Tứ Đại Thiên Dương


Giờ ra chơi lại đến làm tất cả các học sinh lấy lại tinh thần sau hai tiết học uể oải. Vừa nghe tiếng chuông thì hắn đã kéo nhỏ My xuống căn tin làm nhỏ vô cùng thích chí. Nó thì không biết là có biết đến giờ ra chơi hay không mà cứ ghì đầu vào máy tính.
- Xuống căn tin Ken ơi! – Nhi gọi nó.
Bây giờ nó mới ngước mặt lên. Sáu người gồm ba nam ba nữ đang đứng trước mặt nó. Hắn thì biến mất cùng My từ khi nào.
- Đi đâu? – Nó hỏi ngố.
- Ái đau! – Nó lại la lên khi vừa vị Ngọc nhéo vào má.
- Mày tỉnh chưa? Tỉnh rồi thì đi xuống căn tin mau lên.
Mai vừa nói xong thì nắm tay nó kéo đi. Năm người còn lại cũng đi theo. Xuống tới nơi thì họ thấy hắn và My đang đứng lựa thức ăn. Tứ Đại bước xuống một bàn trống cạnh cửa sổ. Ba chàng kia thì đi lấy thức ăn và nước uống.
Nó ngồi, mắt đăm chiêu nhìn ra cửa sổ. Bây giờ thì ba người kia cũng đã lấy thức ăn và mua đồ uống xong. Mai cạnh Lâm, Nhi cạnh Minh và Ngọc cạnh Đức Anh. Nó ngồi gần Nhi và ở phía ngoài lối đi.
- Cho mình ngồi chung với! – Giọng nói tỏ ra trẻ con của My.
- Tự nhiên! Mai điềm đạp trả lời.
Vừa nghe Mai nói, My đã kéo tay hắn ngồi xuống. My ngồi cạnh nó. Mọi người đều nói cười vui vẻ, trò chuyện vô cùng thân mật. Nó im lặng, định với tay lấy ly café sữa thì cùng lúc chạm trúng một bàn tay ai đó.
- Nhường cho My nha! Bạn tên Như đúng không? – My cười tít mắt với nó.
Nó im lặng, tay vẫn không rời ly café đó và nhìn thẳng vào cặp mắt của My. Ánh mắt của nó lạnh như băng, dễ dàng làm người khác khiếp sợ. My bắt gặp ánh mắt đó, sự sợ hãi thoáng qua người cô.
Không khí cực kỳ im lặng dõi theo hai người bọn họ. Ánh mắt của hắn quay sang nó. Nó vẫn nhìn My.
- Ken! – Nhi khẽ gọi nó.
Nó không trả lời.
- Ken! – Nhi gọi lại lần hai, tay quơ quơ trước mặt nó.
Nó liết Nhi.
Nhi hiểu rõ nó đang muốn nói gì qua ánh mắt giết người đó. Nhi khẽ nháy mắt với My, ý bảo cô buông ly café sữa đó ra. My có vẻ hiểu nhưng vẫn không làm gì cả. Mặt nó tối lại. Nhưng lạ thay, nó nhẹ nhàng buông ly café sữa đó ra làm mọi người hết sức ngạc nhiên, nhất là My. Nhỏ tưởng nó sẽ tát hay ít ra cũng mắng nhỏ một cau gì đó.
Nhận thấy nó là người nhường trước nên My cầm ly café lên uống hết sức tự nhiên.

Nó đứng dậy, định đi lại quầy đồ uống và mua một ly café khác. Thấy thái độ khác thường của nó, Nhi, Ngọc và Mai không khỏi lo sợ. Họ đứng dậy, toan đi theo nó.
- Đừng đi theo. Tao mua café rồi lên lớp. – Nói giọng nhạt nhẽo rồi nó bước đi.
Ba đứa không làm gì được nên chỉ đành nghe theo nó mà ngồi xuống. Cuộc trò chuyện của họ được tiếp tục sau khi nó đã khuất bóng sau cầu thang. My nở một nụ cười ma quái nhưng kính đáo.
- My là gì của Khang vậy? – Nhi.
- À! My là em họ của Khanh thôi. – My trả lời, miệng cười tươi.
- Vậy sao My lại chuyển trường đến đây? – Minh.
- Ba My mở công ty mới nên My chuyển trường để được ở gần ba. – My.
- À! – Cả bọn đồng thanh, trừ hắn.
Xem ra bước đầu của cô nàng đã thành công, đó là lấy lòng mọi người và tiếp cận nó.
Nó sau khi lên lớp thì để ly café tan hết đá cũng không đụng đến một tí. Nó vẫn làm việc cho đến hết giờ ra chơi rồi tận giờ học kết thúc.
Sau tiếng trống tan trường, nó bỏ hết đồ vào balo rồi bước ra khỏi lớp, bỏ ba đứa kia lại trong sự ngỡ ngàng đến tột độ. Nhi chạy theo, kéo tay nó lại:
- Mày đi đâu đó?
- Về! – Một câu nói lạnh lùng từ nó làm Nhi bàng hoàng.
- Có chuyện gì vậy? – Ngọc đến rồi tiếp giọng.
- …- Nó im lặng, ánh mắt mệt mỏi nhìn ba đứa.
- Mọi người đi bar chơi nha!?? – My từ sau lên tiếng.
- Ừ! Đi nha Như!?? Hôm nay thằng Khang khau! – Đức Anh cố làm nó vui.
- …- Nó vẫn im lặng nhìn ba đứa.
- Đi đi! – Ngọc nháy mắt, lay lay cánh tay nó.
Nó khẽ gật đầu làm cả bọn mừng như chết đuối vớ được phao.

- Ái!
Nó khẽ chau mày nhìn xuống chân mình khi vừa định bước đi. My đang giẫm lên chân nó. Thấy ánh mắt nó, My rút chân lại.
- Xin lỗi…xin lỗi Như! My không cố ý. My xin lỗi.
Nhỏ xin lỗi nó ríu rít.
- Làm gì mà ghê vậy! My không cố ý là được rồi.
Đức Anh đang cười khà khà trả lời thì chợt im re khi bắt gặp ánh mắt thần chết của nó hướng về phía mình. Nó liết nhìn My rồi quay lưng đi. Một lần nữa thái độ kỳ lạ của nó làm Nhi, Ngọc và mai lo sợ. Nhưng rồi cũng bước đi theo nó. My lại đi sau, nở một nụ cười đểu.
Nhỏ My lấy điện thoại ra, nhắn tin cho ai đó với nội dung như sau:
“ Xem ra tao cao tay hơn con Gia Linh đó. Thấy con Như y hệt người bị căm. Cứ im lặng, chỉ có ánh mắt là hơi làm tao lo. Nhưng tụi mày yên tâm. Tao sẽ hạ được nó XD”.
Nhỏ nhắn xong thì đút vội điện thoại vào túi rồi tung tăng đi theo bọn họ mà hông cần biết người nhỏ gửi tin nhắn có trả lời hay không.
“ Két!”. Tiếng xe của nó thắng gấp trước bãi đỗ xe của quán bar. Nó cho xe vào bãi rồi những người kia mới xuất hiện. Họ cho xe vào bãi, nó đứng chờ.
Vừa lúc, một cuộc điện thoại từ Úc gọi đến. Nó lấy dây phone từ trong balo ra rồi bước lên sân thượng của quán bar. Họ ra, không thấy nó đâu nhưng rồi cũng đi vào quán.
Trên sân thượng của quá…
Nó cấm phone vào rồi bắt đầu cuộc đàm phán.
- Alo!
- …
- Do not have the necessary ? ( Có cần thiết không?)
- …
- I’m busy now! ( Hiện giờ tôi rất bận.)
-…

- If so I will pass ít tomorrow. ( Nếu vậy tôi sẽ sang đó vào ngày mai)
- …
- Bye! ( Tạm biệt.)
Nó tháo phone ra, thở một hơi dài mệt mỏi. Nó quay lại, khoanh tay để trên lan can sân thượng rồi nhìn xa xăm.
- Mình mệt rồi.
Câu nói nó tự nói với bản thân mình vừa dứt thì nó quay lưng đi xuống.
Dưới này mọi người đang nói chuyện rất vui vẻ. Nó xuất hiện. Nhi nhìn nó, vẻ lo lắng với biểu cảm mệt mỏi của nó.
- Cooktail của mày nè Ken. – Nhi kéo ly cooktail lại cho nó.
- Ừ! – Nó cố làm Nhi và mọi người an lòng.
- Mời Như một ly! – Nhỏ My từ đâu lên tiếng, tay đưa cho nó ly rượu.
Nó lướt nhìn nhỏ rồi quyết định nhận ly đó từ tay nhỏ. Nó vừa đưa tay ra lấy nhưng khi tay vừa chạm vào thành ly thì…
“ Xoảng!”. Âm thanh ly vỡ vang lên, những người có mặt tại quán không chú ý. Nhưng những người ngồi trong bàn thì trố mắt.
- Xin lỗi Như! Chắc là Như còn giận My chuyện lúc trên lớp! Như cho My…
- Không cần xin lỗi! Rõ quá đáng. Bạn làm tôi lầm về con người của bạn – My chưa nói hết câu đã bị hắn đứng phắt dậy gạt ngang làm nhỏ cúi đầu vẻ hối lỗi.
Hắn đứng đó, trừng mắt nhìn nó. Nó cứ im lặng, mặt tối sầm lại.
- Bạn câm miệng lại đi Khang. Bạn ngồi đó thấy được bao nhiêu mà dám quát Ken như thế. Rõ là…
- Im đi! – Một giọng nói như phát ra từ địa ngục làm tất cả đứng hình.
- Nhưng mà…
- Tao bảo mày im đi mà Zeny!
- Đó! Thái độ của cô ta là như thế nào?! – Hắn điên lên.
- Như cho My xin lỗi nha. – Nhỏ My châm dầu vào lửa.
- Sao em phải xin lỗi? Chẳng phải cô ta nhỏ mọn còn gì? – Hắn lại quát, mục tiêu lại là nó.
Bây giờ nó mới đứng dậy làm cho cả bọn sợ chết khiếp. Nhưng nó vẫn im lặng. Nhi, Ngọc và Mai không khỏi lo lắng cho nó trước gương mặt nó hiện giờ.
- Tôi là vậy đấy.

Nó nói. Nhưng không phải một câu nói phủ nhận mà là công nhận. Ai cũng nhạc nhiên tự hỏi sao nó lại như thế. Chỉ có ba đứa bạn nó là nhìn nó lo sợ, sợ nó sẽ làm gì dại dột.
Lúc đầu hắn còn nghĩ là hắn sai nhưng nghe câu này của nó càng làm cho hắn điên tiết lên thêm.
Không ai nói gì, im lặng đến tột độ. Chỉ có vài người để ý đến bàn của nó nhưng rồi lại thôi. Nhỏ My nở nụ cười đắc chí.
Nó toan bước đi. Nhưng My lại kéo nó lại. Nó quay sang nhìn My, hất tay nhỏ ra rồi bước tiếp. Nhi, Ngọc và Mai thở dài ngao ngán. Hắn thì cơn giận vẫn chưa nguôi. Họ ngồi đấy, trong bầu không khí căn thẳng rồi được khoảng 1h sau thì ai về nhà người nấy. Ai cũng tự láy xe, chỉ có My là hắn đưa về.
Ba đứa bạn nó sau khi chia tay ba chàng kia thì chạy một mạch về nhà tìm nó, với ý nghĩ nó sẽ về nhà. Đến nơi, ba đứa lại chạy một mạch lên phòng nó.
Căn phòng đã khóa. Nhi gọi quản gia Khanh lên mở. Một nụ cười chợt hiện diện trên môi họ rồi cũng vụt tắt ngay vì nó không có trong phòng. Ba đứa quay sang hỏi quản gia thì quản gia bảo nó có về nhà nhưng sau đó thì đi đâu không rõ. Nghe tin này, ba đứa như ngồi trên lửa. Nhưng hiện giờ họ đang bất lực vì đi động của nó còn trên giường. Nó dạo này rất lạ càng làm họ lo thêm
- À mà bưu kiện của các tiểu thư vừa chuyển đến.
Bác quản gia vừa nói vừa ra hiệu bảo người làm mang ra cho ba đứa. Lúc này ba đứa mới nhớ ra rằng lúc sáng nó có đề cập đến vấn đề này.
Bốn chiếc hộp có khắc tên của Tứ Đại, mỗi hộp có hai ngăn trên và dưới. Nhi hộp màu xanh dương. Ngọc màu vàng và Mai màu tím. Họ lần lượt mở ra.
- Súng bắn tỉa! RT-20. – Nhi khẽ nói trong miệng, tay nhẹ nhàng nâng cây súng lên.
- Của tao là Barret 50 Cal. – Đến lượt Ngọc.
- L115A3 AWM là của tao. – Mai trầm trồ.
- Bên dưới là đạn chuyên dụng đấy. – Ngọc.
- Sao các Daddy có thể chuyển về được nhỉ? – Nhi thắc mắc.
- Thưa, họ đưa về bằng phi cơ riêng ạ! – Quản gia kính cẩn.
- Có hóa đơn không bác? – Ngọc.
- Có thưa tiểu thư. – Quản gia nói xong, lấy từ trong túi áo trong ra một xấp giấy có mộc đỏ.
Nhi cầm xấp giấy đưa lên xem. Một cái gật đầu ưng ý làm Ngọc và Mai thở phào.
- Vậy chắc của con Ken cũng là súng nhỉ? – Mai tò mò.
- Đừng động vào của nó. Nó chúa ghét người khác lục đồ của nó. Bác để vào phòng nó giúp cháu nhà bác. – Nhi.
- Vâng. – Quản gia.
- Bác gói của bọn cháu lại để vào phòng của mỗi người luôn nha bác.
- Vâng. – Bác quản gia trả lởi xong thì bảo người làm đem cất lên phòng ba đứa, của nó bác sẽ đích thân đem lên.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận