Tứ Cầm Thú Và Tứ Hoa Khôi

Một hồi chuyện ô long (khôi hài) liền hoa lệ mở màn như vậy, thời kì xám xịt nhàm chán chấm dứt.
Tứ đại hoa khôi bị chế ngạo, bốn tiểu tư Phong Hoa Tuyết Nguyệt nhảy ra giải vây, con Tứ Vương Gia là Thiên Nặc Bảo thích Phượng tỷ, không phải Phượng tỷ thì không cưới vợ, có thể tưởng tượng trong một tháng không sợ không có chuyện bát quái để tám.
Người tức giận nhất chính là Niệm Khanh, nàng trêu ai chọc ai? Vì sao lại thành vật hi sinh cho cuộc chiến nhàm chán này?
- Niệm Khanh, chẳng trách ngươi muốn giữ các nàng lại, thì ra là có lão tình nhân của ngươi ở trong đó! - Bốn người đi vào khuê phòng của Niệm Khanh vui vẻ trò chuyện trên trời dưới đất, Du Lăng là người kích động nhất, Niệm Khanh ung dung đẹp đẽ quý phái đem phối cùng Hoa Chi Phá lưu manh tầm thường, thật là một tổ hợp buồn cười - Thật không ngờ thì ra khẩu vị của ngươi là như vậy! - Cười phủ mị, chẳng trách Niệm Khanh không có cảm giác với nam nhân, thì ra là nàng thích nữ!
- Niệm Khanh, ta cảm thấy Hoa Chi Phá kia không giống người tốt, ta sợ ngươi chịu thiệt - Ly Tuyệt trầm tĩnh nói, nàng thật sự lo lắng cho Niệm Khanh, Niệm Khanh tốt như vậy, muốn tài có tài, muốn mạo có mạo, muốn tiền có tiền, Hoa Chi Phá kia miệng lưỡi trơn tru, cùng với ba người nào đó đều không minh bạch, rõ ràng là cá mè một lứa, sao có thể phó thác cả đời! [Tứ đại cầm thú: Này này này, chúng ta kém như vậy sao! Loạn Loạn, quản tốt nữ nhân nhà ngươi đi!]
- Niệm Khanh, các ngươi ai áp ai? - Vị Triều nói ra lời kinh người, lập tức gợi lên vấn đề các nàng rất quan tâm.
- Đúng vậy đúng vậy! Niệm Khanh, ngươi không thể đánh mất thể diện là người đứng đầu tứ đại hoa khôi chúng ta, dù thế nào cũng không thể ở dưới được! - Du Lăng chỉ thiếu nước lôi Niệm Khanh đi tẩy não.
Niệm Khanh thầm nghẹn khuất, tên chết tiệt Hoa Chi Phá kia thật không biết giữ mồm giữ miệng, những lời như vậy có thể nói lung tung sao? Còn nữa còn nữa, Vị Triều, ngươi học cái xấu! Vì sao vậy! Vị Triều đạm mạc trước kia sẽ nói ra lời nói kinh thiên động địa 'ai áp ai' như vậy sao? Xem ra sức ảnh hưởng của bốn người kia không phải tầm thường.
- Các ngươi cao hứng quá sớm rồi chăng? Giờ đã muốn chê cười ta? - Niệm Khanh cũng không phải người dễ bắt nạt, sao có thể để các ngươi trốn thoát còn ta gánh tội thay cho các ngươi!

- Vị Triều, ngươi vẫn nên lo lắng chuyện Phong Chi Lâu và ngươi ai là công là thụ đi! - Vị Triều mặt lạnh lại càng lạnh.
- Ly Tuyệt, ngươi cần phải cẩn thận với Nguyệt Chi Loạn, ta thấy nàng chín phần là muốn bò lên người ngươi - Mặt Ly Tuyệt đỏ lên, không nói gì.
- Du Lăng, ánh mắt Tuyết Chi Lạc nhìn ngươi cũng không trong sáng, đừng để ngày nào đó các ngươi không đánh một tiếng liền dây dưa cùng một chỗ, như vậy không tốt lắm - Du Lăng bĩu môi một cái, không cho là đúng nói: - Nàng có năng lực làm ta ái mộ nàng thì ta đây cũng sẽ đồng ý!
Trong lúc nhất thời, mọi người đều không nói chuyện, giống như đang chờ đợi điều gì.
Như nghiệm chứng lời nói của bốn người các nàng, ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa.
Nhắc đến Tào Tháo Tào Tháo đến liền!
- Vào đi! - Niệm Khanh thật bất đắc dĩ, bây giờ nàng có nhảy xuống sông Tần Hoài cũng rửa không sạch.
Hoa Chi Phá đẩy cửa ra, trợn tròn mắt, sao tứ đại hoa khôi đều ở đây? Nàng lựa thời điểm không tốt rồi, bây giờ có thể xoay người đi không?
- Còn không thừa nhận, ngươi xem, nửa đêm còn đến gõ cửa phòng ngươi! - Du Lăng nói nhỏ bên tai Niệm Khanh - Mặc kệ thế nào cũng trăm ngàn lần không thể bị áp đấy! - Nói thế nào cũng là người làm hoa khôi, làm sao có thể bị một tiểu lưu manh chèn ép, rất không có mặt mũi!

Niệm Khanh công khai liếc nàng một cái, tư tưởng người này thực đen tối! Còn nữa, ngươi lo lắng thừa!
- Ngươi tới làm gì? - Tuyệt đối không thể ở thời điểm này biểu lộ cảm xúc gì nếu không muốn bị ba người kia hỏi cung, cho nên Niệm Khanh chỉ có thể học Vị Triều trưng lên mặt than.
- Chuyện kia... - Cái nhìn chăm chú của tứ đại hoa khôi làm Hoa Chi Phá xấu hổ muốn chết, áp lực quả nhiên rất lớn - Kỳ thật, những lời khi đó của ta chỉ là ứng biến, ngươi chớ cho là thật.
Hoa Chi Phá kỳ thật cũng rất rối rắm,Niệm Khanh rất tốt, nàng vẫn cảm thấy mình có cảm giác đối với Niệm Khanh, có để ý, nhưng tuyệt đối không bay lên thành tình yêu. Hơn nữa, sắc đẹp của tứ đại hoa khôi vốn là nam nữ đều chết hết, nàng hiển nhiên cũng là người bị giết. Nhưng mặc kệ thế nào thì nàng vẫn là nữ. Tuy rằng bình thường luôn trêu chọc lẫn nhau với ba người Phong Chi Lâu, Tuyết Chi Lạc, Nguyệt Chi Loạn, cái gì cũng có thể nói ra khỏi miệng, việc gì cũng có gan làm, nhưng bọn họ chưa bao giờ có tư tưởng cùng nhau tìm nữ nhân.
Các nàng là hủ nữ, nhưng là hủ người khác, còn chưa tới mức hủ chính bản thân mình.
Có thể nói là, hiện tại các nàng đang chơi một trò chơi, tiền đặt cược chính là bản thân các nàng.
- Vậy ý của ngươi là ngươi không thích Niệm Khanh của chúng ta? - Du Lăng nhìn thoáng qua Niệm Khanh bất động thanh sắc, chậc, tương lai hài tử này sẽ xui xẻo.
Hoa Chi Phá toát mồ hôi lạnh, Lạc Lạc, Du Lăng người mà ngươi nhìn trúng là người chủ trương thêm củi đốt lửa!

- Cũng không phải, nhưng mà không phải là loại thích các ngươi tưởng.
- Hoa công tử cảm thấy chúng ta nghĩ là loại thích nào? - Ly Tuyệt đối với đề tài này cũng cảm thấy hứng thú, ở trước mặt Niệm Khanh dám nói không thích còn không phải là muốn chết sao? Cho dù không thích cũng phải nói là thích!
- ... - Ngươi muốn ta nói thế nào, nói ra thì các ngươi chắc chắn sẽ cho rằng ta tự kỷ, cho rằng tư tưởng của ta không thuần khiết - Kỳ thật, ta đối với Niệm Khanh hâm mộ đã lâu, nhưng ta chỉ là hâm mộ thuần túy, là thích đối với bằng hữu.
Vị Triều, Du Lăng, Ly Tuyệt không nói gì, nhìn Hoa Chi Phá từ trên xuống dưới.
- Một ngàn lượng bạc - Niệm Khanh thản nhiên mở miệng, nhìn Hoa Chi Phá.
Ngươi muốn nhắc nhở ta cái gì? Ngươi là lão bản, ta là cấp dưới?
- À... đương nhiên là Niệm Khanh rất tốt, nếu không có nàng thì huynh đệ chúng ta chắc chắn đã chết đói đầu đường - Chỉ có điều, tình cảnh hiện tại so với chết đói đầu đường còn thê lương hơn.
- À... ra là vậy! - Du Lăng ngáp một cái - Ta thấy hơi mệt mỏi, chúng ta đi nghỉ ngơi trước - Lôi Ly Tuyệt và Vị Triều bước ra ngoài, không hề quay lại nhìn hai người trong phòng.
Đại đội đi rồi, áp lực giảm bớt không ít, nhưng tại sao Hoa Chi Phá lại cảm thấy nhiệt độ trong phòng hình như hơi tăng lên?
- Sắc trời đã tối, ta cũng không quấy rầy ngươi nghỉ ngơi nữa.

Hoa Chi Phá là người thức thời, nàng muốn chuồn nhưng chẳng qua là Niệm Khanh không cho.
- Đợi đã, ta có chuyện muốn nói với ngươi.
Hoa Chi Phá cách cửa chỉ hơn một bước chân nhưng lại cảm thấy thật xa xôi. Bi thảm rồi! Sớm biết vậy thì không đến giải trình làm gì, nếu không phải sợ Niệm Khanh làm khó dễ mình thì nàng cũng không lưu lạc đến tận đây. Hoa Chi Phá ngồi nghiêm chỉnh trên ghế, mắt nhìn sống mũi mà không nhìn người trước mặt.
- Ngươi là nữ! - Không phải câu nghi vấn mà là câu khẳng định trăm phần trăm.
Hoa Chi Phá bị dọa thiếu chút nữa nhảy dựng, miễn cưỡng trấn định trong lòng:
- Vì sao lại nói vậy? Chúng ta có điểm nào giống nữ nhân? - Lời này nói ra thực bi thảm, các nàng có điểm nào giống nam nhân!
- Làm hoa khôi mà đến nam nữ cũng không phân biệt được thì cũng quá thất bại! - Đương nhiên còn có nguyên nhân sâu xa bên trong, nếu không phải Vị Triều nói thì nàng cũng không dám chắc chắn là có thể nhìn ra.
- Ngươi nói với ta để làm gì? - Hoa Chi Phá không thể không nghi ngờ, Niệm Khanh vốn dụng tâm kín đáo, trước kia không nói, bây giờ lại nói, có vấn đề!
- Gần đây lâu thiếu cô nương rất nghiêm trọng! - Niệm Khanh rót chén trà, vân đạm phong khinh nói, giống như đang nói thời tiết hôm nay tốt lắm linh tinh.
Hoa Chi Phá rốt cuộc bình tĩnh không được nữa, nàng ta sẽ không muốn mấy người các nàng đi bán thân chứ?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận