Tứ Tiểu Thiếp Của Nhị Vương Gia

" Nàng còn muốn giả vờ ngủ đến bao giờ nữa? Người đều đã đi cả rồi, mau dậy đi. "Nam Cung Việt vừa dứt lời, người nằm trên giường lập tức tung chăn, ngồi bật dậy với tốc độ ánh sáng." Ây...chàng không thể bớt thông minh hơn một chút sao? Mất hứng. "" Nàng đó, một ngày không gây chuyện thì không chịu được sao ? " Nam Cung Việt thở dài." Ta vốn dĩ cũng không muốn gây hấn với họ nữa, ta thật sự muốn chung sống hòa bình với họ, tại họ không biết điều, thích gây sự với ta. Người ta nói có thể đắc tội với một trăm quân tử cũng đừng nên đắc tội với một tiểu nhân, đáng tiếc...ta đây chính là tiểu nhân a " Uyển Nghi nhún vai." Vậy nàng vui không ? " Nam Cung Việt nhìn Uyển Nghi, ánh mắt thâm trầm.Uyển Nghi ôm gối, co người ngồi dựa vào Nam Cung Việt " Lẽ ra là sẽ vui, nếu như ta không nghe thấy những lời nói đó của Huệ phi. Ta cảm thấy bản thân mình có lỗi......" Uyển Nghi trầm mặc một lúc, nhàn nhạt nói " Huệ phi, nàng ấy rất yêu chàng. "" Ta biết. "" Chàng lúc nào thì biết ta giả vờ ? " Uyển Nghi chuyển đề tài." Ta còn không hiểu tính cách của nàng nữa sao ? Dù nàng đang bị bệnh thì cũng không phải là người dễ dàng chấp nhận để họ ức hiếp, càng không thể bị Huệ phi đẩy xuống nước. " Nam Cung Nguyệt lại thở dài. Vòng tay qua ôm Uyển Nghi vào lòng." Ừm." Uyển Nghi khẽ gật đầu, ngước mắt lên nhìn hắn. " Nếu một ngày nào đó, chàng lại gặp một người nào đó khiến chàng thích hơn ta, vậy chàng có đối xử với ta giống như đối xử với Huệ phi không ? "Nam Cung Việt hơi bất ngờ trước câu hỏi của Uyển Nghi, thoáng chốc liền không kịp phản ứng. Hắn trầm ngâm một lúc rồi mới mở miệng." Ta....."Lời còn chưa kịp nói ra, Uyển Nghi đã đưa ngón tay lên đặt trên môi hắn. " Được rồi, đừng nói nữa, ta không muốn nghe. " Nàng muốn nghe, nhưng nàng lại sợ, nàng sợ câu trả lời của hắn. " Một năm, chàng có nghĩ hình phạt như vậy là quá nặng không ? "" Có thể, nhưng ta nghĩ như vậy sẽ tốt cho họ, nhất là với Huệ phi, ta biết nàng ấy yêu ta, nhưng ta lại không thể đáp lại trái tim nàng ấy. Hy vọng một năm đủ để nàng ấy quên đi một người vô tình như ta. Hơn nữa, phạt nặng như vậy thì sau này bọn họ sẽ không dám ức hiếp nàng nữa. " Nam Cung Việt ôm Uyển Nghi chặt hơn, gục đầu vào hõm vai của nàng.Uyển Nghi nhếch môi, cười nhạt. " Năm năm cũng không khiến chàng quên đi Song Song, chàng nghĩ một năm có thể khiến Huệ phi quên chàng? "Thân hình của Nam Cung Việt bỗng cứng ngắc, hắn không thể nói được gì." Quên đi. " Uyển Nghi thở dài, nằm xuống, vỗ vỗ xuống giường. " Ta nghe Nguyệt nhi nói chàng đã vì ta mà mấy ngày không ngủ rồi, ngủ một chút đi. " Uyển Nghi dịu dàng nhìn Nam Cung Việt, ánh mắt thoáng chút u buồn.Nam Cung Việt nhẹ nhàng tháo giày, xốc một bên chăn lên, nằm xuống bên cạnh Uyển Nghi, vòng tay qua ôm chặt nàng vào lòng, cảm nhận hơi ấm của nàng. Rất nhanh, giấc ngủ đã chập chờn tìm đến.Khi Uyển Nghi tỉnh giấc, Nam Cung Việt vẫn đang say ngủ. Uyển Nghi mỉm cười ngắm nhìn hắn." Nam Cung Việt. " Uyển Nghi gọi khẽ." Nam Cung Việt. " Tiếp tục gọi." Nam Cung Việt, đừng giả vờ ngủ nữa, chàng dậy rồi đúng không ? " Không có động tĩnh. Thực sự ngủ say đến vậy sao ? Uyển Nghi mỉm cười, hắn đã vất vả vì nàng rồi." Uyển Nghi " Nhìn sang bên cạnh đã trống không, chỉ còn vương lại chút hơi ấm. Nam Cung Việt gãi gãi đầu, chưa bao giờ hắn ngủ ngon đến thế, hắn đã ngủ bao lâu rồi ?Nhẹ nhàng xỏ giầy vào, Nam Cung Việt tiêu sái bước ra ngoài. Hắn nghĩ có lẽ nàng đang ở hoa viên cùng với Nguyệt nhi, liền tới đó tìm nàng." Tham kiến vương....."" Xoảng. "" Phụt. " Sau tiếng đổ vỡ là tiếng phì cười, a hoàn vừa trông thấy hắn đành cố hành lễ thật nhanh rồi chạy mất dạng, không kịp để hắn phản ứng." Tham......"" Phụt. " Người sau thậm chí còn không kịp nói hết câu." Phụt. " Người tiếp theo nữa thì phì cười trước khi kịp nói.Suốt từ nãy tới giờ, tất cả những người nhìn thấy hắn đều có một phản ứng như nhau, đều mang một vẻ mặt ẩn nhẫn nín cười. Không ổn, chắc chắn có điều gì đó không ổn. Nhưng không ổn ở chỗ nào, hắn không thể biết. Chỉ đến khi hắn nhìn thấy hình ảnh của chính bản thân mình dưới hồ sen, hắn mới có thể hiểu. Máu nóng bốc lên đầu, hắn gào to đầy tức giận." Dương ! Uyển ! Nghi..........."Dương Uyển Nghi ngồi ở hoa viên cùng với Hỷ nhi và Nam Cung Nguyệt, đột nhiên lại ngoáy ngoáy tai. " Aizzz...ngứa tai quá, có ai đang mắng ta a. "" Tỉ tỉ, bộ tỉ làm điều gì thất đức hay sao mà phải lo có người mắng tỉ ? " Nam Cung Nguyệt cười đùa." Không có, không có a. Trước giờ ta vẫn luôn hiền lành, nhân đức, phúc hậu, từ bi.....chưa từng làm hại ai a. Chẳng qua......" Còn chưa nói xong đã thấy Nam Cung Việt từ đằng xa hùng hổ bước tới. Uyển Nghi hoảng hốt kêu to. " Không ổn, ác ma đến rồi ! Chạy ! "Sau đó liền kéo theo Nam Cung Nguyệt và Hỷ nhi chạy đi." Tiểu thư, có chuyện gì vậy ? Cái gì mà ác ma ? Tại sao chúng ta lại phải chạy ? " Hỷ nhi bị Uyển Nghi kéo theo, vừa chạy vừa thở hổn hển." Phải đó a tỉ tỉ, sao tự dưng...." Nam Cung Nguyệt cũng thắc mắc. Đang định quay đầu lại nhìn thì Nam Cung Việt đã dùng khing công bay đến trước mặt bọn họ. Ba người bị mất đà, đâm sầm vào người Nam Cung Việt, ngã bịch xuống đất." Ai ui da " Nam Cung Nguyệt xoa xoa cái mông bị đau, vừa ngẩng đầu lên nhìn thì....." Phụt...Ha ha ha ha....Hoàng huynh...ha ha...mặt...mặt....mặt huynh....ha ha ha ha ha ha ha ha..............Hèn chi mà tỉ tỉ phải bỏ chạy...........ha ha.........." Nam Cung Nguyệt cười không dứt, khả năng ngôn ngữ cũng rối loạn. Chỉ còn cách ôm bụng cười lăn lộn trên mặt đất.Hỷ nhi nhìn thấy Nam Cung Việt cũng không nhịn nổi, bụm miệng cười.Uyển Nghi cũng nhìn Nam Cung Việt cười méo mó.Nam Cung Việt nhìn thấy Nam Cung Nguyệt cười như điên thì lại càng tức giận, mặt như con tắc kè hoa, hết tái xám, rồi lại xanh lè, cuối cùng là đỏ gay vì giận dữ. Nhìn người trước mặt mà nghiến răng ken két." Nàng dám....Dương Uyển Nghi......" Tiềng hét vang chấn địa cầu, chim chóc bay tán loạn, người người kinh hãi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận