Truỵ Lạc Rơi Xuống


Chu Vãn không biết suy cho cùng thì Lục Tây Kiêu không lỗ, dù sao đến thứ hai, cô vẫn thấy Lục Tây Kiêu trong trường.

Anh mặc đồng phục.

Chu Vãn rất ít khi thấy anh mặc đồng phục.

Lễ chào cờ thứ hai, đội hình ba mươi mấy người xếp hàng trên bãi tập.

Lục Tây Kiêu đứng ở cuối cùng lớp A7, hình như còn chưa tỉnh ngủ, thần sắc mệt mỏi, mí mắt đều rũ xuống, đồng phục tại trên người anh luộm thuộm, khóa cũng không kéo hẳn hoi, lộ ra xương quai xanh thon gầy xinh đẹp, phác họa bờ vai bằng phẳng và lưu loát.

Chu Vãn nghe thấy có nữ sinh bàn tán vậy mà hôm nay Lục Tây Kiêu lại đến trường học, còn mặc đồng phục.

Nói đúng là lụa đẹp vì người, đồng phục xấu như vậy, Lục Tây Kiêu mặc trên người đều trở nên thanh xuân dào dạt.

Chu Vãn cúi đầu xuống, mím môi kìm nén nụ cười.

Hiệu trưởng đứng trước đài Chủ tịch nói chuyện.

Tâm tư của mọi người cũng không ở đây, hôm nay là đêm Bình An[1], ngày mai là lễ Giáng Sinh.

[1] Người Trung Quốc thường gọi đêm 24/12 là đêm Bình An.

Ngày lễ như vậy rất được hoan nghênh trong trường học, mọi người đã mua xong nhiều loại thiệp chúc mừng xinh đẹp từ lâu, lúc này là tiếng xột xoạt, bàn tán quà tặng và thiệp mừng mà mình nhận được.

Chu Vãn cũng nhận được không ít thiệp chúc mừng.

Tính tình của cô rất tốt, rất được các bạn học thích.

Nhưng năm nay, phần lớn thiệp mừng là nữ sinh tặng, không có nam sinh đưa cho cô, có lẽ là bởi Lục Tây Kiêu, kính nhi viễn chi với cô.

Lễ chào cờ kết thúc, tất cả lần lượt về phòng học.

Cố Mộng kéo cánh tay Chu Vãn, nói: "Nếu ngày mai tuyết rơi thì tốt rồi, tuyết rơi mới có bầu không khí của lễ Giáng Sinh chứ.

"
"Dự báo thời tiết nói tuyết sẽ rơi sao?" Chu Vãn hỏi.

"Đương nhiên là không.

" Cố Mộng nói: "Hai năm nay ở cầu Tây cũng không có tuyết rơi, nếu bình thường tuyết rơi thì cũng đều là qua Tết, không sớm như vậy đâu.

"
Chu Vãn nhớ lúc trước Lục Tây Kiêu đã từng nói: "Hình như mùa đông năm nay ấm.

"
Cố Mộng thở dài, nói: "Mình nhất định phải thi đậu đại học ở phương Bắc!"
Chu Vãn cười rộ lên: "Chỉ vì nhìn tuyết à?"
"Còn vì ấm áp nữa!"
Lên tầng về lớp học, bước chân Chu Vãn bỗng nhiên dừng lại, lông mày nhíu chặt, hạ giọng hỏi Cố Mộng: "Mộng Mộng, cậu có băng vệ sinh không?"
"Cậu đã đến rồi cơ à?" Cố Mộng lập tức sờ túi: "Trong cặp sách của mình có.

"
Chu Vãn về lớp cầm một miếng băng vệ sinh, lập tức bước nhanh đến WC.

Chu kỳ kinh nguyệt của cô thường không chính xác, có khi hơn một tháng, có khi lại chưa đến một tháng, nhưng mỗi khi đến đều rất không thoải mái, đau bụng dưới, đau lưng, còn cảm thấy rất lạnh.

Chu Vãn thay xong băng vệ sinh, thở dài.

Ghét nhất kinh nguyệt đến mùa đông.

Nhà vệ sinh của trường học không có nước ấm, Chu Vãn dùng nước lạnh rửa tay, phía dưới co rúm lại, lau khô thì lập tức cho vào túi, bụng dưới chướng đau, giống như có cánh tay muốn kéo hết lục phủ ngũ tạng của cô ra.

Ra khỏi WC vừa vặn gặp Lục Tây Kiêu.

Lục Tây Kiêu nhìn cô một cái, nhíu mày: "Sao sắc mặt lại kém vậy?"
Chu Vãn lắc đầu: "Không sao.

"
Lục Tây Kiêu không để ý bạn học đi qua xung quanh, để mu bàn tay lên trán Chu Vãn, không nóng, rất lạnh.

"Bị cảm?"
Chu Vãn lắc đầu: "Thật sự không sao.

"
Giọng anh trầm xuống: "Chu Vãn.

"
Chu Vãn không biết nên mở miệng giải thích với anh như thế nào, cảm thấy lúng túng.


Lục Tây Kiêu túm cổ tay cô: "Đến phòng y tế.

"
"Không cần, Lục Tây Kiêu! " Chu Vãn rút tay ra phía sau: "Thật sự không sao đâu.

"
Cô không thể kéo anh, không có biện pháp, nhìn nhìn xung quanh, các bạn học đều đi đến rồi, lúc này mới nhỏ giọng nói: "Chỉ là em! Đến kỳ kinh nguyệt.

"
Lục Tây Kiêu khựng lại, nhìn cô một chốc, buông tay ra, thấp giọng hỏi: "Đau?"
"Vẫn ổn, chỉ có chút không thoải mái.

"
Lúc này, chuông vào học vang lên, Chu Vãn vội vàng vẫy tay với Lục Tây Kiêu, chịu đựng sự khó chịu ở bụng dưới, chạy về lớp.

Tiết Ngữ văn.

Chu Vãn lấy những thiệp mừng trong ngăn bàn ra, thiệp mừng Giáng sinh bây giờ được làm ngày càng đẹp đẽ, phần lớn là hình nổi,màu sắc tươi đẹp.

Chu Vãn nghiêm túc nhìn, sau đó viết thiệp mừng đáp lại.

Một tấm cuối cùng, cô dừng bút lại một lát.

Viết cho Lục Tây Kiêu, nên viết gì đây?
Suy nghĩ một lát, cô cúi đầu nghiêm túc viết xuống.

Lục Tây Kiêu, đêm Bình An vui vẻ, lễ Giáng Sinh vui vẻ.

Chúc anh mỗi ngày đều vui vẻ, thuận buồm xuôi gió, mọi chuyện suôn sẻ.

Chu Vãn kẹp thiệp mừng vào sách giáo khoa, bỏ vào ngăn bàn, muốn đợi đến lúc về rồi đưa cho anh.

———
Tiết thứ ba là Thể dục, bởi vì kinh nguyệt đến nên Chu Vãn không cần chạy bộ, nhưng bị gió lạnh thổi mấy mười phút vẫn cảm thấy càng không thoải mái, tay chân lạnh băng.

Chuông tan học reo lên, Chu Vãn về lớp, lúc muốn lấy sách giáo khoa thì phát hiện trong ngăn bàn có một cái túi.

Cô sửng sốt, lấy ra.

Trong túi là một ly trà táo đỏ đường đen nóng hổi, còn có một túi chườm nóng.

Lúc Cố Mộng đi tới vừa hay nhìn thấy, thở nhẹ: "Vãn Vãn, ai đưa cho cậu cái này vậy?"
"Mình cũng không biết.

"
"Nhất định là Lục Tây Kiêu rồi!" Cố Mộng nói: "Trừ Lục Tây Kiêu ra, bây giờ ai còn dám xum xoe cậu chứ!"
"! "
Chu Vãn thả xuống, rũ mắt, vẫn cảm thấy cái này không giống như chuyện mà Lục Tây Kiêu sẽ làm, nhẹ nói: "Để hỏi một chút.

"
Chu Vãn: [Đồ trong ngăn bàn là anh mua cho em à?]
6: [Ừ.

]
Chu Vãn mím môi dưới, trái tim lan tràn một cảm giác khác thường.

Chu Vãn: [Cám ơn.

]
6: [Hôm nay tan học vẫn phải học thêm?]
Chu Vãn: [Ừ, mãi đến ngày thi tháng ba năm sau vẫn phải học thêm.

]
6: [Chờ em ở lớp, tan học tới tìm anh.

]
Chu Vãn: [Được.

]
———
Sáu giờ chiều, kết thúc buổi học thêm.

Chu Vãn về phòng học lấy ra tấm thiệp cho Lục Tây Kiêu, cho vào cặp.

Đi đến cửa lớp A7, trong phòng học trống rỗng chỉ có một mình Lục Tây Kiêu, anh gục xuống bàn ngủ, ngoài cửa sổ, bóng tối đã rơi xuống, không bật đèn, làm nổi bật lên sự trống vắng trong phòng học.

Chu Vãn đi vào, khẽ đẩy cánh tay anh.


"Lục Tây Kiêu.

"
Qua một lát, anh mới thẳng lưng lên, cau mày, thoạt nhìn rất không kiên nhẫn.

Chu Vãn không lên tiếng.

Lại qua hai phút, Lục Tây Kiêu vuốt tóc, nhìn Chu Vãn, sự không kiên nhẫn ở đáy mắt thoáng tản đi chút ít, giọng còn khàn khàn mất tiếng: "Xong rồi?"
"Ừ.

"
Anh thẳng người lên, Chu Vãn thấy sách giáo khoa mở ra trên bàn, trống không, không có chút ghi chép gì.

Chu Vãn: "Hôm nay anh có học à?"
Anh nhướng mày: "Xem không hiểu.

"
"! " Chu Vãn cúi xuống, rũ mắt: "Vậy lần sau em đem vở của em cho anh.

"
Lục Tây Kiêu cong môi: "Được.

"
Anh đứng dậy, xách cặp sách trên vai Chu Vãn, nặng trịch, trĩu tay.

Mà theo động tác đứng dậy của anh, Chu Vãn thoáng nhìn thấy trong ngăn kéo của anh chất đầy thiệp mừng và quả bình an.

Cô sửng sốt.

Lục Tây Kiêu chú ý tới ánh mắt của cô, thờ ơ nói: "Không biết là ai nhét nữa.

"
Nhất định là những nữ sinh thích anh.

Hàng năm, loại ngày lễ này, trong ngăn kéo của Lục Tây Kiêu đều bất tri bất giác được nhồi nhét đủ loại quà tặng.

Chu Vãn chớp mắt, nhẹ giọng: "À.

"
Cô nắm chặt tấm thiệp viết cho anh trong túi áo, một tấm thiệp Giáng sinh rất đơn giản, trên bề mặt có một cây thông Noel, không thể so với những tấm thiệp đẹp đẽ trong ngăn bàn của anh
"Đi thôi.

" Lục Tây Kiêu nói.

Chu Vãn "Ừm" một tiếng, cuối cùng vẫn không thể lấy ra tấm thiệp trong túi áo.

Cô cảm thấy ngực hơi khác thường, không quá thoải mái.

Một là cảm thấy mình chuẩn bị thiệp chúc mừng đơn giản, không thể lấy ra, hai là Lục Tây Kiêu đã nhận được nhiều thiệp mừng như vậy, cô không muốn tấm thiệp của bản thân lẫn lộn ở trong đó.

Nếu là như vậy, cô thà không đưa.

Đến cổng trường, Lục Tây Kiêu hỏi: "Còn khó chịu không?"
"Hả?"
Anh không giải thích, chỉ nhìn cô.

Chu Vãn kịp phản ứng, cúi đầu cắn môi dưới: "Tốt hơn nhiều rồi.

"
Cô đi theo Lục Tây Kiêu ra ngoài, lại hỏi: "Chúng ta đi ăn cơm tối à?"
"Ừm.

"
"Đi đâu?"
"Nhà anh.

"
Chu Vãn sững sờ.

Lục Tây Kiêu cúi đầu, thờ ơ chơi điện thoại, thuận miệng giải thích, nói: "Lần trước trong quán thịt nướng không phải có đóng gói mang về à, không ăn thi sẽ hỏng mất.

"
———
Chu Vãn còn quen thuộc nhà bếp trong nhà Lục Tây Kiêu hơn cả anh, lấy lò vi sóng và bát đũa ra, lại lấy mấy đồ ăn đóng gói trong tủ lạnh ra, kiểm tra xong vẫn còn ăn được.


"Trong nhà có gạo không?" Chu Vãn hỏi: "Vẫn chưa có cơm.

"
"Không có.

" Lục Tây Kiêu ngồi ở mép bàn ăn, anh đã không còn nhớ rõ ngồi đây với một người là chuyện khi nào: "Anh gọi giao đồ rồi.

"
Giao đồ ăn đến rất nhanh, thịt dê nướng trong lò vi sóng và thịt viên cũng đã chín.

Chu Vãn gắp một miếng ăn, mùi vị vẫn rất ngon.

Lục Tây Kiêu ăn nhanh hơn cô, ăn xong liền châm một điếu thuốc.

Chu Vãn liếc anh một cái, vốn muốn nói hút ít một chút, nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng.

Cô và một miếng cơm cuối cùng trong bát, hỏi: "Lục Tây Kiêu, anh có ăn nữa không?"
"Không ăn.

"
Cô tự giác thu dọn bát đũa, vào phòng bếp rửa.

Rửa một lúc, Lục Tây Kiêu đi vào, đi thẳng đến bên cạnh cô, thò tay vặn vòi nước theo hướng ngược lại: "Không biết chỉnh nước ấm à?"
"! Em nghĩ là không có nước ấm.

"
Lục Tây Kiêu dựa vào bệ bếp bên cạnh, nhìn cô rửa bát.

Một lúc lâu sau, anh bỗng nhiên bực bội "Chậc" một tiếng, nắm cánh tay Chu Vãn, kéo người sang một bên, rồi sau đó vén tay áo lên, cánh tay khô ráo lạnh trắng thò vào nước rửa bát đục ngầu.

Hai tay kia của anh nhìn qua chắc chắn là chưa bao giờ làm việc này, Chu Vãn giật giật tay áo anh: "Để em cho.

"
Đồng phục của anh xắn lên khuỷu tay, tóc trên trán rũ xuống, sườn mặt mượt mà, trong miệng ngậm điếu thuốc, khói bay lên một hơi dài, lúc nói chuyện tàn thuốc rơi xuống, rơi vào tay áo anh, lại bị vung ra
"Học đi.

"
Động tác của thiếu niên nhanh gọn, cầm giẻ rửa sạch đáy bát.

Ánh sáng ấm áp trong phòng bếp nhỏ chiếu quanh người anh, làm cho tất cả đều sinh ra một loại ảo giác ấm áp.

Chu Vãn do dự, vẫn quay người ra khỏi phòng bếp.

Cô lau bàn ăn sạch sẽ rồi đi tới bên cạnh ghế sô pha lấy bài thi ra.

Bàn trà rất thấp, phù hợp với độ cao cô ngồi làm bài trên nệm dưới đất.

Lúc cầm bút, Chu Vãn phát hiện trên mu bàn tay mình nổi lên mấy chấm đỏ nhàn nhạt vì gặp nước lạnh, cũng may đã nhanh biến mất.

Lục Tây Kiêu rửa xong bát đĩa đi ra thì thấy cô gái nhỏ co lại một góc, ngồi dưới đất làm bài.

Một góc nho nhỏ.

"Có bàn.

" Anh nói.

Chu Vãn ngửa đầu nhìn anh, nở nụ cười: "Không sao, em thích như vậy.

"
Lục Tây Kiêu tùy cô, cũng không làm phiền cô.

Phối hợp chơi điện thoại ở một bên.

Chu Vãn làm xong một bài, nghiêng đầu nhìn Lục Tây Kiêu, hỏi: "Anh không có bài tập à?"
Hỏi xong cô mới phản ứng lại, đến cặp sách anh cũng không mang về.

Chu Vãn suy nghĩ một chút: "Lục Tây Kiêu, em dạy anh môn Toán trước nhé.

"
Anh nhướng mày, nhìn chằm chằm vào Chu Vãn, không nói chuyện, lười biếng dựa trên ghế salon, một đầu dài chân cong lên, hồi lâu sau, anh cười khẽ: "Có thể học, nhưng không thể nợ.

"
Chu Vãn khựng lại, mặt chợt đỏ.

Lục Tây Kiêu biết cô nghe hiểu.

Chần chờ nửa phút, Chu Vãn nhăn nhăn nhó nhó, lề mề đứng dậy, đi đến trước mặt Lục Tây Kiêu, cúi người, nhẹ ôm anh một cái.

"Được chưa?" Chu Vãn hỏi.

Anh cười cười, ngồi thẳng, dáng vẻ rất vô tư: "Được rồi.

"
Chu Vãn cảm thấy yêu cầu anh học tập đúng là bê đá đập chân mình.

Cô lấy sách giáo khoa Toán trong cặp ra: "Sắp thi cuối kỳ rồi, phạm vi môn Toán lần thi này chính là trong quyển sách này, em sẽ bắt đầu giảng từ bài đầu tiên cho anh.

"
Lục Tây Kiêu nhìn sườn mặt cô.


Anh biết thành tích của Chu Vãn rất tốt, nhưng bây giờ mới phát hiện, khi cô làm những gì mình giỏi khác hẳn với lúc bình thường.

Rất tự tin, cũng rất kiên định.

Giống như sau khi đẩy ra vẻ ngoài ngoan ngoãn dịu dàng, chỉ còn lại những phẩm chất bên trong – cứng cỏi, mạnh mẽ, bướng bỉnh.

Cô giảng rất kỹ, nói ra những điểm đơn giản, chia nhỏ ra để nói, giảng xong một bài, cô lập tức tìm một bài tương tự trong sách luyện tập cho Lục Tây Kiêu làm.

Lục Tây Kiêu xoay bút, nhìn đề bài một lát, sau đó viết mấy công thức lên giấy.

Dùng đúng công thức rồi.

Chu Vãn cong môi, nhếch miệng lên, đáy mắt cũng hiện lên nụ cười thản nhiên: "Anh thay số vào đi.

"
Đúng là Lục Tây Kiêu rất thông minh, một chút đã hiểu.

Rất nhanh đã ra đáp án của bài.

Chu Vãn lại chọn thêm hai bài không có cơ bản như vừa rồi, anh cũng nhanh chóng tìm ra đáp án.

"Lục Tây Kiêu.

" Cô cong mắt, ý cười làm đôi đồng tử sáng long lanh: "Anh thật thông minh.

"
Anh nhìn chằm chằm vào cô một lát, có chút xuất thần, cười nói: "Muốn dỗ anh học thêm một chút à?"
Chu Vãn lắc đầu: "Anh thật sự rất thông minh, nếu học hành nghiêm túc thì chẳng bao lâu là có thể thấy thành tích tăng lên rồi.

"
Chu Vãn mượn cơ hội dạy Lục Tây Kiêu, thuận tiện cũng xem như ôn tập cuối kỳ, chờ đến khi học xong ba bài của chương đầu tiên, thời gian đã hơi muộn.

"Không còn sớm nữa, em về trước đây.

"
"Ừm.

" Lục Tây Kiêu đứng dậy.

Chu Vãn cản anh, nói: "Anh đừng tiễn em, bên ngoài lạnh lắm, em chạy về đến ngay mà.

"
"Muộn lắm rồi.

"
Qua vừa rồi, ấn tượng của Chu Vãn với Lục Tây Kiêu lại có thay đổi mới, không sợ anh giống như trước.

Nghe vậy, cô lại liếc mắt, nói quá: "Lục Tây Kiêu, anh thật sự rất tốt.

"
Động tác đi giày của anh dừng lại, nhìn cô: "Đừng phát cho anh thẻ người tốt.

"
"! "
Chu Vãn quấn kín khăn quàng cổ, đi trong gió lạnh mùa đông với Lục Tây Kiêu
Gió thổi qua, bụng lại có chút khó chịu.

Lúc đến gần cửa tiểu khu, bị ánh sáng xanh đỏ lóe lên làm chói mắt, Chu Vãn ngẩng đầu, phát hiện cửa tiểu khu dừng lại một chiếc xe cứu thương.

Bình thường giờ này, cửa tiểu khu vẫn rất yên tĩnh, hôm nay lại ầm ĩ.

Cô nhẹ nhàng nhíu lông mày, không biết tại sao, nghe tiếng xe cứu thương, cô có chút hoảng hốt.

Cô bất giác bước chân nhanh hơn, có dì hàng xóm thoáng nhìn thấy bóng cô, lập tức vẫy tay với cô, gọi: "Vãn Vãn! Bà nội của cháu ngất xỉu, mau đến đây!"
Đầu Chu Vãn "Ong" một tiếng, trống rỗng.

Cô bước lên, thấy bà nội đã được người ta khiêng lên cáng cứu thương, đưa lên xe.

Dì hàng xóm nói ở một bên: "Bên điện nói ngày mai sẽ mất điện, dì định đưa cho bà nội của cháu chút nến, kết quả lại thấy bà ấy ngất xỉu ở phòng khách, làm dì sợ muốn chết.

"
Thế sự khó liệu.

Có lẽ đây là một định luật duy nhất trên đời này.

Tay chân Chu Vãn rét run, nhìn mặt bà nội tái nhợt, đáy lòng sợ hãi từng đợt một.

Các loại suy nghĩ không tốt trong đầu ăn mòn đại não, không nói ra được tiếng nào, chỉ có nước mắt không ngừng rơi xuống.

"Chu Vãn.

" Một giọng nói xuyên thấu tất cả chướng ngại, đi vào lỗ tai cô.

Bàn tay lạnh như băng của cô được sự ấm áp bao trùm.

Lục Tây Kiêu nắm chặt tay cô, nhìn chằm chằm vào ánh mắt cô, trầm giọng: "Chu Vãn, bình tĩnh một chút.

".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận