Tứ Tiểu Thiếp Của Nhị Vương Gia

Uyển Nghi uể oải ngủ nướng tới muộn mới thức dậy. Nàng dụi mắt, lười nhác vươn vai một cái, sau đó bước xuống giường, che miệng ngáp." Hỷ nhi, ta đói quá, em lấy đồ ăn cho ta chưa? "Cửa phòng khẽ khàng mở ra, một nữ nhân mặc trang phục a hoàn màu hồng phấn tươi cười bước vào, trên tay cầm một khay điểm tâm sáng." Dương chủ tử, người đã dậy rồi sao? "Uyển Nghi nheo nheo mắt nhìn Vũ Điệp, rồi khẽ cốc một cái vào đầu mình. Đã mấy ngày rồi mà nàng vẫn chưa quen được với việc thiếu vắng Hỷ nhi. Dẫu sao cũng đã ở chung với nhau lâu như vậy, khó mà tránh được cảm giác trống vắng." Dương chủ tử, người mau làm vệ sinh cá nhân đi rồi còn dùng bữa sáng nữa. "Vũ Điệp cười cười, chuẩn bị phục trang cho Uyển Nghi. Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Uyển Nghi lại bàn nhón lấy một miếng điểm tâm bỏ vào miệng." Điệp nhi, không cần gọi như vậy đâu. Em cũng giống Hỷ nhi gọi ta là tiểu thư là được rồi. "" Sao có thể được chứ? Dương chủ tử, Điệp nhi không dám gọi như vậy đâu. Hỷ nhi đã hầu hạ người từ bé nên quen gọi như vậy rồi, sao Điệp nhi dám gọi người như vậy chứ? "Vũ Điệp vội lắc đầu lia lịa. Tốt xấu gì Uyển Nghi cũng là chủ tử của nàng, là người được vương gia sủng ái nhất. Nếu nàng có gì thất thố, chỉ sợ vương gia sẽ trách phạt. Hầu hạ vương gia lâu như vậy rồi, tính khí của vương gia như thế nào đâu phải nàng không biết.Uyển Nghi mỉm cười, dịu dàng nắm lấy tay Vũ Điệp " Đừng lo, giờ em đâu còn là a hoàn của vương gia nữa, giờ em là người của ta cơ mà. Đừng lo, lão già đó sẽ không trách phạt em đâu. "Vũ Điệp suýt nữa thì phì cười. Qủa nhiên là Dương chủ tử, trên thế gian này, ngoài nàng ra chắc chẳng ai dám gọi vương gia là lão già. Uyển Nghi nhìn Vũ Điệp bằng ánh mắt chờ mong, phấn khích thúc giục." Nào, mau gọi một tiếng tiểu thư đi. "Vũ Điệp nhìn ánh mắt long lanh của Uyển Nghi, cuối cùng cũng nhịn không nổi, tủm tỉm cười." Tiểu thư. "" Ngoan, giỏi lắm. "Uyển Nghi bật cười, xoa xoa đầu Vũ Điệp. Vũ Điệp năm nay mới chỉ bằng tuổi Nam Cung Nguyệt, tính tình lại có vẻ trẻ con, đáng yêu. Nếu so với Hỷ nhi thì là mỗi người một vẻ, nhưng bất quá cũng đều là những người đáng yêu cả.Dùng bữa sáng xong, Uyển Nghi cùng Vũ Điệp tới trung đình. Lúc này Nam Cung Việt, Nam Cung Nguyệt và Doãn Tắc đã ngồi sẵn ở đó thưởng trà ngắm hoa.Sáng hôm nay, cả vương phủ được một phen kinh ngạc. Đôi oan gia Nam Cung Nguyệt và Doãn Tắc, không những không cãi vã, bất hòa. Ngược lại còn vô cùng mặn nồng, thắm thiết. Thực sự là khiến người ta khó thích nghi." Giờ này mới thức dậy sao? Nữ nhân lười nhác này. "Nam Cung Việt nhìn Uyển Nghi cười. Nàng liếc mắt lườm hắn một cái rồi ngồi xuống bên cạnh. Nam Cung Việt đưa cho nàng một chén trà, nàng nhận lấy, hớp một ngụm rồi nhìn đôi uyên ương mới trước mặt mình. Tình chàng ý thiếp, ân ái mặn nồng, thật khiến người ngoài phải nổi da gà. Qủa nhiên là khi yêu thì thấy thực bình thường, nhưng chứng kiến những hành động tương tự của người khác thì thật gai mắt đi." Doãn Tắc, ngươi nên sớm chuẩn bị tư trang đi. Hết ngày hôm nay, ngươi sẽ không ở đây nữa. "Nam Cung Việt trầm tĩnh đặt chén trà xuống, nói với Nam Cung Nguyệt và Doãn Tắc.Nam Cung Nguyệt và Doãn Tắc đang tươi cười hớn hở, bị một câu nói của Nam Cung Việt làm cho choáng váng. Nam Cung Nguyệt ngỡ ngàng nhìn Nam Cung Việt." Hoàng huynh, huynh nói thế là sao? Sao huynh lại đuổi Doãn Tắc đi chứ? "" Đâu ai muốn đuổi Doãn Tắc của muội đi chứ. " Uyển Nghi liếc Nam Cung Nguyệt " Chỉ là hiện giờ Doãn Tắc sắp phải tới tứ khố quản học tập các vị văn nhân nho sĩ ở đó, không thể ở mãi trong phủ vương gia được. Hoàng thượng đã cấp phủ đệ cho Doãn Tắc rồi, cũng gần đây thôi, muội không cần phải lo lắng nhiều đâu. "" Nhưng mà..."Nam Cung Nguyệt nhìn Doãn Tắc phụng phịu, nhưng hắn lại chỉ mỉm cười, chỉ cần được phép yêu Nam Cung Nguyệt, đối với hắn đã là hạnh phúc rồi, một kĩ nam như hắn đâu dám hy vọng gì cao xa hơn nữa.Nam Cung Việt và Uyển Nghi chỉ bình thản uống trà, nhìn nhau cười. Thật ra Uyển Nghi không tán đồng việc cho Nam Cung Nguyệt kết hôn sớm cho lắm, vì tuy rằng ở thời đại này, việc kết hôn sớm không phải là chuyện lạ mà còn là lẽ đương nhiên, nhưng một người mang tư tưởng hiện đại như nàng thì khó mà chấp nhận một cách dễ dàng. Nếu không phải vì Hỷ nhi đã đủ mười tám tuổi thì nàng nhất quyết không để Hỷ nhi lấy Tề Dương sớm như vậy..........Sau khi Doãn Tắc rời khỏi phủ vương gia, hắn chuyển tới một phủ đệ nhỏ, nếu so với phủ vương gia, phủ đệ của hắn chẳng là gì, nhưng nếu so với thường dân bá tánh, nơi ở của hắn cũng quá khang trang rộng rãi rồi. Tuy nói là gần, nhưng thực ra lại không hẳn là như vậy, vì thực chất, phủ đệ của hắn nằm ngay sát phủ vương gia, vì vậy Nam Cung Nguyệt thường đi qua đi lại giữa phủ vương gia và phủ của Doãn Tắc chẳng mấy khó khăn.Thấm thoắt cũng tới mùa đông. Những bông tuyết trắng xóa dần rơi xuống, mỗi lúc ngày một dày, vương trên mái nhà, những tán cây và lan rộng khắp cả mặt đường. Mùa đông tới, cũng là lúc mọi người tất bật chuẩn bị cho ngày sinh thần của Nam Cung Thiên. Tuy rằng sinh thần của Nam Cung Thiên vào tháng mười hai, nhưng là ngày sinh thần của hoàng đế nên không thể qua loa đại khái được, vì vậy nên trong cung đã bắt đầu chuẩn bị mọi thứ từ tháng mười.Ngày sinh thần của Nam Cung Thiên, không chỉ có những người trong hoàng tộc, mà cả hoàng thân quốc thích của các nước lân bang cũng tới dự. Uyển Nghi, Nam Cung Việt cùng Nam Cung Nguyệt tới hoàng cung để dự lễ. Hồng mai nở đỏ rực hai hàng, những dải lục đỏ được cột lên cành cây bay phất phơ trong gió, cung điện được trang hoàng lộng lẫy, giăng đèn kết hoa. Màu đỏ của đèn lồng, của hồng mai pha trộn với màu trắng tinh khôi của tuyết tạo nên một cảnh đẹp huyền ảo như chốn bồng lai.. Ngày hôm nay, Nam Cung Nguyệt mặc một bộ váy màu thiên thanh, tóc vấn giản đơn, trông thanh thoát như một tiểu tiên nữ. Uyển Nghi mặc một bộ y phục màu đỏ, điểm xuyết những bông hoa nhỏ ở đuôi váy. Mái tóc được vấn lên một nửa, một nửa thả buông so trên bờ vai, giống một bông hồng mai nở rực rỡ trong tuyết. Khi ba người bọn họ cùng xuất hiện, tất cả mọi người đều không hẹn mà nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn si mê." Vương gia. "Một tiểu thái giám kính cẩn lại gần Nam Cung Việt, chắp tay nói nhỏ với hắn điều gì đó. Nam Cung Việt chăm chú lắng nghe, sau đó khẽ gật đầu rồi quay sang nói với Uyển Nghi và Nam Cung Nguyệt." Ta đi lo liệu chút việc, đừng có chạy lung tung đấy. Nếu ngại chờ thì có thể tới bàn tiệc ngồi trước cũng được. "Nam Cung Việt rời khỏi, nhưng Uyển Nghi và Nam Cung Việt không vội rời đi mà còn nán lại xem các tiểu thái giám xếp đặt bàn tiệc.Một lúc sau, giữa đám đông những người đến dự tiệc, có một giọng nói quen thuộc vang lên." Bảo bối. "Nam Cung Nguyệt và Uyển Nghi quay lại, trước mắt họ là một khuôn mặt vô cùng quen thuộc đang cười cợt nhả. Hai người cùng đồng thanh kêu lên." Mộ Dung Phong. "Uyển Nghi kêu lên, chạy lại gần chỗ Mộ Dung Phong." Mộ Dung Phong. Sao ngươi lại ở đây? Á, còn nữa, sao ngươi dám mặc hoàng y? (áo vàng ) Ngươi muốn chết sao? Màu vàng chỉ được dành riêng cho hoàng thượng thôi. "Mộ Dung Phong bụm miệng cười, thì ra nữ nhân ngốc nghếch này vẫn không hề hay biết sự thật về thân phận của hắn. Ngay khi hắn còn chưa kịp mở miệng, một giọng nói khác đã vang lên." Nữ nhân vô lễ, người mà ngươi đang nói chuyện chính là hoàng đế của Nguyệt quốc đấy. Ai cho phép ngươi nói chuyện với người như vậy? "Uyển Nghi và Nam Cung Nguyệt đều bị bất ngờ vì người vừa mới dùng khinh công bay xuống. Tuy rằng điều hắn vừa nói rằng Mộ Dung Phong là hoàng đế của Nguyệt quốc thật khiến bọn họ kinh ngạc, nhưng bản thân hắn lại khiến người khác còn kinh ngạc hơn. Người nam nhân tùy tùng của Mộ Dung Phong mặc một thân bạch y, đi giầy trắng, mái tóc màu trắng. Không chỉ vậy, đôi mắt của hắn có màu bạc và làn da của hắn thì trắng tới mức khó tin. Hắn đẹp, nhưng vẻ đẹp của hắn hết sức ma mị và không khỏi khiến người khác cảm thấy có phần quái đản.Mộ Dung Phong cầm chiết phiến, gõ gõ vào đầu mình. Cười gượng với tùy tùng của mình." Bạch Nhan, ngươi có thể thôi phá đám ta đi được không. Khó khăn lắm mới có thể thoát khỏi ngươi để đi ngao du thiên hạ, sao ngươi đã lại xuất hiện rồi? Mau trở về nhà ôm ấp nương tử xinh đẹp của ngươi đi. "" Hoàng thượng, một mình người ở ngoài rất nguy hiểm. Sao thần có thể không lo lắng được chứ? Trách nhiệm của thần là bảo vệ sự an nguy của người. Lần trước để lạc mất người là do hạ thần tắc trách. Thần nhất quyết không để việc này xảy ra lần nữa đâu. "Bạch Nhan chắp tay trả lời, gương mặt vẫn lạnh như tiền không thay đổi. Mộ Dung Phong day day trán, hết cách với tên thuộc hạ cứng đầu. Thật là...lúc nào cũng đi theo hắn, bộ hắn là tiểu nương tử của Bạch Nhan hay sao chứ?Uyển Nghi nhìn Bạch Nhan, thầm nghĩ, lạy trời, hắn có ra ngoài đường vào cái thời tiết này không chừng người ta sẽ không nhìn thấy, con nếu là vào mùa nóng, sẽ khiến người ta tưởng là ma không biết chừng. Đột nhiên trong đầu nàng thoáng qua một suy nghĩ, lền kêu lên." A, nương tử của ngươi có phải tên là Hắc Diện, toàn thân mặc màu đen, tóc đen óng mượt, xinh đẹp tuyệt trần phải không? "Ngay khi Uyển Nghi vừa dứt lời, cả Bạch Nhan và Mộ Dung Phong đều đồng thanh." Ngươi quen nương tử ta sao? / Nàng biết nương tử hắn sao? "" Phụt...ha ha ha..."Uyển Nghi và Nam Cung Nguyệt phì cười, ôm lấy nhau mà cười đến run cả người." A ha ha ha...Nguyệt nhi, không ngờ tỷ đoán đúng, ha ha ha ha...đôi phu thê đen trắng, Bạch Nhan đi với Hắc Diện, ha ha ha ha...."Bạch Nhan biết mình bị trêu chọc, tức giận đến tái xám cả mặt. Càng khiến hắn điên ruột hơn nữa là chủ nhân của hắn_ Mộ Dung Phong cũng đang ôm bụng cười.Hoàng đế của Nguyệt quốc, tiểu thiếp của vương gia, quận chúa và cả một nam nhân tuấn dật đều tụ họp ở một chỗ, hơn nữa lại cười lớn đến mức nghiêng ngả, vì vậy khiến cho tất cả mọi người cùng chú ý. Cười hồi lâu, cuối cùng Mộ Dung Phong đành kho han hai tiếng, tủm tỉm nhìn Uyển Nghi." Bảo bối, lâu rồi không gặp, nàng vẫn chẳng thay đổi gì. "" Đã nói bao nhiêu lần rồi, ta không phải là bảo bối của ngươi. " Uyển Nghi nhăn nhó " Ngươi còn dám gọi ta là bảo bối thì đừng trách ta. "" Bảo bối, sao nàng có thể vô tình như vậy? Tình cảm của chúng ta mặn nồng, thắm thiết biết bao, sao nàng có thể rũ bỏ nhanh như vậy chứ? "" Im ngay, ta với ngươi mặn nồng, thắm thiết hồi nào hả? Đừng có ăn không nói có. "Uyển Nghi tức giận, mặt đỏ phừng phừng. Tên chết tiệt này, lần nào gặp mặt cũng chọc cho nàng tức chết." Bảo bối, sao nàng có thể nói như vậy? Nhìn đã nhìn rồi, sờ cũng đã sờ rồi, lần trước nàng còn bóp...ứm..."" Im ngay. " Uyển Nghi hai tay bịt chặt miệng Mộ Dung Phong, mắt long lên " Ngươi còn dám nói bậy nữa, ta sẽ không bao giờ nhìn mặt ngươi nữa đâu. "Mộ Dung Phong cười híp cả mắt, nhìn Uyển Nghi vừa tức vừa thẹn đến đỏ cả mặt, trong lòng hắn cảm thấy vô cùng khoái trá." Hoàng đế Nguyệt quốc thật là có nhã hứng, lại đi dành thời gian để nói chuyện với nương tử của ta. "Giọng nói âm lãnh của Nam Cung Việt vang lên khiến Uyển Nghi giật nảy mình, vội rụt tay lại, gương mặt nhăn nhó, thầm trách Mộ Dung Phong, là tại hắn hại chết nàng rồi. Lúc đó, sắc mặt của Mộ Dung Phong cũng tệ không kém. Vì hắn nhận ra cách gọi của Nam Cung Việt đối với Uyển Nghi đã thay đổi rồi. Không phải là " tiểu thiếp " mà là " nương tử ".Uyển Nghi nhìn Nam Cung Việt, đôi mắt long lanh, môi hơi dẩu ra, vẻ mặt hối lỗi. Nam Cung Việt liếc xéo nàng một cái, rồi trực tiếp bỏ qua Mộ Dung Phong, nắm lấy tray Uyển Nghi, nói với Uyển Nghi và Nam Cung Nguyệt." Đến giờ nhập tiệc rồi, chúng ta đi thôi. "Nói dứt lời, Nam Cung Việt kéo Uyển Nghi đi. Nam Cung Nguyệt xoay người nhìn Mộ Dung Phong, tủm tỉm cười rồi chạy theo Nam Cung Việt và Uyển Nghi. Mộ Dung Phong nhìn theo ba người bọn họ, ánh mắt tối lại, rất nhanh sau đó liền trở lại bình thường, phe phẩy chiết phiến, từ tốn đi đến chỗ ngồi của mình.Ngày sinh thần của hoàng đế quả nhiên sẽ khác. Đông vui và nhộn nhịp, khách tới dự cũng toàn là những người có vai vế. Hoàng cung được trang hoàng lộng lẫy, những tiết mục được dàn dựng công phu. Nhưng Uyển Nghi vốn chẳng hề để ý đến những điều đó, điều duy nhất mà nàng làm, chính là cắm đầu vào ăn đồ ăn thức uống trước mặt. Đến nỗi Nam Cung Nguyệt phải lén thò tay xuống dưới bàn nhéo cho Uyển Nghi một cái.Khi bữa tiệc diễn ra được một lúc lâu, Uyển Nghi bỗng đứng dậy, mỉm cười." Hoàng thượng, hôm nay là ngày vui của hoàng thượng. Uyển Nghi xin mạn phép tặng hoàng thượng một tiết mục. Chẳng hay hoàng thượng có nhã hứng hay không? "" Được chứ, hoàng tẩu, xin người cứ tự nhiên. "Nam Cung Thiên mỉm cười nhìn Uyển Nghi. Hắn còn nhớ, Uyển Nghi có giọng hát rất hay.Uyển Nghi uyển chuyển đứng dậy trong con mắt mê mẩn của mọi người. Nàng khoan thai tiến đến gần cây đàn tranh. Những ngón tay nàng lướt nhẹ trên dây đàn, những tiếng đàn thánh thót vang lên.Mỗi nữ nhân là một đóa hoaĐều có một thời xuân sắc ngọc ngàChờ đợi một thời khắcMà nở rộ khoe sắc.....Thiếp nguyện làm nữ nhân như hoaCó một thời như ngọc như hoaTiền kiếp được tình lang bảo vệKiếp này vẫn có thể tương phùng trong vườn hoa...Uyển Nghi vừa hát vừa gửi trao ánh mắt thâm tình cho Nam Cung Việt. Nam Cung Việt cũng mỉm cười nhìn Uyển Nghi. Người ngoài vốn chẳng để ý, chỉ chú tâm nghe tiếng hát, duy chỉ có Mộ Dung Phong và Nam Cung Thiên là nhận thấy. Nam Cung Thiên vẫn duy trì nụ cười ôn nhu vốn có. Còn Mộ Dung Phong thì ánh mắt tối đi, tưởng chừng như có thể giết người đến nơi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận