Trùng Sinh Chi Kiều Kiều (Kiều Kiều Trọng Sinh)

“A ~ a ~ ân ~ ừ hừ ~” Giang Phóng dựa vào đầu giường, bên cạnh là Kiều Kiều hắn yêunhất, mặt Kiều Kiều đỏ giống như có thể nhỏ ra máu vậy. Đồ khốn nạn này, còn rên rỉ to như vậy?

Tay Kiều Kiều nắm lấy búp bê của hắn, trượt lên trượt xuống, ban đầu cô không làm vậy, là hắn nắm tay cô tự mình loay hoay, nhưng chỉ được một lúc hắn liền buông lỏng ra, để tự cô lộng, còn nói nếu như cô làm không tốt sẽ phạt thêm lần nữa, Kiều Kiều bị hù dọa nên vội vàng động.

Mặc dù cô giúp hắn giải quyết nhưng chỉ liếc mắt một cái cô cũng không dám. cô cũngkhông dám nhìn lại mình, trời ạ, cô không tưởng tượng ra bản thân có bao nhiêu dâm đãng.

“Bảo bối, em thật tốt” Giang Phóng dán miệng lên tai của cô. Khiến cho cô hơi ngứa.

“Ha ha, bảo bối, sao chỉ nhìn thôi mà em cũng không dám. Thực nhát gan”.

Nhìn, nhìn cái đầu anh. anh có cần phải sắc như vậy hay không hả!

“Ân ~” cảm nhận được lực đạo trên tay Kiều Kiều có chút mạnh mẽ. Cổ họng Giang Phóng hừ một tiếng.

“Bảo bối, lần sau dùng miệng đi, được không?”

“Giang Phóng, đồ khốn nạn, anh cứ được voi đòi tiên đi. Chuyện này anh nghĩ cũng đừng nghĩ. anh mà còn như vậy, em sẽ đi về”.

“Ha ha. anh biết em không bỏ được anh” Tay lại dao động trên người cô. Làn da của cô, sao lại mịn màng trắng nõn như vậy. Hai người một đen một trắng, thật tương phản. Nhìn thấy hai mắt cô phủ sương, khuôn mặt ửng đỏ, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch, ngoan ngoãn quỳ ở nơi đó phục vụ cho hắn, hắn cảm thấy thỏa mãn cực kỳ.

Ai có thể nghĩ tới, lúc nhỏ lớn lối đạp tiểu Viễn, bộ dạng giống con trai vẻ mặt lại là củamột tiểu nha đầu, hôm nay lại trở thành một tinh linh động lòng người, quả thực là tiểuyêu tinh. Ha ha.

“Ân thoải mái”

Hai người làm càn trong phòng, lại không nghe thấy tiếng mở cửa. Tần Tố Cẩm thấy áo khoác của Giang Phóng và Kiều Kiều treo trên giá áo, biết hai đứa nhỏ đang ở nhà. Bà nhìn đồng hồ, hơn mười hai giờ, không biết hai đứa nhỏ đã ăn cơm chưa, liền vào phòng gọi chúng nó.

“Tiểu – -” chứ Phóng còn chưa ra khỏi miệng, Tần Tố Cẩm liền bối rối. Trong tích tắc bà đẩy cửa, hai người trong phòng cũng bối rối.

Giang Phóng phản ứng rất nhanh, đầu tiên là vội vàng túm lấy chăn mền phủ lên ngườihắn và Kiều Kiều. Kiều Kiều đã hóa đá.

Thấy động tác của Giang Phóng, Tần Tố Cẩm vội vàng đóng cửa lại đi ra ngoài.


“không sao, bảo bối, không sao” Giang Phóng nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Kiều Kiều lên.

“Giang Phóng, có người nào so với em mất mặt hơn không?” Kiều Kiều lẩm bẩm.

“không có việc gì, không cần gấp gáp. Dù sao bọn họ đã sớm biết quan hệ của chúng ta, có phải không?” vén tóc cô ra sau tai, Giang Phóng liếm vành tai của cô, cẩn thận liếm láp.

“anh đừng như vậy, mau đứng lên, làm sao bây giờ, trời ạ, bị cô Tần nhìn thấy rồi, mắc cỡ chết người, làm sao bây giờ, sau này em phải gặp người thế nào?” tóc ngắn xinh đẹp của Kiều Kiều rối tinh rối mù, cô nộ khí xung thiên đẩy Giang Phóng ra, chỉ vào mũi của hắn nói.

“Em là vợ của anh, bị nhìn thấy thì có làm sao, đừng nóng giận được không? Để anh nóichuyện với mẹ, yên tâm đi. Về sau chuyện này sẽ không sảy ra nữa, Kiều Kiều, em ngoan ngoãn, em ngoan ngoãn” Giang Phóng dù bị người khác nhìn thấy, nhưng trong lòng vẫn muốn làm loạn.

Kiều Kiều quyết đoán đẩy hắn ra, đứng dậy sửa sang lại quần áo.

Giang Phóng thấy không thể tiếp tục làm chuyện xấu nữa, đứng dậy mặc quần áo. Còn lẩm bẩm một mình: “Còn đồng ý với anh hai lần đấy, ban nãy anh vẫn còn chưa bắn. Em không sợ anh nín hỏng, nín hỏng anh, thua thiệt không phải là chính em sao!”

Thấy hắn mặt dày ở đó lẩm bẩm, Kiều Kiều lườn hắn một cái.”Sợ nín hỏng mà anh cònkhông biết tự dùng tay của mình hả”.

“Hắc hắc, anh có vợ anh, vợ anh lại thơm lại mềm thì tại sao anh phải tự mình động thủ chứ!” đi đến hôn nhẹ lên khuôn mặt cô.

“Đừng lộn xộn, mau đi ra” khuôn mặt nhỏ nhắn của Kiều Kiều hồng hồng hậm hực đi ra ngoài, cô không ra lại càng không tốt.

Nhìn hai tiểu tình nhân hậm hực đi ra, Tần Tố Cẩm đã điều chỉnh tốt trạng thái của mình, bà không nghĩ tới, vừa vào cửa đã nhìn thấy một màn hương diễm như vậy. Con trai bà thoải mái rên rỉ, vẻ mặt thoả mãn. Mà thiếu nữ nho nhỏ này, khuôn mặt hồng hồng, ánh mắt không có tiêu cự.

“cô Tần” Kiều Kiều hơi co quắp.

Sắc mặt Tần Tố Cẩm bình thường, cười hỏi: “đã trưa rồi, các con đã ăn gì chưa để mẹ gọi người mang đến”.

Giang Phóng đi theo Kiều Kiều ra ngoài, ngay trước mặt Tần Tố Cẩm ôm cô, “Tùy tiện gọi mấy món mà Kiều Kiều thích ăn đi”.

“Ừ, được” Tần Tố Cẩm móc điện thoại ra.

“Aiz, sau này vào phòng con thì nhớ gõ cửa” Giang Phóng bổ sung.


Tần Tố Cẩm dừng lại một chút, gật đầu đáp ứng, “Ừ” nói xong, còn liếc nhìn Kiều Kiều.

Kiều Kiều càng cảm thấy xấu hổ.

“Đến, qua đây ngồi đi”.

Kiều Kiều nghĩ, nếu như Giang Phóng là con gái thì Tần Tố Cẩm có bình tĩnh như vậykhông. Đúng là con trai có khác biệt. Chỉ có mình cô chịu thiệt. Nghĩ xong, Kiều Kiều trừng mắt nhìn Giang Phóng, hừ, sàm sở cô.

Thời gian trôi qua rất nhanh. Chỉ chớp mắt một cái đã qua một năm, Cuối năm nào Kiều gia cũng sẽ trở về Thanh Nham.

Bốn người Kiều ba Kiều mẹ Kiều Kiều và Kiều Mộc cùng nhau trở về Thanh Nham, nhà ở Thanh Nham không bán cho nên khi trở về một nhà Kiều Kiều đều ở nhà của mình. Điểm này làm cho Kiều Kiều rất hài lòng, cô không thích ở nhà của ông bà nội. Mặc dùhiện tại ông bà nội đã đã không còn đối xử khắt khe ác liệt với nhà cô như lúc trước.

Thời gian dài, Kiều Kiều nghĩ, nhiều mâu thuẫn không hài hòa căn nguyên đều do tiền tài, giờ nhà cô dù không phải đại phú đại quý nhưng cũng khá giả, không thiếu chút tiền kia, bản thân lại ở xa, không thường xuyên gặp nhau, còn không bởi vì tiền mà xảy ra tranh chấp cho nên quan hệ của nhà cô với ông bà nội cũng đã khá hơn nhiều.

Kiều ba Kiều mẹ chuẩn bị cho ông bà nội rất nhiều đồ tết, nhìn một nhà Kiều Kiều bao lớn bao nhỏ, ông bà nội cười đến nỗi con mắt đều mị lại với nhau.

“Con về là tốt rồi, sao còn phải mua nhiều đồ như thế làm gì” bà nội cười tiếp nhận đồ. Giống như rất hài lòng đồ mà Kiều ba Kiều mẹ mang về.

“Mẹ, đó là chuyện phải làm” Kiều mẹ đáp, Kiều mẹ là điển hình của người nói năng chua ngoa nhưng tấm lòng đậu hũ. Dù thường xuyên giận ông bà nội thiên vị nhưng bà có thứ gì tuyệt đối sẽ không bặc đãi hai lão nhân gia.

Bạn nhỏ Kiều Mộc nhảy nhót chạy vào trong nhà.

Kiều Kiều nhìn con bé chạy nhảy lung tung vào nhà, cũng vội vàng cầm hai cái túi to theo sát chạy vào nhà.

“Mau, lên trên giường gạch ngồi cho ấm. Biết nhà con về, chúng ta đã đốt ấm lên rồi.

“Kiều Kiều tỷ” Kiều Dĩnh và em trai mình Kiều Vũ Đông cũng vào nhà ông bà nội ngồi.

Kiều Mộc đã trước một bước nhảy lên trên giường đất, hơn nữa còn chiếm một vị trí lớn, nhìn con bé cũng biết con bé rất lạnh, Kiều Kiều nghĩ, hình như mùa đông ở nông thôn lạnh hơn thì phải.


“Tiểu Dĩnh tiểu Đông các cháu tới rồi à?”

“Vâng” Tiểu Dĩnh là cô bé hướng nội, năm nay đang học sơ trung, thành tích bình thường, ý của chú thím là sau khi con bé tốt nghiệp trung học sẽ cho con bé ra ngoài làm, Kiều Kiều biết rõ, ở kiếp trước cũng như vậy.

Kiều Kiều cũng vội vàng lên giường, hô! thật thoải mái.

“I ‘d listen to the radio, Waitin’ for my favorite songs~~” di động cuuar Kiều Kiều vang lên. Kiều Kiều liếc nhìn, là Giang Phóng.

“Có chuyện gì?”

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười.

“không có chuyện gì thì không thể gọi cho em sao?” Giang Phóng ở quê ngoại đón năm mới.

“anh thật đáng ghét!”

“Em xác định em chán ghét anh sao? Ừm?” Giang Phóng “Ừm” một tiếng, làm cho lòng Kiều Kiều hơi ngứa.

“Chán ghét anh”.

“Ha ha. Nha đầu chết tiệt kia, khi trở về xem anh thu thập em thế nào. Em còn dám chán ghét anh” Giang Phóng uy hiếp.

“Hừ”

“Em ở Thanh Nham đàng hoàng một chút cho anh. không cho phép tùy tiện nóichuyện với đứa con trai khác. Đàng hoàng đợi đến khi anh trở về, biết không?”

“Biết rồi, biết rồi, còn nói em, anh cũng phải trôm nom bản thân cho tốt đấy”

“Ha ha”

“anh ở bên đó có vấn đề gì không?” Kiều Kiều biết trong lòng Giang Phóng vẫn còn khúc mắc, dù bề ngoài thì có vẻ không có gì, nhưng Kiều Kiều sao có thể khôn ghiểu tính tình Giang Phóng, người này là con lừa lỳ lợm, rất cứng đầu.

“Thế nào? Em lo lắng cho anh?”

“anh là đồ con lừa lì lợm, em không lo lắng anh thì ai lo lắng cho anh” từ nhỏ đã quan tâm tới anh, hừ hừ, đến cả tiểu Mộc Mộc cũng đố kỵ, còn nói mình thiên vị.


Đầu bên kia truyền đến tiếng cười: “Yên tâm đi, bảo bối tốt của anh. Ngoan ngoãn ở Thanh Nham, đợi anh về sẽ dẫn em đi chơi. anh ở đây sẽ không lộn xộn. Yên tâm đi.anh sẽ không làm gì. Gần sang năm mới rồi, chỉ cần bọn họ đừng quá phận, anh cũng sẽkhông gây chuyện”.

“Có chuyện gì thì anh cũng phải nhịn một chút, cho dù không phải vì mẹ anh thì anhcũng phải vì thể diện của cha anh. Biết không?”

“Vậy nếu anh biểu hiện tốt, em thưởng cái gì cho anh?” ở đầu dây bên kia Giang Phóng cười xấu xa.

Xú tiểu tử! Người ta muốn quan hệ gia đình anh hài hòa, anh còn đòi hỏi, còn muốn thưởng, nghĩ tốt như vậy? “Giang Phóng, có phải anh cảm thấy em giống mẹ anh haykhông? Em cũng chỉ muốn tốt cho anh, anh còn đòi hỏi, hừ”.

“Đừng giận mà, bảo bối. anh ngoan ngoãn nghe lời còn không được sao?”

Nghe Giang Phóng cầu xin tha thứ, Kiều Kiều nhếch miệng khuôn mặt tươi cười, kết quả nhìn thấy ba cái đầu đang chăm chú nhìn mình. Nháy mắt cảm thấy thật xấu hổ.

“Được rồi được rồi, anh ngoan một chút, em cũng sẽ ngoan. Em không nói chuyện vớianh nữa, thôi nhé!”

“Đừng, gấp cái gì? Chẳng lẽ em không nhớ anh?”

“Được rồi mà, tắt máy đi, tắt máy đi, hiện tại em không thể nói chuyện với anh! anh có biết hay không?”

Tưởng tượng bộ dạng xấu hổ của Kiều Kiều, Giang Phóng cảm giác tâm tình của mình rất là sung sướng: “Được rồi, anh tắt máy, nhớ gọi lại cho anh!”

“Vâng, biết rồi” tắt điện thoại, thấy Kiều Dĩnh và Kiều Vũ Đông đều ngây ngốc nhìn mình, Kiều Mộc lại tự nhiên hơn, cô cũng đã quen rồi.

“Nhìn gì thế?”

“Kiều Kiều tỷ, chị có người yêu?” Kiều Dĩnh rất giật mình, hỏi.

“Ừ, đúng vậy!” Dù sao mọi người đều biết rồi, không cần phải giấu diếm.

“Là Giang Phóng kia sao?” Lúc trước, người ta đồn hai người bọn họ yêu sớm. Kiều Dĩnh cũng nghe qua.

“Hừ, còn không phải anh ấy sao, sớm đem tỷ tỷ bắt cóc rồi, thiên vị, tỷ tỷ đối với anh ấy tốt hơn so với chị” Mặc dù nói như vậy, nhưng là Kiều Mộc rất thích Giang Phóng, con bé chỉ ở trước mặt Kiều Kiều lầm bầm thôi, để cho Kiều Kiều áy náy sẽ đối với con bé tốt hơn, con bé rất hi vọng Giang Phóng ca ca làm anh rể nó, hắc hắc, Giang Phóng ca ca sẽcho nó rất nhiều tiền tiêu vặt.

Kiều Mộc nho nhỏ cảm thấy, tỷ tỷ của mình rất biết nhìn xa, sớm đã tìm bạn trai tốt cho mình, xem, Giang Phóng ca ca đối với chị ấy thật tốt, cho nên, con bé cũng phải giống như tỷ tỷ, con bé muốn tìm trước cho mình một người chồng, nhưng mà mấy thằng nhóc ở trường học con bé suốt ngày khóc lóc nước mũi dòng dòng lại yêu bắt nạt người khác con bé mới không thích đâu, con bé muốn tìm soái ca dịu dàng sạch sẽ. Hắc hắc, con bé chọn trúng bạn tốt của tỷ tỷ nó, Hiểu Nam ca ca!

Hắc hắc, đó là chuyện quan trọng mà con bé đã sớm định ra.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận