Tứ Tiểu Thiếp Của Nhị Vương Gia

Uyển Nghi phủi phủi vỏ hạt dưa trên người xuống đất, sảng khoái đứng dậy. " Đói rồi, đi ăn thôi. "Chuyện của nàng, không nói cho Hỷ nhi biết thì tốt hơn. Chỉ mình Nam Cung Việt và Nguyệt nhi biết là đủ rồi.Uyển Nghi kéo Nam Cung Nguyệt đi theo mình, đi tới chỗ Hỷ nhi đang đứng cách đó không xa lắm, liền kéo cả Hỷ nhi theo cùng. Vừa đi vừa hát, cười vang đầy vui vẻ.~~ " Cốc cốc cốc "Tiếng gõ cửa từ bên ngoài truyền vào, Nam Cung Việt buông bản tấu chương đang cầm trên tay, hơi thả lỏng người dựa vào ghế." Ai ? "" Nương tử xinh đẹp, dịu dàng, đáng yêu, thông minh, dễ mến của chàng đây. " Một giọng nói trong trẻo vang lên." Có sao ? Ta chỉ có một tiểu thiếp ngốc nghếch, hung dữ, hay bày trò thôi. " Nam Cung Việt vuốt vuốt sống mũi, cười đùa." A " Ngoài cửa khẽ vang lên tiếng cười khúc khích " Ta nhầm phòng a, xin lỗi. " Uyển Nghi mỉm cười, xoay người lại, giả vờ rời đi, nhưng cửa phòng đã nhanh chóng mở ra. Người trong phòng xuất hiện dưới ánh nắng mặt trời buổi sáng, đẹp rạng rỡ như một vị thần. Vòng tay mạnh mẽ, rắn chắc vòng qua eo nàng, kéo nàng ôm vào lòng khiến cho đồ trên tay nàng suýt chút thì rơi xuống." Cái gì vậy ? " Nam Cung Việt bên tai của Uyển Nghi hỏi nhỏ, phả hơi nóng vào vành tai nàng. Hai người vẫn đứng trước cửa phòng, duy trì tư thế ôm cực ái muội." Chàng nhìn mà không biết sao ? " Uyển Nghi rời khỏi vòng tay của hắn, kéo hắn vào phòng, cẩn thận đóng cửa lại. Ấn hắn ngồi xuống ghế, đặt tách trà trước mặt hắn. Nam Cung Việt nhấc chén lên, đưa lên mũi ngửi ngửi. Nước trà màu vàng sánh nổi bật trong chén bạch ngọc, phía trên nổi lên mấy cánh hoa cúc, mùi trà thơm bốc lên kích thích khứu giác của hắn." Thơm quá. " Nam Cung Việt hài lòng cảm thán.Uyển Nghi mỉm cười rạng rỡ, hào hứng nói " Thơm lắm đúng không ? Hôm qua nhìn thấy chàng cứ đưa tay vuốt họng, ta nghĩ chàng bị đau họng nên hôm nay đặc biệt làm tách trà này cho chàng. Trà hoa cúc có rất nhiêu tác dụng có lợi cho cơ thể. Giúp thanh nhiệt giải độc, làm sáng mắt, giúp tinh thần sảng khoái, giảm ho, ngừa viêm họng, đặc biệt rất tốt cho những người hay ngồi làm việc như chàng. "Nam Cung Việt nhìn Uyển Nghi, rồi lại nhìn tách trà trong tay, quả thật là hôm qua họng hắn có chút đau, hơi khó chịu, ngưa ngứa ở cổ. Không ngờ nàng lại phát hiện ra. Trong tim hắn như có một dòng nước ấm áp chảy qua, nàng để ý tới từng chi tiết nhỏ của hắn như vậy khiến hắn cảm thấy rất cảm động. Hắn đưa tách trà lên môi, nhấp một ngụm nhỏ, vị ngọt dịu xen lẫn chút đắng của trà lan tỏa trong miệng hắn, trôi tuột xuống cổ họng khiến hắn cảm thấy sảng khoái. Hắn hài lòng uống một ngụm to hơn." À " Uyển Nghi đột nhiên à lên một tiếng " Trà hoa cúc còn có tác dụng chống lại sự rối loạn kinh nguyệt nữa "" Phụt " Ngụm trà trong miệng Nam Cung Việt lập tức được đất mẹ chào đón, Nam Cung Việt bị sặc, mặt đỏ gay, vuốt ngực ho khụ khụ." Aizz da, ta đâu có nói tới chàng đâu mà phản ứng dữ vậy ? Bộ chàng là nữ nhân sao ? " Uyển Nghi cười khoái trá, đưa tay vỗ vỗ sau lưng Nam Cung Việt." Khụ khụ khụ....." Nam Cung Việt ho sặc sụa không ngừng, mãi lâu sau mới ngừng lại được, trừng mắt nhìn Uyển Nghi, bực bội uống một hơi hết tách trà.Uyển Nghi nhìn tách trà không còn lại một giọt, cảm thấy vô cùng hài lòng, xoa xoa đầu Nam Cung Việt như xoa đầu một tiểu hài tử. " Ngoan. "Nam Cung Việt bực bội nhăn trán, gạt tay Uyển Nghi ra " Nàng làm gì vậy ? Ta không phải con chó nhỏ đâu đấy ? "" Ha ha ha " Uyển Nghi cười thực vui vẻ, tiếp tục vò đầu Nam Cung Việt cho đến khi đầu hắn rối tinh rối mù, rồi nhân lúc hắn chưa nổi điên lên vội cầm khay trà chạy biến mất.Nam Cung Việt không bắt kịp Uyển Nghi đang chạy đi, phền muộn chỉnh trang lại đầu tóc, nhăn trán. Qủa thực là một nữ nhân thích bày trò.~ " Tiểu thư, hôm nay người có chuyện gì vui sao ? " Hỷ nhi vừa đặt đĩa bánh đủ màu lên bàn, vừa cười cười hỏi Uyển Nghi." Phải đó, từ nãy tới giờ tỉ cứ cười tủm tỉm suốt, có chuyện gì vui kể uội nghe đi. " Nam Cung Nguyệt nhón một miếng bánh, bỏ tọt vào mồm, vừa nhai nhồm nhoàm vừa hỏi." Uyển Nghi một tay chống cằm, một tay lấy bánh, cắn một miếng nhỏ, sau đó mới thong thả trả lời " Không có gì, chỉ là ta vừa mới làm một tách trà cho Nam Cung Việt uống. "" Chỉ có vậy ? " Nam Cung Nguyệt ngạc nhiên hỏi." Đúng, chỉ có vậy. " Uyển Nghi gật đầu, mỉm cười." Vậy mà muội còn tưởng tỉ gặp chuyện gì vui chứ. Hóa ra chỉ là một màn tình cảm của hai người. " Nam Cung Nguyệt dẩu môi " Tỉ giờ vui rồi, phu thê mặn nồng, sợ người khác không biết, còn phải khoe ra lúc này bản thân đang rất hạnh phúc. "" Ha ha, nha đầu này..." Uyển Nghi vui vẻ cốc đầu Nam Cung Nguyệt " Thôi, ta chuồn đây, ra ngoài một chút cho thư thái, Hỷ nhi, đi thôi. " Uyển Nghi đứng dậy, kéo Hỷ nhi đi theo." Tỉ tỉ, muội cũng đi. " Nam Cung Nguyệt đứng dậy, chạy theo Uyển Nghi." Thôi, muội ở lại đi, nếu không lát nữa không được xem cảnh hay. " Uyển Nghi mỉm cười, nháy mắt với Nam Cung Nguyệt một cái rồi kéo Hỷ nhi đi thật nhanh, để lại trên mặt Hỷ nhi và Nam Cung Nguyệt một dấu hỏi to đùng.Nam Cung Nguyệt gãi gãi đầu, buồn bực quay trở về bàn, tỉ tỉ của nàng đi chơi không cho nàng đi theo a. Còn nói chuyện vui cái gì? Ở lại đây thì có trò gì vui ?" Oa, lâu lắm mới được ra ngoài, thoải mái quá, lúc nào cũng chết dí trong phủ thật buồn muốn chết, hôm nay ta phải đi chơi cho đã mới được. " Uyển Nghi đứng trước cửa phủ vương gia, dang rộng hai tay, hít thở không khí trong lành, cười sảng khoái. Nam Cung Việt đã đồng ý để nàng được tự do ra vào phủ vương gia, sau này nàng có thể ra ngoài chơi đùa thoải mái, miễn là không bỏ trốn hoặc gây chuyện là được." Tiểu thư, vừa nãy người nói vậy là có ý gì vậy. " Hỷ nhi tò mò quay sang hỏi Uyển Nghi.Uyển Nghi nở một nụ cười bí hiểm, ghé sát tai Hỷ nhi nói nhỏ điều gì đó, Hỷ nhi nghe xong, há hốc mồm, sau đó lắc lắc đầu thở dài " Tiểu thư, người không bày trò không chịu được sao ? Thật là......."" Được rồi, được rồi, Hỷ nhi, em cứ như bà cô già vậy. Đừng để ý nhiều như vậy, sống trên đời là phải biết tìm niềm vui ình, không thể quá khô cứng. Xem ra ta phải tim kiếm một nam nhân thật tốt để gả em đi thôi, nếu không em sẽ càng ngày càng khó tính. " Uyển Nghi mỉm cười tinh nghịch, huých tay vào người Hỷ nhi.Hỷ nhi đỏ mặt, ngượng nghịu nói " Tiểu thư, người nói gì vậy. Với lại, Hỷ nhi còn chưa muốn thành thân, Hỷ nhi muốn ở lại bên cạnh hầu hạ tiểu thư. "" Em định hầu hạ ta cả đời sao ? Hơn nữa, lúc này em mạnh miệng vậy thôi, không chừng đến khi tìm được ý trung nhân rồi sẽ sớm quên mất tiểu thư như ta. "" Hỷ nhi không có. "" Được rồi, không nói nữa, chúng ta ra ngoài là để đi chơi cơ mà, cứ chơi đùa thỏa thích đi đã, chuyện thành thân của em để nói sau cũng được. " Uyển Nghi nháy mắt tinh nghịch, kéo Hỷ nhi đi.Nam Cung Nguyệt ở lại phủ, buồn bực cắn hạt dưa, đi qua đi lại một hồi, sờ chỗ này, sờ chỗ kia, cuối cùng chán nản lại ngồi xuống cắn hạt dưa. Chán chết, chán chết đi. Bỗng nàng đột nhiên giật mình khi nghe thấy một tiếng gầm thét đầy giận dữ." Dương ! Uyển ! Nghi.............."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận