Trọng Sinh Ta Bị Sở Quân Gia Độc Chiếm


"Thưa cha con mới về."
Lâm Liên Kiều trở về nhà sau khi tan trường, cô có vẻ mệt muốn lên thẳng phòng.

Nhưng chân vừa đặt lên bậc cầu thang đầu tiên đã bị giọng của Lâm Nghị vọng tới làm khựng người.

"Kiều Kiều, đứng lại đó."
Lâm Liên Kiều nhìn mặt cha có vẻ không vui, cô cũng từ tốn hỏi lại.

"Có chuyện gì vậy cha?"
Lâm Nghị bước đến gần, bỗng nhiên lại lớn tiếng nghiêm khắc nói.

"Chẳng phải cha đã nói con không được qua lại với Sở Quân Huân sao? Tại sao hôm nay cậu ta lại tới trường tìm con? Con còn công khai mối quan hệ với cậu ta, con đang xem lời của cha không ra gì đúng không?"
Lâm Liên Kiều nhìn cha, cô như có điều khó nói.

"Cha chưa từng tức giận với mình như vậy? Có lẽ ông ấy cảm giác được Sở Quân Huân là người nguy hiểm chăng? Nhưng chỉ có anh ta mới bảo vệ được cha.

Cha con xin lỗi."
Lâm Liên Kiều cắn môi, từ trước đến giờ cô chưa bao giờ làm trái lời cha, nhưng lần này có lẽ sẽ khác.

Cô lên tiếng, lần đầu đối mặt với cha để bảo vệ người khác.

"Cha, Sở Quân Huân là người tốt, anh ấy chưa từng làm hại con."
"Kiều Kiều, chị ngây thơ quá rồi nên gặp phải ai cũng mềm lòng.

Sở Quân Huân người ta là thống soái, địa vị cao ngất như vậy, còn lớn hơn chị em chúng ta tận mười tuổi, chị vẫn nghĩ tới bây giờ anh ta vẫn còn là trai tân sao? Cha chỉ muốn tốt cho chị, sợ chị bị dính vào vận đào hoa của anh ta thôi."
Lâm Diễm Tinh bỗng dưng chen vào, nhưng cô ta như nói hộ nỗi lòng của Lâm Nghị, khiến ông cũng đồng tình.

"Diễm Tinh nói đúng, Sở Quân Huân không phải là người đơn giản như con nghĩ.

Cha cũng không muốn dính dáng tới người có quyền thế cao.


Con từ giờ chỉ cần tập trung thi vào đại học cho cha, đừng nghĩ đến chuyện nam nữ nữa.

Con sẽ là người thừa kế sản nghiệp Lâm gia nên đừng làm cha thất vọng."
Lời Lâm Nghị nói như sét đánh ngang tai mẹ con Cao Mộng Hà.

Vốn tưởng ông ấy ngăn cấm mối quan hệ của Lâm Liên Kiều và Sở Quân Huân là chuyện tốt, nhưng hai người họ không ngờ rằng chuyện xấu mà bọn họ lo sợ nhất lại đến vào ngay lúc này.

"Anh Lâm, anh đang nói gì thế, sao… đột ngột vậy?"
Cao Mộng Hà như thất thần hỏi lại cho chắc chắn, nhưng Lâm Nghị lại trừng mắt với bà ta.

"Tôi đã quyết định rồi, bà có ý kiến gì sao?"
"Không, em nào có ý kiến gì chứ? Kiều Kiều dĩ nhiên sẽ là người thừa kế rồi."
Cao Mộng Hà đương nhiên không dám làm lớn chuyện, bà ta cười cười giả vờ vui vẻ thuận theo, nhưng trong thâm tâm lại cay cú đến mức nghiến răng nghiến lợi.

"Ông già chết tiệt, tôi theo ông bao nhiêu năm nay, giờ ông lại để lại hết tài sản cho nó, còn mẹ con tôi thì tính sao đây?"
Lâm Nghị nói xong thì ôm tâm trạng nặng nề trở về phòng, tâm trạng của Lâm Liên Kiều cũng tụt dốc không phanh, mặt cho mẹ con Cao Mộng Hà liếc hoáy cô thế nào cô cũng không buồn quan tâm.


Trong phòng riêng chỉ có ánh đèn tỏa ra từ bàn học.

Lâm Liên Kiều ngồi thẫn thờ trước đống sách vở, nhưng cô không tài nào học vào nổi.

Đầu óc cứ suy nghĩ về một chuyện mà lẩm bẩm.

"Ngày mình thi đại học là ngày cha bị bắt cóc và vài ngày sau đó…"
Lâm Liên Kiều nhớ về sự việc ở kiếp trước, và ở kiếp này, chỉ còn một tháng nữa nó có thể lại xảy ra rồi.

Mỗi lúc nhớ lại cô đều ám ảnh đến mức ôm chặt đầu, muốn loại bỏ nó khỏi ký ức.


"Đang suy nghĩ gì thế?"
Trong căn phòng đã khóa trái cửa, lại có giọng nói vang vọng bên cạnh, Lâm Liên Kiều hoảng hồn suýt hét lên, cũng may cô kịp nhìn thấy chủ nhân của giọng nói này nên cũng bình tĩnh lại đôi chút.

Sở Quân Huân lại trong bộ trang phục từ áo đến mũi giày đều đen, anh mà đeo cả khăn che mặt đen thì lại hệt như ăn trộm.

Vừa rồi anh cũng dọa cho tim cô muốn nhảy ra khỏi lồng ngực rồi.

"Làm giật cả mình! Anh… đến đây bằng cách nào thế?"
"Trèo tường."
Lâm Liên Kiều nhìn ra phía ban công đang mở cửa cũng lờ mờ đoán được, thế nhưng người làm cô thiếu chút nữa chết vì đứng tim lại trả lời thản nhiên đến mức cô cũng chỉ biết cười nhạt.

"Thẳng thắn quá nhỉ!"
Sở Quân Huân kéo ghế ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn mấy trang sách vở, anh biết rồi mà vẫn cố ý hỏi.

"Đang làm gì vậy?"
"Anh không thấy à, ôn thi đại học."
"Em định thi vào trường gì?"
"Học viện báo chí."
"Học có vất vả lắm không?"
"Có, rất mệt."
Anh hỏi, cô trả lời, không thừa cũng không thiếu, nhưng Sở Quân Huân lại chẳng thấy nhạt nhẽo.

Anh khoanh hai tay đặt lên bàn, dưới ánh sáng của chiếc đèn bàn học, nụ cười của anh hiện lên có chút gian manh.

"Vậy đừng học nữa, làm thống soái phu nhân đi, rất nhàn hạ."
Lâm Liên Kiều sững sờ mất vài giây, trời không lạnh mà da của cô lại bị nổi sần lên cả.

Chắc vì câu nói của anh làm cô ớn lạnh.


"Anh đừng có nói ra một câu lại dụ dỗ có được không?"
"Vậy không nói nữa, em cứ học đi, anh sẽ im lặng."
Sở Quân Huân không ngờ lại ngồi yên thật, trong phòng không có tiếng nói thì kim đồng hồ chạy cũng nghe được tiếng.

Vài phút trôi qua, Lâm Liên Kiều vẫn không viết được chữ nào, vài giây lại ngẩng đầu nhìn anh, do dự như có điều muốn nói nhưng lại rất khó mở lời.

Sở Quân Huân rảnh rỗi không làm gì nên cũng nhìn ra được, anh cố ý kéo dài thời gian để cô chủ động, nhưng xem ra anh không mở lời, cô cũng không dám nói.

"Có gì muốn nói à?"
Lâm Liên Kiều dùng hai tay cầm chặt cây bút, chuẩn bị tinh thần nói nhưng lại không thốt ra suôn sẻ được.

"Chuyện… em có thể nhờ… anh một chuyện không?"
Sở Quân Huân chống cằm lấy làm hứng thú.

"Chuyện gì mà khiến em thay đổi thái độ với anh thế, nói xem."
Lâm Liên Kiều nhìn thẳng vào anh, cô biết mình đang đặt cược nhưng ván cược này là bắt buộc, cô không thể quay đầu được nữa.

"Anh có thể phái người bảo vệ cha em không?"
Sở Quân Huân nhìn cô không nói gì, gương mặt của anh nói lên là không được.

Cô cũng biết người của quân đội không dễ sai khiến như thế, nhưng có họ bảo vệ, mới không ai dám động vào cha cô.

Cô không muốn chưa gì đã nản lòng, bằng mọi cách, cô muốn thuyết phục anh.

"Chỉ cần anh đồng ý, việc gì em cũng có thể làm cho anh…"
Lâm Liên Kiều đang nói thì chợt nhìn lại cơ thể của mình hiện giờ, cô thu lời lại, có vẻ mất tự tin.

"À thôi, chắc anh không cần."
"Nhất trí."
Sở Quân Huân đột ngột buông ra hai chữ, rõ là hai chữ mà Lâm Liên Kiều mong muốn nhưng cô lại không tin vào tai mình nữa.

"Dễ vậy sao?"
Sở Quân Huân nhếch môi, nụ cười của anh khiến cô cảm thấy khó lường.


"Chỉ cần là Kiều Kiều muốn thì giết người anh cũng làm được."
Lâm Liên Kiều không dám nhúc nhích, cô nuốt ực ngụm nước bọt, cơ mặt căng cứng.

"Có lẽ linh cảm của cha đúng, Sở Quân Huân đúng là nguy hiểm, ở bên cạnh anh ta như ở bên cạnh cọp vậy, không biết sẽ chết lúc nào."
Nhìn biểu hiện không dám để lộ sơ hở của cô, Sở Quân Huân bật cười thư giãn, hình như trò đùa của anh làm cô không thoải mái rồi.

"Căng thẳng làm gì chứ, anh đùa thôi.

Mà vừa rồi em nói sẽ làm gì đó cho anh, em có thể làm gì?"
Sở Quân Huân đột ngột sáp lại gần, cô vẫn đặt mông ngồi đó, nhưng người có phần nhích ra tránh né việc động chạm.

Cô không dám nhìn thẳng, chỉ hơi liếc mắt nhìn anh.

"...!Tiền được không?"
"Em nghĩ người của anh có thể dùng tiền để thuê à?"
Lâm Liên Kiều lặng người suy nghĩ vài giây, cô nghĩ gì đó mà nhìn xuống thân hình của mình, lần này cô lại e dè nói.

"Không tiền thì chỉ còn… sắc.

Nhưng em không có sắc."
"Ai bảo vậy? Kiều Kiều rất…"
Sở Quân Huân vừa nói, vừa áp sát gần hơn, Lâm Liên Kiều còn cảm nhận được sức nóng từ hơi thở của anh nên cô vội đẩy anh ra mà đứng dậy, chân bước lùi.

"Hay là đợi vài tháng nữa đi, hiện tại với thân hình này em không có tự tin.

Em cũng có tí kinh nghiệm rồi, chắc sẽ làm anh hài lòng."
Hình như có gì đó sai sai, sắc mặt của Sở Quân Huân đột ngột u ám.

Anh mắt cũng không còn nhẹ nhàng như vừa rồi.

Đôi chân mày dày nhíu lại nhìn uy nghiêm đến lạnh toát sống lưng.

"Kinh nghiệm?".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận