Trọng Tử

Con người một khi nhàn rỗi sẽ cảm thấy thời gian trôi qua rất chậm. Trọng Tử cuối cùng cũng đã biết thế nào gọi là sống một ngày bằng một năm. Ngày ngày than thân trách phận vì mình quá rảnh rỗi. Lúc trước, khi còn làm một đứa trẻ ăn mày, ít nhất mỗi ngày đều phải phiền não vì miếng ăn. Bây giờ, ngay cả cơm ăn cũng bị lược mất, phương pháp hít thở sư phụ dạy cho giờ đã rất thành thạo, cả ngày hầu như không có việc gì để làm, ngoại trừ đi ngủ ra, cũng chẳng biết làm gì ngoài ngồi ngơ ngẩn cả người.

Trải qua lần rắc rối vừa rồi, sư phụ cũng không trách phạt nặng gì Trọng Tử cho lắm, quả thật sư phụ đối xử với cô bé rất tốt. Bởi vậy, da mặt của Trọng Tử dù có dày đến cỡ nào đi chăng nữa cũng không thể lại nghịch ngợm để chọc cho người tức giận nữa.

Trọng Tử lơ đãng nhìn mây nhìn trời, cảm thấy chẳng có gì thú vị, chợt nhìn xuống dòng suối vẫn luôn yên bình chảy qua trước cửa điện, trong lòng chợt dâng lên một sự hứng thú bất ngờ – sư phụ vẫn thường nói nước ở các đại dương rất rất lạnh. Mạch nước ngầm khắp bốn biển chính là do các tinh linh bảo vệ biển ở dưới đáy biển tụ hợp lại mà thành, cũng không ai biết ngọn nguồn của nó là từ nơi đâu. Dòng suối này bắt nguồn từ bốn biển, bởi vậy nó có tên là Tứ Hải.

Nhìn dọc theo con suối, Trọng Tử thầm nghĩ có lẽ là nó chảy từ sau núi xuống đây.

Tử Trúc Phong thật sự rất rộng lớn, trước núi là rừng trúc, không biết sau núi sẽ là thứ gì đây?

Hoàng hôn đang bắt đầu buông xuống. Trọng Tử chạy dọc theo bờ suối, nôn nóng muốn xem thử coi rốt cục phía sau núi có cái gì. Nhưng cô bé nhanh chóng thất vọng, phía sau núi cũng chỉ là bạt ngàn trúc xanh, chẳng qua rừng trúc ở phía sau này có phần rậm rạp, xanh tốt hơn mà thôi. Rừng trúc rợp bóng che hết cả ánh mặt trời, dưới chân mây trôi càng nhiều hơn, giống như có hơi nước phả lên trên mặt, lại giống như có hàng vạn bông tuyết bay đầy trời. Mặt đất cực kỳ ghập ghềnh, đi đứng thật khó khăn.

Càng vào sâu trong rừng trúc, Trọng Tử càng cảm thấy thật quá nhàm chán. Thấy trời đã xẩm tối , nếu còn đi tiếp sẽ không tìm được đường về mất, nên cô bé quay người định trở về.

Bất chợt Trọng Tử cảm thấy sau lưng mình hình như có thứ gì đó !

Cảm giác như là có một đôi mắt đang chằm chằm nhìn vào mình vậy .

Trong lòng Trọng Tử dâng lên mỗi nỗi sợ hãi mơ hồ, giống như có điều gì đó sắp xảy ra, những ý nghĩ kỳ quái cứ sinh ra liên tiếp và tràn lan trong đầu, càng lúc càng nhiều ...

Toàn thân Trọng Tử cứng ngắc lại, vẫn duy trì tư thế đứng nguyên tại chỗ, không dám xoay người lại. Suy cho cùng, đó cũng là phản ứng bình thường của một đứa trẻ, ngay cả chính bản thân mỗi người chúng ta nếu có bệnh sợ đêm tối, thì buổi tối khi đi ra ngoài đường cũng không dám ngoái đầu nhìn lại đàng sau, vì sợ sẽ bất chợt nhìn thấy thứ gì đó không nên thấy.

Ngay cả khi còn là một đứa trẻ ăn mày lang thang, cô độc một mình, Trọng Tử cũng chưa bao giờ có cảm giác sợ hãi đến thế này.

Nhưng mà thật lâu sau đó Trọng Tử cũng không hề nghe thấy bất kỳ động tĩnh gì khác.

Mình hoa mắt ư? Trọng Tử tự nhủ trong lòng thầm trấn an mình, quyết định không để ý tới nữa, cô bé hít vào một hơi thật sâu, cố gắng chế ngự trái tim đang đập rầm rầm trong lồng ngực, cơ thể chuyển động từ từ theo tầm mắt, chậm rãi quay lại phía sau.

Phía sau quả thật không hề có bất cứ thứ gì .

Quả thật là không có gì cả, Trọng Tử thở phào nhẹ nhõm, cũng không dám ở đây thêm chút nào nữa, vội vàng bước đi thật nhanh.

Trọng Tử cúi gằm mặt, chăm chăm nhìn xuống mặt đất, tầm mắt bỗng nhiên bắt gặp một bóng đen lướt qua .

Trọng Tử hoảng sợ run run giọng hỏi : “Ai đó?”

Vừa nói dứt lời, trước mặt cô bé liền xuất hiện một bóng dáng quỷ dị.

Đó là một con quái thú rất lớn, có bốn chân, hình dáng giống như sư tử nhưng nhìn kĩ thì không phải, nhìn rất hung ác, cao gần gấp đôi Trọng Tử, hai chân trước của nó hơi khụyu xuống, làm thành tư thế phòng thủ và cũng sẵn sàng để tấn công bất cứ lúc nào .

Cảm nhận được sự nguy hiểm đang tới gần, Trọng Tử sợ hãi liên tục lùi về phía sau, miệng không ngừng hô to : “Sư phụ, sư phụ, người mau tới đi .”

Có người lạ đến Tử Trúc Phong sao? Quái thú kia dường như cũng cảm thấy nghi ngờ, cẩn thận đánh giá cô bé một lúc lâu, sau đó mới dần dần nới lỏng cảnh giác, chậm rãi đứng lên, đi về phía cô bé.

Chẳng lẽ nó muốn ăn thịt mình sao? Trọng Tử sợ hãi xiết thật chặt nắm tay mình lại.

Cùng lúc đó, dường như quái thú kia cũng phát hiện ra điều gì đó bất thường, bước chân nó bất chợt khựng lại, lông mao dựng đứng lên, hai mắt lóe ra ánh mắt hung hãn, gầm lên giận dữ, lao nhanh về phía Trọng Tử bắt đầu tấn công.

Vấp phải vật gì đó dưới chân, Trọng Tử ngã xuống ngồi trên mặt đất, chỉ biết trơ mắt nhìn con quái thú đang lao về phía mình, muốn tránh cũng không thể tránh được, cô bé tuyệt vọng nhắm chặt hai mắt lại, hét lên: “ Sư phụ ! Sư phụ !”

Bất ngờ một bóng dáng màu trắng hiện ra trước mặt.

Trọng Tử bỗng cảm thấy cả người nhẹ hẫng, bay lên khỏi mặt đất lạnh lẽo kia.

Lạc Âm Phàm ôm chặt cô bé, thân mình nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất, vội vàng gọi: “ Trọng nhi ! Trọng nhi !”

Giọng nói này so với giọng nói thản nhiên thường ngày dường như có thêm vài phần lo lắng, Trọng Tử lập tức mở to đôi mắt. Nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc trước mặt, run rẩy hơn nửa ngày mới hoàn hồn lại, run giọng gọi: “ Sư phụ .”


Thấy tiểu đồ đệ không sao cả, Lạc Âm Phàm mới nhẹ nhõm thở ra một hơi, tiểu đồ đệ bướng bỉnh này khó khăn lắm mới có vẻ quy củ được hai ngày, thế mà bây giờ lại quậy phá đến nỗi để bản thân gặp chuyện không may thế này đây, nếu vừa rồi không phải là hắn nghe được tiếng kêu của Toan Nghê - linh thú giữ núi mà xuất hiện đúng lúc, thì không biết hậu quả sẽ như thế nào, thật không dám tưởng tượng ra nữa !

Toan Nghê đã yên tĩnh trở lại, nhìn như chú chó nhỏ ngoan ngoãn ngồi bên cạnh chủ nhân, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc nhìn người đang nằm trong lòng chủ nhân mình.

Lạc Âm Phàm nhẹ nhàng vỗ vỗ lên đầu nó.

Toan Nghê nghe lời đứng lên, thẳng hướng vào sâu trong rừng trúc mà bước đi.

Cũng không thể trách được nó, vừa rồi sát khí phát ra quá mãnh liệt, ngay cả Lạc Âm Phàm còn lầm tưởng là Ma tộc xuất hiện, Trọng Tử quá sợ hãi nên mới phản xạ theo bản năng phát ra sát khí để phản kháng lại, do vậy mới khiến Toan Nghê hiểu lầm muốn tấn công cô bé, suýt chút nữa là không giữ được cái mạng nhỏ này luôn rồi.

Lạc Âm Phàm nhìn tiểu đồ đệ đang nằm trong lòng mình, lại muốn nổi giận : “Con lại quên lời răn dạy của sư phụ rồi sao, tại sao vẫn bướng bỉnh như vậy, trở về ta sẽ nhốt con trong phòng , để con đóng cửa mà suy ngẫm lại hành vi của mình!.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Trọng Tử vẫn còn trắng bệch, sau một lúc lâu sau mới khóc lên thành tiếng: “ Hu hu!”

Tiếng khóc ấy thật sự rất thê lương, nhưng tiểu đồ đệ thật quá càn quấy, thiếu chút nữa là đã xảy ra chuyện lớn rồi, không thể không dạy dỗ một chút được, Lạc Ân Phàm cứng rắn nói: “Nếu con biết sợ, sao còn bướng bỉnh chạy lung tung khắp nơi như thế ?”

Trọng Tử nắm chặt vạt áo của sư phụ, nước mắt tuôn ra như mưa : “Sư phụ không để ý gì đến con cả, các sư huynh sư đệ khác đều có thể … có thể dễ dàng gặp được sư phụ của họ, Linh Chi còn có thể đi theo Mẫn tiên tôn nữa, con cũng muốn … cùng sư phụ .”

Là vì chuyện này sao? Lạc Âm Phàm bây giờ mới hiểu được lý do thật sự khiến tiểu đồ đệ của mình bướng bỉnh đến như vậy, không khỏi ngây người trong chốc lát .

Bởi vì hắn không để ý tới con bé, cho nên con bé mới tìm mọi cách gây náo loạn, miễn không gây tội lớn là được, chỉ nhằm để lôi kéo sự chú ý của hắn. Lại cố ý chịu trách phạt, quỳ gối trên điện vì muốn ở gần hắn sao?

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ ấm ức, đôi mắt to tròn sưng đỏ như quả hạnh đào, Lạc Âm Phàm tự cảm thấy hổ thẹn trong lòng. Thân là sư phụ, chẳng những không dạy tiên thuật cho đồ đệ thì chớ, lại còn đem đồ đệ bỏ mặc ở bên ngoài chẳng quan tâm gì tới, quả thật hắn tự thấy mình không xứng với hai tiếng sư phụ này.

“ Là sư phụ sơ suất, sau này các sư huynh, sư muội của con như thế nào, thì con cũng sẽ như vậy, được chưa?” . Giọng nói của hắn dịu dàng hẳn đi.

“Con muốn giống các sư huynh, sư muội ấy, mỗi ngày đều được đi theo sư phụ ! .”

“ Được ! .”

“Con có thể ở trên điện giúp sư phụ được không?.”

“ Không gây ồn ào thì được .”

“Con nhất định sẽ miệng kín như bưng!”

Trường kiếm được rút ra khỏi vỏ, di chuyển giữa không trung, thân kiếm tỏa ra ánh sáng rực rỡ, chiếu rọi làm sáng rực cả khu rừng trúc âm u, giống như làn nước hồ thu đang lay động. Lạc Âm Phàm ôm Trọng Tử nhẹ nhàng bước lên thanh kiếm, thanh kiếm liền chậm rãi bay lên giữa không trung , từ từ vượt lên trên rừng trúc hướng về Trọng Hoa cung.

Lạc Âm Phàm ngự (*) kiếm lướt gió bay đi, trong trời đất chỉ còn lại có thầy trò hai người.

* Trường hợp này là chế ngự và cưỡi

Nằm trong vòng tay ấm áp, thoải mái, khiến người khác cảm thấy thật an tâm, có sư phụ tài giỏi đứng chắn trước bão táp, phong ba, chắn cả những hơi thở lạnh lẽo của làn gió thổi qua người cô bé, thật đáng để tin tưởng và yên tâm. Đã từ rất lâu rồi, đây là lần đầu tiên Trọng Tử được người khác ôm chặt vào trong lòng, cảm giác này giống như đang ở trong giấc mộng vậy. Bàn tay nhỏ bé vẫn nắm chặt vạt áo của sư phụ không buông, đến cả ánh mắt cũng không dám chớp, cô bé sợ rằng chỉ cần chớp mắt một cái thì mình sẽ tỉnh khỏi giấc mộng này mất.

Khuôn mặt ấy vẫn lạnh nhạt như vậy đó, nhưng lúc này Trọng Tử lại đang được nằm trong lòng sư phụ mình.

Ngày hôm sau khi trời vẫn còn rất sớm, Lạc Âm Phàm vừa ra khỏi giường, chuẩn bị vào điện thì đã thấy Trọng Tử chờ sẵn ở bên ngoài, dáng vẻ vừa ngoan ngoãn lại vừa sạch sẽ. Cô bé theo sư phụ vào điện, ân cần giúp sư phụ mài mực, bày giấy viết, bưng trà rót nước, có vẻ như vô cùng vui sướng.

Tiểu đồ đệ thì công lên việc xuống bận rộn không ngừng tay, trong khi sư phụ lại ngồi mát ăn bát vàng. Lạc Ân Phàm cảm thấy không quen, liền ra lệnh cho tiểu đồ đệ: “ Con đi xuống nghỉ ngơi đi.”

Trọng Tử tất nhiên là không chịu, chần chừ nói : “ Nhưng mà các sư huynh đều …”

Những lời này quả thật rất có trọng lượng đối với Lạc Âm Phàm, đồ đệ của người khác như thế nào thì đồ đệ của hắn đương nhiên cũng nên như vậy, dần dần hắn cũng không phản đối nữa mà để cho tiểu đồ đệ tận tâm hầu hạ mình.

Mấy tháng gần đây, Lạc Âm Phàm phát hiện Trọng Hoa cung náo nhiệt hơn trước rất nhiều, nhưng cũng không đúng, là xung quanh hắn trở nên náo nhiệt mới phải. Sáng sớm mỗi ngày, vừa bước chân ra khỏi cửa đã thấy tiểu đồ đệ ngoan ngoãn, hiền hòa của mình chạy tới gọi: “ Sư phụ!” Khi làm việc, có người bên cạnh châm trà, pha mực, không cần hắn phải đụng tay mó chân vào mấy việc lặt vặt đó một lần nào nữa hết.

Yên tĩnh mấy trăm năm qua, giờ bỗng nhiên bên người lại có thêm một tiểu gia nô, kỳ thật đối với Lạc Âm Phàm mà nói cũng không có ảnh hưởng lớn gì, tiểu đồ đệ cũng rất hiểu chuyện, khi hắn làm việc tuyệt đối không gây ồn ào.


Tất nhiên , đã là trẻ con thì vẫn có những lúc rất bướng bỉnh.

Thừa dịp hắn nghỉ giải lao, Trọng Tử sẽ trèo lên ghế của sư phụ ngồi ngay ngắn, nghiêm trang tập viết theo chữ của sư phụ.

Lạc Ân Phàm lập tức xốc tiểu đồ đệ từ chỗ ngồi xuống nghiêm giọng nói: “ Không được làm loạn .”

Bé con lập tức sẽ cười khanh khách ôm chặt lấy cái ghế không chịu buông ra.

Khuôn mặt nhỏ nhắn như phủ một lớp phấn hồng ngây thơ, hồn nhiên, đôi mắt trong veo ánh lên nét bướng bỉnh, Lạc Âm Phàm vừa bất đắc dĩ vừa cảm thấy buồn cười, tự hỏi rằng đồ đệ của người khác cũng làm nũng như tiểu đồ đệ của mình vậy sao?

Đêm hè, bầu trời đầy những vì sao, hai thầy trò ngồi ở trên điện trước dòng Tứ Hải trong vắt ngắm cảnh đêm, Lạc Âm Phàm ngồi thưởng trà, còn Trọng Tử ghé mặt vào cây cầu đếm sao trên mặt nước.

Gió thổi xuyên qua rừng trúc, tạo thành những tiếng kẽo kẹt thật vui tai, khắp trong núi rừng đầy tiếng trúc vang, thanh thoát như là thanh âm của đất trời.

Cảnh sắc của Trọng Hoa cung trong những đêm hè là đẹp nhất, mọi năm chỉ có một mình Lạc Âm Phàm ngắm cảnh, thưởng trà, năm nay có thêm một người cùng ngắm cảnh đêm hè với mình, cảm giác cũng thật tốt lắm. Ánh mắt của Lạc Âm Phàm mang theo một nét ấm áp nhìn về nơi mặt hồ yên ả lẫn đệ tử nhỏ bé của mình.

Trọng Tử đếm sao một lúc lâu, bỗng dưng ngẩng đầu lên nhìn sư phụ vẻ mặt tràn đầy thất vọng : “Sư phụ, bọn cá đều sợ con, không dám ngoi đầu lên mặt nước nữa.”

Lạc Âm Phàm khẽ nói : “Sát khí của con quá nặng, đến cả những con vật bình thường nhất còn cảm nhận được, nên bọn chúng sợ hãi là phải.”

Trọng Tử vội vàng biện hộ: “Vậy sao Toan Nghê lại không sợ, còn dám cắn con nữa chứ.” Cô bé đã biết tên con quái thú ấy.

Lạc Âm Phàm kiên nhẫn giải thích : “Toan Nghê là thần thú thượng cổ, rất am hiểu tính cách của con người, có nhiệm vụ trấn giữ núi này. Bình thường nó sẽ không làm người khác bị thương, chỉ tại vì nó phát hiện ra trên người con có sát khí, nó tưởng con muốn làm hại nó, cho nên mới theo bản năng mà tấn công con.”

Trọng Tử ấm ức nói : “Con đâu có muốn làm hại ai đâu .”

Lạc Âm Phàm lắc đầu nói : “Trời sinh con có sát khí nặng như vậy, cũng không phải là lỗi của con.” Chần chờ một chút, hắn tiếp tục làm trái lương tâm an ủi tiểu đồ đệ đang sầu não của mình: “Chỉ cần trong lòng con có ý nghĩ thiện lương, không làm chuyện ác, tự nhiên có thể áp chế được nó, một ngày nào đó nó sẽ biến mất khỏi người con, khi đó Toan Nghê sẽ không cắn con nữa.”

Trọng Tử chỉ là một đứa trẻ, đương nhiên là cô bé tin tưởng tuyệt đối lời của sư phụ mình, liền hứng trí nói: “Sư phụ đừng lo, con nhất định sẽ không làm chuyện xấu đâu”.

Lạc Âm Phàm gật đầu không nói gì .

Một thân áo trắng còn muốn trắng hơn cả tuyết, vạt áo buông nhẹ nhàng trên tấm thảm mây, dưới bầu trời đêm đầy sao, vẻ mặt Lạc Âm Phàm lạnh nhạt, yên lặng ngồi ngắm cảnh đêm, càng khiến người khác cảm nhận được rõ ràng hơn sự lạnh lùng không nhiễm chút bụi trần của hắn.

Trọng Tử ôm má ngồi nhìn sư phụ đến ngẩn cả người. Ngắm một lúc lâu, cô bé bỗng nhiên mở miệng nói: “Sư phụ, hồi trước con đã từng gặp được một vị thần tiên mặc đồ trắng giống như sư phụ vậy đó”. Cô bé chớp chớp mắt, vừa nhớ lại, vừa đem chuyện gặp gỡ năm đó kể lại cho sư phụ nghe: “Người ấy làm phép trên người con, nếu có ai đánh con, sẽ bị bật ngược lại văng ra thật là xa, nhưng mà không hiểu tại sao, sau đó phép thuật không còn linh nghiệm nữa!”.

“Sao người ta lại đánh con ?”

“Vì bọn họ không thích ăn mày”.

Thì ra đồ đệ nhỏ bé tội nghiệp của hắn đã phải trải qua những ngày như vậy ư. Hắn đưa tay vẫy vẫy ý bảo cô bé lại gần hắn.

Trọng Tử liền ngồi dậy, chạy nhanh về phía hắn, loáng một cái đã thấy đứng trước mặt sư phụ.

Lạc Âm Phàm nắm lấy cánh tay của Trọng Tử, vén tay áo lên, quả nhiên liền nhìn thấy trên cánh tay bé nhỏ kia đầy những vết thương lớn nhỏ, da của trẻ con có tốc độ lành lại nhanh hơn người lớn rất nhiều, nên các vết thương hầu hết đã lành và chỉ còn lại dấu vết mờ mờ mà thôi.

Không hiểu vì sao khi nhìn những vết sẹo đã mờ đi đó, trong lòng Lạc Âm Phàm lại mơ hồ cảm thấy có chút đau lòng: “Bọn họ đánh con sao?”.

Thái độ vẫn bình thản như trước, nhưng trong giọng nói đã mang thêm rất nhiều sự quan tâm, gần gũi.Trọng Tử bỗng cảm thấy sống mũi mình cay cay, liền cúi mặt xuống.

Lúc này, cuối cùng Lạc Âm Phàm đã hiểu vì sao các sư huynh lại bảo vệ đệ tử của họ đến như vậy, tiểu đồ đệ của hắn không chỉ tính tình đáng yêu, mà bản tính cũng rất lương thiện. Cho dù con bé mang sát khí trời sinh thì đã sao, chẳng qua cũng chỉ là một đứa trẻ muốn tìm kiếm một sự bảo bọc mà thôi, nếu không phải vì sư huynh và sư thúc của hắn cố ý ngăn cản, thì hắn đã dồn hết tâm sức truyền thụ tiên thuật cho con bé rồi. Một đứa trẻ nhỏ như vậy mà đã phải chịu quá nhiều sự khinh khi của người đời, bây giờ còn vì định kiến mà không thể cùng với các sư huynh, sư đệ của mình luyện tập tiên thuật, thân là sư phụ làm sao lại không cảm thấy áy náy cho được?

Lạc Âm Phàm im lặng một lúc lâu rồi , sau đó nói với tiểu đồ đệ : “Có ta ở đây, sẽ không có ai dám bắt nạt con nữa đâu.”


Hắn chỉ muốn an ủi đồ đệ nhỏ bé của mình, không ngờ Trọng Tử nghe được câu nói của hắn nước mắt liền chảy xuống, nhào vào lòng hắn mà khóc òa lên. Từ trước tới giờ, chưa hề có ai nói với cô bé những câu quan tâm thật lòng như vậy, tất nhiên là bé tin tưởng vào câu nói ấy, tin tưởng rằng dù có xảy ra chuyện gì, sư phụ cũng sẽ bảo vệ bé thật tốt, giống như lần bị quái thú Toan Nghê kia tấn công vậy, chẳng phải sư phụ cũng đã bất ngờ xuất hiện cứu bé thoát khỏi nó đó sao.

Chỉ cần tiểu đồ đệ luôn ở bên cạnh mình, cho dù không có phép thuật thì đã sao, ai có thể làm thương tổn đến đệ tử của Lạc Âm Phàm hắn được cơ chứ. Nghĩ vậy , tâm tư của Lạc Âm Phàm cảm thấy thoải mái hơn một chút, liền nhẹ nhàng vỗ nhè nhẹ lên lưng của tiểu đồ đệ.

Trọng Tử khóc rất lâu, sau đó mới dụi mắt, ngẩng lên hỏi sư phụ: “Phép thuật của vị thần tiên ca ca đó cho con, tại sao lại biến mất vậy ạ?”

Lạc Ân Phàm hỏi: “Pháp thuật đó đã mất linh nghiệm bao lâu rồi?”

Trọng Tử cố nhớ lại : “ Hình như là …. hai năm trước ạ.”

Hai năm trước? Chẳng lẽ… sắc mặt Lạc Âm Phàm dần dần có vẻ ngưng trọng lại, chần chờ một lúc lâu, cuối cùng vì không muốn lừa dối đồ đệ của mình, bèn nói: “Nếu người này không còn tồn tại trong cõi đất trời này nữa thì phép thuật tự nhiên sẽ bị hóa giải.”

Không còn tồn tại nữa? Trọng Tử hoảng hốt: “Thần tiên ca ca chết rồi sao?”

Lạc Âm Phàm gật đầu như xác nhận.

Trọng Tử ngẩn người, hỏi dồn: “Là chết sao sư phụ? Thần tiên cũng chết sao?”

Trận biến cố chấn động một thời ngày ấy, được coi là thảm cảnh tồi tệ nhất của Tiên môn, Lạc Âm Phàm thở dài rồi nói: “Thần tiên đương nhiên là có thể bất tử , nhưng vì hai năm trước Tiên môn xảy ra đại biến, Nghịch Luân ma kiếm bị đánh cắp, ma tôn Vạn Kiếp xuất hiện, ba ngàn đệ tử tiên môn hộ tống Nghịch Luân ma kiếm trở về không một ai còn sống sót.” Thấy vẻ mặt nghi hoặc khó hiểu của Trọng Tử, Lạc Âm Phàm bèn đổi hướng câu chuyện :“Con hẳn là còn nhớ rõ hình dáng của vị tiên trưởng kia chứ.?”

Trọng Tử nói: “Người ấy cũng đẹp như sư phụ vậy, trên người cũng mặc quần áo màu trắng, đều là những thần tiên tốt nhất.”

Tiểu đồ đệ không nhớ rõ tướng mạo của người đó thì biết làm sao bây giờ, Lạc Âm Phàm lắc đầu : “Trên người người đó có đeo bội kiếm không?”

Trọng Tử lắc lắc đầu.

Lạc Âm Phàm nói: “Vậy thì có lẽ đó không phải là Kiếm Tiên mà là Chú Tiên, trong những người hộ tống Nghịch Luân ma kiếm năm đó ngoài đệ tử của Thanh Hoa cung và Nam Hoa chúng ta ra thì còn có đệ tử của Trường Sinh cung, vốn là phái Chú Tiên, có lẽ là người của Trường Sinh cung đã để lại tiên chú trên người con.”

Trọng Tử làm sao hiểu được lời nói của sư phụ mình, chỉ hiểu được ngụ ý của sư phụ là phép thuật không còn linh nghiệm nữa nghĩa là vị thần tiên ca ca kia chắc chắn đã chết rồi, trong lòng cô bé cảm thấy khó chịu vô cùng , không nhịn được liền khóc ra thành tiếng.

Đồ đệ nhỏ bé biết nhớ ơn ân nhân của mình, Lạc Âm Phàm liền nhân cơ hội dẫn đường chỉ lối cho cô bé, hắn đưa tay nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô bé nói: “Trọng nhi ! Trọng nhi ! Đệ tử của Tiên môn đều coi việc bảo vệ chúng sinh là nhiệm vụ của mình, chết thì có gì mà phải e sợ đâu nào? Chính là hy sinh một người mà có thể cứu được vô vàn người khác, cớ gì lại không thể cơ chứ? Trong lòng có chúng sinh, vì chúng sinh chiến đấu với Ma tộc mà chết, không hổ thẹn với lương tâm, chết có gì là đáng tiếc? Huống chi người trần phải trải qua sinh lão bệnh tử, bọn họ chỉ coi như trải qua một kiếp luân hồi, tựa như ngủ một giấc, tỉnh lại rồi thôi, đệ tử tiên môn cũng vậy, cái chết chỉ như một cơn hôn mê, rồi sau đó sẽ tỉnh lại, có gì mà phải đau lòng ?”

Trọng Tử nghe vậy liền kềm nước mắt lại, chỉ hơi thút thít ngẩng mặt lên nhìn hắn.

Tại sao? Tại sao lúc nào sư phụ cũng đẹp như vậy, giờ phút này chắc hẳn là thời khắc mà sư phụ đẹp nhất, thần thánh mà nghiêm trang, ánh mắt dịu dàng so với những vì sao trên bầu trời ngoài kia còn sáng lấp lánh hơn gấp vạn lần, đẹp đến nỗi khiến đầu óc người ta trở nên mê muội.

Thần tiên, vốn là vì cứu nhân độ thế mà tồn tại, nếu không thì tại sao lại có thể ở trên cao như vậy?

Vạn vật sinh ra đều có trách nhiệm riêng của chúng, con người một khi rũ bỏ trách nhiệm của mình, sẽ khó lòng mà tồn tại được. Thần tiên không làm tròn trách nhiệm, cũng không thể gọi là thần tiên.

Trọng Tử ngơ ngác nhìn sâu vào đôi mắt ấy, sau đó liền hỏi hắn:“ Sư phụ cũng sẽ phải như vậy sao?”

Lạc Âm Phàm hiểu rất rõ tâm tư của Trọng Tử: “ Sư phụ không dễ dàng chết như vậy đâu, nhưng nếu nhất định phải như vậy, sư phụ cũng sẽ không luyến tiếc sinh mạng của mình. Sư phụ cũng mong con sẽ giống như vị tiên trưởng kia, không bởi vì sợ chết mà quên đi nhiệm vụ của mình. Khi làm bất cứ chuyện gì, cũng phải lấy người khác làm trọng, lấy sinh mệnh của chúng sinh làm tâm, đó mới là đồ đệ tốt của sư phụ , con hiểu rõ chưa nào?”

Trọng Tử gật gật đầu, nói rành rọt từng chữ : “Con nhất định sẽ cố gắng học tiên pháp thật giỏi, giúp sư phụ đối phó với Ma tộc, bảo vệ sư phụ thật tốt .”

Giọng nói còn non nớt, chưa thóat khỏi tính cách trẻ con, nhưng ngữ khí của cô bé lại kiên định vô cùng.

Lạc Âm Phàm khẽ nhíu mày: “ Không phải bảo vệ sư phụ, mà là bảo vệ Nam Hoa , bảo vệ chúng sinh.”

Trọng Tử phụng phịu nói với hắn: “Chúng sinh có sư phụ bảo vệ rồi, con bảo vệ sự phụ, cũng chính là bảo vệ chúng sinh.”

Lạc Âm Phàm nghe tiểu đồ đệ láu lỉnh ngụy biện, khiến hắn á khẩu không trả lời được, dở khóc dở cười, nhưng trong lòng lại cảm động vô cùng, khóe môi cong lên thật khẽ.

Lần đầu tiên Trọng Tử nhìn thấy sư phụ cười, cũng là nụ cười đẹp nhất mà cô bé từng thấy trên đời này, cũng là nụ cười khó có thể tưởng tượng nhất.

Trong đó ẩn chứa ba phần dịu dàng, lại có ba phần dung túng.

Còn có gì đó nữa mà khó có thể nói rõ được.

Giống như một đóa hoa đang chậm rãi nở rộ, đem lại sức sống cho đất trời, cũng như là một tia sáng mặt trời dẫn đường trong đêm tối tăm, còn đẹp hơn cả một bầu trời đầy ánh sao đêm.

Thật là đẹp quá, vẻ đẹp ấy đã làm lay động mạnh mẽ tâm hồn non nớt của trẻ thơ, nhưng nó cũng cực kỳ mờ ảo.

Trọng Tử kềm lòng không được, muốn tiến lại gần chạm tay lên khuôn mặt ấy, nụ cười ấy, muốn cảm nhận nó một cách chân thật nhất.


Đáng tiếc vị sư phụ kia lại rất keo kiệt, lập tức thu ngay nụ cười ấy lại, khôi phục lại vẻ mặt thản nhiên hằng ngày: “ Con trời sinh sát khí, tạm thời sư phụ không thể dạy pháp thuật cho con được.”

Có thể làm cho vị sư phụ lãnh đạm kia nở nụ cười hiếm thấy như vậy, tâm trạng của Trọng Tử vẫn còn rất tốt : “Vậy khi nào sư phụ mới có thể dạy pháp thuật cho con được?”

Nhìn vào đôi mắt to tròn kia, Lạc Âm Phàm im lặng một lát rồi đưa ngón tay chỉ về phía dòng suối, nhẹ giọng: “Đợi đến khi nào những con cá trong dòng suối đó không còn sợ con nữa, sư phụ sẽ dạy cho con.”

“ Vâng ạ .”

Trọng Tử lại nghĩ tới vị thần tiên đại ca kia có thể đã không còn trên đời nữa, cảm thấy rất đau lòng, chạy đến bên cầu, tiếp tục úp sấp mặt trên đấy suy nghĩ lung tung.

………..

Hơn nửa năm nay, Trọng Tử gần như không còn lui tới mười hai đỉnh núi trên ngọn Nam Hoa nữa. Ngoài những việc mà Lạc Âm Phàm giao cho cô bé ra ngoài làm, cô bé rất ít khi rời Tử Trúc Phong, bởi vì cô bé muốn ở cùng sư phụ của mình. Đương nhiên, đôi lúc Lạc Âm Phàm đi gặp Mẫn Vân Trung, Ngu Độ cũng sẽ dắt tiểu đồ đệ đi theo, nhưng trong lòng Trọng Tử luôn luôn có cảm giác Mẫn Vân Trung không thích mình, lại thêm Văn Linh Chi lúc nào cũng làm khó dễ, châm chọc bé. Từ từ, Trọng Tử cũng bắt đầu trốn tránh bọn họ.

Trừ những người ấy ra, vẫn còn có Mộ Ngọc sư thúc luôn ân cần, quan tâm tới cô bé, khi nào cần gì, bé đều trốn đi kiếm vị sư thúc ôn hòa này để xin giúp đỡ.

Trên Nam Hoa, ngoài Tử Trúc Phong ra, còn có một chỗ khác mà Trọng Tử cực kỳ yêu thích, đó là Thiên Cơ Phong. Đối với ông cụ bảy mươi tuổi râu tóc bạc phơ hay cười ấy, trẻ con luôn có cảm giác đặc biệt dễ dàng gần gũi, thân thiết. Hơn nữa Thiên Cơ tôn giả Hành Huyền đối xử với các đệ tử của mình rất tùy ý, chính là vị tiên tôn khiến ta dễ dàng yêu mến và gần gũi nhất Nam Hoa.

Thiên Cơ Phong, nghe tên thì thật là kêu nhưng thực chất chỉ là vài cái hang nhỏ mà thôi, hơn nữa cũng không có những đám mây đủ màu bay tới bay lui lượn lờ gây chú ý như chỗ Ma Vân Phong của Mẫn Vẫn Trung.

Trọng Tử quỳ trên mặt đất, hai tay ôm má hỏi : “Tôn giả là sư đệ của Chưởng giáo, lại là sư điệt của Mẫn Tiên tôn, nhưng tại sao tuổi của người so với chưởng giáo và tiên tôn lại lớn hơn nhiều như vậy ạ?”

Hành Huyền buồn bã thở dài: “ Bởi vì tư chất của lão già ta đây quá kém cỏi, chưởng giáo ba mươi lăm tuổi đã tu thành tiên cốt, còn ta, bảy mươi hai tuổi mới tu thành.”

Trọng Tử cười phá lên, vội hỏi : “Vậy còn sư phụ của con thì sao ạ?

Hành Huyền lấy hồ lô rượu ra, hớp một hớp rượu, bộ dạng càng thêm ủ rũ: “Sư phụ con à, hắn là người tu tiên xong sớm nhất trong chúng ta, cũng là người đầu tiên của Nam Hoa, từ trước đến nay chắc cũng chỉ có hắn là người duy nhất, hai mươi hai tuổi đã tu thành tiên cốt.”

Chẳng trách sư phụ lại trẻ như vậy, thì ra là vĩnh viễn luôn ở trong bộ dạng khi hai mươi hai tuổi a. Việc này đối với Trọng Tử cũng không gây ngạc nhiên lắm, vì trong mắt cô bé, sư phụ lúc nào cũng người tài giỏi nhất, lợi hại nhất.

“Vậy Mộ Ngọc sư thúc cũng đã tu thành tiên cốt rồi phải không ạ?”

“Mộ Ngọc à, cũng coi như là nhân tài hiếm thấy, ba năm trước đã tu thành Tiên cốt, khi chỉ mới hai mươi lăm tuổi, cũng chính vì vậy mà Mẫn sư thúc rất đắc ý.”

Theo đạo lý thường tình, Lạc Âm Phàm lúc nào cũng chỉ hai mươi hai tuổi, tất nhiên so với Mộ Ngọc phải trẻ hơn mới đúng, nhưng cái cảm giác ấy, ánh mắt ấy, nhìn làm sao cũng cảm thấy sư phụ của cô bé là bậc trưởng bối của Mộ Ngọc sư thúc nha.

Trọng Tử giơ hai ngón tay lên lắc lắc: “Sư phụ con không phải mới hai mươi hai tuổi thôi đâu.”

Hành Huyền cũng học theo cô bé giơ hai ngón tay lên lắc lắc.

Trọng Tử thật hâm mộ, sư phụ lúc nào cũng chỉ có hai mươi hai tuổi, luôn giữ mãi vẻ đẹp phơi phới ! Bỗng nhiên cô bé chợt nghĩ tới một vấn đề quan trọng, liền hỏi : “Tôn giả, tu thành Tiên cốt là có thể trở thành trường sinh bất lão sao?”

Hành Huyền nói : “Việc đó là đương nhiên .”

Sư phụ có Tiên cốt, cho nên mới trẻ đẹp như vậy, còn mình, một mẩu Tiên cốt cũng không có, chẳng phải là sẽ già đi sao? Nhìn lão nhân Hành Huyền đầu đầy tóc bạc, Trọng Tử chợt hình dung tới một hình ảnh - một cụ bà bảy mươi hai tuổi tóc bạc đầy đầu đứng bên cạnh một Lạc Âm Phàm trẻ đẹp ngời ngời trong hình dáng hai mươi hai tuổi!

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé dần dần đen lại.

Trọng Tử nhảy dựng lên, hét lớn :“ Con muốn tu Tiên cốt, con muốn trước hai mươi tuổi sẽ tu thành tiên cốt.”

Hành Huyền nhìn vào mắt cô bé, nói: “Tu thành Tiên cốt trước năm hai mươi tuổi, không chỉ Nam Hoa, mà toàn bộ Tiên giới đều chưa có trường hợp này.”

Không, mình không muốn trở thành bà lão già nua mà đi theo sư phụ đâu ! Trọng Tử nắm chặt tay lại hạ giọng đầy kiên quyết: “Con nhất định sẽ tu thành Tiên cốt trước năm hai mươi tuổi , nhất định !” Nói xong mới cảm thấy hình như có gì đó không ổn, liền nhỏ giọng: “Ít nhất cũng phải giống sư phụ, tu thành tiên cốt ở tuổi hai mươi hai!” Trọng Tử lại dừng lại suy nghĩ một chút rồi sau đó giọng nói càng nhỏ hơn “ Nhưng mà ….ở tuổi hai lăm cũng không tệ lắm!”

Thấy thân phận đặc biệt của Trọng Tử, Hành Huyền lập tức thấy có chút mẫn cảm: “Sư phụ con dạy con Tiên thuật à ?”

Trọng Tử liền cảm thấy nhụt chí, nhỏ giọng nói: “Sư phụ chỉ dạy cho con phương pháp hít thở mà thôi !”

Thân là Thiên Cơ tôn giả, đứa trẻ trước mặt này không hề nói dối tất nhiên là y biết, Hành Huyền liền thả lỏng tâm tình xuống.

Trọng Tử chợt nhớ ra chuyện gì đó, hai mắt bỗng sáng lên, nhìn Huyền Hành hỏi :“ Tôn giả không phải là người biết xem chiêm tinh, tiên đoán vận số sao, người có thể xem giúp con coi khi nào thì con tu được thành Tiên cốt không?”

Hành Huyền trong lòng đang vui vẻ, liền cười nói đáp ứng ngay: “Được, xem như nhóc con cũng có mắt nhìn người, để ta xem cho con.”

Trọng Tử nghe vậy mừng rỡ xòe tay ra, chìa về phía Hành Huyền.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận