Trọng Sinh Chi Hồi Đáo Ly Hôn Tiền (Trở Lại Trước Khi Ly Hôn)

“Mặc Mặc, em đang suy nghĩ cái gì vậy?”

“Không có gì.” Lê mặc lắc đầu, thu hồi những suy nghĩ hỗn loạn, cậu không muốn nói sự tình trong nhà cho Lăng Tây Thành nghe. Đối ngoại, Lê gia luôn thể hiện cha con hòa thuận, ai có thể đoán được nói trắng ra quan hệ đã đến mức một tháng không làm rõ được cục diện? Huống chi vì chuyện của mình mà Lăng Tây Thành hao hết tâm lực, Lê Mặc cũng không nguyện lại làm phiền anh. Nghĩ vậy, Lê Mặc trở lại bàn làm việc của mình mở máy vi tính ra, chuẩn bị bắt đầu làm việc.

Lăng Tây Thành biết trong lòng Lê Mặc có vấn đề, cũng không ép cậu, chuyện gần nhất đều nhắm vào Lê Mặc, cậu bị áp lực rất lớn. Lăng Tây Thành không biết Lê Mặc có muốn đi ra ngoài giải sầu một chút hay không, nhưng nhớ tới uy hiếp của Trịnh Viễn, Lăng Tây Thành nhịn không được trứ khởi mi.

Nhìn Lê Mặc đối diện mình không yên lòng, Lăng Tây Thành cũng sốt ruột, cũng không biết sẽ còn sự tình gì phát sinh, đã biết trước trận tuyến nên cực kỳ rối loạn, không thể đi ra ngoài giải sầu, thật ra nhà mình cũng không đến nỗi. Không biết nhớ tới cái gì, khóe miệng Lăng boss cong lên thành một cái cười xấu xa, mình sống lại trở về lâu như vậy, còn chưa từng hẹn hò với Lê Mặc! Nhưng mà chuyện này còn cần Văn Lý bọn họ giúp một tay…

Lê Huyền sau khi rời khỏi cục cảnh sát liền trực tiếp về nhà, tiện tay nắm lại một người hầu hỏi: “Ba của tôi đâu?”

“Lão gia đang ở trong nhà ấm trồng hoa.”

Lúc Lê Huyền đi vào nhà ấm trồng hoa, Lê Phúc Kiến đang chăm sóc bồn hoa lan ông thích nhất. Nhìn dáng vẻ thanh thản kia, nhưng thật ra Lê Huyền lại thấy tương đối xa cách: “Ba…” Lê Huyền mở miệng kêu một tiếng, nhưng không biết phải nói cái gì.

“Con về rồi à?” Lê Phúc Kiến giương mắt nhìn Lê Huyền một chút, đình chỉ động tác chăm sóc phong lan trên tay, hình như một điểm cũng không quan tâm tại sao giờ này Lê Huyền lại có mặt ở nhà.

“Vâng, về Lê Tử Du, con có chút chuyện muốn cùng ba thương lượng.” Trong giọng nói của Lê Huyền mang theo vài phần thăm dò.

“Muốn hỏi cái gì cứ hỏi, không cần tới đây giả bộ với ba.” Lê Phúc Kiến buông công việc trong tay, cầm lấy cái khăn vải bố một bên lau bùn đất trên tay sau đó ngồi một bên trên ghế xích đu.


“Hôm nay con đến cục cảnh sát, gặp một luật sư rất quái gở, có quen biết với ba sao?”

“Luật sư gì?” Tự tay lấy chén trà, biểu tình Lê Phúc Kiến có chút mạn bất kinh tâm.

“Luật sư hành chính, Quan Nhĩ Viễn.” Bên trong lời nói của Lê Huyền có vài phần chất vấn: “Hắn nói, Lê gia có thể sống, Lê Mặc phải chết. Ba có biết ý nghĩa của những lời này không?”

“…” Động tác của Lê Phúc Kiến căng thẳng một chút, không nhanh không chậm cảm thán một câu: “Con cả, cha con mà con cũng dám chất vấn.”

“Đều không phải chất vấn, con chỉ muốn biết ba nghĩ thế nào thôi. Sau mẹ qua đời con liền nghi hoặc, tuy rằng thân thể bà luôn luôn không tốt, nhưng cũng chỉ là thể chất kém con, làm sao có thể mới cảm mạo một chút mà đánh mất tính mạng mình được? Hơn nữa gần đây Lê thị trên phương diện hải quan chung quy nhiều hay ít xuất hiện một ít kẻ đào ngũ, tuy rằng không đến mức hỏng việc nhưng ảnh hưởng nghiêm trọng đến hạn sử dụng của hàng hóa. Ba, có thể nói cho con biết, đây rốt cuộc là vì sao?”

“Ba không biết. Con chỉ cần làm chuyện con nên làm là tốt rồi, chuyện khác không cần lo.” Lê Phúc Kiến xụ mặt xuống.

“Không cần lo? Có người âm mưu hãm hại trên đầu Lê gia, muốn hại chết em con, ba bảo con phải khoanh tay đứng nhìn sao?” Lê Huyền cười nhạt nói: “Xin lỗi, con làm không được!”

“Làm không được cũng phải làm, lẽ nào con vì Lê Mặc mà phải bồi thường bằng toàn bộ Lê gia sao?” Giọng của Lê Phúc Kiến cũng rất kịch liệt: “Nếu không phải tại nó, Lê gia cần gì phải đi tới hôm nay?”

“Ý của ba là sao? Ý ba là tất cả mọi chuyện đều do Lê Mặc?” Lê Huyền kinh ngạc mở to mắt.

“Ai.” Lê Phúc Kiến thở dài: “Thân phận cha mẹ của Lê Tử Du không bình thường, chuyện năm đó con cũng biết, nếu họ không mạo hiểm mưa to gió lớn đón Tiểu Du về nhà, đâu bị tai nạn giao thông mà mất. Vốn họ cũng chẳng coi ba ra gì, Trịnh gia đại ca lại tìm tới ba hỏi về muội muội của hắn, ba cũng nói thật. Lúc đó hắn không có phản ứng gì thái quá, ba cũng không để tâm, dù sao Lê gia thế lớn, ai biết được Trịnh gia lại có chút quan hệ với những người phía trên, mấy năm nay con cũng thấy đó, Lê thị vẫn không yên ổn, đều là vì Trịnh gia từ đó làm khó dễ…”


“Trịnh gia là ai, sao con lại chưa từng nghe qua?” Lê Huyền nhịn không được cắt ngang lời nói của Lê cha: “Dù sao chuyện của cha mẹ Lê Tử Du cũng là tai nạn ngoài ý muốn, có liên quan gì tới Mặc Mặc? Ba đừng quên, ban đầu chính ba là người đã đưa ra cái quyết định kia!”

“Hừ, quyết định của ba có gì sai, mặc kệ xuất thân ra sao, cha của Lê Tử Du tốt xấu gì cũng là đại ca của ba, Lê Tử Du coi như là người nhà họ Lê, mà Lê Mặc có là cái gì? Hơn nữa ở B thị Trịnh gia không ra mặt nhưng cùng những người phía trên có liên hệ chặt chẽ. Lê gia cũng cần phải làm ăn, nếu thật sự đắc tội với bọn họ, phá sản chỉ là chuyện sớm hay muộn!”

“Cha của Lê Tử Du rốt cuộc là cái gì ca ca?” Giọng của Lê Huyền tràn đầy châm chọc: “Ba, ba nghĩ rằng con nhỏ tuổi nên không biết sao? Cha của Lê Tử Du là do bà nội và tiền quản gia thông dâm rồi sinh ra, ba nói Lê Tử Du cũng là người nhà họ Lê?” Ngưng một chút, Lê Huyền nói tiếp: “Thêm nữa Mặc Mặc không phải con ruột của nhà này nhưng năm đó em ấy cũng là do mẹ mang về! Ba đã quên đã đáp ứng với mẹ cái gì rồi sao?”

Nghe Lê Huyền nhắc tới chuyện cũ của Lê nhà, ánh mắt Lê Phúc Kiến trong nháy mắt trở nên sắc bén: “Lê Huyền con bây giờ đủ lông đủ cánh rồi, cho dù thân phận của đại ca thế nào thì anh ấy vẫn là trưởng bối của con! Hơn nữa nếu không vì nể tình mẹ con, Lê Mặc bây giờ còn có thể có thân phận tiểu thiếu gia của Lê gia sao? Ba hận không thể trực tiếp bóp chết nó!”

“Hôm nay tôi mới hiểu được tại sao khi Lê Mặc còn là một đứa trẻ đã đem gả đến Lăng gia, hóa ra là sợ bị ông hại chết. Ha hả, ba, ngài không nên lấy cái chết của cha mẹ Lê Tử Du đổ lên đầu Mặc Mặc, đây không phải là lý do để ông và Lê Tử Du căm hận Mặc Mặc, em ấy lúc đó chỉ là trẻ con. Mấy năm nay, ngoại trừ không đem thân phận của Lê Tử Du công khai ra bên ngoài, không phải ông cũng dung túng cho y không ít sao? Bây giờ ông còn muốn đem tính mệnh của Lê Mặc thí cho người ta sao?” Nhìn dáng vẻ của Lê Phúc Kiến, Lê Huyền cúi đầu hỏi một câu: “Huống chi Lê Tử Du kỳ thực căn bản cũng chưa chết đúng không?”

“…” Biểu tình của Lê cha ngưng trọng một chút: “Con nói bậy bạ gì đó?”

“Tôi có nói bậy hay không thì trong lòng ông tự biết, buổi sáng khi biết tin Lê Tử Du chết tôi đã bắt đầu nghi ngờ. Nếu y thực sự đã chết, ông còn có tâm tư ngồi trong nhà ấm để chăm sóc hoa cỏ nữa à? Tôi đã sớm tự mình đi đến cục cảnh sát hỏi thăm! B thị lớn như vậy, có mấy nhà dám so tài với Lăng gia? Lăng Tây Thành đã bảo bọn họ chiếu cố người làm sao mà y ở đồn cảnh sát lại gặp chuyện không may, không phải rất kỳ hoặc sao?”

“Lê Huyền, có một số việc biết quá nhiều cũng không tốt.”

“Thật không? Nhưng tôi vẫn muốn biết.” Ánh mắt của Lê Huyền tràn đầy ý tứ hàm xúc châm chọc: “Ông định xử lý tôi thế nào?”


“Lê Huyền con bình tĩnh một chút, không phải ba muốn vứt bỏ Lê Mặc nhưng chúng ta đấu không lại Trịnh gia, hắn muốn Lê Mặc không được khá, chẳng lẽ ba phải dâng toàn bộ Lê gia lên sao?”

“Ba, hôm nay tôi mới biết, hóa ra ông là người như vậy.” Lê Huyền triệt để minh bạch vì sao mấy năm nay Lê Tử Du lại ở nhà bọn họ, đã vậy còn ngấm ngầm tính toán Lê Mặc, ba cũng không nói. Mà trước đây chuyện Lăng Tây Thành có… tình nhân bên ngoài, lúc Lê Mặc bị chất vấn cũng không giúp em ấy đứng ra làm sáng tỏ, thậm chí ngay cả Lê Tử Du bóp méo chuyện thuốc than cũng kìm chế không nói. Lúc đầu anh tưởng cha chỉ là vì chuyện cha mẹ Lê Tử Du bỏ mình mà hổ thẹn, không nghĩ tới phải vứt bỏ Lê Mặc là để bảo vệ bình an cho Lê nhà. Quan Nhĩ Viễn, hay đúng hơn là Trịnh Viễn, hắn là người thân bên kia của mẹ Lê Tử Du, nhưng Lê Tử Du nếu đã có thân nhân khác vì sao ngay từ đầu Trịnh gia không đưa y về nhà, trái lại phải nuôi ở Lê gia? Trịnh gia nếu vì chuyện của mẹ Lê Tử Du mà oán hận Lê gia, tại sao lại cùng ba mình hợp tác giết Lê Mặc? Tất cả đều quá kỳ quái, trừ phi, còn có tin tức gì khác.

“Lê Huyền.” Lê Phúc Kiến hạ giọng khuyên bảo: “Ba đã suy nghĩ kỹ rồi, ba tốt xấu gì cũng là ba con, làm sao lại đi hại con? Lê Tử Du có chết thật hay không, Trịnh gia dự định trả thù Lê Mặc thế nào, thật ra đều không quan trọng, quan trọng là… bảo vệ Lê gia đúng không?”

“Xin lỗi, tôi không cho là vậy, Lê gia nếu phải dựa vào việc bỏ rơi Lê Mặc để tồn tại, chẳng thà trực tiếp chết đi cho rồi!”

“Lê Huyền, con được giáo dục nhiều năm như vậy, cũng chỉ học được cách to tiếng với ba thôi à?”

“Tôi được giáo dục từ mẹ, ông có dạy tôi cái gì sao? Ông không cần phải làm ra bộ dạng nhớ về mẹ đâu, quan hệ của ông và vị đại tẩu trên lầu kia, trong lòng tôi rõ ràng! Công ty còn có việc, tôi đi trước!”

“Đi đi đừng hòng trở về!”

“Ha hả, ông nghĩ tôi thích trở về lắm à?” Lê Huyền nói xong, xoay người rời đi. Nhiều năm rồi, anh cũng triệt để chán ngấy phải biểu hiện ra vẻ cha con hòa thuận. Lê gia đối ngoại còn có thể lưu lại chút mặt mũi, đối nội sợ rằng ngay cả tình cha con cũng không còn.

Thở dài, Lê Huyền có chút hối hận hôm nay đã xung động. Anh chỉ là bù nhìn bên ngoài của ba, Lê gia như mình làm chủ, trên thực tế rất nhiều người bên cạnh anh đều do cha an bài. Lê Huyền biết anh muốn bảo vệ Lê Mặc rất khó, Trịnh gia này thoạt nhìn cũng không phải dạng vừa đâu, hơn nữa Lê Tử Du chưa chết và cha muốn Lê Mặc gánh tội thay mình… Còn Lăng Tây Thành, Lê Huyền không biết bạn mình có đáng tin hay không, nhưng bây giờ chỉ có thể trông cậy vào anh. Trái với Lê gia, Lăng gia là một gia tộc lâu đời có vị thế của mình, Lê Huyền hy vọng Lăng Tây Thành không làm cho anh thất vọng.

Lăng Tây Thành và Lê Mặc tan việc liền trực tiếp về nhà, trên bậc thang ở cửa nhà thấy Lê Huyền đang ngồi: “Ái chà! Lê lớn nhỏ đây là dự định đi u buồn lộ tuyến? Đừng ngại, cái này không thích hợp với cậu, nhị tài thị bản tính của ngươi.” (hơi khó hiểu)

“Đừng quấy rầy tôi, tôi hiện tại không có tâm trạng đùa giỡn với cậu.”


Lăng Tây Thành thấy sắc mặt của bạn mình không tốt, cũng không nói gì, ba người cùng nhau vào nhà: “Mặc Mặc, em đi nấu cơm trước, anh và Lê Huyền nói chuyện.”

“Ừ.” Lê Mặc gật đầu, đi lên lầu thay quần áo.

Lăng Tây Thành và Lê Huyền cùng nhau vào thư phòng: “Nói một chút đi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

“Tôi nghi ngờ Lê Tử Du chưa chết.” Lê Huyền do dự một chút, lựa chọn nói thật với Lăng Tây Thành.

“Có ý gì?”

“Thật ra lúc nhận được tin y chết, tôi gọi điện cho ba mình, phản ứng của ông rất bình tĩnh, giống như đã sớm biết chuyện Lê Tử Du phải chết vậy. Tôi về nhà thăm dò ông một chút, phát hiện thái độ của ông rất kỳ lạ.”

“Tôi đối chuyện này cũng hiếu kỳ rất lâu rồi, đối với Lê Tử Du, Lê thúc đặc biệt dung túng, thậm chí y còn sống khá giả hơn Lê Mặc. Rốt cuộc là tại sao?”

“Bởi vì Mặc Mặc không phải con của nhà họ Lê, Lê Tử Du mới đúng.”

“Không thể nào!” Lăng Tây Thành kinh ngạc hỏi Lê Huyền, ngũ quan Lê Mặc và Lê Huyền giống nhau như đúc, đúng chung một chỗ vừa nhìn đã biết là hai huynh đệ, hơn nữa tuy rằng lúc đó mình còn nhỏ, nhưng trong ấn tượng của anh, Lê mẹ quả thật sinh ra hai người con.

“Thật ra nói đến việc này cũng ngay thẳng vừa vặn, có thể cậu cũng có ấn tượng, tôi có một em trai, nhưng lúc ba tuổi bị cảm mạo không chăm sóc tốt, kết quả thành ra viêm phổi chết ở bệnh viện. Mẹ tôi vì… chuyện này cực kỳ đau khổ, lúc nào cũng rầu rĩ không vui. Buổi tối ngủ mớ cũng nhắc tới, sau này bác sĩ nói cứ tiếp tục thế này mãi không được, kiến nghị chúng tôi nhận nuôi một đứa trẻ một tuổi mấy không khác biệt với em ruột mình lắm, dời đi sự chú ý của mẹ tôi một chút. Lê Tử Du…”

Lê Huyền do dự một chút nói: “Cha của y là con ngoài giá thú của Lê gia, mặc dù không đường đường chính chính nhưng quan hệ với ba tôi cực kỳ tốt, lúc đó ông ta và ba tôi thương lượng thế nào không biết, nhưng kết quả cuối cùng, Lê Tử Du được nuôi ở nhà chúng tôi. Lúc đầu mẹ tôi tiếp xúc với y vài lần, sống chung cũng không tệ, cho đến khi bà gặp Lê Mặc. Ngoại hình của Lê Mặc giống y như đệ đệ đã chết của tôi, tuy rằng không phải nói quá, nhưng em ấy rất ngoan, vốn mẹ tôi không tiếp thu nổi tin đệ đệ đã chết, nhìn thấy Lê Mặc lại càng thêm khẳng định đệ đệ chưa chết. Lúc đó tinh thần bà đang trong trạng thái không tốt, tôi và ba cũng chỉ có thể phối hợp với nàng. Thế nhưng Lê Tử Du lại không như vậy, từ nhỏ y đặc biệt có đầu óc, giả bộ trước mặt mọi người không nói gì, phía sau luôn ăn hiếp Lê Mặc, bị tôi bắt gặp hai lần, vừa làm gì y, y cũng méc ba tôi, sau đó một ngày kia y bị mẹ tôi phát hiện, nói kiểu gì bà cũng không chấp nhận cho Lê Tử Du ở trong nhà tôi nữa. Ba tôi nói mãi không được, cũng sợ kích động bà, đành gọi điện thoại cho người nhà của Lê Tử Du đến đón y. Kết quả cha mẹ của Lê Tử Du trên đường xảy ra tai nạn xe cộ, tử vong tại chỗ. Trên thực tế, mẹ của Lê Tử Du bây giờ không phải mẹ ruột của y, sau khi chuyện này xảy ra, ba tôi và mẹ tôi lục đục, chuyện sau này thì cậu biết rồi.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận