Trục Vương


Nguyên Mão nâng Hồ Bách Thành từ dưới đất dậy, trầm ổn nói: “Nói.”
“Người Kim…” Hồ Bách Thành run run quai hàm: “Nước sông Hoàng đóng băng, Kim tặc thừa dịp sương mù tập kích!”
Trước mắt Nguyên Tư Không tối sầm lại, da đầu nhất thời nổi cả lên.
Bàn tay Nguyên Mão vẫn đang nắm lấy cánh tay Hồ Bách Thành chợt siết chặt, lõm sâu vào trong da nhưng Hồ Bách Thành lại không dám lên tiếng.

Yết hầu ông chuyển động, ánh mắt dần thâm trầm: “Thiểu Tư, truyền lệnh tướng sĩ Quảng Ninh thâu đêm đợi lệnh, Bách Thành, ngươi theo ta đến gặp Lý đại nhân!”
“Dạ!”
Rồi Nguyên Mão kéo Hồ Bách Thành ra ngoài.
“Lão gia..” Nhạc Khinh Sương nhỏ giọng gọi.
Nguyên Mão hoàn toàn không nghe thấy, thẳng đến khi xe ngựa thông gia dừng trước cửa Nguyên phủ, Nguyên Mão mới nhớ ra, ông liền nghiêng đầu nhìn về phía Nguyên Tư Không: “Không nhi, chiêu đãi cho tốt.”
“Vâng.”
Nguyên Mão vội vã dẫn Hồ Bách Thành rời đi, cùng lúc đó Nhị lão Lâm gia cũng xuống xe, thấy thông gia mình đi xa không quay đầu lại liền vẻ mặt khó hiểu.
Nguyên Tư Không ở sau lưng khẽ đẩy Nhạc Khinh Sương: “Nương, đừng sợ.”
Nhạc Khinh Sương bèn kéo tay Nguyên Tư Không, ưỡn thẳng thân thể gầy nhỏ, đi lên phía trước đón khách.
Nguyên Tư Không thay mặt Nguyên Mão giải thích nguyên nhân ông đột nhiên rời đi.

Người Lâm gia cũng nhất thời lo lắng, tuy bọn họ cách Quảng Ninh một ngày đường xe, nhưng hiện tại Quảng Ninh là môn hộ Liêu Đông, môi hở thì răng lạnh.
Một bữa cơm mà ai ăn cũng đều khó chịu nhưng chính sự thì vẫn phải làm, Nguyên Mão không có ở đây nên tất cả đều do Nhạc Khinh Sương làm chủ, hai nhà liền định ngày cưới.
Cha huynh không có mặt nên chỉ có thể để Nguyên Tư Không chủ trì tiễn về.


Sau khi sắp xếp ổn thỏa khách điếm cho người Lâm gia, y không về nhà mà vội vã chạy tới phủ Nguyên Mão.
Y đã bất an cả một đêm rồi, lúc chiêu đãi khách chỉ là cố gắng gượng tinh thần mà thôi.

Chuyện sợ hãi nhất giống như cơn ác mộng quanh quẩn trong lòng bốn năm qua rốt cuộc cũng tới.

Lúc này năm ngoái, người Kim cũng từng đánh động, dùng hai ngàn khinh kị binh tập kích doanh trại Hàn Triệu Hưng nhưng không thành.
Lần này hiển nhiên quân tình phải trọng đại mới khiến Hồ Bách Thành hốt hoảng như vậy.
Đến phủ nha, quả nhiên thấy Nguyên Mão đang nghị sự với các tướng lĩnh bên trong, Tiền An Nhũng cũng ở đây.

Y không dám vào mà chỉ có thể trốn ở ngoài cửa, y không nghe rõ bên trong nói gì, chỉ thấy vẻ mặt ai cũng đều nghiêm túc.
Sau khi quân Thịnh bỏ bảy châu Liêu Bắc, Hàn Triệu Hưng liền mang ba chục ngàn binh, hạ trại ở sông Hoàng, một lần hạ này chính là bốn năm.

Từng nghe triều đình thương lượng có nên xây thêm một tòa thành nữa ở bên sông Hoàng không, nhưng lại không có kết quả.

Người Kim không có thủy quân, muốn qua sông chỉ có thể chờ mùa đông, ước chừng đã cân nhắc đến việc sông Hoàng trải dài cả trăm dặm nên lập thành trì không bằng lập trạm gác, gác lấy trạm làm trung tâm di chuyển, có thể kịp thời kiểm tra được chiều đánh của địch.
Cứ vậy, Hàn quân và Quảng Ninh vệ phối hợp chặt chẽ với nhau, thủ thành nghiêm cẩn khiến người Kim không dám tùy tiện xâm chiếm.
Nhưng Nguyên Tư Không vẫn luôn không tín nhiệm Hàn Triệu Hưng.

Y biết không thể dùng một trận mà luận thành bại của anh hùng, nhưng Hàn Triệu Hưng quả thực bại vì hồ đồ, thành Kình Châu vững chắc lương thực đủ đầy, nếu như cố thủ, kéo dài là có thể đánh được người Kim, nhưng hắn lại đường đột xông thành quyết chiến.


Một lần thất bại của hắn, bỏ lại Liêu Bắc được Trung Nguyên cố thủ hơn ba trăm năm, bỏ lại giang sơn mà Thái tổ hoàng đế hết lòng hết công gây dựng, thất bại của hắn phải để lại tiếng xấu muôn đời.
Mà điều khiến Nguyên Tư Không phỉ nhổ là, Hàn Triệu Hưng lại không bị trừng phạt thích đáng, cái gì mà tước quyền phạt bổng căn bản không đau, Hàn Triệu Hưng vẫn là tổng binh Liêu Đông, là người quản lý thực tế quân quyền Liêu Đông.
Lần này Hàn Triệu Hưng giao chiến với người Kim, trực giác Nguyên Tư Không liền nói rằng hắn sẽ bại, hoặc là, đã thua.
Nguyên Mão liên tục thương nghị đến tận khuya, Nguyên Tư Không thì ngồi ở cửa chợt thiếp đi, cho đến khi Nguyên Mão phát hiện ra y.
“Không nhi, Không nhi.”
Nguyên Tư Không chậm rãi mở mắt: “Cha…”
“Sao con lại ở đây? Ban đêm rét lạnh như thế, con sẽ bị lạnh.” Nguyên Mão đỡ y từ dưới đất dậy.
“Con đang đợi người.” Nguyên Tư Không thấy Nguyên Thiểu Tư liền gọi một tiếng: “Đại ca.”
Nguyên Thiểu Tư gật đầu một cái, mặt không chút thay đổi đáp: “Nơi này là nơi thương nghị quân tình quan trọng, đệ chạy tới đây làm gì, mau về ngủ đi.”
“Thiểu Tư, hôm nay con đi trực đêm, xảy ra tình huống gì, trở về báo ngay lập tức.”
“Vâng.” Nguyên Thiểu Tư chắp tay.
“Không nhi, Nhị lão Lâm gia đã sắp xếp ổn thỏa chưa?”
“Cha yên tâm, con cũng giải thích cho cha rồi.”
Nguyên Mão liền kéo Nguyên Tư Không: “Vậy là được rồi, theo ta về nhà thôi.”
Nguyên Tư Không vội hỏi: “Cha, tình hình quân sự ở sông Hoàng sao rồi?”
Nguyên Mão không trả lời luôn mà bế y lên ngựa, ngựa chạy rồi ông mới nhẹ giọng nói: “Con có nhớ bốn năm trước, ta cũng ôm con như vậy, cũng cưỡi một ngựa như này, khi đó con nhỏ hơn bây giờ rất nhiều, gầy đến mức chỉ còn da bọc xương.”
“Không nhi vĩnh viễn không dám quên.” Thậm chí Nguyên Tư Không có thể nhớ lại mưa đêm đó lạnh như thế nào mới có thể khiến nhiệt độ trên người Nguyên Mão nóng bỏng đến cực kỳ như vậy. 
“Thoáng cái đã bốn năm rồi.” Nguyên Mão cảm khái nói: “Bốn năm qua, không hôm nào ta không lo lắng đề phòng, chẳng biết khi nào người Kim sẽ vượt sông Hoàng, hợp quân dưới thành Quảng Ninh.”
Trong lòng Nguyên Tư Không liền run rẩy: “Cha, Hàn Triệu Hưng bị đánh bại sao?”

Nguyên Mão trầm giọng đáp: “Kim tặc thừa dịp sương mù tập kích đã cắt đứt liên lạc của quân phía Đông với chủ doanh, Đông tướng quân Lý Mật và ba ngàn tướng sĩ chết trận.

Sau khi Hàn Triệu Hưng chỉnh đốn lại quân, Kim tặc bèn tạm rút lui.”
Nguyên Tư Không nắm chặt quả đấm, cắn răng nói: “Hàn Triệu Hưng vô năng!”
Bình thường Nguyên Mão sẽ không cho phép Nguyên Tư Không nói lời như vậy vì sợ y ỷ tài mà kiêu ngạo, nhưng lần này ông lại không mắng, chỉ than thở: “Người Kim am hiểu nhất là tập kích, giết người ta trở tay không kịp, lần này cũng giống như năm ngoái, cho khinh kỵ đi tiên phong thăm dò hư thực của doanh trại, ta sợ rằng đại quân đang ở phía sau.”
“Cha, bây giờ Hàn Triệu Hưng có sách lược gì?”
“Con cảm thấy nên có sách lược gì?”
“Đương nhiên là rút quân về thủ Quảng Ninh, nay trời đông giá rét, người Kim đi sâu vào đất ta, công thành không được, tất sẽ nản chí mà rút lui.”
“Ta cũng cho là vậy nhưng Hàn tổng binh lại không muốn lui quân, vẫn trấn thủ đại doanh sông Hoàng như trước, hình như là định giao chiến với người Kim nên đang thúc giục Quảng Ninh vận chuyển lương thảo quân dụng đến.”
“Thật là hồ đồ!” Nguyên Tư Không tức đến run cả tim phổi.
Mày kiếm của Nguyên Mão nhíu chặt, hiển nhiên là cực kỳ lo lắng: “Nếu hắn thật sự có thể chống lại người Kim thì tốt, nhưng nếu hắn không ngăn được…Không nhi, con cảm thấy Quảng Ninh có thể cản được không?”
Nguyên Tư Không mím môi, không biết nên trả lời thế nào.
Thành Quảng Ninh nhỏ, tường thành đã có lịch sử trăm năm, trước kia còn bảy châu Liêu Bắc thì đây là một thành nhỏ không quan trọng, nhưng sau khi trở thành yếu địa chiến lược bốn năm trước, nó liền được củng cố không ngừng, nhưng vẫn chưa thể coi là thành vững chắc.
Tất nhiên, thành nhỏ cũng có chỗ tốt của thành nhỏ, phân binh phòng thủ, dễ dàng điều động, chỉ là có thủ được không, đây nào phải vấn đề có thể tùy tiện trả lời.

Y liền đáp: “Vô luận ra sao, có thành là thủ được, vẫn chiếm thượng phong.”
“Không sai, chỉ hi vọng Hàn tổng binh có thể đánh lui được Kim tặc.”
“Cha, bình thường người không bao giờ nói những thứ này với con, sao hôm nay lại thế?” Giọng Nguyên Mão khiến Nguyên Tư Không rất bất an.
“Con chờ ta đến giờ này không phải vì lo cho quân tình sao?” Nguyên Mão xoa đầu Nguyên Tư Không: “Ta biết con vẫn luôn không bỏ được Liêu Bắc, vẫn luôn thống hận giặc Kim, Kình Châu không còn, Thái Ninh cũng mất, cha nhất định sẽ bảo vệ Quảng Ninh.”
Nguyên Tư Không ôm lấy cánh tay Nguyên Mão mà run run nói: “Con tin cha!”
——————————————————
Đêm đó Nguyên Tư Không thức trắng đêm không ngủ, đến khi ánh ban mai bắt đầu le lói, y liền không thể nằm được nữa bèn đứng dậy xuống giường, ngồi trước công văn, bày giấy nháp ra, viết thư cho Phong Dã:
Phong Dã bạn ta,
Bái biệt Quảng Ninh đã hơn tháng.

Liêu Đông rét đậm, gió Bắc thấu xương, đóng băng sông Hoàng, Kim tặc…
Viết được hai dòng, tay Nguyên Tư Không liền dừng lại.
Viết bức thư này cho Phong Dã là có ý gì? Nếu chỉ muốn bày tỏ nỗi nhớ nhung thì không nên nói quân tình với một tiểu hài tử tám tuổi, nếu không há chẳng phải sẽ khiến Phong Dã nhọc lòng uổng công hay sao.
Nguyên Tư Không gác bút, ôm chặt lấy đầu.
Y luống cuống, y rối loạn, chỉ muốn tìm một người để bày tỏ hết nỗi sợ trong lòng nhưng lại không dám nói với người xung quanh.
Ở Liêu Đông có ai không biết người Kim hung tàn bạo ngược, người lớn thường lấy nó để hù dọa trẻ ba tuổi, y cũng lớn lên từ sự kinh khủng của người Kim.
Nghe nói người Kim đốt giết cướp bóc đều không có tính người, nếu nói năm đó bỏ tỉnh ly hương, tan cửa nát nhà chỉ gián tiếp cảm nhận được sự đáng sợ của người Kim thì hiện nay người Kim vượt sông Hoàng, trực tiếp đe dọa thành Quảng Ninh đã khiến y cảm nhận được rõ ràng sự sợ hãi lạnh lẽo thấm sâu vào xương tủy.
Y không dám tưởng tượng, nếu thành Quảng Ninh bị phá thì bốn chục ngàn bách tính trong thành sẽ gặp tai ương ngập đầu thế nào,
Nguyên Tư Không nằm trên bàn, nhìn tên Phong Dã vừa viết xuống mà tưởng tượng, nếu trấn thủ Liêu Đông là quân Phong gia thì con dân Liêu Đông đã không phải run rẩy đêm khuya giống như y.
Nguyên Tư Không nhắm mắt lại, vo tròn tờ giấy kia…
——————————————–
Những ngày kế tiếp gần như cả ngày đều không thấy bóng dáng của Nguyên Mão và Nguyên Thiểu Tư đâu.

Phòng thủ thành đã được tăng thêm, quân sĩ thì vận chuyển đồ đạc bên trong thành, người Quảng Ninh vệ ai cũng hoảng hốt.
Nguyên Mão lệnh toàn bộ bách tính ngoài thành rút hết vào trong, rõ ràng cho thấy muốn vườn không nhà trống, phòng thủ chờ địch, xem ra ông cũng lo lắng Hàn Triệu Hưng thất bại giống Nguyên Tư Không.

Mặc dù tiền tuyến vẫn chưa có gì thay đổi nhưng chiến sự lại khẩn cấp, đều là một phát giống như một con mãnh hổ giả vờ ngủ, chẳng ai biết khi nào nó sẽ nhảy lên cắn người.
Nguyên Tư Không cũng muốn biết quân tình cực kỳ, còn muốn nói với thủ thành và dân chúng đang thu xếp kia ý kiến của bản thân.

Y nhìn người lớn bận rộn tới lui mà chỗ nào cũng có sơ hở, luôn cảm thấy mình có thể làm tốt hơn bọn họ, lại biết mình làm như vậy sẽ thành nhiều chuyện, sẽ bị Nguyên Mão hoặc Nguyên Thiểu Tư trách mắng, thế nên cả ngày đều lo lắng và bất an.
Một tháng sau, đại doanh của Hàn Triệu Hưng bị tập kích, địch tình* rốt cuộc cũng không còn im ắng nữa.
*địch tình:  tình hình quân địch.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận