Từ Đầu Đã Không Nhận Sai Em

Lần đầu tiên nhìn thấy anh, tim cô đã đập như có người cầm cái dùi đánh liên tục vào cái trống. Vừa mạnh mẽ vừa âm vang.

Nhiều năm ở nước ngoài, thứ cô nhìn thấy nhiều nhất là trai đẹp, nhưng cô chưa từng trải qua rung động như vậy.

Người còn trai đó, anh không giống người Tây mà giống con lai hơn. Một nửa ngũ quan mang nét châu Á khiến cho phần phương Tây sắc xảo của anh trở nên nhu hòa hơn, thâm tình lại ôn nhu đến xao xuyến trái tim thiếu nữ tuổi hai mươi ba.

Cho dù ấn tượng đầu tiên anh cho cô lần đầu họ tiếp xúc với nhau là... Tính tình anh thối hoắc, đối với người phương Tây mà nói là cực kỳ không lịch sự.

"Xin chào!"

Nếu không tính dáng vẻ đậm chất phương Đông của cô thì với tiếng Anh không khác gì dân địa phương ở đất nước sương mù, chẳng ai nghĩ cô là người châu Á. Tính cách nhiều năm hun đúc bởi nền giáo dục phương Tây khiến cô trông phóng khoáng, ít vẻ câu nệ, cũng bạo dạng hơn người châu Á. Vậy mà khi cô lịch sự nhiệt tình đưa tay ra chào anh, anh trực tiếp cho cô một bóng dáng lạnh nhạt. Đam Mỹ H Văn

"..."

Nhìn sườn mặt nghiêng nghiêng như tạc tượng của anh vài giây, cô quyết định rộng lượng bỏ qua cho anh.


Ai biểu anh đẹp trai như vậy làm chi. Nể tình cặp chân dài miên man, thân hình cao ráo, rắn rỏi, bàn tay to cho người ta đầy sự an toàn, cô sẽ không chấp nhặt cho sự cao ngạo của anh. Quan trọng hơn là anh càng như vậy cô càng muốn lại gần. Ít nhất phải lấy được số điện thoại của anh cô mới chịu.

Cô thật tự tin nở một nụ cười mà cô cho là đẹp nhất, khom lưng cúi xuống, muốn nhìn anh thật kỹ vừa hoan hỉ nói: "Anh đến Luss du lịch sao? Tuy em chỉ đến đây chơi, nhưng mà em rất rành nơi này. Em có thể đưa anh đi."

"Em tên Diana. Còn anh?"

Cô cảm thấy mình đã đủ nhiệt tình rồi, nhưng người đàn ông đang ngồi dưới ánh hoàng hôn lộng lẫy của Loch Lomond, nơi ngôi làng cổ Luss lại vẫn cứ như tượng đất. Một cái ánh mắt anh cũng không cho cô.

Trong một phút nóng nảy, cô đã làm ra hành động không được lịch sự.

Cô bước một bước dài vọt lên phía trên, chặn ở trước mặt anh, khom lưng nhìn thẳng vào mắt anh.

Cứ ngỡ là một cuộc đối mặt đầy kích thích, có thể khiến tim cô đập thình thịch. Kết quả...

Nói thật là tim cô vẫn đập loạn nhịp, bởi vì nhìn từ chính diện anh còn đẹp hơn. Đôi mắt của anh rất đẹp, giống như cô đã tưởng.

Đó là một viên pha lê màu xanh lơ như mặt hồ Loch Lomond vào mùa thu đẹp mê hồn, khiến cô vô thức bật thốt lên: "Đôi mắt anh thật đẹp quá!"

Cô cứ cho rằng đó là một câu ca ngợi hoàn mỹ, nhưng phản ứng của người đàn ông lại như đâm vào tim cô một cái thật mạnh.

Lần đầu nhìn thấy anh, cô đã cho rằng anh là một người đàn ông đầy kiêu ngạo với tấm lưng thẳng tắp. Nếu anh đứng lên, khí tràng kia sẽ đặc biệt mạnh mẽ, hormone nam tính nồng đậm khiến người bồi chồi đỏ mặt. Sự lạnh lùng khó gần của anh chỉ phụ họa cho sự hoàn mỹ toát ra từ trên người anh. Vậy mà lúc này cô lại thấy một sự chật vật, bất kham và oán hận khi anh lảo đảo chỉ vì vô tình vấp phải cái ghế mình đang ngồi bởi vì khiếm khuyết tầm nhìn.

Anh không thèm nói với cô tiếng nào, mày nhăn lại thật chặt, trong lúc vô tình còn theo bản năng quơ quào tay về phía trước như muốn lần mò. Khoảnh khắc đó cô thấy tim mình chết lặng, mặc dù anh đã nhận ra hành động đó của mình mà nhanh chóng đưa tay xuống nắm lấy ống quần.


Sau khi đứng vững lại, anh bối rối vì không biết nên đi đâu, cứ thể chôn chân như trời trồng ở đó, nắm tay siết chặt đến nổi gân xanh. Môi lại mím đến trắng bệch.

Khoảnh khắc hoàn hồn lại, cô bất giác nắm lấy nắm tay anh mặc dù đã bị anh giãy mạnh ra ngay lập tức.

Đã biết anh rất cao, đợi anh đứng dậy cô mới biết anh cao phải gần mét chín. Cao hơn cô cả cái đầu lận. Cô đứng bên cạnh anh trông thật nhỏ bé, cũng kích thích ý niệm muốn nép vào lòng anh cầu an tâm.

"Xin lỗi, nhưng mà em không có ác ý. Anh muốn về nhà sao? Em quen thuộc nơi này, anh có thể nói đại khái, em sẽ đưa anh về."

Ngôi làng này không lớn, bởi vì nguyên do bà ngoại cô ở đây, hằng năm cô đều đến nên cô gần như quen thuộc tất cả mọi người nơi này. Cô quả thật không nói ngoa. Cho dù anh trông rất lạ, nhưng chắc chỉ ở trong một căn nhà nào đó thôi. Cô không dám nhắc tới tiếng nào về khó khăn của anh lại khó tránh khỏi động chạm nên cô nói được cẩn trọng, cũng đủ thành khẩn, trông mong nhìn anh.

Nhìn đôi mắt không có tiêu cự của anh, cô khẽ đưa tay quơ quào qua lại như muốn xác định. Đợi xác định được rồi cô lại càng đau lòng.

Cố nén cảm giác đó, cô không khỏi nghĩ đến anh có thể một mình ngồi ở đây, chắc hẳn nhà cũng gần đi.

Cô vừa nghĩ vừa đưa mắt nhìn mấy căn nhà mang đậm phong cách cổ điển đặc trưng của Scotland gần đó, lại nhìn người con trai vẫn lạnh lùng không để ý đến mình, cô dù tiếc nuối nhưng vẫn quyết định buông tha cho cơ hội lần này. Dù sao cô vẫn còn có cơ hội gặp anh mà nhỉ.

Nghĩ như vậy, cô vừa lưu luyến nhìn ngũ quan như được điêu khắc ra của anh, trắng trợn nhìn ngắm nó chỉ vì ỷ vào việc anh không nhìn thấy gì vừa nuối tiếc nói: "Nếu không thì em đi. Anh cứ tiếp tục ngồi."


"Xin lỗi đã làm phiền anh."

Cô vừa nói vừa thụt lùi, cuối cùng quay đầu rời đi thật.

Mạc Dã từ đầu chí cuối đều không nói tiếng nào, đến khi xác định người con gái chẳng biết thẹn thùng là gì kia đi rồi anh mới lần mò, chật vật ngồi lại cái ghế xếp. Đến khi quản gia của anh, người phụ trách chăm sóc anh trong thời gian anh ở Luss tìm tới, đưa anh về.

Anh không hề biết, người con gái kia vẫn luôn núp ở gần đó, để rồi khi anh được đưa đi thì giống như một tên bám đuôi biến thái, theo anh về đến tận nhà.

Thỏa mãn nhìn nơi anh sống, Diana nhẻm miệng cười, lần này mới thật sự rời đi.





Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận