Tu Chân Lão Sư Sinh Hoạt Lục

- Thầy Trương! Hay là thôi đi. 

Đám người Lý Trung bị thủ đoạn của Trương Vệ Đông làm cho choáng vàng mặt mũi. Bất quá, khi xe cảnh sát dừng ở trước cửa tiệm rượu thì lập tức tỉnh táo lại, vội vàng kéo tay Trương Vệ Đông khuyên can. 

Trương Vệ Đông tuy rằng vào đời chưa lâu, nhưng hắn không phải là kẻ thiếu kiến thức pháp luật. Hắn biết rằng nếu làm đối phương mất đi năng lực phản kháng rồi mà còn muốn đánh tiếp thì sẽ là phạm pháp. Hiện tại nếu cảnh sát đã chạy tới đây, hắn cũng không thể quá mức kiêu ngạo, đám người Lý Trung kéo hắn ra thì hắn cũng đình chỉ đánh, còn thuận tay quăng thanh gậy sắt qua một bên. 

Đám người Lý Trung thấy Trương Vệ Đông cuối cùng cũng không tiếp tục đánh Bân ca nữa mới âm thầm thở phào một hơi. Bọn họ thật đúng là sợ ông thầy giáo thoạt nhìn thì nho nhã, thư sinh này lại hung hăng không để ý tới tình hình xung quanh tiếp tục lao lên đánh. 

Mắt thấy cảnh sát chạy tới, tuy Trương Vệ Đông đã không còn tiếp tục đánh nữa, nhưng Bân ca hiển nhiên không đồng ý bỏ qua. Hơn nữa cả người hắn thật sự rất đau đớn, miệng vừa kêu lớn vừa lăn ra phía cửa. 

- Ôi giời ơi... Chân tôi... Tay của tôi... Gãy hết rồi... Gãy hết rồi... 

Đám côn đồ thấy vậy cũng phải giật mình, nhìn lão đại lăn lộn trên mặt đất mới hiểu được dụng tâm của hắn. Rất nhanh sau đó, cả đám côn đồ trên mặt đất đều rên hừ hử lên, giống như vừa bị một đám thanh niên nào đó bạo hoa cúc của bọn hắn vậy. 


Đám cảnh sát vừa mới xuống xe, nhìn thấy trên mặt đất đầy những thanh niên bất lương đang lăn lộn, mà Trươgn Vệ Đông cùng với đám sinh viên tuổi còn trẻ ngược lại thì đứng, hơn nữa còn bộ dáng rất thản nhiên như không có chuyện gì thì không khỏi nghẹn họng. 

Sau một lúc nghẹn họng trân trối nhìn, tận lực hít một hơi khí lạnh, dù sao bọn họ cũng là cảnh sát, ánh mắt cực kỳ sắc bén, làm sao dân chúng bình thường có thể so sánh được. Đám côn đồ nằm lăn lộn trên mặt đất mỗi người đều là thanh niên trai tráng, cho dù tất cả bọn chúng không tập qua võ nghệ, nhưng nếu muốn đánh bọn họ cũng không phải là điều dễ dàng. Cứ nhìn hiện trường xung quanh không hề lộn xộn, hiển nhiên chiến đấu hoàn toàn nghiêng về một phía, hơn nữa còn rất nhanh đã chấm dứt, nếu không tình trạng sẽ là bàn ghế lật nhào, bát đũa rơi đầy đất rồi. Nhưng vấn đề là đứng trong phòng chỉ có tám người trẻ tuổi, trong đó còn có bốn nữ hài tử, ngoại trừ bốn thanh niên trong đó có bộ dạng tương đối cường tráng, thì còn lại đều là thư sinh văn nhược. Muốn nói bọn họ đem đám côn đồ đánh cho lăn lộn trên mặt đất thì thật sự là làm cho người khác khó có thể tin được. 

- Chuyện gì đã xảy ra? 

Trong đó, một vị trung niên cảnh sát hói đầu, bụng hơi phệ rốt cuộc cũng hồi thần, trầm mặt hỏi. Ánh mắt đảo qua từng gương mặt trên hiện trường, chẳng qua khi ánh mắt hắn dừng lại ở trên người Bân ca thì không khỏi hơi khựng lại, chợt nói: 

- Lâm Bân! 

Sau đó hắn vội vàng ngồi xuống đỡ tên Bân ca dậy. 

Nhìn thấy tên cảnh sát đi đầu vừa gặp Bân ca lập tức ngồi xổm xuống đỡ hắn dậy, đám người Lý Trung lộ ra vẻ kích động và lo lắng. Biết Bân ca mới vừa rồi không có nói dối, hắn quả thật có quen biết cảnh sát. Chỉ có Trương Vệ Đông vẻ mặt bình tĩnh đứng nguyên tại chỗ, nhìn về phía tên cảnh sát đầu hói có chút lạnh lùng và khinh thường. 


Lâm Bân nhìn thấy tên cảnh sát đi đầu là thuộc hạ cũ của cha hắn, hiện giờ đã được điều tới khu đồn công an Đông Tân làm phó sở trưởng, tên là Vương Kim Tiêu. Hắn lập tức hồi thần, đứng lên chỉ vào Trương Vệ Đông nói:

- Chú Vương! Tiểu tử này đánh chúng cháu, còn muốn đòi tiền chúng cháu. 

Nói xong, còn vì tăng sức thuyết phục, Lâm Bân còn chỉ vào cánh tay, cùng vén quần lên để lộ phần đùi ra, chỉ thấy từng nhóm máu tụ xuất hiện trên người hắn, thoạt nhìn có chút rất ghê người. 

Vương Kim Tiêu lần đầu tiên lộ ra vẻ khiếp sợ, sau đó liền nhíu mày. Sự thật xảy ra trước mặt muốn nói Trương Vệ Đông văn nhược thư sinh đánh đám người Lâm Bân khiến cho lão cũng chỉ có thể tin tưởng. Dù sao, đầu năm vẫn có không ít cao thủ đánh nhau thâm tàng bất lộ, tựa như thường vụ phó cục trưởng Sở Hướng Huy ở thị cục, mặt ngoài cũng trắng trẻo thư sinh, nhưng thật ra đó lại là cao thủ đánh nhau. Nhưng muốn nói vị thanh niên trẻ tuổi nhìn qua rất văn nhã này đòi tiền đám người Lâm Bân thì hắn không hề tin. Lâm Bân là hạng người gì thì trong lòng Vương Kim Tiêu vô cùng hiểu rõ. Ỷ vào cha làm phó cục trưởng cục công an và mẹ hắn yêu thương, cho nên tuổi còn nhỏ nhưng không hề chăm học, cả ngày chỉ chơi bời lêu lổng, làm loạn xung quanh. Người trong cục nể mặt cha hắn cho nên chỉ cần hắn không chọc vào phiền toái quá lớn thì cơ bản đều một mắt nhắm một mắt mở. Ngay như việc hôm nay, nếu Lâm Bân đánh người, Vương Kim Tiêu nhất định có thể tha cho hắn một lần. Vậy mà không nghĩ tới, chuyện hôm nay rất tà môn, sự tình không ngờ đã xảy ra, tám người Lâm Bân vẻn vẹn bị một thanh niên bộ dạng như sinh viên đánh, hơn nữa còn nói muốn đòi bọn họ tiền. 

Ngay khi Vương Kim Tiêu đang nhíu mày, một cảnh sát ở bên cạnh nhẹ nhàng huých vào khuỷu tay hắn, đánh mắt ra ngoài thấp giọng nói: 

- Vương sở! Ngài xem chuyện này có thể không đem về sở trước rồi nói sau? 

Vương Kim Tiêu nghe vậy thì quay đầu nhìn bên ngoài, hắn phát hiện chỉ chốc lát mà ngoài đường đã có rất nhiều người vây lại xem náo nhiệt. Nếu là bình thường thì tự nhiên không cần cố kỵ gì, một bên là đám côn đồ, một bên là học sinh trường học, dù có bị đánh cũng là đáng rồi, đám người Vương Kim Tiêu nhất định sẽ đứng về phía Trương Vệ Đông. Nhưng tình hình hôm nay lại khác, người bị đánh là con trai của phó cục trưởng cục công an, hơn nữa nhìn bộ dạng bị đánh của Lâm Bân còn không nhẹ, chuyện này nhất định phải xử khác rồi. 


- Mang tất cả về sở cho tôi. 

Sắc mặt Vương Kim Tiêu hơi trầm xuống, uy phong lẫm liệt quát. 

Đám cảnh sát nhân dân đứng ở ngoài cửa nghe thấy vậy thì hùng hổ xông vào, bọn côn đồ lúc này thì lại rất nhu thuận, không đợi cảnh sát mở miệng, không ai rên tiếp tiếng nào theo sắp xếp của cảnh sát đi ra ngoài. Chỉ có Lâm Bân vẫn đứng ở một chỗ, ánh mắt trừng lên nhìn bọn Trương Vệ Đông, cười lạnh nói: 

- Tiểu tử! Ngươi nhất định phải chết. 

Nói xong hắn cũng cùng với bọn côn đồ phía sau đi về hướng xe cảnh sát.

Đầu năm nay tin tức phát đạt, chỉnh thể không khí xã hội không hề tốt, đám người Lý Trung cho dù chưa tiến vào xã hội nhưng cũng biết được xã hội hiện nay có rất nhiều chỗ đen tối. Nhìn thấy Lâm Bân bị dẫn đi tới đồn công an mà hắn không có chút sợ hãi nào, ngược lại còn vô cùng kiêu ngạo thì trong lòng có chút cảm thấy không ổn, ánh mắt đều nhìn về phía Trương Vệ Đông. Hiện tại, Trương Vệ Đông đã biến thành người mà bọn họ tin tưởng. 

- Là một mình tôi động thủ, bọn họ còn chưa hề động tay, tôi theo các người về đồn, bọn họ thì không cần. 

Trương Vệ Đông vỗ nhẹ nhẹ bả vai Lý Trung, ý nói hắn không cần sợ hãi, sau đó vẻ mặt bình tĩnh nói với Vương Kim Tiêu. 


Nhìn thấy Trương Vệ Đông không chỉ thay bọn họ xuất đầu, còn muốn gánh vác trách nhiệm lần này, đám người Lý Trung lập tức cảm thấy một cỗ nhiệt huyết xông thẳng lên não. 

- Muốn đi thì chúng ta cùng đi, việc này không liên quan... 

- Ầm ĩ cái gì đấy? Các ngươi ngĩ đây là cãi vã trong chợ sao? Toàn bộ đều theo ta về đồn lấy khẩu cung. 

Vương Kim Tiêu trừng mắt quát lớn. 

Đám người Lý Trung dù sao cũng không trải qua trường hợp này bao giờ, nhìn thấy Vương Kim Tiêu mặc cảnh phục, uy phong lẫm liệt hét lớn thì mỗi người không khỏi ỉu xìu đi, không ai dám lên tiếng nữa, thành thật đi theo cảnh sát ra ngoài xe. 

- Đồng chí cảnh sát thật uy phong, chẳng qua tôi hy vọng tiếp theo đây đồng chí làm việc không làm thất vọng bộ cảnh phục trên người. 

Ánh mắt Vương Kim Tiêu chuyển về nhìn Trương Vệ Đông với thân ảnh dong dỏng cao mà tràn ngập tức giận. Tuy rằng Vương Kim Tiêu chỉ là một phó sở trưởng đồn công an nho nhỏ, nhưng đồn công an ở Trung Quốc từ xưa tới nay vẫn là đơn vị cường thế, không chỉ nói sở trưởng đồn công an, chỉ sợ ngay cả một nhân viên cảnh sát thì phần lớn các thời điều đều cảm thấy rất uy phong, không ai dám đắc tội với họ. Huống chi Vương Kim Tiêu còn là một phó sở trưởng, hiện giờ hắn bị một thanh niên thoạt nhìn mới hơn hai mươi tuổi lạnh lùng cảnh cáo thì là sao có thể không tức giận? 

Tám người Trương Vệ Đông bị nhét vào sau thùng xe cảnh sát, sau đó chiếc xe nhanh chóng mở còi chạy về phía đồn công an Đông Tân.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui