Tuyết Lạc Trần Duyên

Tôi vẫn cho rằng Nghê Lạc Trần là loại đàn ông thâm tình, sẽ
vì “ Bóng dáng cô gái “ kia mà kiên trì. Tôi đã có lần hân mộ cô gái kia, có được
một người đàn ông yêu cô ấy như vậy quả là may mắn. Vừa rồi nhìn hình bóng anh
ta trước mắt, trong nháy mắt tôi bỗng tỉnh ngộ, thì ra xã hội này căn bản không tồn tại những người
hiếm có vô cùng, mà những người tài giỏi
mới này, tự nhân là những người đàn ông ở nơi đầu sóng ngọn gió, họ coi

Tôi thậm chí có chút ảo não, không nghĩ Nghê Lạc Trần lại là
dạng đàn ông dối trá, kết hôn với tôi chỉ là cách để anh ta che dấu những thói
hư tật xấu mà thôi. Tôi càng nghĩ càng tức giận , thậm chí tôi càng không nghĩ
đến việc Giáng Triều vẫn vui vẻ với tôi cho dù bị tôi phản bội.

“Nhạc Tuyết, cô chờ tôi một chút, mọi chuyện không phải giống
như cô thấy đâu.”

Người ở phía sau gọi tôi lại không phải là Nghê Lạc Trần mà
là Từ Dĩnh. Đúng vậy, lúc này Nghê Lạc
Trần vẫn đang nhởn nhơ, đối với sự tức giận của tôi ,anh ta không biết rằng anh
ta là nguyên nhân chính, có lẽ anh ta cảm thấy trong lòng tôi còn có người đàn
ông khác, không thể có tư cách xen vào những hành động của anh ta.

Nghĩ vậy tôi không hề dừng lại mà bước nhanh hơn, chỉ có người người ngốc mới không nhìn ra tâm trạng
buồn bực của tôi đối với người đó chính là không thể khống chế bản thân mình.

Từ Dĩnh chạy lại gần tôi, thở hồng hộc giải thích “ Đó là
người mẫu, hợp tác với SNOWLET lần đầu, cô ấy đang cùng chủ tịch Nghê thử trang phục. Cô biết đấy, có đôi khi người
mẫu như vậy, vì thời gian gấp gáp nên có một số chi tiết mọi người không chú ý,
lâu rồi cũng thành quen. Thật ra vừa rồi tôi vừa từ phòng vẽ đi ra pha café cô
đã tới. Thấy chuyện đó quả thật chỉ là hiểu lầm.”

Thì ra là do đầu óc tôi xấu xa, tấm lòng của người ta trong sạch, vì nghệ thuật mà hi sinh. Trong
lòng tôi không khỏi dâng lên một sự trào
phúng, nếu Nghê Lạc Trần chính là hòa thượng với dáng vẻ xấu xí thì người mẫu có thể đứng trước mặt

anh ta thay áo quần sao?

“Nhạc Tuyết, đừng tức giận, theo tôi trở về đi, nếu không chủ
tịch Nghê sẽ lo lắng.”

Anh ta lo lắng? Tôi theo ánh mắt của Từ Dĩnh nhìn về phía tầng
hai, Nghê Lạc Trần một thân áo trắng đơn giản đứng đó. Có lẽ vì phòng vẽ ấm áp
nên anh ta thường mặc quần áo đơn giản khi làm việc. Lúc này, một con gió lạnh
nhẹ nhàng khoan khoái thổi tới làm rối
tóc anh ta, quần áo cũng bay bay….

Hồi lâu, anh ta cũng không cử động. Tôi và anh ta tầng trên
tầng dưới đối diện , giống như đang cùng
nhau thị uy đối phương.

“Nhạc Tuyết, cô xem cô mua dứa cho tôi , tôi còn chưa ăn, cô
định mang về sao?”

Tôi cười với Từ Dĩnh, cô ấy thực sự là người uyển chuyển, hiểu
tâm lý phụ nữ. Ở thời điểm thích hợp, cô ấy
không một tiếng động cho người khác một cách giải quyết . Có khi tôi còn nghĩ cô ấy thích Nghê Lạc Trần
nữa, cô ấy luôn để ý anh ta cả những điều nhỏ nhặt nhất.

Từ Dĩnh nhận hoa quả ở tay tôi, kéo tôi trở về phòng làm việc.
Tôi nghĩ nếu bây giờ tôi giận dỗi bỏ về anh ta nhất định sẽ cho rằng tôi để ý
anh ta nên mới quan tâm chuyện hôm nay. Thật ra tôi phẫn nộ là vì muốn bảo vệ
cuộc hôn nhân này của mình, dù sao tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ buông tay với cuộc
hôn nhân này, cho dù nó vốn không có tình yêu.

Trở lại phòng vẽ, Nghê Lạc Trần cũng vừa mới từ ban công đi
vào, anh ta hắt hơi liên tiếp vài cái ,thân thể cũng hơi run . Từ Dĩnh vội vàng
đưa cho anh ta một ly nước ấm, anh ta cầm nhưng không hề uống, ánh mắt vẫn nhìn
về phía tôi. Tôi không hề lảng tránh ánh mắt của anh ta mà thản nhiên đón nhận.

Nghê Lạc Trần, vừa rồi tôi chỉ sợ hãi thôi, tôi không quan tâm anh xem bao
nhiêu cô gái thay đồ. *dối lòng rồi đó chị Tuyết*

“Anh Lạc Trần, chúng
ta bắt đầu đi.”

Đợi Từ Dĩnh cầm hoa quả rời đi, cô người mẫu kia nũng nịu
thong thả bước lại. Cô ta đã mặc vào tác
phẩm của Nghê Lạc Trần thiết kế, tạo vài tư thế như đùa nghịch . Áo quần mỏng
manh ở thân thể trẻ trung, vũ đạo đẹp mắt, có lẽ Nghê Lạc Trần sẽ bị chính tác
phẩm của mình mê hoặc.

Ánh mắt của Nghê Lạc Trần thản nhiên dừng lại trên người cô
gái, khi thì nhíu mày, khi thì tập trung, giống như mỗi chi tiết đều không vừa
lòng. Mà tôi chú ý tới cô gái kia không mặc đồ lót. Tôi biết rằng vì để giữ được
vẻ tự nhiên của trang phục nên bình thường người mẫu không được phép mặc đồ
lót, cũng không hiểu vì sao trong lòng tôi lại có chút cảm giác ê ẩm.

“Anh Lạc Trần, lần triển lãm cá nhân này chủ đề là “ Tuyết Lạc
Trần Duyên” sao?”

“Đúng.”

Nghê Lạc Trần không yên lòng hừ một tiếng, cô người mẫu kia
đột nhiên nói, “Anh Lạc Trần, anh thật bất công, nói thế nào em đã theo anh ba
năm, đối với anh ngay cả “Tuyết Lạc Trần
Duyên “ anh cũng không hề chọn em, chẳng lẽ anh chỉ dùng người mẫu chính mình
chọn sao? Nhưng mà sao lại không chịu chọn em.”

“Người mẫu của SNOWLET bắt đầu kí hợp đồng từ 18 tuổi, đều
trải qua huấn luyện đặc thù.”Anh ta thản nhiên trả lời.


Tôi cũng nghe qua không ít tin đồn, Nghê Lạc Trần có cách huấn
luyện người mẫu độc đáo, chỉ cần là người mẫu do SNOWLET huấn luyện đều có tố
chất rất tốt.

“Anh Lạc Trần, không phải là anh chê em già chứ? Nhưng trước
giờ em đều làm rất tốt cho SNOWLET, anh không thể không chọn em.”

“Cô không phải muốn thế sao? SNOWLET cũng không bạc đãi
cô?” Nghê Lạc Trần vẫn như trước lơ đãng đáp lời, tay không ngừng ghi chép.

“Anh Lạc Trần, anh không phải không biết , người mẫu kiếm
cơm nhờ tuổi xuân, lên đỉnh cao rồi là sẽ
đi xuống, tuy rằng cũng có một có đạo diễn tìm em để chụp ảnh nhưng người mẫu hạng
trung có mấy người có cơ hội phát triển thành công trong giới điện ảnh?”

“Hôm nay cô đi đi, cô hãy đến phòng thay quần áo thay đồ .”

Cô gái này chỉ để ý
Nghê Lạc Trần, cơ bản không quan tâm đến
tôi, liền cầm quần áo đi đến phòng thay đồ. Không lâu sau đó, cô gái ở phòng
thay đồ bắt đầu hỏi anh ta “Anh Lạc Trần , nghe nói vợ mới cưới của anh là một
nữ thiếu tá? Thật kỳ lạ, anh thật khiến người ta bất ngờ.”

Nghê Lạc Trần không trả lời cô ta mà thản nhiên liếc mắt
nhìn tôi cười. Tôi trừng mắt với anh ta rồi quay mặt đi. Tôi không thích giọng
điệu của cô gái này, nữ thiếu tá ở trong
miệng cô ta chỉ như một loại trào phúng.

Một lát sau, cô gái từ trong phòng thay đồ đi ra, đem bộ đồ
mới mặc treo cẩn thận ở giá treo quần áo, lại đến gần Nghê Lạc Trần.

“Anh Giáng Trần , em năn nỉ cầu xin anh như vậy, anh cũng
không động lòng, thật sự là gian trá mà.
Khó trách người ta nói, anh mang danh
là nhà thiết kế, nhưng cũng là người thương nhân thành công…”

“Tôi không phải là cừu non, nhưng đối xử với cô cũng không

thể xem là chó sói”

Nghê Lạc Trần trả lời cô gái kia, ánh mắt lại cố ý nhìn tôi.
Đợi cô ta đi rồi anh ta mới chậm rãi đến bên cạnh tôi, dường như giống đứa trẻ,
nhẹ nhàng vuốt tóc tôi “ Chuyện buổi chiều nay từ giờ sẽ không tái diễn nữa, anh
bảo đảm .”

“Cái gì?” Tôi giả vờ như không rõ, tránh tay anh ta, hỏi.

“Không có gì, em để ý cũng được, không để ý cũng được, tóm lại
đây là lần cuối, sau này anh sẽ chú ý.”

“Có cô gái đẹp làm việc chung , cảm giác thật tốt?”

Lời vừa ra khỏi miệng, tôi mới cảm giác trong đó có vị chua.
Dường như anh ta cũng không để ý, thản nhiên trả lời “Không có gì tốt cả, sẽ chỉ làm anh
càng trở nên khủng hoảng thêm.”

Đúng vậy, anh ta quả thật có chút khủng hoảng . Có lẽ phụ nữ
có thể chân chính xứng đôi cùng anh ta không nhiều, chỉ có “Bóng dáng cô gái”
kia thôi. Lòng tôi chợt có chút thê lương, nói rất quyết đoán “ Sinh hoạt cá
nhân của anh em sẽ không can thiệp.”

“Không phải là sinh hoạt cá nhân, là công tác.” Anh ta còn
thật sự sửa lại lời tôi nói, cầm lấy bút máy vẽ một bên bản phác thảo, nói “ Đột
nhiên có linh cảm, lập tức tốt rồi. Chiều nay em muốn ăn gì?”

Tôi không để ý đến anh ta có linh cảm hay không, tiếp tục
nói theo ý nghĩ của mình “Nghê Lạc Trần
, nếu anh đối với cuộc hôn nhân này không vừa ý, anh có thể ly hôn, em nghĩ em
sẽ không oán anh. Đối với hôn nhân không có tình yêu, dù tan rã em cũng sẽ
không tiếc hận.”

Một tiếng động trong trẻo vang lên, tôi ngẩng đầu nhìn cây
bút trong tay Nghê Lạc Trần bị bẻ thành hai đoạn, một đoạn bắn lên trên cửa rồi
nhẹ nhàng dội trở về, một đoạn khác bị anh ấy nắm chặt trong tay…

Một lát sau, tay anh ta cầm bút có máu từ từ chảy ra…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận