Trọng Sinh Sau Debut Thành Center


Hà Trú luôn cất giữ đồ đạc của bản thân rất cẩn thận.
Dù là bản nháp, hắn cũng để ngăn nắp gọn gàng, thậm chí góc dưới bên phải còn rất cẩn thận ghi lại thời gian.
Giang Diệp còn thấy được bản nhạc từ mười năm trước – kể cả lúc ấy, cô và Hà Trú còn chưa gặp lại nhau, trên bản nháp của hắn đã bắt đầu xuất hiện tên của cô.
Còn không chỉ là một hai cái.
Là mấy chuỗi.
Xuất hiện chẳng có quy luật gì trong lời hắn viết, có vẻ có hơi bất ngờ.
Đầu óc Giang Diệp đang tê rần.
Tay Hà Trú giơ ra muốn ngăn cản đứng hồi lâu, cuối cùng đành buông xuống.
Hắn nghĩ nghĩ, vẫn muốn cứu vớt tình hình: "Tớ..."
"Cậu tạm thời đừng nói chuyện", Giang Diệp ngắt lời hắn, "Để tớ nghĩ lại đã"
Đầu cô giờ hơi loạn nhưng cô không ngốc, tình huống như này sao cũng nên có phản ứng đáp lại.
Hà Trú là một nhà soạn nhạc, hắn viết nhạc nhiều năm như vậy, lúc chuẩn bị bản thảo, vô tình hay cố ý đều sẽ viết tên cô ra, vậy chứng minh được điều gì?
Cô là nguồn cảm hứng của hắn.
Giang Diệp nhặt từng tờ một, cũng xem từng tờ một.
Cuối cùng cô nhìn thấy tờ Hà Trú viết sớm nhất, vòng loại đầu tiên của 《Nhà soạn nhạc tài ba》, cuối cùng trở thành bài hát đầu tiên trong album của cô.
Cũng chính là bài hát kể về chuyện yêu thầm.
Mặt trái của bản thảo lại rất ngắn gọn, chỉ có mấy chữ.
- Cho cô gái của tôi, Giang Diệp.
Giang Diệp đứng dậy.
Cô nhìn Hà Trú, hỏi, "Tớ chắc là không hiểu sai chứ?"
Lúc này, trong đầu Giang Diệp loạn thành một đoàn, không ngừng hiện lên vô số khoảnh khắc cô ở chung với Hà Trú.
Vì sao cô lại không phát hiện sớm hơn chứ?
Cô thậm chí còn từng chửi thầm trong lòng rằng cái người nọ sao lại ngốc tới mức không nhìn ra Hà Trú thích cô ấy?
Hóa ra người nọ là cô à?
"..."
Hà Trú hình như đầu hàng với cô rồi.
Hắn không được tự nhiên lắm gật đầu, "Cậu phát hiện ra rồi".
Cảm xúc trong lòng Giang Diệp rối bời bời.
Sau cùng, cô khẽ hỏi: "Cậu thích tớ, vì sao không cho tớ biết?"
Giang Diệp nói xong câu đó bèn nhớ tới câu hỏi lần trước cô hỏi Hà Trú ở công viên giải trí.
Bây giờ ngẫm lại cái gì cũng ứng với cô.
Giang Diệp: ...
Khó trách lúc Hà Trú trả lời cô lại cứ muốn cười.
Không phải chứ, hắn biết giấu quá đấy.
Đã nhiều năm như vậy, thậm chí ngay cả lúc cô hiểu lầm hắn thích người khác, hắn cũng không giải thích với cô?
"Lúc anh mới gặp em, em còn đang làm thần tượng.

Khi được phỏng vấn, em từng nói khi làm idol, em tuyệt đối sẽ không yêu đương.

Anh không muốn quấy rầy em", Hà Trú nói.

"Vậy sau thì sao?"
"Anh nói rồi", Hà Trú bất đắc dĩ cười, "Anh sợ nói với em rồi, chúng ta chẳng thể làm bạn được".
Bây giờ hắn cũng sợ, sợ Giang Diệp hỏi xong liền gật đầu với hắn nói, chúng ta đúng là không thể tiếp tục làm bạn nữa rồi nhanh chóng xách hành lý chạy trốn.
Giang Diệp lật từng tờ nháp trong tay.
Là người bạn nhiều năm của cô.
Cũng là người viết cho cô rất nhiều bài hát.
Là người yêu thầm cô lâu như vậy nhưng lại chưa từng nói một chữ nào.
Cho tới bây giờ, vì sợ cô còn việc gánh vác nên không thổ lộ với cô.
Giang Diệp: "Nếu em không hỏi, có phải anh định cả đời này cũng chẳng nói đúng không?"
Hà Trú chẳng nói gì.
Giang Diệp im lặng một chút, "Bây giờ em cho anh cơ hội này"
Hà Trú ngước mắt lên nhìn cô.
Hốc mắt Giang Diệp cay cay nhưng khóe miệng lại cứ cong dần lên, "Nói với em một lần sau đó em sẽ suy xét".
Hà Trú hơi hơi ngơ ra, bất động tại chỗ vài giây sau mới bước tới.
"...! Nói thật, trước giờ anh chưa từng nghĩ sẽ ở trong hoàn cảnh này.

Anh vốn cho rằng, dù cho anh nói, cũng sẽ chọn một thời điểm thích hợp, sau khi anh chuẩn bị đủ đầy rồi mới nói cho em biết".
Giang Diệp vừa kiên nhẫn vừa cười nói, "Tỏ tình thì phải nói trọng tâm".
"Được thôi.

Em biết đấy, anh chẳng biết nói lời đường mật gì.

Nhưng những lời này anh đã muốn nói với em rất lâu rồi", Hà Trú nghiêm túc nhìn cô, nói, "Giang Diệp, anh thích em.

Từ rất lâu rất lâu về trước, ngay cả khi chính anh còn chẳng ý thức được đó là thích, lại rất lâu rất lâu về sau, ngay cả khi chính anh cũng chưa biết được thích là như nào cũng đã thích em rồi"
Khóe miệng Giang Diệp cứ nhếch dần lên nhưng cô lại cảm thấy có hơi muốn khóc.
Cô ôm tập nháp, mắt hồng hồng ngẩng đầu nhìn Hà Trú, nói, "...!Yêu đương với em có thể sẽ hơi phiền phức đấy".
Hà Trú: "Hửm?"
"Anh sẽ luôn bị cánh báo chí để ý.

Cũng có thể bị fans của em mắng.

Thậm chí còn bị fans cuồng của em quấy rầy.

Anh sẽ bị cư dân mạng bàn tàn, đào ra quá khứ của hai chúng ta, mỗi một bức ảnh đều sẽ bị soi mói hết cỡ, từ đó sẽ dính chặt với tên của em"
Giang Diệp: "Anh thực sự đã nghĩ kỹ rồi sao?"
Hà Trú bỗng cười sau đó hỏi lại cô, "Vậy em nghĩ kỹ chưa?"
Giang Diệp nao nao.
"Việc thích em anh nghĩ mất mười mấy năm nhưng em thì sao? Anh không cần em phải miễn cưỡng ở cạnh anh do cảm động hay là không muốn mất đi người bạn như anh.


Dù cho em có quyết định như nào, anh đều có thể chấp nhận..."
Những lời này hắn còn chưa nói xong đã bị Giang Diệp chen ngang.
"Em là người không phân biệt được thể nào là cảm động và tình yêu à?"
Giang Diệp chọc chọc bả vai hắn, có hơi tức giận.

"Làm ơn đi, người thích em trên thế giới này nhiều lắm, em sao không đi yêu đương với tất cả các fans chứ!"
Cô nói xong câu đó nhìn thấy nét mặt cười như không cười của hắn mới hiểu được ý của hắn.
"...! Thích anh", Giang Diệp dùng giọng chắc nịch, "Rất thích anh.

Trước khi phát hiện ra việc anh thích em, em đã bắt đầu thầm thích anh rồi cho nên anh không cần lo lắng".
Hà Trú thích cô mười năm, đối với sự đáp lại đột nhiên của cô, thấy lo lắng là bình thường.
Cô cũng dư sức để anh có cảm giác an toàn.
"Có thể là bây giờ em còn chưa thích anh nhiều như anh thích em", Giang Diệp ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn hắn, "Nhưng sau này thời gian còn dài, em nhất định sẽ chậm rãi đuổi theo anh".
...
Bọn họ chuyển đổi thân phận từ bạn bè thành người yêu chỉ mất chưa đầy hai phút.
Nhưng thay đổi hình thức ở chung như nào, Giang Diệp lại bắt đầu thấy đau đầu.
"Nói trước nhé", Giang Diệp nói, "Em không có kinh nghiệm yêu đương.

Cho nên nếu em có chỗ nào làm chưa tốt, anh có thể nói với em".
"Không sao cả", Hà Trú nói, "Anh cũng không có".
Giang Diệp tỏ vẻ không tin, "Không thể nào, không có kinh nghiệm yêu sớm thì cuộc đời còn gọi gì là cuộc đời nữa?"
Hà Trú nhìn cô: "Em thì có?"
Giang Diệp tức thì cạn lời.
Sau một lúc lâu, cô thở dài, "Em khác mà, mười sáu tuổi em đã tới Hàn Quốc làm thực tập sinh rồi.

Ngay cả muốn có yêu cũng phải có cơ hội đã chứ?"
Hà Trú nghe vậy bỗng cười một tiếng.
"Nói như thế, năm mười tuổi chúng mình chia tay nhau.

Ngay cả muốn tình chớm nở cũng tính tới đối tượng này chứ?"
Giang Diệp: ?
Giang Diệp phát hiện lúc Hà Trú không tỏ vẻ gì mà nói những câu này, đúng là khiến người khác rung động nhưng cùng lúc ấy, cô cũng có chút thấy buồn thay cho hắn.
Nếu là cô, tuyệt đối sẽ chẳng kiên trì thích một người lâu như vậy.
Quá khó khăn.
Nếu Hà Trú chẳng vì cô bước nhiều bước như vậy, có lẽ bọn họ đã sớm lướt qua nhau giữa biển người mênh mông.
Giang Diệp nghĩ nghĩ, vươn tay về phía Hà Trú.
Sống lưng Hà Trú tức thì cứng đờ.
Giang Diệp chậm rãi, duỗi từng ngón tay một.
Ngón tay Hà Trú rất dài, khớp xương cũng rất đẹp nhưng vì đánh đàn nhiều năm cho nên lòng bàn tay có vết chai mỏng.

Cô nhịn không được đè xuống, lại nhẹ nhàng xoa tay, cuối cùng mới đan mười ngón tay vào với bạn trai nhà mình.
"Tuy em không biết như nào là yêu đương", giọng Giang Diệp vui sướng, "Nhưng em cảm thấy, chúng ta có thể từ từ học".
"...".
Hà Trú cắn răng, sau một lúc mới nói, "Có ai từng nói với em rằng nếu chỉ muốn nắm tay người ta thì không cần làm như vậy hay chưa?"
Giang Diệp ngơ ngơ, như là nghĩ ra cái gì.
Cô nhịn cười, nét mặt vô tội, cố ý hỏi, "Vì sao cơ?".
Hà Trú: ...
Hà Trú thì thầm bên tai cô ba chữ*.
*Tui không đoán được đây là cụm gì nên để số chữ y bản cv, có ai đoán được xin khai sáng với ạ, huhu tác giả chơi xấu thế
Giang Diệp lập tức cười khanh khách, cười xong lại cọ cọ khớp ngón tay của hắn, giọng nói vui sướng, "Thế cũng na ná, chúng mình từ từ thôi".
...
Bắt đầu yêu đương, trạng thái của Giang Diệp khác nhau rất nhiều so với lúc trước, cả người như được phủ lên bong bóng màu hồng.
Cô nhanh chóng chia sẻ một bài tình ca ngọt ngào trước kia mình từng biểu diễn.
Lần này, thái độ của các đồng đội khá giống nhau.
Tất cả đều cạn lời đầu đầy ba chấm.
Lúc này, ngay cả Thẩm Tri Ý cũng bắt đầu nghi ngờ cuộc đời này: [...!Có phải phong thủy bên Mỹ không tốt lắm không?]
Giang Diệp: [Sao lại nói thế?]
Thẩm Tri Ý dè dặt nói: [Dễ khiến người ta biến đổi không ngừng ở hai trạng thái cảm xúc]
Giang Diệp: [...]
Giang Diệp từ bỏ việc chia sẻ động thái bên trong nhóm,
Sau lại bắt đầu đăng lên vòng bạn bè.
Tới khi Lương Úc nhìn thấy định vị bạn bè của cô, trực tiếp gọi điện thoại cho cô.
"Cậu nói xem, cậu ra nước ngoài cũng chẳng nói với tớ một câu! Tớ cũng ở đây nè! Bao giờ cậu về? Ngày mai tớ có một show âm nhạc từ thiện, cậu có thời gian tới xem không?".
Giang Diệp: "Được thôi!".
Giang Diệp đồng ý xong, lại cảm thấy bây giờ cô không chỉ có một mình, tự mình chủ trương không ổn lắm vì thế nghiêng đầu hỏi ý kiến bạn trai nhà mình: "Anh có muốn đi không?"
Hà Trú cười: "Nghe em".
"Lát nữa gửi địa chỉ cho tớ", Giang Diệp ngừng một lúc lại nói, "Đúng rồi, tớ đưa thêm một người nữa tới có được không?"
Lương Úc thuận miệng hỏi: "Người nào thế?".
Giang Diệp do dự hồi lâu.
Cô chưa xác định lắm có cần nói ra hay không, cầm điện thoại điên cuồng nháy mắt với Hà Trú, nghe ý tưởng của hắn.
Hà Trú: ..
Hà trú cảm thấy cô như vậy đáng yêu không chịu nổi, nhịn chẳng được nhìn thêm một lúc mới nói, "Bạn".
Vì thế Giang Diệp cũng đáp, "Ừm, bạn".
Lương Úc: "Có thể mà, tới đi".
Chờ cúp điện thoại xong, Giang Diệp mới thò đầu ra cẩn thận hỏi hắn, "Anh không muốn để em công khai sao?".
"..."
Hà Trú bóp mặt cô, "Sợ em nói ra rồi lại truyền tới trong nước.

Không tốt cho danh dự của em".
Giang Diệp: ...
Hà Trú này còn quan tâm tới sự nghiệp của cô hơn cả cô.
Giang Diệp nói: "Nhưng em không sợ mà".
Hà Trú ngẩn ra.
Giang Diệp nhìn mắt hắn, "Anh sợ sao?"
Hà Trú cười, "Đương nhiên không sợ".
"Sớm hay muộn cũng phải nói", Giang Diệp nghĩ, "Nhưng đúng là chưa phải bây giờ.


Em chỉ muốn tìm một cơ hội thích hợp để mình công khai".
Cô không phải bị chụp lén, bị giới báo chí chụp được, bị những người khác nói ra bí mật này trước, nhìn có vẻ như hai người họ qua lại chẳng chính thức, lén lút vậy.
Chuyện cô yêu đương, cô muốn quang minh chính đại nói cho toàn thế giới biết.
Hà Trú ừm một tiếng, lại xoa xoa đầu cô, nói, "Không vội.

Em quyết định xong hẵng nói".
Dù sao hắn cũng đã đợi nhiều năm như vậy, cũng chẳng vội trong lúc này.
...
Giang Diệp thực ra đã lâu rồi không gặp Lương Úc.
Nhưng khi nhìn thấy cô nàng, cô vẫn lập tức nhận ra ngay.
Lương Úc có mặt baby, hơn nữa vóc dáng cũng không cao, dù đã 30 nhưng chẳng khác là bao so với trước.
Giang Diệp đùa, "Không ngờ là đã qua nhiều năm vậy rồi, cậu chưa cao lên tí nào à?".
Lương Úc nhìn cô khinh bỉ: "...!Đừng nên ép tớ mắng cậu ở nơi cả thế giới đều đang vui mừng nhé.

Đúng rồi, khó có được lần cậu tới, có cần tớ đi nói một tiếng thêm cho cậu một tiết mục không?"
Giang Diệp vội vàng nói: "Không cần".
Cô nghĩ nghĩ, lại bổ sung một câu, "Cũng không cần nói cho người khác tớ ở đây".
"Đã hiểu", Lương Úc gật đầu, "Minh tinh lớn cải trang vi hành"
Giang Diệp: ...
Nói lung tung cái gì đấy.
"Vậy được thôi", Lương Úc nói, "Lát nhớ tập trung thưởng thức màn biểu diễn của tớ".
Cô nói xong bèn tạm biệt Giang Diệp, chuẩn bị cho tiết mục của mình.
Còn Giang Diệp đang cầm một tờ quảng cáo.
Lương Úc tham gia show âm nhạc này có tính chất từ thiện, ngoài một số phí sử dụng cơ sở ra thì còn đâu sẽ quyên hết cho các tổ chức từ thiện.
Những năm này hình như cô vẫn luôn chạy hoạt động này bên nước ngoài.
Giang Diệp như đang suy tư chuyện gì.
Hà Trú hỏi: "Làm sao vậy?"
Giang Diệp gấp tờ đơn lại, "Không có gì"
Lần biểu diễn này của Lương Úc là tiết mục cuối cùng của show.
Đã nhiều năm vậy rồi, cô lại chẳng hề thay đổi, lúc đứng ở trên sân khấu vẫn giống Lương Úc trước kia chẳng sợ trời chẳng sợ đất y như đúc.
Cô sẽ hát một bài R&B tình ca.
Cuối cùng khi hát xong, Lương Úc hét lên bằng tiếng Anh: "Bây giờ, các bạn có thể ôm người yêu mình bên cạnh!".
Sau khi cô nói câu đó xong, pháo hoa đỏ nhạt nở rộ trên bầu trời.
Khán giả tức thì hoan hô nhiệt liệt.
Bầu không khí của show tiến tới giai đoạn cao trào.
Mà Giang Diệp vừa ngước mắt, đụng phải tầm mắt của Hà Trú.
Pháo hoa in lên đôi mắt của họ.
Sự ồn ào náo nhiệt xung quanh dường như chẳng có liên quan gì tới họ.
Trong thế giới của họ chỉ có nhau.
Tim Giang Diệp đập nhanh như muốn bay lên.
Ngay tại giây phút này, cô cảm thấy sự rung động trước giờ mình chưa từng có.
Hà Trú nhìn cô một lúc, kéo thấp mũ của mình xuống nói, "Lại đây một chút".
Giang Diệp rất tự giác lại gần.
Trong trời pháo hoa bung nở, trong tiếng nhạc ồn ã bên tai.
Hà Trú cúi đầu, hôn cô gái hắn thích mười mấy năm.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận