. Trong vòng mười ngày, tôi sẽ giải quyết vấn đề này. Nếu giải quyết không được, tôi sẽ dẫn người đi tìm nắp đỉnh.

- Giang Nguyên, cậu khẳng định?

Hồ Quang Dương đang định tiếp tục cười lạnh, Từ Khải Liễu đã lên tiếng hỏi.

- Vâng, là khẳng định.

Giang Nguyên gật đầu, có chút mệt mỗi, nói:

- Viện trưởng, thời gian cũng không còn sớm nữa. Nếu không, hôm nay đến đây thôi nhé?

Nghe được lời nói không chút khách khí của Giang Nguyên, Chu Thế Dương đang định quát lớn, liền nghe Viện trưởng Từ gật đầu:

- Được, cứ như vậy đi, mọi người giải tán.

Chu Thế Dương không thể lên tiếng, há miệng nhìn Từ Khải Liễu bên cạnh, rồi lại nhìn Giang Nguyên ngáp một cái, rốt cuộc ngậm miệng lại.

Hồ Quang Dương ngõi im, nhìn chằm chằm Giang Nguyên, ánh mắt toát ra sự trào phúng, nhìn hẳn giống như nhìn tên điên, rồi lại nhìn Từ Khải Liễu bên cạnh, rốt cuộc đứng dậy, không nói gì thêm.

Các thành viên còn lại đều nhìn nhau, rồi lại nhìn Giang Nguyên đang ngáp thêm cái nữa ở chính giữa, cúi đầu giống như ngủ thiếp đi, cuối cùng đi theo Thiên y sư Từ Khải Liễu ra ngoài.

La Thiên Minh đi cuối cùng, nhìn Giang Nguyên đang gục đầu ngủ thiếp, gương mặt hiện lên sự chần chừ, rốt cuộc thở dài, sau đó theo mọi người bước ra.

Cánh cửa nhẹ nhàng đóng lại, chỉ để một mình Giang Nguyên ở chỗ này.

Chu Thế Dương bưng ly rượu, nhẹ nhàng cụng với Hồ Quang Dương, sau đó thở hắt ra, nói

- Viện trưởng Hồ, việc này ngài thấy như thế nào?

- Khó mà nói được.


Hồ Quang Dương cau mày, hai mắt hiện lên sự tàn khốc, nói:

- Nhưng tiểu tử này thật sự rất cổ quái.

- Đúng, rất cổ quái.

Nghe xong, Chu Thế Dương đặt mạnh cái ly xuống bàn, khẽ hừ một tiếng, sau đó kinh nghĩ nhìn Hồ Quang Dương:

- Chẳng lẽ Tế Thế Đỉnh thật có tác dụng như vậy sao? Có thể khiến cho một người chưa từng tiếp xúc với luyện đan lại có thể luyện thành Nguyên Phong đan. Quả thật rất cổ quái.

Thấy ánh mắt dò xét của Chu Thế Dương, hai mắt Hồ Quang Dương nheo lại, sau đó bưng ly rượu nhấp một miếng, nghĩ đến người nào đó, lập tức lắc đầu

- Tế Thế Đỉnh mất tích trăm năm, tôi cũng chưa từng nhìn thấy đỉnh chú cuối cùng. Nhưng căn cứ theo trí nhớ của tôi, dường như không có ghi chép gì về phương diện này. Trong bút ký của mười mấy đỉnh chủ ghi chép lại cũng không.

- Vậy tiểu tử này là đang gạt người?

Tinh thần Chu Thế Dương rung lên.

Hồ Quang Dương lại lắc đầu, khế hừ một tiếng:

- Không có ghi lại nhưng cũng không loại trừ khả năng này. Ít nhất bây giờ chúng ta cũng không còn giải thích nào khác có thể giải thích được tình huống Giang Nguyên có thể luyện chế được Nguyên Phong đan. Là chỉ bảo trấn viện truyền thừa ngàn năm, khó mà nói được điều gì.

Nghe xong, sắc mặt Chu Thế Dương cũng trở nên buồn bã. Quả thật, nếu tìm được lời giải thích hợp sẽ để cho Giang Nguyên hồ lộng như vậy?

- Nhưng tiểu tử này lại dám vỗ ngực tuyên bố trong vòng mười ngày có thế giải quyết được vấn đề đan dược cùng với tình huống hao phí tư nguyên tăng gấp bội. Điều này sao có thể?


Chu Thế Dương nói tiếp:

- Tôi thật sự không tin, nhưng hắn đã dám nói rong hội nghị như thế, chẳng lẽ là còn có biện pháp? Nếu trong mười ngày giải quyết không được, hẳn sẽ phải mang đội đi Huyết tộc, nhất định là cửu tử nhất sinh.

Chu Thế Dương vừa nói xong, hai hàng lông mày của Hồ Quang Dương liền nhướng lên, trầm ngâm một chút rồi khế hừ một tiếng:

- Nhưng cậu cũng không cần quá nôn nóng, chúng ta cứ chờ thêm mười ngày nữa.

Mấy ngày kế tiếp, Giang Nguyên cơ hồ trở thành tiêu điểm của toàn bộ Thiên Y Viện. Vô số người chú ý đến hắn. Một y sĩ thực tập có thể luyện ra Nguyên phong đan, không muốn thu hút sự chú ý của người khác cũng không được.

Nhưng, y sư cấp bậc bình thường chú ý đến Giang Nguyên, ngoại trừ việc hắn có thể luyện chế ra Nguyên Phong đan thì là việc huy chương trước ngực của hẳn từ màu đó biến thành màu xanh. Càng thu hút bọn họ chính là trên huy chương màu xanh có hình một ngôi sao.

Hai mươi sáu tuổi, có thể luyện chế được Nguyên Phong đan, y sĩ nhất phẩm. Cái nào nói ra cũng khiến cho người ta phải hâm mộ đến ghen ghét. Giang Nguyên có muốn người khác không chú ý mình cũng không được.

Về phần các y sư cao cấp, mấy ngày nay chú ý Giang Nguyên là chú ý hành động của hắn. Bọn họ đều biết Giang Nguyên đã tuyên bố trong vòng mười ngày quyết vấn đề phức tạp trăm năm qua của Thiên Y Viện.

Nếu là trước kia, mọi người sẽ cho rằng người nói ra câu này chính là người điên. Nhưng hiện tại thì chưa có ai có dũng khí nói ra điều đó. Đỉnh chủ Tế Thế đỉnh, y sư nhất phẩm, hai sáu tuổi đã luyện chế được Nguyên Phong đan, cùng với sự tín nhiệm của Viện trưởng Từ, bất cứ một cái nào cũng có thể chứng minh được lời nói của hẳn. Chỉ sợ là sẽ có kỳ tích được sáng tạo.

Nhưng hành động hai ngày qua của Giang Nguyên lại khiến cho bọn họ thất vọng. Bởi vì Giang Nguyên mỗi ngày trừ đi tắm ra thì chẳng phân biệt ngày đêm, ở trong phòng hội nghị ôm đại đỉnh mà ngủ


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận