Trục Vương


Trượng hình là một loại hình phạt thường dùng trong quân đội triều đình, lấy cảnh cáo làm chính, trừng phạt làm phụ, nhưng đánh chết, đánh tàn phế thì cũng là chuyện thường.
Nếu đánh thật, hai mươi trượng là đủ đánh chết, nếu có ý mở đường thì trăm trượng cũng vẫn chỉ là vết thương da thịt mà thôi.

Chuyện này phải xem người hành hình có ý ban thưởng người chịu hình hay không, hoặc bạc của người chịu hình có đủ nặng hay không.
Người sáng suốt đều nhìn ra được Phong Kiếm Bình không có ý muốn trượng hình Nguyên Mão, vì vậy liền đánh qua loa hai mươi trượng cho xong việc.
Mông Nguyên Mão vẫn là nở hoa, dù là vết thương nhẹ nhưng lại ở vị trị quan trọng, phải nằm sấp trên giường một thời gian.
Nguyên Tư Không quỳ gối trước giường không chịu đứng lên, hai mắt vừa đỏ vừa sưng.
Nguyên Thiểu Tư tức giận mà đi đi lại lại trong phòng: “Ai cho ngươi lá gan đó? Hả? Ai cho ngươi lá gan! Ngươi xông xáo gây ra họa lớn như vậy, nếu không phải Tĩnh Viễn vương khoan hậu, đừng nói ngươi khó giữ được cái mạng nhỏ này mà cha cũng phải chịu liên lụy!”
Nguyên Tư Không cúi thấp đầu, không nói một lời.
Nguyên Mão khoát tay: “Thiểu Tư, thôi, con ra ngoài đi.” Ông cũng nhìn Nhạc Khinh Sương và Nguyên Vi Linh: “Các ngươi ra ngoài cả đi.”
“Cha…”
Nguyên Thiểu Tư còn định nói gì thêm thì Nguyên Mão nhấn mạnh: “Ra ngoài.”
Nguyên Thiểu Tư giận đến phất tay áo rời đi.
Kỳ thực Nguyên Tư Không biết, Nguyên Thiểu Tư vẫn luôn không thích y.

Mặc dù Nguyên Mão là Thiên hộ thuộc hàng Ngũ phẩm nhưng bổng lộc hàng năm cũng chỉ có một trăm chín mươi thạch, ông là người cương trực ngay thẳng, chưa từng có ‘doanh thu’quá mức, mà lại phải nuôi một nhà già trẻ, còn thêm cả mấy tên gia đinh, chi tiêu thường ngày cũng không dư dả, thêm một người ăn cơm đã là gánh nặng không nhỏ rồi.
Mà nay y gây họa, không chỉ hại Nguyên Mão bị đánh, còn bị phạt ba tháng bổng lộc, bây giờ sắp sang đông, sợ rằng ngay cả than củi bọn họ cũng không mua nổi.
Cho nên Nguyên Thiểu Tư mắng không sai, đều là lỗi của y.
Nguyên Mão nhìn Nguyên Tư Không, bất đắc dĩ nói: “Được rồi, đứng lên đi.”
Nguyên Tư Không lắc đầu, nức nở: “Cha, người phạt con đi, phạt con cái gì cũng được.”
“Mục đích phạt con là để con biết sai, không phải con đã biết sai rồi sao.” Nguyên Mão nói: “Đứng lên đi.”
Nguyên Tư Không vẫn lắc đầu.
Nguyên Mão liền dứt khoát duỗi dài cánh tay, nắm lấy bờ vai y xách y dậy, cũng kéo y vào ngồi bên giường.

Nguyên Tư Không lau nước mắt.
“Không nhi, còn nhớ lúc đầu ta tra ra thân thế của con, con chín tuổi đã đỗ thi Đồng, cũng vừa trong năm chúng ta quen biết kia, con còn nhớ không?”
“Vâng.”
“Con vẫn luôn nói rằng cha con muốn con trong vòng mười năm không được phép thi cử nhân.”
Nguyên Tư Không gật đầu lần nữa.
“Con có biết vì sao không?”
Nguyên Tư Không trầm tĩnh một lúc: “Cho dù cha con không nói, con cũng sẽ không đi, cha con còn chưa đỗ, sao con dám vượt quyền.”
Nguyên Mão lắc đầu một cái: “Con cảm thấy cha con không cho con thi là vì mặt mũi sao?”
Nguyên Tư Không chớp mắt, không biết trả lời thế nào, quả thực y vẫn luôn cho là vậy.
Cha y thông minh cần cù không giả, nhưng có lẽ vẫn chưa đủ cần cù, chưa đủ thông minh, mà trí thức trong thiên hạ lại cả ngàn vạn, họ cũng có giấc mộng ‘học thành văn võ nghệ, hàng cùng đế vương gia’, nhưng vào triều làm quan làm gì có ai không phải long phượng trong loài người, cả đời không trúng cũng nơi nơi.

Nhưng từ nhỏ y đã tin chắc rằng mình tất có ngày đứng trên điện Bảo Hòa, đối mặt với thiên tử đương triều mà dẫn kinh cư điển*, đối đáp dễ dàng.
*dẫn kinh cư điển: nói có sách, mách có chứng.
Nguyên Mão vuốt ve mái tóc Nguyên Tư Không, lẳng lặng nhìn vào đôi mắt y: “Không nhi, con quá thông minh, nhưng suy nghĩ còn non nớt, vẫn chưa thể điều khiển được tài năng trời cho của mình hoàn toàn, quá nhiều lời khen ngược lại sẽ phá hủy con.

Cha con sợ con kiêu ngạo, sợ con lẫn lộn đúng sai, sợ con thành công sớm sẽ không thể thấy được nỗi khổ của nhân dân, sợ con tự cho rằng thông thấu lòng người mà kỳ thực là ếch ngồi đáy giếng.

Bởi vì con còn nhỏ thì dù là sách đọc vạn cuốn mà chưa từng trải đời thực sự, con vẫn sẽ không hiểu thế nào là cuộc sống.

Nếu để con còn trẻ đã trúng cử thì quả thật là rạng danh vô hạn, nhưng cuộc đời làm quan sẽ xé con thành mảnh nhỏ, cha con là vì bảo vệ con.”
Nguyên Tư Không kinh ngạc gật đầu.

Y nhớ lại bộ dáng nho nhã ôn hòa hiền hậu của cha, bốn năm rồi mà vẫn rõ ràng như trước.

“Chuyện lần này, tất cả đều nhờ tấm lòng khoan dung độ lượng của Tĩnh Viễn vương, bằng không hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.

Con mổ một con ngựa chết có gì mà ghê gớm, nhưng người con đánh lại là nhi tử của hắn, đó là nhi tử của Tĩnh Viễn vương nắm hai trăm ngàn trọng binh trong tay, con hiểu không?”
Nguyên Tư Không gật đầu lần nữa: “Cha, con không dám lỗ mãng nữa.”
Nguyên Mão than thở: “Tiểu điện hạ kia cũng không phải vật trong ao, hy vọng nó không mang hận con.”
Nguyên Tư Không mím môi, trong lòng hận chết cái thằng nhóc đó.

Nếu như không phải nó đến trại ngựa lúc rảnh rỗi, lại còn lang thang bắt gặp được y đang mổ xác ngựa, thì nơi đó sao xảy ra nhiều chuyện bực mình như vậy, trong lòng y không can tâm liền nhỏ giọng lẩm bẩm: “Sao Tĩnh Viễn vương lại mang nó xuất chiến chứ.”
“Chúng ta cũng cảm thấy không bình thường, nhưng nghe nói tiểu điện hạ được sói nuôi lớn, nghe hiểu được ngôn ngữ của loài sói, Tĩnh Viễn vương mang nó theo là sợ bị lạc đường.”
Nguyên Tư Không kinh ngạc: “Thật sao?”
“Chắc là thật, đánh giặc không phải là trò đùa, bằng không sao Tĩnh Viễn vương lại mang một đứa trẻ đi đuổi địch chứ.”
Khó trách Tĩnh Viễn vương lại gọi nó là ‘Lang nhi*’…
*Lang nhi: sói con.
“Được rồi, con đi chăm sóc Duật nhi đi, nó khẳng định đang bực bội cực kỳ.” Nguyên Mão lại nằm xuống gối.
“Con muốn chăm sóc cha.” Nguyên Tư Không đến bên Nguyên Mão, nhỏ giọng hỏi: “Cha còn đau không?”
“Chỉ bị thương ngoài da, không có gì đáng ngại, nghỉ ngơi vài ngày là ổn.”
Nguyên Tư Không nhẹ nhàng nằm lên tấm lưng dày rộng của Nguyên Mão: “Con muốn chăm sóc cha.” Mặc dù ngày thường y không thể hiện ra, nhưng kỳ thực y rất lệ thuộc vào Nguyên Mão.

Nam nhân ôm y vào trong ngực, đưa y thoát khỏi cảnh đói rét bốn năm trước đó đã dựng lên một khoảng trời cho y, ở bên cạnh Nguyên Mão y luôn có cảm giác an tâm và ấm áp, tựa như thể thế sự rối bời cũng không thể tổn thương chút gì đến y.
Nguyên Mão khẽ cười một tiếng: “Bình thường con luôn như ông cụ non, hôm nay sao lại như trẻ con thế.”
Nguyên Tư Không nhẹ giọng nói: “Cha đừng trách Không nhi, Không nhi sẽ không phạm sai nữa đâu.”
“Con biết sai là được rồi, cha không trách con.”

“Chờ Không nhi trưởng thành rồi, sẽ nhất định làm đại quan, cho cả nhà ta chúng ta một cuộc sống tốt nhất.”
Nguyên Mão khẽ ‘ừ’ một tiếng, trong mắt có phần lo lắng.
“…Cha”
“Hửm?”
“Sắp vào đông rồi mà cha lại bị phạt ba tháng bổng lộc…”
“Đây không phải chuyện con phải lo nghĩ, con giúp Từ Hổ hoàn thành công việc cho xong đi, con ngựa nào cũng phải tâm huyết chọn, không thể lơ là.”
“Hài nhi đã rõ.” Nguyên Tư Không chớp mắt, tròng mắt u ám chợt sáng ngời dị thường.
———————————————————
Thời điểm Nguyên Tư Không đến trại ngựa lần nữa thì thái độ của Từ Hổ và Triệu Đại Hữu đã thay đổi, trở nên có phần cung kính, lý do là y đã đánh nhi tử thân vương nhưng lại được trao quyền mổ xác ngựa.
Triệu Đại Hữu tránh được một kiếp mà vừa vui mừng vừa nghĩ lại sợ, trước đó hắn đã cảm thấy Nguyên Tư Không sẽ thành người làm nên việc lớn, hôm nay lại càng thêm tin chắc không còn nghi ngờ gì, thế nên vừa thấy Nguyên Tư Không hắn đã lôi kéo làm quen: “Tư Không à, Thế thúc thật sự lo chết cho cháu, may là cháu gặp dữ hóa lành, từ nay về sau trại ngựa có con ngựa nào chết, ta đều giao hết tất cả cho cháu xử trí.”
“Tạ ơn Thế thúc.” Nguyên Tư Không bình tĩnh nói: “Thế thúc, chất nhi* còn một yêu cầu quá đáng nữa.”
*Chất nhi: cháu
“Cháu nói đi, cứ việc nói đi.”
“Thúc cũng biết cha cháu bị phạt ba tháng bổng lộc…”
“Không thành vấn đề, chuyện nhỏ ấy mà, cứ giao cho Thế thúc.” Triệu Đại Hữu vội vàng cướp lời.
“Thế thúc, thúc còn không hiểu tính cha cháu sao, nhiều năm qua, ông ấy đã nhận đồng nào lượng nào của thúc chưa?”
“Vậy ý cháu là…”
“Cháu theo Từ bá chăn ngựa, mỗi tháng Thế thúc trả tiền công cho cháu, trước tiên cháu muốn xin Thế thúc trả trước một ít, sau khi qua được mùa đông này, chăn ngựa, chữa ngựa, Tư Không đều không lấy một đồng nào.”
“Tư Không, lời này của cháu quá khách khí rồi.

Thế thúc cho cháu một trăm lượng trước, sau này tiền công và tiền xem bệnh của cháu, Thế thúc trả…À, không, mỗi lần chỉ trả một nửa, chờ một khoảng thời gian, cháu trả lại cho thúc, như vậy dù cha cháu có biết thì cũng là hợp tình hợp lý, đúng không.”
“Đa tạ Thế thúc, Tư Không chỉ lấy hai mươi lượng, cũng nên nói rõ với cha.”
“Được, đều nghe cháu.”
Nguyên Tư Không chắp tay lần nữa, Triệu Đại Hữu cũng lật đật đáp lễ, hắn chỉ cảm thấy thiếu niên này suy nghĩ hơn người, khí độ phi phàm, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày bay lượn trên chín tầng mây.
———————————————————-
Nguyên Tư Không tất nhiên không đưa bạc trực tiếp cho Nguyên Mão mà là đưa cho Nhạc Khinh Sương, đến lúc đó dù cho Nguyên Mão biết thì cũng không dám trách mắng Nhạc Khinh Sương, hai mươi lượng này đủ để sưởi ẩm mùa đông giá rét.
Mặc dù chuyện đã qua nhưng Nguyên Tư Không không dám lơ là một khắc nào, cũng bởi vì Tĩnh Viễn vương vẫn chưa đi, thằng nhãi con Phong Dã kia nhất định rất hận y, chắc chắn sẽ không bỏ qua cho y như vậy, ngày nào bọn họ chưa đi thì ngày đó y vẫn chưa được giải thoát.

Quả nhiên, ba ngày sau, đang trong lúc chọn ngựa ở trại ngựa, Nguyên Tư Không liền nghe thấy một trận vó ngựa đặc biệt truyền từ phía sau lưng.
Tim y căng thẳng.
Đó không phải tiếng vó ngựa Liêu Đông.

Móng ngựa của bọn họ đều được làm từ loại sắt thông thường, gõ trên nền đất sẽ là thanh âm giòn giã, mà tiếng vó ngựa sau lưng này, nặng nề, dày dặn, là tiếng của Sa Thiết.

Từ Hổ từng nói, dùng Sa Thiết làm vó ngựa, chỉ có một quân đội, đó chính là quân Phong gia.
Nguyên Tư Không xoay người quỳ sấp trên đất, trong lòng dâng lên dự cảm xấu.
“Nâng đầu lên cho ta.” Đỉnh đầu truyền tới thanh âm trẻ con ngây thơ mà ngạo mạn, nghe vào liền biết không có ý tốt.
Nguyên Tư Không oán thầm một câu, trong đầu nghĩ chuyện gì tới cũng phải tới vì vậy liền từ từ ngẩng đầu lên, cung kính và nhún nhường nói to: “Thảo dân tham kiến Thiếu tướng quân.”
Phong Dã ngồi trên đại mã to lớn, mặc dù vết máu ứ đọng trên mặt vẫn chưa tan ra, nhưng vẫn có thể nhìn ra được dung nhan xinh đẹp, khí chất tôn quý của nó.

Chỉ là, con ngựa này đối với nó mà nói là quá cao, lại thêm trẻ nhỏ học đòi mặc y phục của đại nhân đúng là khiến người khác phải bật cười, thật sự không biết nó cưỡi thế nào, cùng với có thể xuống được ngựa hay không.
Phong Dã nhíu mày: “Ngươi gọi ta là Thiếu tướng quân rốt cuộc có thâm ý gì? Châm chọc ta?”
“Thảo dân không dám.” Nguyên Tư Không chỉ muốn nịnh bợ mà thôi, y nhìn ra được Phong Dã cực kỳ sùng bái cha mình.
“Không được gọi ta là Thiếu tướng quân.

Ta muốn tự mình giành được cái danh Tướng quân đó, không đến phiên ngươi nịnh nọt.”
“Thảo dân biết tội.” Nguyên Tư Không cúi đầu xuống: “Thảo dân không biết tiểu điện hạ giá lâm nên không tiếp đón được từ xa.”
Phong Dã hừ lạnh một tiếng, cao cao tại thượng nhìn Nguyên Tư Không: “Bớt mấy lời nói nhảm này đi.

Không phải ngươi nói, ngươi mổ ngựa là để chữa bệnh cho ngựa sao?”
“Vâng.”
“Hôm nay ngựa của ta gặp chút bệnh, ăn không ngon miệng, ngươi chữa được không?”
“Thảo dân…cả gan thử một lần.”
Trong mắt Phong Dã lóe lên ác ý: “Rất tốt, chữa khỏi có thưởng, không chữa khỏi, ta phạt nặng ngươi!”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận